Thumbnail for [ Truyện audio ] Full - Mặt trăng ký ức ● Lam lam audio by Lam lam audio🧸

[ Truyện audio ] Full - Mặt trăng ký ức ● Lam lam audio

Lam lam audio🧸

28m 18s6,493 words~33 min read
YouTube auto captions
Transcript source

YouTube auto captions

This transcript was extracted from YouTube's auto-generated caption track. The transcript below is server-rendered so it can be read, searched, cited, and shared without opening the original YouTube player.

Pull quotes
[0:01]Mẹ từng bảo, cái tên ấy nghĩa là bông hoa nhỏ giữa sương mai, mềm mỏng, thuần khiết như chính những điều dịu dàng mà bà từng ước tôi sẽ trở thành.
[0:01]Đã có một thời, tôi thật sự sống trong một gia đình êm ấm, có tiếng cười, có bàn tay bố xoa đầu dịu dàng, có mẹ đắp chăn mỗi tối.
[0:01]Những tiếng cười thưa thớt dần, hơi ấm cũng nguội lạnh như bữa cơm không còn đủ đầy.
[0:01]Cái tivi, bộ ấm trà, cả chiếc đàn organ cũ mẹ từng dạy tôi chơi, tất cả đều lần lượt biến mất.
Use this transcript
Related transcript hubs

[0:01]Tên tôi Hạ Tú Như. Mẹ từng bảo, cái tên ấy nghĩa là bông hoa nhỏ giữa sương mai, mềm mỏng, thuần khiết như chính những điều dịu dàng mà bà từng ước tôi sẽ trở thành. Đã có một thời, tôi thật sự sống trong một gia đình êm ấm, có tiếng cười, có bàn tay bố xoa đầu dịu dàng, có mẹ đắp chăn mỗi tối. Nhưng rồi, mọi thứ sụp đổ chỉ sau một biến cố, bố tôi vỡ nợ. Từ ngày ấy, cuộc sống trong ngôi nhà nhỏ bắt đầu rạn vỡ từng mảnh. Những tiếng cười thưa thớt dần, hơi ấm cũng nguội lạnh như bữa cơm không còn đủ đầy. Nhiều thứ trong nhà bị bán dần để trang trải nợ nần. Cái tivi, bộ ấm trà, cả chiếc đàn organ cũ mẹ từng dạy tôi chơi, tất cả đều lần lượt biến mất. Bố bắt đầu uống rượu. Lúc tỉnh thì im lặng, lạnh lùng như tượng đá. Nhưng khi men rượu trào lên, ông trở thành một con người khác, gào thét, đập phá và trút mọi cơn giận lên gia đình. Người hứng chịu nhiều nhất, luôn là mẹ. Tôi vẫn còn nhớ như in một đêm mưa năm tôi lên bảy. Mẹ ôm đầu chịu trận dưới nền nhà lạnh, máu rướm nơi khóe môi, nhưng tay bà vẫn cố che chắn cho tôi phía sau. Tôi chỉ biết run rẩy, ôm chặt tay và thầm cầu nguyện cơn say của bố sẽ qua nhanh. Đó là lần đầu tiên tôi hiểu, không phải gia đình nào cũng là tổ ấm. Rồi đến một ngày, bố tôi ngã quỵ. Cơn đau bất ngờ, cấp cứu, bệnh viện. Kết quả xét nghiệm đưa về lạnh như tờ giấy trắng, ung thư gan giai đoạn cuối. Tôi không khóc, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh mẹ trong phòng bệnh, nhìn bà cầm bút ký tên vào tờ giấy cam kết. Ánh mắt mẹ không còn nước mắt chỉ là một khoảng trống rỗng đến đau lòng. Có lẽ, bà đã khóc cạn nước mắt suốt bao nhiêu năm sống bên một người chồng như thế. Một tháng sau, bố tôi mất. Không có họ hàng nào đến tiễn đưa, chỉ vài người hàng xóm ghé qua, đứng xem cho có lệ rồi rời đi sớm. Tang lễ lạnh lẽo, trôi qua vội vã giống hệt cách ông sống, hỗn độn, ồn ào và cô độc. Sau đám tang, mẹ lặng lẽ thu dọn đồ đạc. Đêm cuối cùng ở lại căn nhà đó, bà chỉ nói đúng một câu, chuyển đi, con nhé, mẹ mệt rồi. Mẹ không chịu đựng nổi nữa. Tôi không đáp, chỉ lặng lẽ gật đầu. Tôi không tiếc gì cả. Không bạn bè, không ký ức đẹp. Tuổi thơ của tôi, tất cả đã bị chôn vùi trong những đêm dài nghe tiếng đổ vỡ và nước mắt rơi thầm. Chúng tôi chuyển đi đến một nơi xa thành phố, nơi không ai biết về quá khứ của mẹ con tôi. Mẹ mua một căn nhà nhỏ, bắt đầu lại từ đầu, hàng xóm ở đây hầu như ai cũng yêu quý tôi và mẹ. Tôi được học ở ngôi trường mới, học cách cười với những người bạn mới. Mỗi năm sinh nhật, hay giao thừa, cũng chỉ có hai mẹ con ngồi quây quần bên mâm cơm giản dị, cắm một cây nến ảo, rồi tự hát chúc mừng nhau. Chỉ nhỏ nhoi vậy thôi cũng đủ để tôi thấy cực kỳ hạnh phúc. Năm tôi 18 tuổi, tôi lên đại học, không có buổi tiễn đưa nào rộn ràng. Cũng chẳng có chiếc vali xịn hay balo đắt tiền như bao bạn cùng trang lứa. Hành trang đại học của tôi chỉ là vài bộ quần áo cũ được gấp gọn gàng, mấy đồng tiền lẻ mẹ cẩn thận cất trong đáy lọ gạo. Thứ duy nhất tôi mang theo nhiều, có lẽ là những nỗi lo lắng của mẹ. Mẹ dậy từ tờ mờ sáng, lục đục dưới bếp nấu cho tôi bát cháo trắng với vài cọng rau thơm còn sót lại trong rổ. Tôi nuốt từng muỗng, không cảm nhận được vị, cổ họng nghẹn lại như có bàn tay vô hình siết chặt. Bữa ăn sáng cuối cùng ở nhà, trôi qua trong im lặng. Mẹ tiễn tôi ra bến xe. Con đường quen thuộc phủ đầy sương, trời âm u, mây xám kéo thành vệt dài lặng lẽ. Ven đường, mẹ đứng nép một bên, bàn tay khẽ nắm lấy gấu áo tôi, tay còn lại lén lau vội nước mắt. Lên tới nơi nhớ nhắn cho mẹ biết, đừng học khuya quá. Có đói thì đừng nhịn. Trong túi có ít tiền mẹ để riêng, dùng khi cần, nghe chưa? Tôi gật đầu. Vâng ạ, mẹ giữ gìn sức khỏe nhé, con sẽ cố gắng về thường xuyên. Tôi nói thế, nhưng tuyệt nhiên không khóc, bởi tôi biết, nếu mình bật khóc, mẹ sẽ không nỡ buông tay. Và tôi cũng chẳng dám bước tiếp. Xe bắt đầu lăn bánh. Tôi ngoảnh đầu lại. Mẹ vẫn đứng đó, run run giữa làn sương sớm, ánh mắt lạc lõng giữa đám đông xa lạ. Một tay giơ lên vẫy, một tay lặng lẽ chùi nước mắt. Tôi vội xoay mặt đi, vùi đầu vào khung kính lạnh ngắt. Trái tim nhói lên từng đợt, như có ai đó đang lấy dao rạch vào từng mạch máu. Một phần trong tôi, đã bị bỏ lại nơi vệ đường ấy, cùng bóng lưng hao gầy của mẹ. Tôi biết, kể từ giây phút này, tôi không còn là cô con gái nhỏ được mẹ chở che. Ký túc xá không rộng, nhưng sạch sẽ và gọn gàng. Tôi được xếp ở cùng ba người bạn cùng khoa. Vốn không giỏi kết bạn, nhưng lần này tôi đã cố gắng mở lời. Chào cậu, tớ là Hạ Tú Như. Chắc chúng ta có duyên nên mới được xếp chung phòng nghỉ. Tôi cứ nghĩ ba người kia sẽ lơ đi, nhưng không. Trái lại, cả ba đều tươi cười, như thể vừa nắm bắt được một cơ hội làm quen hiếm hoi. Tớ là Trương Tịnh Vân. Tớ là Tạ Diễm Nghi. Còn tớ là Phong Yên Giai. Chúng tôi bật cười vì những cái tên đầy cá tính. Lần đầu gặp nhau nhưng lại thấy hợp đến lạ. Nói chuyện rôm rả, tự nhiên như đã quen từ trước. Ngày đầu nhận lớp, tôi chọn một chỗ ngồi sát cửa sổ. Nắng sớm chiếu lên từng trang sách còn thơm mùi giấy mới. Xung quanh là tiếng cười rộn rã, nhóm bạn lần đầu chụp hình chung, mấy cậu con trai phía sau vô tư gác chân lên ghế, trêu nhau chí chóe. Tôi đang ngồi ngơ ngác thì Trương Tịnh Vân chạy lại, nhíu lấy vai tôi Tú Như, đi ăn sáng với tớ đi. Ánh mắt cậu ấy long lanh, chớp chớp như con mèo nhỏ đói bụng. Tôi phì cười, này, cậu là mèo à? Đi đi mà, đói chết mất rồi nè. Cậu ấy kéo tôi đi, vừa nói vừa cười. Tôi cũng bật cười theo, để mặc mình bị lôi đi lần đầu tiên trong đời, tôi thấy nhẹ lòng như thế khi ở nơi xa lạ. Ban ngày tôi là sinh viên, ban đêm là nhân viên phục vụ quán ăn nhỏ trong hè. Lương không nhiều, nhưng đủ để ăn ba bữa cơm rẻ tiền và gửi mẹ một ít mỗi tháng. Có hôm mệt quá, tôi ngủ gục trên bàn học, ánh đèn bàn vàng vọt hắt xuống khuôn mặt xanh xao và đôi mắt nặng trĩu. Những ngày mưa, quần áo không khô kịp, ký túc xá ẩm thấp đến một ngạt. Tôi co mình ở góc giường, quấn chiếc khăn mỏng quanh đầu, ôm tô mì tôm chưa kịp chín mà nuốt vội, vừa ăn vừa gọi điện về hỏi thăm mẹ. Nghe giọng mẹ, lòng tôi chợt nhẹ đi đôi chút. Như được ôm ấp qua những câu chuyện linh tinh quen thuộc. Rồi một buổi chiều, khi tôi đang ôm một chồng sách dày cộp tới trả ở thư viện, tay chân vụng về làm rơi hết xuống sàn. Tôi lúi húi cúi xuống nhặt, trước kịp xong thì có ai đó bước lại, nhẹ nhàng cúi người giúp, sao cậu hậu đậu thế? Không có tớ chắc nhặt tới tối mất. Cậu ấy nói, giọng pha chút đùa vui. Tôi lúng túng nhìn lên, khẽ cười, hơi ngại ngần. Trên bảng tên là ba chữ, Lâm Từ Trì. Cậu tên gì đấy? À, tớ là Hạ Tú Như, tớ đáp, giọng nhỏ xíu. Tú Như à, tên cậu đẹp thật. Tôi chưa kịp đáp thì cậu ấy đã hỏi tiếp, trả sách ở ngăn nào thế? Tôi chỉ vào hàng thứ ba, ngăn hai. Không nói gì thêm, cậu ấy ôm luôn cả chồng sách giúp tôi, rồi đi thẳng vào thư viện. Tim tôi chợt hẫng một nhịp. Tôi đứng ngẩn người trước cửa, nhìn theo dáng người cao gầy đang bước đi giữa dãy kệ sách. Ánh nắng chiều xuyên qua tấm kính sau lưng cậu ấy, in bóng lên nền sàn như một vệt nắng lặng lẽ mà dịu dàng. Khi cậu ấy bước ra, tôi lí nhí, cảm, cảm ơn cậu nhiều nhé. Rồi quay người chạy thật nhanh như thể sợ mình sẽ nói điều gì ngốc nghếch. Tôi không biết khoảnh khắc ấy, có phải là lần đầu tiên tim tôi run lên vì một người không thân quen. Hôm đó, trời đổ mưa phùn lất phất. Cái rét thấm lạnh xuyên qua làn áo mỏng. Tôi lỡ quên mang áo mưa, nên cả người ẩm ướt. Quán đông khách, tôi chạy bàn không ngơi tay, đôi chân như muốn rời khỏi người. Bụng đói cồn cào, nhưng tôi không dám dừng lại. Từ trưa đến giờ, tôi chỉ ăn vội gói bánh quy bé xíu, giờ bụng trống rỗng. Nhưng, ai mà quan tâm một nhân viên phục vụ có đói hay không? Khi đang lúi húi lau bàn, tay run lên vì đói và mệt, một giọng nói khẽ vang lên sau lưng, nghe quen đến lạ, ê này. Tôi ngẩng đầu quay lại, là Lâm Từ Trì. Cậu đứng đó, dưới ánh đèn vàng hắt từ mái hiên, tay cầm ô, áo khoác sẫm màu thấm chút mưa. Mái tóc cậu hơi ướt, ánh mắt nhìn tôi thoáng ngạc nhiên, rồi dịu lại, cậu làm ở đây à? Tôi gật đầu, cố nặn ra một nụ cười nhợt nhạt, ừ, làm thêm buổi tối thôi. Cậu đưa mắt nhìn tôi một thoáng rồi nói. Tớ cũng làm thêm ở đầu đường bên kia, quán nước ấy. Tôi khẽ gật đầu, giọng khàn khàn. Cậu tan làm rồi hả? Ừ. Hôm nay ca làm kết thúc sớm. Chúng tôi nhìn nhau vài giây trong im lặng, cậu nhìn tôi thật lâu, rồi được ngồi rút từ trong túi áo ra một cái cơm nắm được bọc cẩn thận bằng giấy nến, đưa tới trước mặt tôi, cậu đói đúng không? Cầm lấy ăn đi. Tôi không ăn đâu. Tôi khựng lại, gần người nhìn cậu, ơ, không sao, tớ ổn mà. Cậu ăn đi. Đừng lo cho tớ. Ăn đi, cậu ngắt lời tôi, giọng không lớn, nhưng rắn giỏi, tớ không đói. Cái này mang theo nhưng quên ăn. Giờ cậu cần nó hơn. Tôi lặng lẽ đưa tay ra, khẽ nhận lấy, lòng chùng xuống. Chỉ là một cái cơm nắm nhỏ thôi, nhưng lần đầu tiên trong quãng đời xa nhà chật vật này. Có người đưa cho tôi thứ gì đó, không vì bổn phận, không vì trách nhiệm, mà đơn thuần vì người ta thấy tôi đang đói. Cảm ơn, cảm ơn cậu thật sự cảm ơn. Mà cậu về trước đi nhé, tớ chưa tan làm. Tôi quay đi, bước thật nhanh vào trong bếp, cố giấu giọt nước mắt vừa rơi xuống. Tôi không khóc vì tủi thân, mà là vì, có người đã nhìn thấy tôi giữa cái guồng quay tất bật này. Thấy tôi giữa những ánh mắt thờ ơ, thấy tôi đang đói, đang mệt, đang dần kiệt sức. Đêm hôm ấy, tôi ngồi ở bậc thềm phía sau quán, tay ôm chặt cái cơm nắm trong lòng như ôm cả một chút ấm áp ít ỏi của thế giới này. Cơm đã hơi nguội, nhưng lòng tôi lại thấy nóng hồi. Ăn từng miếng nhỏ, chậm rãi, tôi như được sưởi ấm từ trong tim. Ăn xong, tôi đứng dậy lững thững quay về ký túc xá. Bầu trời không sao, gió đêm thổi khẽ qua mái tóc rối bời. Băng qua đường, tôi bắt gặp dáng người quen thuộc Lâm Từ Trì. Tôi bước lại gần, vừa thở vừa hỏi, cậu nói xong ca làm rồi mà, chưa về à? Ừ, tớ xong lâu rồi. Nhưng tối nay khó ngủ quá, ra ngoài đi dạo một chút, thì gặp cậu. Còn cậu về trễ vậy à? Tớ về trễ vì quán đông khách. Lâu lâu cũng phải dáng thêm chút. Tôi nhìn cậu hỏi cậu cũng về ký túc xá hả? Tớ không, tớ ở nhà cũ của cậu tớ, tiện đi ngang qua đây tớ đi dạo một chút. Tôi không nói gì, chỉ cúi đầu mỉm cười. Hai đứa cứ thế sánh bước trên con đường vắng. Chân tôi nhức mỏi nhưng lòng thì nhẹ bẫng, như được ai đó đỡ giúp gánh nặng vô hình. Tới cổng ký túc xá, tôi quay lại. Tôi cảm ơn nhé. Cậu về cẩn thận. Cậu gật đầu, vẫy tay, cười nhẹ. Về tới phòng, tôi không ngủ ngay. Tắm rửa xong, tôi ngồi vào bàn học. Ba người bạn cùng phòng đều đã ngủ. Diễm Nghi trờ mình, thấy tôi còn thức, lẩm bẩm, ngủ đi, mai còn học. Tôi khẽ cười, thì thầm. Không học bây giờ thì học lúc nào đây? Liếc qua bên cạnh, tôi thấy một ly sữa còn ấm và một mảnh giấy nhỏ, cậu hay về trễ thế còn thức khuya học nữa. Uống đi nhé, thuốc thần đấy, tăng sức mạnh cho cậu. Chỉ có thể là Trương Tịnh Vân, người bạn hoạt bát, hay cười nhưng vô cùng ấm áp. Vài tuần trôi qua, tôi tranh thủ về thăm mẹ dịp nghỉ lễ. Mẹ gầy đi chút ít, nhưng nụ cười thì vẫn dịu dàng như ngày nào. Vừa thấy tôi, mẹ chạy lại ôm chầm, con nhớ mẹ nhiều lắm. Mẹ hôn lên má tôi, hỏi dồn, ở trường thế nào? Có ai bắt nạt con không? Tôi lắc đầu cười, không đâu ạ. Bạn con tốt với con lắm. Mẹ dắt tôi đi chợ, nấu toàn những món tôi thích nhất. Tối đó, tôi nằm ngủ bên mẹ, kể mẹ nghe đủ chuyện về trường, về bạn, về công việc làm thêm và, cả về một cậu bạn tốt bụng tên là Từ Trì. Mẹ chỉ nghe và mỉm cười, mắt ánh lên vẻ an lòng. Sau kỳ nghỉ, tôi trở lại trường. Hôm ấy là phiên trực nhật của tôi. Diễm Nghi và Yên Giai bảo ở lại giúp, nhưng chưa gì đã khoác tay nhau chạy đi, bánh bao quán mới ngon lắm. Tụi tớ đi tranh thủ, mua cho cả cậu luôn. Tôi cười gọi với theo, không có phần của tớ là biết tay nhau đấy. Đang lúi húi dọn dẹp thì Từ Trì bước vào. Cậu nhìn đống bàn ghế ngổn ngang, nhíu mày, nhiều thế này, không có tớ chắc dọn tới tối quá. Rồi cậu lặng lẽ giúp tôi. Trong lúc lau bàn, tôi khẽ trêu, cậu galang vậy, sau này ai mà làm vợ cậu chắc sướng lắm. Cậu không đáp, chỉ cười, cái cười dịu dàng khiến lòng tôi khẽ run. Dọn dẹp xong, cậu đứng chờ tôi gom sách. Tôi lục lọi chiếc cặp cũ kỹ, lỡ tay làm rơi một chiếc hộp nhung nhỏ. Nó lăn đến chân cậu, bật nắp. Cậu cúi nhặt lên, rồi khựng lại, mắt mở to kinh ngạc. Cho tớ, cho tớ mượn cái này một chút. Tôi giật mình, bước vội tới lấy lại phủi đi lớp bụi vừa dính, rồi nhẹ nhàng đóng nắp hộp. Cậu thích à? Nhưng, cái này không được đâu. Cậu nhìn tôi, ánh mắt đầy ngẹn ngào. Là cậu, năm tớ tám tuổi, là cậu đã cứu tớ. Tôi sững người. Cậu chỉ vào mặt dây chuyền mặt trăng nhỏ, phía sau khắc một chữ T. Tôi vội mở hộp, đúng là nó chiếc dây chuyền cậu bé năm xưa đưa tôi. Trái tim như ngừng đập trong khoảnh khắc. Ký ức ùa về. Hôm đó, tôi bỏ ra khỏi nhà vì không chịu nổi cảnh bố say xỉn. Ngồi co ro ở cuối phố, tôi thấy một cậu bé lấm lem, hoảng loạn chạy tới vấp ngã ngay trước mặt tôi. Họ, họ muốn bắt tớ. Tôi không hỏi gì thêm, chỉ kéo cậu chạy thẳng ra sau vườn nhà bác Tư bán rau nơi tôi hay chơi khi nhỏ. Ở đó có một cái giếng cũ, vài bụi tre và một chòi nhỏ. Tôi giấu cậu sau chòi, rồi chạy vào nhà bác nhờ gọi cảnh sát. Trước khi được đưa đi, cậu dúi vào tay tôi sợi dây chuyền. Hôm nay cậu cứu tớ. Sau này, tớ sẽ bảo vệ cậu cả đời. Tôi từng bật cười vì lời nói ngốc nghếch ấy, nhưng không ngờ, hôm nay, người ấy lại đứng đây ngay trước mặt tôi. Lâm Từ Trì run giọng. Tớ tìm cậu lâu lắm rồi. Cậu bất ngờ ôm chầm lấy tôi, siết chặt như thể sợ tôi biến mất. Cảm ơn, cảm ơn cậu vì năm đó. Tôi vỗ nhẹ vai cậu, mắt cay sè. Không sao đâu, tớ ổn. Tôi cũng cảm ơn cậu vì đã nhớ đến tớ. Trên đường về, hai chúng tôi đi chậm rãi dưới ánh đèn đường vàng nhạt. Gió thổi nhẹ qua, lòng tôi lúc này ấm áp đến kỳ lạ. Đi ngang qua các hàng quán bên đường, Lâm Từ Trì tấp vào một cửa hàng tiện lợi. Cậu bước ra với hai cốc nước và hai cái cơm nắm nóng hổi còn nghi ngút hơi. Tôi vừa định mở miệng nói gì đó thì cậu đã chìa phần của tôi ra, nở một nụ cười, cho cậu đấy, hôm nay trời mát, ăn cơm nắm rồi đi dạo công viên một chút nhé. Tôi khẽ gật đầu, vâng. Tôi thấy an lòng khi đi bên cạnh cậu. Hai đứa tôi vừa đi vừa ăn, nước trong cốc mát lạnh, còn cơm nắm thì âm ấm chỉ cần vậy thôi cũng đủ để tôi vui rồi từng bước chân dạo quanh công viên trong làn gió chiều lộng thổi qua. Chúng tôi ngồi xuống một chiếc ghế đá dưới tán cây già. Ánh đèn đường nhạt chiếu xuống, tạo thành vầng sáng dịu nhẹ. Cậu kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện. Rằng từ bé cậu đã là trẻ mồ côi, bà cậu hiện tại chỉ là người nhận nuôi, nhưng lại yêu thương cậu hơn tất thảy. Có lần bà bị ốm nặng, không có tiền chữa trị, cậu phải nghỉ học tạm thời để làm bốc vác, nhưng chưa từng than vãn. Cậu nói, tuy không có gia đình ruột thịt, nhưng cuộc sống chỉ có hai bà cháu nương tựa nhau cũng đủ khiến cậu thấy hạnh phúc. Ánh mắt cậu sáng lên mỗi khi nhắc đến bà, giọng nói cũng chậm rãi, bình thản, như thể tất cả mọi yêu thương trên đời này đã dồn lại ở người phụ nữ lớn tuổi ấy. Tôi im lặng lắng nghe. Rồi cũng kể cho cậu nghe về mình về tuổi thơ không có sự dịu dàng, về những bữa cơm chan nước mắt, về những đêm ôn thi đến luy giữa bàn học. Cậu không ngắt lời, chỉ ngồi im, lặng lẽ đặt chai nước còn mát vào tay tôi khi tôi nói giọng đã khàn. Chúng tôi cứ thế ngồi đến tận khi trời tối hẳn. Điện thoại tôi rung lên là tin nhắn từ Trương Tịnh Vân, hôm nay không có ca làm mà về trễ thế. Tôi vội trả lời tớ về ngay. Cô ấy nhắn lại một icon mặt cười trêu chọc, đi chơi với bạn trai à? Vậy khỏi về sớm cũng được nha nhưng không chắc cái bánh bao siêu ngon của cậu còn nguyên vẹn đâu đấy, ha ha. Tôi phì cười, Tịnh Vân lúc nào cũng vậy, biết cách làm tôi dịu lại, dù chỉ qua vài dòng chữ. Vẫn như mọi hôm, Lâm Từ Trì đi cùng tôi về ký túc xá. Trước cổng, tôi nhẻn giơ tay. Cậu về cẩn thận nhé, Từ Trì. Hôm nay tôi vui lắm, cảm ơn. Cậu đói đầu, cười tươi khiến ánh đèn đường phía sau mờ đi. Mai gặp lại nhé. Về phòng, tôi ngồi vào bàn học như mọi khi, nhưng trong lòng lại có cảm giác gì đó khác lạ. Cứ cầm bút được vài phút là tôi lại mỉm cười. Một nụ cười rất khẽ, như thể tim tôi vừa được ai đó lặng lẽ đặt vào một món quà dịu dàng. Tôi ngồi bên bàn học rất lâu mà vẫn chưa viết được dòng nào cho tử tế. Sách mở ra trước mặt, đèn bàn sáng trưng, nhưng tâm trí tôi cứ trôi đi đâu đó. Cứ mỗi lần đặt tay lên trang giấy, tôi lại nhớ đến nụ cười của Từ Trì, đến ánh mắt cậu khi kể về bà, đến cơm nắm ấm nóng giữa chiều mưa hôm ấy. Tôi không rõ mình đang nghĩ gì nữa, chỉ là, trong lòng thấy bình yên lạ. Tôi mở điện thoại, màn hình sáng lên, lướt qua vài tin nhắn cũ, ngón tay dừng lại ở một đoạn tin nhắn từ Tịnh Vân hôm nay, đi chơi với bạn trai à? Tôi thoáng đỏ mặt. Bạn trai ư? Không, chúng tôi đâu phải gì của nhau. Chỉ là hai người đi song song trên đoạn đường đời lặng lẽ, mà vô tình bước chung một nhịp. Nhưng tôi không thể phủ nhận, tôi thấy thích cái cảm giác được đi bên cậu. Không cần nói quá nhiều, cũng chẳng cần làm gì lớn lao chỉ cần là cậu, chỉ cần là hôm nay. Tôi nhắn cho Từ Trì một tin nhắn ngắn gọn, cơm nắm ngon lắm. Cảm ơn cậu nhé. Chưa đầy một phút sau, cậu nhắn lại. Ừ, mai tớ mua thêm. Cậu thích vị gì? Tôi bật cười, lòng bỗng nhẹ như mây, chẳng phải vì cái cơm nắm, mà là vì cậu vẫn luôn để ý đến tôi, dù chỉ là một chi tiết nhỏ. Năm nay đã là năm thứ hai tôi học ở trường, mọi thứ trôi qua nhanh thật. Hôm nay, trời nắng đẹp lạ thường. Từ Trì đợi tôi ở cổng trường, tay cầm hai cây kem. Cậu đưa một cây cho tôi, ánh mắt cong cong vì cười. Phần thưởng cho người học chăm chỉ đấy. Tôi bật cười, đón lấy. Lần sau mà tặng thêm bài mẫu thì còn siêng hơn nữa đấy. Chúng tôi đi bộ bên nhau, không vội vã, không gấp gáp. Đến ngã tư, cậu quay sang hỏi tôi, có phần hơi ngập ngừng. Hôm nay, cậu có rảnh không? Tớ muốn đưa cậu đến một nơi. Tôi chớp mắt. Đi đâu vậy? Nhà tớ, cậu cười, bà tớ nấu cơm, muốn mời cậu ăn một bữa. Tim tôi khẽ lỗi một nhịp. Nhà cậu á? Ừ, bà nói, nghe tớ kể về cậu hoài rồi, nên muốn gặp một chút. Tôi không biết Từ Trì đã kể những gì, nhưng lòng bỗng nhiên ấm áp lạ thường. Nhà của Từ Trì nằm trong một con ngõ nhỏ, mái ngói đỏ phủ rêu, tường gạch đã sờn màu theo năm tháng. Căn nhà cũ kỹ nhưng rất sạch sẽ, gọn gàng. Ngay từ cửa bước vào đã nghe thơm mùi canh chua và cơm mới. Một bà cụ tóc bạc trắng ra mở cửa. Bà nhỏ con, lưng hơi còng, ánh mắt hiền từ. Cháu là Như đúng không? Vào nhà đi con. Hôm nay có món sườn rim Từ Trì thích, con ăn cùng luôn cho vui. Tôi chào bà, tim đập loạn xạ như lần đầu ra mắt ai đó. Từ Trì đứng bên cạnh chỉ cười cười, lén đưa tay gãi đầu đầy ngượng nghịu. Bữa cơm diễn ra ấm cúng hơn tôi tưởng. Bà gắp đồ ăn cho tôi liên tục, vừa ăn vừa kể vài chuyện nhỏ về Từ Trì lúc bé nào là nghịch nước suýt rơi xuống ao, nào là nhịn ăn sáng để mua hoa sinh nhật cho bà. Thằng bé này đó, nheo nhóc nghèo chứ chưa bao giờ để bà đói. Bà cười, nếp nhăn trên mặt dịu dàng mà đầy thương yêu. Tôi nhìn Từ Trì đang đỏ tai, chỉ biết mỉm cười. Cậu ấy không phản bác, chỉ lặng lẽ ăn cơm ánh mắt khi nhìn bà đầy kính trọng và yêu thương. Khi ra về, bà dúi vào tay tôi một túi nhỏ. Bên trong là vài món đồ ăn vặt bà làm. Cái này cho con ăn đêm, đừng học khuya quá đó. Tôi nhận lấy, nghẹn lại trong lòng. Lâu lắm rồi, tôi mới lại có cảm giác được ai đó chuẩn bị cho mình chút đồ ăn, chỉ vì quan tâm, chẳng vì lý do gì khác. Ra tới đầu hẻm, Từ Trì quay sang tôi, hỏi nhỏ, bà tớ thích cậu làm đó. Bà nói cậu ngoan, nhìn là biết chịu nhiều thiệt thòi rồi. Tôi không đáp, chỉ nhìn về phía con ngõ sau lưng. Đôi mắt chợt nhòe nước, không phải vì tủi, mà là vì lần đầu tiên trong đời, tôi thấy, có một nơi không phải nhà mình nhưng mình được chào đón bằng cả tấm lòng. Tối hôm ấy, trời mưa nhẹ. Tôi ngồi trong thư viện một mình Tịnh Vân thì về quê, tiếng gió lùa qua khe cửa sổ như những tiếng thì thầm quen thuộc. Tin nhắn của Từ Trì đến. Cậu ra cổng sau trường đi, tớ đang ở đó. Không biết là chuyện gì, tôi vội khoác áo, chạy ra. Cậu đứng đó, dưới gốc cây phượng, tay cầm một chiếc ô và một hộp nhỏ bọc giấy nâu. Hôm nay trời mưa nên tớ không mua cơm nắm được. Nhưng tớ có cái này. Cậu đưa tôi hộp giấy, bên trong là một chiếc kẹp tóc nhỏ, màu trắng sữa, đúng kiểu tôi từng nói thích ngày hôm ấy, ở công viên. Tôi nhìn cậu, vừa cảm động vừa ngạc nhiên. Tú Như, giọng cậu bỗng trầm hẳn lại có thể cậu chưa nhận ra, nhưng, tớ đã thích cậu từ rất lâu rồi. Tớ không biết tương lai ra sao, chỉ biết là, nếu có thể, tớ muốn cùng cậu đi qua những năm tháng còn lại. Muốn bảo vệ cậu suốt đời này, cậu, có thích tớ không? Cậu nghiêng ô về phía tôi, vẻ mặt chờ đợi. Tôi khẽ gật đầu. Lần đầu tiên, tôi nghe tim mình đập chậm lại, nhưng rất ấm. Lâm Từ Trì nhìn tôi một hồi lâu, như thể muốn chắc chắn mình không nghe nhầm, rồi bật cười. Cái kiểu cười rất Từ Trì không quá lớn, nhưng đủ để làm ấm lòng người khác. Cậu giơ tay, khẽ chỉnh lại mái tóc tôi bị ướt dính vì mưa. Từ giờ, cậu đừng chịu đựng thứ gì một mình nữa. Có chuyện gì cũng phải nói với tớ, được không? Tôi nhìn cậu, đôi mắt cậu sâu thẳm mà dịu dàng. Ừ. Cơn mưa dần ngớt, gió vẫn lùa qua khe áo. Nhưng lòng tôi lại thấy lạ kỳ. Không còn những xáo động, không còn cảm giác trống rỗng như những ngày cũ. Tôi đi bên cậu, tay nắm lấy một góc áo khoác. Không ai nói gì, nhưng cả hai đều biết từ khoảnh khắc này, có một điều gì đó đã đổi khác. Tình yêu đến rất nhẹ, không ồn ào. Chỉ là, có một người ở bên, đủ để khiến mình muốn về lại mỗi khi mỏi. Sắp đến ngày tốt nghiệp, mẹ gọi điện bảo tôi. Hôm nay con dắt bạn về nhà chơi nhé, để mẹ nấu cơm đón. Vẫn là ba người chúng tôi, tôi, Từ Trì và Tịnh Vân. Chúng tôi hẹn nhau đi dạo qua nhà bà của Từ Trì trước. Chúng tôi hỏi thăm sức khỏe, trò chuyện với bà một lúc, khi ra về chúng tôi tạm biệt bà. Tịnh Vân thấy con chó nhỏ ngoài đầu hẻm, nên chạy đi trước. Bà dúi vào tay tôi vài quả mận hái từ vườn sau, con ăn đi, ngọt lắm đó. Từ Trì nhìn bà, nói giọng trêu, bà hết thương cháu rồi, thương Tú Như hơn rồi. Bà đánh vào vai Từ Trì, cái thằng này, không biết nhường bạn à. Anh chỉ khẽ cười. Trước khi rời đi, bà dặn Từ Trì. Đi chơi vui, nhưng nhớ coi chừng hai bạn đấy nhé. Từ Trì bật cười, gật đầu ngoảnh ngoảnh. Rời khỏi đó, ba chúng tôi bắt xe khách về quê tôi. Đến bến, cả ba lại đi bộ về nhà. Con đường quê yên bình trải dài, hai bên là những hàng cây rì rào trong gió. Tịnh Vân vừa đi vừa khoanh tay, giọng đùa mà nghiêm, này Lâm Từ Trì, cậu mà dám bắt nạt Tú Như thì liệu hồn với tôi. Tú Như thì không đánh cậu đâu, nhưng tôi thì chưa chắc. Cậu ấy khẽ giơ nắm đấm lên làm mặt nghiêm trọng, nhưng cái nghiêm đó sao mà đáng yêu đến lạ. Tôi cười bật ra tiếng. Cậu đang nói cái gì vậy? Từ Trì vẫn đang nắm tay tôi, chỉ mỉm cười dịu dàng. Yên tâm, tôi sẽ không bao giờ để Tú Như phải buồn đâu. Đi thêm một đoạn, Tịnh Vân bất ngờ khoác lấy cánh tay còn lại của tôi, tựa đầu nhẹ vào vai tôi, giọng pha chút nũng nịu, sau này cậu không được lấy chồng bỏ tớ lại một mình đâu đấy nhé. Mắt cậu ấy chớp chớp, long lanh như con mèo nhỏ. Tôi quay sang trêu. Thế chẳng lẽ cậu không lấy chồng à? Cậu ấy đáp gọn lỏn. Ừ, tớ không lấy đâu. Ở một mình với cậu vui hơn. Vừa tới cổng nhà, mẹ tôi đã đứng đợi sẵn, ánh mắt rạng ngời khi thấy chúng tôi. Tịnh Vân còn phấn khích hơn cả tôi, chạy tới ôm mẹ tôi thật chặt. Mẹ ơi, con nhớ mẹ quá. Từ lâu rồi, Tịnh Vân đã quen gọi mẹ tôi là mẹ. Gia đình cậu ấy vốn không êm ấm. Mẹ kế không thương, bố thì trọng nam khinh nữ, ép cậu nghỉ học để gả chồng sớm. Nhưng Tịnh Vân kiên quyết từ chối. Cậu tự mình kiếm tiền đi học, làm thêm, bán hàng online, vừa học vừa tự nuôi sống chính mình. Lần đầu gặp mẹ tôi, cậu rụt rè gọi là bác, nhưng sau khi nghe chuyện, mẹ tôi ôm lấy vai cậu, dịu dàng nói. Nếu con không ngại, gọi bác là mẹ cũng được. Nhà bác lúc nào cũng rộng cửa. Tịnh Vân cười, nước mắt đã rơi trên má từ khi nào. Từ đó, mỗi lần đến nhà tôi, cậu đều gọi mẹ bằng một tiếng mẹ, vừa thân thương vừa ấm lòng. Tôi cũng bước lại, vòng tay ôm mẹ từ phía sau. Con cũng nhớ mẹ lắm. Anh đứng kế bên khép cúi chào. Cháu chào bác ạ. Mẹ tôi nhìn cả ba đứa, cười hiền. Hôm nay mẹ làm ba món, là ba món ba đứa thích nhất đấy. Đứa nào muốn vào bếp phụ mẹ nào? Tịnh Vân lập tức giơ tay thật nhanh. Con, con muốn nấu cùng mẹ. Thế là hai người díu rít vào bếp. Tôi và anh thì phụ dọn bàn, bê đồ ăn. Anh giúp tôi đặt từng chiếc đĩa xuống bàn, ánh mắt vẫn đầy ân cần. Tôi nhìn anh, khẽ mỉm cười. Bữa cơm hôm ấy ấm cúng lạ thường. Mẹ tôi hỏi han từng đứa, nào là việc học, việc làm thêm, chuyện sắp tốt nghiệp rồi có kế hoạch gì chưa? Giọng mẹ dịu dàng, ánh mắt luôn chăm chú lắng nghe, thi thoảng lại gắp cho mỗi đứa một miếng đồ ăn. Tiếng cười cứ vang lên không ngớt. Mỗi người một hoàn cảnh, một vết thương riêng, nhưng bữa cơm giản dị ấy, giống như khoảnh khắc mọi tổn thương đều được xoa dịu. Chúng tôi không ai nói ra, nhưng đều ngầm hiểu đó là một trong những ngày đẹp nhất, nhẹ nhàng nhất và đáng nhớ nhất trong quãng đời sinh viên. Ăn xong, ba đứa rủ nhau đi lượn phố. Trời quê về chiều mát mẻ, gió nhẹ thổi qua từng tán cây ven đường. Chúng tôi dạo một vòng quanh con phố nhỏ, dừng lại ở chiếc ghế đá cạnh bên hồ nước. Anh nhìn tôi hỏi, em uống gì không anh mua nhé, rồi cũng hỏi Tịnh Vân, cậu uống không? Tôi và Tịnh Vân đều trả lời có. Hai người ngồi đợi ở đây nhé. Nói rồi anh đút tay vào túi áo khoác, đi về phía tiệm tạp hóa gần đó. Tôi và Tịnh Vân ngồi im một lúc, nhìn mặt hồ phẳng lặng phản chiếu bầu trời trong veo. Một khoảng lặng dễ chịu phủ xuống. Tịnh Vân là người phá tan sự im lặng trước. Cậu nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt vừa buồn vừa dịu. Tớ không biết sau này sẽ thế nào, từ nhỏ đến lớn lúc nào cũng phải gồng lên mạnh mẽ. Nhưng rồi lại thấy mình yếu đuối, chắc tớ mệt rồi. Tôi lặng người, nhìn sang, thấy mắt cậu long lanh nước. Tôi nắm lấy tay Tịnh Vân, siết nhẹ. Tớ chưa bao giờ nghĩ cậu yếu đuối. Với tớ, cậu là người dũng cảm nhất. Không ai sống được như cậu, vẫn vui vẻ, vẫn tốt bụng dù trải qua nhiều chuyện đến vậy. Cậu nhìn tôi, mỉm cười, nhưng giọng vẫn nhẹ như gió thoảng. Ừ, tớ cũng không biết nữa, chắc tại tớ quá thèm cái cảm giác được ai đó ôm lấy, được ai đó cần đến, dù là một chút thôi. Tôi gối đầu lên vai cậu, như cách hai đứa vẫn thường làm mỗi khi một trong hai mỏi mệt. Tớ cần cậu, luôn luôn cần. Tịnh Vân khẽ cười thành tiếng, dụi đầu vào tóc tôi. Ừ, tớ biết mà. Xa xa, Từ Trì trở lại, tay cầm ba lon nước mát. Anh giơ lên lắc lắc, nước đến rồi đây, hai người lười biếng quá nha. Tôi và Tịnh Vân ngẩng đầu lên nhìn anh, cả hai cùng bật cười. Giữa hoàng hôn lặng lẽ, có ba con người, ba vết thương cũ, nhưng lúc này đều đang lành lại một cách yên. Một thời gian sau, mọi người lần lượt tốt nghiệp. Lâm Từ Trì nhận được một công việc đúng chuyên ngành, anh vẫn ở lại thành phố, sống cùng bà như trước, thi thoảng cuối tuần lại rủ tôi về quê thăm mẹ. Tôi thì xin vào làm tại một công ty nhỏ, lương không cao nhưng đủ để trang trải. Dù bận rộn, tôi và Từ Trì vẫn luôn giữ thói quen gặp nhau vào mỗi chiều, đi ăn cơm, đi dạo, nói vài câu chuyện lặt vặt trong tuần. Chỉ có Tịnh Vân, là rẽ sang một hướng khác. Vài tháng sau khi tốt nghiệp, cậu gọi điện cho tôi giữa đêm, giọng vừa hạnh phúc vừa rưng rưng. Tớ đi cùng mẹ rồi Như ạ. Mẹ xin sống bên đó ổn định, lần này quay về đón tớ đi cùng. Tớ sẽ bắt đầu làm. Từ một nơi xa lạ, nhưng là bắt đầu cùng mẹ. Tôi nghe bà vừa mừng vừa chạnh lòng. Trương Tịnh Vân luôn là đứa mơ về một mái nhà trọn vẹn, giờ đây cuối cùng cũng có thể nắm được tay mẹ mình một cách yên tâm. Cậu gửi cho tôi một bức ảnh hai mẹ con ngồi ăn cơm cùng nhau. Ánh mắt Tịnh Vân lúc ấy trong veo như thuở còn bé, như chưa từng tổn thương. Trước ngày cậu bay, ba đứa chúng tôi lại gặp nhau ở công viên gần trường. Chỗ ghế đá cũ, nơi từng kể cho nhau nghe rất nhiều câu chuyện. Tịnh Vân dúi vào tay tôi một quyền sổ nhỏ, bìa mềm, giấy đã hơi sờn. Nhật ký của tớ. Cậu giữ dùm tớ nhé. Khi nào nhớ quá thì mở ra đọc, nhưng không được cười tớ đấy. Tôi ôm lấy cậu, nước mắt rơi trên vai áo. Đi rồi thì nhớ giữ gìn sức khỏe. Khi nào nhớ quá thì nhắn cho tớ hoặc gọi video. Bọn tớ ở đây chờ. Cậu nắm tay tôi và Từ Trì, cười thật tươi. Sống thật tốt nhé, nhất định ngày cưới của hai cậu tớ sẽ về. Hôm ấy, cậu đi khuất sau cánh cửa sân bay, tôi cứ đứng mãi, mắt không rời bóng lưng nhỏ bé ấy. Từ đó, chỉ còn tôi và Từ Trì, tiếp tục cuộc sống trong thành phố rộng lớn, nhưng dường như đã bớt chênh vênh hơn bởi bên cạnh tôi vẫn có một người, luôn nắm tay tôi qua những tháng năm trưởng thành. Thằng đó, anh được thăng chức. Dù chỉ là một bước tiến nhỏ, nhưng tôi biết, anh đã nỗ lực rất nhiều. Từ những ngày đi làm thêm từ thời sinh viên, vừa học vừa lo cho bà, đến khi ra trường lại bươn chải đủ thứ công việc, không phàn nàn một lời. Buổi tối hôm ấy, sau giờ làm, anh hẹn tôi ra ngoài. Trời cuối thu, không khí se se lạnh. Chúng tôi đi dạo dọc theo bờ hồ, ánh đèn vàng rải xuống mặt nước lăn tăn. Tôi chẳng nghĩ có gì đặc biệt, cho đến khi anh dừng lại, anh nhìn tôi, em nhắm mắt lại đi.

Need another transcript?

Paste any YouTube URL to get a clean transcript in seconds.

Get a Transcript