Thumbnail for [Chuyện kể cho bé ngủ ngon] Số 62 ~ Khóc, buồn nhưng không bao giờ gục ngã by Mầm Nhỏ

[Chuyện kể cho bé ngủ ngon] Số 62 ~ Khóc, buồn nhưng không bao giờ gục ngã

Mầm Nhỏ

9m 57s1,547 words~8 min read
Auto-Generated

[0:02]Chào các em. Các em có đoán được hôm nay mầm nhỏ sẽ kể cho các em nghe câu chuyện gì không? Hôm nay, trong chuyên mục truyện kể cho bé ngủ ngon, mầm nhỏ muốn kể cho các em nghe một câu chuyện rất cảm động về những bạn nhỏ khi phải từ biệt người bà thân yêu của mình. Liệu các bạn ấy sẽ phản ứng ra sao khi thấy thần chết tới gõ cửa nhà mình và đưa bà đi nhỉ? Các em hãy cùng mầm nhỏ lắng nghe câu chuyện Khóc, buồn nhưng không bao giờ gục ngã để biết nhé.

[0:41]Khóc, buồn nhưng không bao giờ gục ngã. Tại vùng đất phương Bắc xa xôi nọ, có bốn đứa trẻ sống cùng với bà ngoại kính yêu của mình trong một ngôi nhà nhỏ xinh và ấm cúng. Bà ngoại rất phúc hậu, bà đã chăm lo cho các cháu của mình từ khi còn rất nhỏ. Hôm nay, có một vị khách tới thăm bà ngoại. Thần chết không muốn làm lũ trẻ hoảng sợ, nên ngài đã để lưỡi hái từ thần của mình ở ngoài cửa. Tuy vậy, các bé vẫn nhận ra ngài chính là thần chết. Cậu anh cả Nells và cô chị thứ hai Sonia nhắm chặt mắt, lòng nặng trĩu bởi nỗi buồn. Casper, cậu em thứ ba, cố gắng phớt lờ vị khách mới đến, nhưng cô em út Lae, người luôn gặp phải rắc rối thì nhìn chằm chằm vào thần chết. Trong sự tĩnh lặng của màn đêm, lũ trẻ có thể nghe thấy tiếng thở khò khè của bà ngoại ở tầng trên, hệt như tiếng thở của vị khách hiện đang ngồi bên bàn ăn. Các bé biết, thần chết tới để đưa bà đi và thời gian còn lại chẳng là bao. Vậy nên, mỗi lần thần chết uống hết cà phê trong cốc của mình, Nells lại đề nghị: Ngài dùng thêm cà phê nhé. Thần chết liền gật đầu. Thần chết yêu thích cà phê, vì nó đậm đà, đen đặc, hệt như bóng đêm. Nên ngài thấy thật hạnh phúc khi được ngồi xuống và nghỉ ngơi trong chốc lát. Nhưng vì ai cũng biết rằng, người bạn duy nhất của thần chết là bóng đêm, nên lũ chảy nhanh chóng thực hiện một kế hoạch. Các bé sẽ giữ cho thần chết tránh xa khỏi bà ngoại của mình bằng cách mời ngài uống cà phê suốt đêm. Để đến lúc mặt trời mọc thì thần chết sẽ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc rời đi mà không mang theo bà ngoại của các bé. Thời gian dần trôi, rốt cuộc, thần chết đã sẵn sàng, nên ngài úp bàn tay xương sầu của mình lên miệng cốc, báo hiệu rằng mình sẽ không uống thêm nữa. Ngay khi ấy, cô bé Lae, người luôn chăm chú quan sát thần chết, đột nhiên nắm lấy tay ngài và nói: Ôi, thần chết ơi, bà ngoại vô cùng yêu thương chúng cháu. Tại sao bà lại phải chết ạ? Có người nói rằng, trái tim của thần chết đã không còn sự sống và đen sạm như than. Nhưng điều đó không đúng. Bên dưới chiếc áo choàng đen như mực của ngài là một trái tim đỏ rực, giống như ánh hoàng hôn đẹp đẽ nhất và nó đang vang lên những nhịp đập chan chứa tình yêu lớn lao với sự sống. Thần chết muốn lũ trẻ hiểu rõ tại sao bà của các bé phải ra đi, nên ngài lặng lẽ đáp lời: Ta muốn kể cho các cháu nghe một câu chuyện. Rồi ngài bắt đầu kể chuyện bằng giọng truyền cảm và du dương. Ngày xửa ngày xưa, xưa như những gì ta có thể nhớ được, có hai anh em nhà nọ sống cùng với nhau. Một người tên là buồn bã và người kia được gọi là u sầu. Khi cùng nhau đi ra ngoài, cả hai chàng trai đều lê bước hết sức chậm chạp và nặng nề.

[4:35]Như thể họ rất đau khổ, ủ rũ và buồn bã. Họ chỉ biết đi lên rồi đi xuống thung lũng ảm đạm của mình, nơi bóng tối vô cùng tối tăm và ánh mặt trời không bao giờ rọi tới. Vì không bao giờ ngẩng đầu lên, nên chẳng khi nào họ có thể nhìn thấy được những gì diễn ra phía trên những thân cây tới tận những đỉnh đồi. Ở trên đỉnh cùng một trong những ngọn đồi đó, có hai chị em tên là vui vẻ và hân hoan sống cùng với nhau. Họ là những cô gái rực rỡ, luôn tươi cười và cuộc sống của họ tràn ngập niềm vui. Bóng tối duy nhất ở nơi đây là mỗi cô gái đều có cảm giác rằng cuộc sống của họ luôn thiếu vắng một điều gì đó. Dù không rõ điều đó là gì, nhưng các cô đều cảm thấy chẳng thể tận hưởng niềm hạnh phúc một cách trọn vẹn. Thần chết thấy la gật đầu. Ta nghĩ rằng các cháu đều có thể đoán được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Một ngày nọ, hai chàng trai và hai cô gái gặp nhau. Buồn bã phải lòng hân hoan ngay lập tức và cô cũng yêu anh từ ánh nhìn đầu tiên. U sầu và vui vẻ cũng vậy, người này đều không thể sống thiếu người kia. Sau khi tổ chức một hôn lễ trông hoành tráng và một bữa tiệc long trọng, hai cặp vợ chồng truyền tới sống cạnh nhau trong những ngôi nhà nằm ở lưng chừng đồi. Cả bốn người đều sống hạnh phúc lâu thật lâu. Rồi khi đến lúc, u sầu và vui vẻ đều mất vào cùng một ngày. Buồn bã và hân hoan cũng vậy. Họ đã thật hạnh phúc khi ở bên nhau nên người này cũng chẳng thể sống mà không có người kia. Câu chuyện thật hay. Nells thốt lên. Thần chết đáp lại: Nó cũng giống như sự sống và cái chết các cháu ạ. Sự sống có còn quý giá không nếu thiếu vắng cái chết. Ai có thể tận hưởng những ngày nắng nếu không trải qua những ngày mưa. Ai có thể ước ao ánh sáng ban ngày nếu chưa từng trải qua đêm tối. Lũ trẻ không chắc mình có thể hiểu hết những điều thần chết nói, nhưng bằng cách nào đó, các bé vẫn biết rằng ngài nói đúng. Cuối cùng, thần chết đứng dậy, bàn tay xương sầu của ngài lơ lửng trên đầu lũ trẻ, rồi ngài rời khỏi căn bếp và bước lên tầng trên. Một luồng sáng sạm nhạt đang dần dần xóa tan màn đêm. Casper muốn ngăn thần chết lại, nhưng Nells giữ chặt cậu bé rồi nói: Không. Cuộc sống vẫn đang tiếp diễn và nó phải diễn ra theo cách này, em ạ. Một lúc sau, lũ trẻ thấy tiếng cửa sổ trên tầng được mở ra và tiếng của thần chết vang lên. Vừa như tiếng khóc nỉ non lại như tiếng thầm thì. Hỡi linh hồn, hãy bay đi, bay đi nào, xa thật xa. Lũ trẻ vội vã chạy lên lầu và rón rén đi vào phòng bà ngoại. Bà ngoại của các bé đã mất. Cửa sổ mở toang và rèm cửa đang tung bay trong làn gió nhẹ sớm mai. Thần chết nhìn lũ trẻ rồi khẽ nói: Các cháu hãy khóc, hãy đau lòng, nhưng đừng bao giờ gục ngã. Hãy để những giọt nước mắt đau buồn và khổ sở này giúp các cháu bắt đầu một cuộc đời mới. Sau đó, ngài đi xuống tầng dưới và dần dần biến mất. Kể từ đó, mỗi khi mở cửa sổ, lũ trẻ lại nghĩ đến bà ngoại. Và khi những làn gió nhẹ nhàng vờn quanh, lũ trẻ cảm thấy như thể bà đang vuốt ve khuôn mặt của mình. Trong tất cả những năm về sau, cuộc sống của bốn đứa trẻ chứa đựng cả những nỗi buồn và những niềm vui. Nhưng các bé luôn luôn nhớ tới lời nhắn nhủ của thần chết và cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Và từ sâu thẳm trong trái tim của mình, các bé biết rằng mình có thể đau lòng và rơi lệ nhưng sẽ không bao giờ gục ngã.

[9:13]Các em ơi, vậy là câu chuyện đến đây là hết rồi. Thật buồn khi các bạn nhỏ phải rời xa người bà của mình mãi mãi. Tuy nhiên, các em còn nhớ lời thần chết không? Sự sống còn đáng giá không nếu không có cái chết? Ai có thể yêu những ngày nắng nếu chưa từng trải qua những ngày mưa? Ai có thể ước ao ánh sáng ban ngày nếu chưa từng trải qua đêm tối? Vậy nên, chúng ta hãy khóc và buồn nhưng đừng bao giờ gục ngã các em nhé. Bây giờ cũng đã muộn rồi, mầm nhỏ chúc các em ngủ thật ngon. Xin chào và hẹn gặp lại các em trong những câu chuyện sau.

Need another transcript?

Paste any YouTube URL to get a clean transcript in seconds.

Get a Transcript