[0:01]Xin chào và chúc mừng năm mới tất cả các bạn, những khán giả yêu quý của mình. Trong video ngày hôm nay thì cũng sẽ có một món quà mà mình đã dành cả đợt nghỉ Tết vừa rồi để chuẩn bị như là một món quà lì xì đầu năm mới dành tặng cho tất cả các bạn. Vì vậy, các bạn nhớ xem tới cuối để không bỏ lỡ món quà cảm ơn của mình nhé! Thực ra thì mình cũng đã định xuất bản cái video này từ trước Tết rồi. Nhưng cái hôm mà mình thu âm xong ấy thì trùng hợp là đúng cái ngày hôm đó mình lại nhận được bốn email từ bốn bạn khán giả. Biết rằng những nội dung mà mình đã chia sẻ trong hai năm vừa rồi đã thay đổi cuộc sống của một ai đó, mình cảm thấy rất là vui, rất là hạnh phúc và cũng rất là xúc động nữa. Và thế là mình nghĩ rằng mình phải làm một cái gì đó để cảm ơn sự yêu quý của khán giả của mình dành cho mình mới được. Và đến ngày hôm nay, mình cũng đã hoàn thành nó rồi. Món quà này cũng được thiết kế để bổ sung cho những nội dung mà mình sắp chia sẻ. Vì vậy, các bạn đừng vội vã mở quà ngay lập tức nhá. Bởi vì video ngày hôm nay, mình sẽ chia sẻ với các bạn một cuốn sách kinh điển trong giới sáng tạo. Dù nó đã được xuất bản cách đây 24 năm rồi, nhưng theo mình, những triết lý, những bài học ở trong cuốn sách này chưa bao giờ là cũ. Thậm chí, nó còn trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết trong cái thời đại mà sự sao nhãng đang bao vây chúng ta từng phút, từng giây như ngày hôm nay. Và cuốn sách mà mình muốn chia sẻ ngày hôm nay đó chính là cuốn sách The War of Art mà mình tạm dịch là Trận chiến nghệ thuật của tác giả Steven Pressfield. Đối với mình, nếu không có The War of Art, có lẽ kênh YouTube này của mình không biết có tồn tại đến tận ngày hôm nay được hay không. Rất là nhiều người nổi tiếng ở trong các lĩnh vực khác nhau đã giới thiệu cuốn sách này. Ví dụ như là Lex Fridman, host của một trong những podcast hàng đầu thế giới, thì anh ấy coi đây là cuốn sách quan trọng nhất về kỷ luật lao động và sự sáng tạo. Nữ hoàng truyền hình Oprah Winfrey, bà coi cuốn sách là cuốn sách cẩm nang của đồ giường giúp bà đánh bại sự trì hoãn. Hay Seth Godin, chuyên gia marketing cũng là tác giả của rất là nhiều cuốn sách nổi tiếng thì ông nói rằng Steven Pressfield đã giúp định danh một thể lực vô hình mang tên là sự kháng cự. Kẻ thù số một ngăn cản các nghệ sĩ, nhà văn và các nhà lãnh đạo hiện thực hóa thiên tài của mình. Naval Ravikant, một trong những nhà tư tưởng và nhà đầu tư có ảnh hưởng nhất tại thung lũng Silicon luôn xếp The War of Art vào nhóm những cuốn sách nền tảng dành cho bất kỳ ai làm công việc sáng tạo hoặc là kinh doanh. Ông coi đây là cuốn sách ngắn gọn và mạnh mẽ nhất để nhận diện sự kháng cự khi làm việc. Và các bạn có biết, lời tựa của cuốn sách này được viết bởi Robert McKee, huyền thoại dạy viết kịch bản hàng đầu tại Hollywood. Robert thừa nhận rằng, ông từng là nhà vô địch Olympic về sự trì hoãn và ông đã tìm thấy trong cuốn sách này một chiến lược để chiến thắng chính mình. Ông cũng tôn vinh tác giả Steven Pressfield là định nghĩa chuẩn mực nhất về một người chuyên nghiệp mà ông từng biết. Còn với các bạn, nếu sâu thẳm trong lòng bạn muốn bắt đầu một điều gì đó nhưng lại cứ mãi chần chừ, mãi trì hoãn mà chưa thể bắt đầu được thì cuốn sách này chắc chắn sẽ giúp ích cho các bạn. Mình thích những cuốn sách kiểu ngắn gọn súc tích như thế này. Chúng mang lại cho mình một cảm giác kiểu thỏa mãn ngay từ lần đọc đầu tiên và mình cũng có thể đọc đi đọc lại bất kỳ khi nào mình cần. Rất tiếc là mình có tìm nhưng mà chưa tìm thấy bản dịch tiếng Việt của cuốn sách này. Vì vậy, trong video ngày hôm nay mình sẽ cố gắng chia sẻ những cái bài học hay nhất mà mình đã học được. Hy vọng rằng các bạn cũng sẽ thích nó nhiều như mình đã từng. Tác giả Steven Pressfield là ai? Nói ngắn gọn thì ông ấy là một huyền thoại về sự kiên trì. Trước khi bắt đầu vào nội dung cuốn sách thì mình rất là muốn chia sẻ với các bạn câu chuyện đầy ly kỳ về cuộc đời của tác giả Steven. Ông là minh chứng điển hình cho việc là một người có thể trải qua vô vàn thất bại và chỉ thành công khi đã đi quá một nửa cuộc đời. Steven Pressfield sinh năm 1943 và sau khi tốt nghiệp đại học thì ông gia nhập Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ. Sau khi giải ngũ, ông xin vào làm copywriter cho một công ty quảng cáo tại New York. Một ngày nọ, ông thấy sếp của mình xuất bản một cuốn sách và trở nên nổi tiếng rồi nghỉ việc để viết lách toàn thời gian. Steven tự nhủ rằng, ông ấy có máy đánh chữ, mình cũng vậy, vậy tại sao mình không thử chứ? Năm đó, Steven Pressfield 24 tuổi, nghỉ việc, ôm máy đánh chữ và dành 2 năm dòng dã để viết cuốn tiểu thuyết đầu tay của mình. Nhưng khi gần viết xong, ông lại rơi vào một cơn hoảng loạn vô hình.
[4:39]Ông tự tay hủy bỏ bản thảo, cùng lúc ông cũng hết sạch tiền tiết kiệm, hôn nhân đổ vỡ và bắt đầu cuộc sống lang bạt trên chiếc xe cũ nát của mình. Trong 8 năm, từ năm 24 cho tới năm 32 tuổi, Steven đã chuyển chỗ 13 lần từ bờ đông sang bờ tây nước Mỹ, làm đủ mọi công việc chân tay, từ việc lái xe tải, công nhân mỏ, hai trái cây ở trang trại để làm hộ lý trong bệnh viện tâm thần. Có thời điểm, ông phải sống trong một ngôi nhà kho cũ nát tại Nam California với giá thuê chỉ 15 đô một tháng. Nhà kho không có điện nước cũng không có cửa sổ và bạn đồng hành duy nhất của ông chỉ là một con mèo hoang. Sau 6 năm kể từ thất bại đầu tiên, ông mới đủ can đảm cầm lại chiếc máy đánh chữ và dành 2 năm liên tục để viết lách toàn thời gian. Lần này, ông đã gõ được chữ The End cho cuốn sách thứ hai của mình nhưng lại chẳng có nhà xuất bản nào chịu nhận cả. Làm việc thêm 3 năm, ông lại dành 2 năm để tập trung toàn lực viết cuốn tiểu thuyết thứ ba. Ông đặt vào đó tất cả hy vọng cuối cùng để cứu vãn sự nghiệp của mình, nhưng kết quả vẫn là cái lắc đầu từ các nhà xuất bản. Khi ấy, ông đã nghĩ đến việc tự tử. Ông nhìn lên trần nhà tìm một chiếc móc hoặc một thanh xà để treo dây thừng nhưng may mắn là ngôi nhà này quá tồi tàn đến mức ông chẳng tìm được cái nào đủ chắc chắn để chịu được trọng lượng của một con người. Năm 37 tuổi, ông chuyển đến Los Angeles và bắt đầu việc viết kịch bản phim. Trong 5 năm, ông đã viết 9 kịch bản nhưng không có cái nào bán được. Cuối cùng, ở tuổi 42, bộ phim đầu tiên ông tham gia biên kịch là King Kong Live được ra mắt. Ngay khi ông nghĩ rằng, mọi thứ mà ông cố gắng gần 20 năm vừa rồi đã đơm hoa kết trái thì bộ phim lại thất bại một cách thảm hại. Cốt truyện bị coi là ngớ ngẩn nhất lịch sử. Steven Pressfield đã mời tất cả những người quen biết đến buổi công chiếu. Ông đã chuẩn bị tâm thế để trở thành một ngôi sao Hollywood. Nhưng khi bộ phim kết thúc và đèn trong rạp bật sáng, không có một tiếng vỗ tay nào cả. Cả khán phòng im lặng như tờ và ông thì chỉ muốn độn thổ. Dù hoàn toàn suy sụp, nhưng ông quyết định không bỏ cuộc. Ông lúc đó đã 42 tuổi, ly hôn, không có con cái, đã từ bỏ mọi thú vui bình thường để theo đuổi giấc mơ trở thành nhà văn trong 17 năm. Giờ đây, tên của ông cuối cùng cũng được xuất hiện trong một bộ phim Hollywood. Không dễ gì ông lại bỏ cuộc dễ dàng như vậy. Trong 10 năm tiếp theo, ông đã kiên trì viết kịch bản cho các công ty điện ảnh. Khi bắt đầu có tiếng tăm ở Hollywood, ông nhận ra mình đang viết như một kẻ làm thuê, chỉ lo đoán ý thị trường để viết thay vì viết những gì mà ông thực sự tin tưởng. Và thế là ông quyết định buông bỏ 15 năm sự nghiệp tại Hollywood để bắt đầu viết lại tiểu thuyết. Ông không muốn viết những gì ông nghĩ là có hiệu quả về mặt doanh thu nữa. Lần này, ông muốn viết những gì mà ông cảm thấy thú vị. Kết quả, cuốn tiểu thuyết đầu tay The Legend of Bagger Vance được xuất bản khi ông 52 tuổi và ngay lập tức thành công rực rỡ. Nó đã bán được hơn 600.000 bản và được chuyển thể thành phim vào năm 2000 với sự tham gia của Will Smith và Matt Damon. Cuốn tiểu thuyết tiếp theo Gates of Fire viết về những chiến binh Spartan đã bán được hơn 1 triệu bản trên toàn cầu. Tác phẩm này còn được đưa vào giảng dạy tại Học viện kỹ thuật quân sự Hoa Kỳ và Học viện Hải quân Hoa Kỳ. Sự nghiệp của ông cuối cùng cũng thăng hoa sau 27 năm lận đận. Tính đến nay, Steven Pressfield đã để lại hơn 20 tác phẩm trải dài trên nhiều lĩnh vực khác nhau như tiểu thuyết lịch sử, chiến tranh và nhiều cuốn sách phi hư cấu. Rất nhiều người đã tìm đến ông để hỏi rằng, làm thế nào để ông có thể trụ vững qua ngần ấy năm? Làm thế nào để ông có thể vượt qua sự nghi ngờ bản thân, sự trì hoãn, vượt qua những bế tắc, những lần thất bại, những lần bị từ chối trong suốt quá trình theo đuổi mục tiêu của mình? Cuối cùng, ông đã quyết định đúc kết ngần ấy năm chật vật của mình thành cuốn sách The War of Art. Pressfield đã chia cuốn sách này thành ba phần. Phần đầu tiên, ông nói về kẻ thù lớn nhất của chúng ta là sự kháng cự. Phần thứ hai, ông nói về cách chiến đấu với sự kháng cự và ở phần ba, ông tiến xa hơn để cho thấy rằng điều gì sẽ xảy ra khi chúng ta đánh bại được sự kháng cự. Một số người thích phần thứ ba này, một số người thì lại phê phán rằng nó quá mơ hồ và mang tính tâm linh. Cụ thể như thế nào thì chúng ta sẽ cùng tìm hiểu từng phần ngay bây giờ nhé. Bây giờ chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu phần một xem sự kháng cự là gì nhá. Tác giả viết rằng, chúng ta có hai cuộc đời: cuộc đời chúng ta đang sống và cuộc đời chưa từng được sống bên trong chúng ta. Nằm giữa hai cuộc đời đó chính là sự kháng cự. Sự kháng cự không phải là yếu tố bên ngoài như là hoàn cảnh cũng không phải là việc thiếu tiền, thiếu thời gian hay là sự cấm cản từ gia đình. Mà sự kháng cự nó là một thế lực vô hình nảy sinh từ chính bên trong tâm trí của chúng ta. Mục đích của nó là đẩy chúng ta ra xa, làm cho chúng ta sao nhãng và ngăn cản chúng ta làm việc. Tất cả mọi người trên thế giới đều phải vật lộn với sự kháng cự. Với nhà văn thì nó là luồng suy nghĩ khiến bạn phải sao nhãng khỏi trang giấy, khiến bạn kiểm tra điện thoại thay vì viết. Với người muốn tập thể dục, nó xuất hiện ngay khi bạn định xỏ giày vào và đi chạy. Nó bảo bạn từ từ, hãy đi dọn nhà trước đã. Hay với các mối quan hệ, bạn biết mình cần một cuộc đối thoại thẳng thắn để hàn gắn một mối quan hệ, nhưng sự kháng cự khiến bạn cảm thấy tê liệt, khiến bạn thà ôm sự khó chịu còn hơn là đối mặt với cảm giác có thể bị tổn thương. Với người định khởi nghiệp, nó bảo bạn phải học thêm 10 khóa học nữa, đọc thêm 20 cuốn sách nữa rồi mới đủ trình độ để bắt đầu. Hay với người làm YouTube, nó bảo bạn, ý tưởng này chưa hoàn hảo đâu, kịch bản này chưa đủ sâu sắc đâu, hãy nghiên cứu thêm đi. Cứ hễ bạn chọn phát triển dài hạn thay vì thỏa mãn sự tức thì, sự kháng cự sẽ xuất hiện dưới mọi hình thức để ngăn cản bạn. Thực tế thì đây là cơ chế sinh tồn nguyên thủy của con người chúng ta. Tổ tiên của chúng ta cần bảo tồn năng lượng để sống sót và duy trì nòi giống, còn việc lãng phí năng lượng vào việc suy nghĩ hay là chạy bộ chỉ làm giảm cơ hội sống sót của họ. Pressfield nói rằng, sự kháng cự là thứ độc hại nhất vũ trụ. Nếu có phép màu tiêu diệt được nó vào sáng mai, các bác sĩ tâm lý sẽ thất nghiệp, nhà tù sẽ bị bỏ trống và các ngành công nghiệp đánh vào sự sao nhãng như rượu bia, thuốc lá, đồ ăn nhanh sẽ sụp đổ hoàn toàn. Thậm chí có thể hơi phóng đại nhưng ông ấy còn lấy Hitler làm ví dụ điển hình cho sự tàn phá của sự kháng cự. Hitler thực chất từng muốn trở thành một họa sĩ nhưng hắn ta đã để cho sự kháng cự đánh bại mình trước những khung tranh trống. Pressfield cho rằng, đối với Hitler, việc khơi mào thế chiến thứ hai còn dễ hơn là đối mặt với một khung tranh trống để bắt đầu sáng tạo. Và điều quan trọng nhất là việc gì càng quan trọng đối với sự phát triển của bạn thì sự kháng cự sẽ càng mạnh mẽ. Bạn càng sợ hãi trước một việc gì đó chứng tỏ việc đó càng quan trọng đối với tâm hồn bạn. Sự kháng cự tỉ lệ thuận trực tiếp với tình yêu. Nếu bạn đang cảm thấy sự kháng cự khổng lồ, có nghĩa là có một tình yêu to lớn đang ở đó. Bởi vì nếu bạn không yêu dự án đang làm bạn khiếp sợ đó, bạn sẽ không cảm thấy gì cả. Đối nghịch với tình yêu không phải là sự ghét bỏ, đó là sự thờ ơ. Vì vậy, nếu bạn muốn biết trong ba hay bốn dự án mà mình đang băn khoăn, mình nên chọn dự án nào để làm, hãy chọn cái mà bạn sợ nhất. Bạn càng trải nghiệm nhiều sự kháng cự thì tác phẩm, dự án hay doanh nghiệp chưa hình thành đó sẽ càng quan trọng đối với bạn và bạn sẽ càng cảm thấy mãn nguyện hơn khi cuối cùng bạn thực hiện được nó. Ông cũng chỉ ra các triệu chứng phổ biến của sự kháng cự. Thứ nhất đó là sự trì hoãn. Đây là triệu chứng phổ biến nhất, bởi vì nó rất là dễ để hợp lý hóa. Chúng ta thường không bao giờ nói Tôi sẽ không làm dự án này mà thay vào đó chúng ta sẽ luôn nói Tôi sẽ làm dự án này nhưng tôi sẽ bắt đầu làm nó vào ngày mai. Và điều cực kỳ nguy hiểm về sự trì hoãn là nó có thể nhanh chóng biến thành một thói quen. Triệu chứng số hai là đóng vai nạn nhân. Thay vì làm việc, chúng ta lại dành năng lượng để than vãn về hoàn cảnh, đổ lỗi cho quá khứ hoặc là sự thiếu hỗ trợ từ những người xung quanh. Steven Pressfield gọi đây là hình thức hung hăng thụ động để trốn tránh làm việc. Triệu chứng số ba đó là sự phân tâm và những rắc rối. Sự kháng cự đôi khi đóng kịch thành một tai nạn hoặc là một vấn đề khẩn cấp giả tạo để rút cạn năng lượng của bạn. Ví dụ như là bỗng nhiên máy tính của chúng ta bị hỏng hay bỗng nhiên chúng ta phải giặt quần áo trước, hoặc bỗng nhiên có một drama trên mạng mà chúng ta cần phải hóng trước. Tất cả những sự phân tâm hay rắc rối này thường là do chúng ta vô thức tạo ra hoặc là thu hút về để làm lý do chúng ta không làm công việc của mình. Bản thân mình thì đã dán dòng chữ Sự kháng cự là kẻ thù lên góc máy tính của mình. Việc gọi tên nó đã thay đổi mọi thứ đối với mình. Bởi vì một khi bạn nhận ra nó, bạn có thể chiến đấu chống lại nó. Vậy làm thế nào để chúng ta có thể tiêu diệt sự kháng cự thì chúng ta cùng sang phần hai nhá. Phần hai làm thế nào để tiêu diệt sự kháng cự và câu trả lời của Steven Pressfield là hãy trở thành người chuyên nghiệp. Ông nói rằng, bạn phải coi ước mơ của mình như một công việc toàn thời gian và làm việc như một người chuyên nghiệp. Đừng coi ước mơ của mình như một sở thích nữa. Các bạn hãy tưởng tượng một công nhân xây dựng gọi điện cho ông chủ của mình và nói rằng hôm nay tôi chẳng đi làm đâu vì tôi không có hứng. Anh ta chắc chắn sẽ bị đuổi việc ngay lập tức. Vậy mà đó lại là cách nhiều người làm việc để đạt được ước mơ của mình. Họ chỉ làm việc khi thấy thích mà điều đó thì hiếm khi xảy ra. Nếu muốn xây dựng một sự nghiệp sáng tạo, chúng ta phải mang bản dạng của một người chuyên nghiệp thay vì là một kẻ nghiệp dư. Và theo ông, sự khác biệt giữa chuyên nghiệp và nghiệp dư đó là. Thứ nhất, về mặt động lực và cam kết thì kẻ nghiệp dư chỉ làm khi cảm thấy vui hay là khi cảm thấy có hứng. Gặp khó khăn hay là tâm trạng không tốt, họ sẽ bỏ cuộc ngay. Người chuyên nghiệp thì khác, họ không quan tâm họ cảm thấy như thế nào, dù trời nắng hay trời mưa, dù tâm trạng có ra sao, họ vẫn sẽ xuất hiện và làm công việc của mình thôi. Ví dụ, Somerset Maugham, một trong những tác giả giàu có và nổi tiếng nhất thế giới là một ví dụ điển hình cho chân dung của một người chuyên nghiệp. Khi có người hỏi ông rằng ông thường viết theo lịch trình hay là chỉ viết khi nào cảm hứng tới. Ông trả lời rằng, tôi chỉ viết khi có cảm hứng đến. May mắn thay, cảm hứng đến đúng 9 giờ mỗi sáng. Sự khác biệt số hai phân biệt giữa kẻ nghiệp dư và người chuyên nghiệp đó là cách họ đối diện với nỗi sợ. Kẻ nghiệp dư nghĩ rằng mình sẽ cần phải vượt qua nỗi sợ rồi mới làm việc, còn người chuyên nghiệp thì biết rằng nỗi sợ sẽ không bao giờ biến mất nhưng họ vẫn sẽ ép mình tiến về phía trước ngay cả khi họ đang run sợ. Chúng ta luôn nghĩ rằng nếu chúng ta luyện tập đủ nhiều, chúng ta sẽ giỏi tới mức không bao giờ gặp bất kỳ vấn đề nào trong công việc nữa. Nhưng điều đó không đúng. Henry Fonda, mỗi khi bước lên sân khấu kịch, vẫn cảm thấy kinh hãi như thể đó là lần đầu tiên. Đến nỗi, ông thường xuyên phải vào phòng vệ sinh để nôn mửa do quá là căng thẳng ngay cả khi ông đã 75 tuổi và đã là một diễn viên nổi tiếng thế giới. Nếu bạn thực sự quan tâm tới công việc của mình, bạn sẽ luôn lo lắng về hiệu suất làm việc và đó là một điều tốt. Bởi vì điều đó có nghĩa là bạn vẫn đang cố gắng để trở nên tốt hơn. Đặc điểm phân biệt số ba là thái độ với thực tế. Kẻ nghiệp dư thì than vãn về sự bất công xã hội, còn người chuyên nghiệp thì hiểu rằng công bằng chỉ có trên thiên đường, còn đây là chiến trường. Số bốn là cách phản ứng với sự chỉ trích. Kẻ nghiệp dư thì suy sụp trước những lời chê bai, chỉ trích, còn người chuyên nghiệp thì đánh giá lời phê bình một cách khách quan để tiến bộ, hoặc họ coi những lời công kích vô lý là một lời khen ngợi cao quý nhất. Bởi vì nó chứng tỏ rằng họ đã làm đúng điều gì đó đáng để bị ghen tị. Đặc biệt, Steven đưa ra một tư duy mà mình cực kỳ thích của người chuyên nghiệp đó là họ tách biệt bản thân khỏi tác phẩm. Steven coi mình là một công ty và ông có hai vai, vừa là ông chủ, vừa là nhân viên. Với tư cách là ông chủ, ông sẽ giao việc cho nhà văn ở trong mình. Khi thất bại, ông không coi đó là sự hạ thấp giá trị của bản thân, mà đó chỉ là một thương vụ không thành công, một điều vốn dĩ rất là bình thường ở trong kinh doanh. Trong khi kẻ nghiệp dư thì lại đồng nhất bản thân của mình với tác phẩm. Họ coi mình là nghệ sĩ nên khi tác phẩm của họ bị chê bai, chỉ trích, họ thấy như chính mạng sống của mình đang bị đe dọa. Steven cũng kể lại câu chuyện khi lần đầu tiên ông đánh bại sự kháng cự. Đó là sau khi thất bại với cuốn sách đầu tiên, ông trốn chạy khỏi New York, lang bạt khắp nước Mỹ và làm đủ nghề chân tay. Trong suốt những năm tháng rong ruổi ở trên đường thì ông đã suy nghĩ rất là nhiều và cho rằng nhẽ ra ông không nên bắt đầu việc viết lách. Chính viết lách đã dẫn ông đến tình cảnh hiện tại. Nhưng kỳ lạ thay, ông vẫn luôn mang theo chiếc máy đánh chữ ở trong xe, bởi vì sâu thẳm trong ông biết rằng ông sẽ phải quay lại việc viết lách. Một tối nọ, tại một căn nhà tồi tàn ở Bắc California, sự kháng cự lại tấn công ông. Ông lo âu tột độ, định gọi điện cho một cô gái nào đó để tán gẫu. Nhưng rồi ông lại tự nhủ rằng, không thể thế này mãi được. Thật nực cười khi mơ ước được sống bằng nghề viết, nhưng lại cảm thấy tồi tệ khi phải ngồi xuống viết lách. Vậy là ông lôi máy đánh chữ ra và viết loạn xạ trong vòng hai tiếng. Sau đó, ông vứt đống bản thảo đó vào sọt rác và đi rửa đống bát đĩa bẩn đã tích tụ 10 ngày. Trong lúc rửa bát, ông cảm nhận được dòng nước ấm chảy qua bàn tay mình, bát đĩa sạch sẽ được xếp chồng lên nhau và ông nhận ra rằng mình đang huýt sáo. Khoảnh khắc đó, ông biết rằng mình đã ổn. Ông đã tìm ra được cách đánh bại sự kháng cự, đó là chỉ đơn giản là bắt tay vào làm việc. Khi bạn quyết định trở thành người chuyên nghiệp, sự kháng cự sẽ phải rút lui trước sự kiên định của bạn. Trở thành người chuyên nghiệp là một quyết định của ý chí. Bây giờ chúng ta sẽ cùng chuyển sang phần ba để xem điều gì sẽ xảy ra khi bạn đánh bại được sự kháng cự. Đây có lẽ là phần gây tranh cãi nhất của cuốn sách, bởi vì nó mang rất là nhiều màu sắc của tâm linh. Steven Pressfield nói rằng, khi bạn chiến thắng được sự kháng cự bằng kỷ luật của một người chuyên nghiệp, một điều kỳ diệu sẽ xảy ra. Bạn không còn chiến đấu một cách đơn độc nữa, mà sẽ có những lực lượng vô hình ở một cõi cao hơn sẽ tới để hỗ trợ bạn. Ông gọi đây là sự can thiệp của cõi cao The Higher Realm. Nó là một cuộc chuyển hóa mà bất kỳ ai làm sáng tạo cũng sẽ cảm nhận được qua ba trạng thái. Trạng thái đầu tiên là phép màu của sự bắt đầu. Khi chúng ta thực sự cam kết vào hành động, các thiên thần sẽ bắt đầu chú ý tới chúng ta và vận mệnh của chúng ta cũng sẽ bắt đầu chuyển động. Một chuỗi các sự kiện, những cuộc gặp gỡ tình cờ và cả những sự giúp đỡ vô hình mà bạn chưa từng mơ tới sẽ xuất hiện để ủng hộ mục đích của bạn. Khi bạn ngồi xuống để bắt đầu công việc, bạn đã mở ra một vết nứt ở trên lớp vỏ của sự kháng cự, tạo đường dẫn cho các nguồn lực hỗ trợ từ cõi cao tràn vào để giúp đỡ bạn. Trạng thái số hai bạn sẽ trở thành thỏi nam châm thu hút ý tưởng. Dưới góc nhìn của tác giả thì cảm hứng là một đặc ân thần thánh. Ông tin rằng cảm hứng không phải là thứ mà ta sở hữu mà là quà tặng của các vị thần. Khi một người ngồi xuống và làm việc như một người chuyên nghiệp, các nàng thơ sẽ ghi nhận sự tận hiền đó và ban tặng cho bạn những ý tưởng sáng tạo mà cái tôi bình thường không thể nghĩ ra được. Lúc này bạn sẽ trở thành một thanh nam châm tự động thu hút các ý tưởng từ vũ trụ về phía mình, bạn không cần đi tìm kiếm các ý tưởng nữa. Trên Good Reads thì phần này cũng là phần bị chỉ trích nhiều nhất. Những người duy lý thì cho rằng tác giả đang thần thánh hóa quá mức một quy trình sinh học. Có độc giả thì cũng nói rằng là nếu phần hai ông ấy nói rằng hãy làm việc như một người chuyên nghiệp và đừng chờ đợi cảm hứng thì ở phần ba này ông ấy lại nói rằng hãy để cho các thiên thần tới giúp đỡ bạn. Vậy cuối cùng là do tôi tự nỗ lực hay là có một thế lực thần thánh nào đó đang giúp đỡ tôi? Và nếu như mà tôi thất bại thì đó là do tôi thiếu kỷ luật hay là do các nàng thơ đang ghét tôi. Thực ra thì nếu các bạn cảm thấy những khái niệm trên nó quá là bay bổng thì mình nghĩ là chúng ta hoàn toàn có thể giải mã nó dưới góc độ của khoa học thần kinh qua một số những cái cơ chế sinh học đặc biệt của con người chúng ta. Thứ nhất đó là qua RAS, cơ chế kích hoạt dạng lưới. Trong bộ não của chúng ta thì có một bộ lọc thông tin tên là RAS và khi bạn tập trung sâu vào một chủ đề, bạn đang lập trình cho bộ lọc này. Kết quả là bộ não của bạn sẽ bắt đầu nhạy bén một cách đặc biệt với mọi thông tin liên quan. Ví dụ như là những mẩu thông tin trên báo hay là một câu nói của người lạ hay là một cái hình ảnh ở trên đường. Những cái thứ đó vốn dĩ nó luôn ở đó nhưng mà giờ đây thì bộ não của chúng ta đang hút chúng lại bởi vì nó nhận ra sự liên quan tới dự án của chúng ta. Thay vì gọi đó là việc các thiên thần sẽ chú ý tới chúng ta như tác giả nói thì dưới góc nhìn của khoa học đó là sự tối ưu khả năng quan sát của não bộ. Hoặc cơ chế số hai là khả năng nhận diện mẫu Pattern Recognition. Trong quá trình chúng ta đang vật lộn với một dự án khó thì chúng ta đang nạp dữ liệu vào tiềm thức của mình. Khi chúng ta tạm nghỉ sau một thời gian làm việc sâu thì tiềm thức của chúng ta thực tế nó vẫn tiếp tục xử lý các dữ liệu đó. Rồi đột nhiên chúng ta có một ý tưởng xuất thần. Thực tế đó là do tiềm thức của chúng ta vừa kết nối được các dữ liệu rời rạc thành một cái mẫu có ý nghĩa. Và trong sách thì tác giả gọi đây là việc được các nàng thơ ban tặng cho chúng ta các ý tưởng sáng tạo. Một điều thú vị là chính tác giả cũng cảm thấy kháng cự dữ dội khi mà ông ấy viết phần này. Ông ấy sợ bị coi là kẻ tự phụ hay là kẻ đi giao giảng những thứ đạo đức giả. Ông ấy biết rõ những khái niệm này nó sẽ khiến cho nhiều người cảm thấy không thoải mái. Vì vậy, nếu bạn không tin vào cõi cao thì hãy coi đó là tiềm thức. Nếu bạn không thích từ thiên thần thì có thể coi đó là tài năng. Điều quan trọng không phải là tên gọi nó là gì. Bởi vì dù chúng ta gọi nó là gì thì sự thật vẫn không thay đổi đó là các ý tưởng sáng tạo. Chỉ gõ cửa khi mà chúng ta đã ngồi vào bàn và làm việc.
[22:58]Trạng thái số ba mà một người làm sáng tạo có thể cảm nhận được đó là sự chuyển dịch từ cái tôi sang cái bản thể. Steven mượn khái niệm của tâm lý học Kajung để giải thích rằng cái tôi tức là cái ego là nơi mà sự kháng cự trú ngụ. Nó sợ hãi cái chết, nó thích sự an toàn và nó luôn luôn đòi hỏi sự công nhận từ bên ngoài. Còn cái bản thể tức là cái self, nó là nơi cư ngụ của linh hồn, trí tuệ và các nàng thơ. Nó không biết đến nỗi sợ và nó cũng chẳng quan tâm tới sự phán xét của thế giới bên ngoài. Bản thể luôn luôn khao khát được sáng tạo, được bộc lộ những giá trị độc bản của bạn và thúc đẩy bạn tiến hóa. Khi bạn đánh bại sự kháng cự thì trọng tâm nhận thức của bạn sẽ dịch chuyển từ cái tôi sang cái bản thể. Bạn không còn làm việc vì lời khen ngợi hay là vì sự công nhận mà bạn đang làm việc vì chính niềm vui và tình yêu trong quá trình đó, bất kể kết quả có ra sao. Quay trở lại câu chuyện của Pressfield. Sau những năm tháng thất bại, khi mà Pressfield lần đầu tiên thực sự hoàn thành một cuốn sách và gõ chữ The End, ông đã viết về khoảnh khắc đó rằng. Tôi cảm thấy như con rồng mà tôi đã chiến đấu suốt cả cuộc đời vừa mới đổ gục xuống dưới chân mình và chút hơi thở cuối cùng. Dù lúc đó không có ai biết ông đã hoàn thành, không có ai quan tâm nhưng chính ông biết rằng mình đã chiến thắng kẻ thù lớn nhất ở bên trong mình đó chính là sự kháng cự. Và phần thưởng lớn nhất dành cho ông mà ông cảm nhận được khi đó là sự tĩnh lặng và tự do trong tâm hồn để ông có thể bắt đầu dự án tiếp theo ngay lập tức. Và kể từ khi hoàn thành cuốn sách đó trong suốt phần đời còn lại của mình, ông không còn gặp khó khăn trong việc kết thúc bất cứ thứ gì nữa. Steven Pressfield hiện nay đã 83 tuổi nhưng ông vẫn vô cùng khỏe mạnh và minh mẫn. Trong podcast với giáo sư Andrew Huberman vào năm ngoái, ông chia sẻ rằng ông đến phòng gym mỗi ngày vào lúc 4:45 sáng. Ông ghét cảm giác phải dậy sớm, ghét sự đau đớn khi luyện tập và ông cũng sợ những chấn thương ở tuổi này. Phòng tập Gym là nơi ông làm những thứ mà mình không muốn làm. Nhưng sau khi hoàn thành, ông cảm thấy không có gì trong ngày hôm đó có thể làm khó ông được nữa. Đó là những bài học mà mình muốn chia sẻ ở trong video này. Mỗi khi mình lật cuốn sách này tới bất kỳ trang nào, mình đều cảm thấy như thể Steven Pressfield đang viết về chính bản thân mình vậy. Mình có một số video làm về sách ở trên kênh, đặc biệt là các video về tiểu sử như là Einstein, Elon Musk, Jensen Huang, Leonardo Da Vinci hay là Richard Feynman. Và mình luôn luôn khuyến khích các bạn sau khi xem xong nếu tò mò, nếu được truyền cảm hứng, hãy tìm đọc cuốn sách gốc. Bởi vì dù mình có cố gắng tới đâu, video của mình cũng không thể nào mà đầy đủ bối cảnh và sâu sắc như đọc sách được. Nhưng cuốn sách The War of Art này thì mình lại không thể tìm thấy bản dịch tiếng Việt mà bản tiếng Anh thì không phải bạn nào cũng tiện mua để đọc được. Nên là mình đã biên tập một tài liệu như là một món quà đầu năm mới mà mình muốn dành tặng cho tất cả các bạn. Trong này thì mình có trích dẫn những đoạn mà mình cho là quan trọng nhất và có ý nghĩa nhất. Mình có để song song hai cột, phần bản gốc tiếng Anh và cả phần tạm dịch sang tiếng Việt nữa. Các bạn có thể tải món quà này theo đường link mà mình sẽ ghi một bên dưới phần mô tả nhá. Ôi tự nhiên thu âm tới đoạn này mình lại chợt nhớ ra là không biết điều này có vi phạm bản quyền của cuốn sách hay không. Hy vọng là không. Nếu có điều kiện thì các bạn hãy ủng hộ tác giả bằng cách là mua sách giấy hoặc là có thể mua bản Kindle ở trên Amazon nhá. Tóm tắt lại video ngày hôm nay thì sự kháng cự là một thế lực vô hình ngăn cản ta, phá hoại ta bằng nỗi sợ. Nó độc hại nhưng nó là chiếc la bàn. Sợ hãi là dấu hiệu cho thấy việc bạn sắp làm thực sự có ý nghĩa.
[26:36]Đừng đợi cho tới khi hết sợ rồi mới làm, người chuyên nghiệp làm việc ngay cả khi đang run sợ. Để tiêu diệt được sự kháng cự thì hãy trở thành người chuyên nghiệp. Coi ước mơ của mình như một công việc toàn thời gian và làm việc như một người chuyên nghiệp: không chờ đợi cảm hứng, đi làm đúng giờ, chấp nhận nỗi sợ, không sa đà vào thú vui gây sao nhãng, tách biệt bản thân khỏi sản phẩm.
[27:14]Khi chuyên nghiệp, bạn sẽ bước vào cõi cao, nơi tiềm thức sẽ mang đến những ý tưởng xuất thần. Bạn không còn làm việc vì lượt like hay sự công nhận, mà làm việc vì chính tình yêu và niềm vui trong quá trình đó, bất kể kết quả có ra sao. Steven Pressfield đã 52 tuổi trước khi cuốn tiểu thuyết đầu tiên của ông được xuất bản, mặc dù ông đã bắt đầu viết tiểu thuyết từ những năm 20 tuổi rồi. Vậy nên các bạn thấy đấy, luôn có cơ hội cho tất cả chúng ta. Mọi thứ trong cuộc sống thì đều cần có thời gian. Các bước ngoặt thường không mang lại kết quả ngay lập tức mà cần nhiều năm để đâm hoa kết trái. Chúc các bạn một năm mới đủ kỷ luật và bản lĩnh để đối mặt với sự kháng cự của chính mình nhá. Mình là Thina Lê và Inner World Podcast là nơi chúng ta cùng nhau tìm hiểu các công cụ dựa trên khoa học để từng bước xoay chuyển và làm chủ cuộc sống của chính mình. Các bạn cũng có thể nghe phiên bản âm thanh của podcast ở trên Spotify hoặc là Apple Podcast. Và nếu các bạn có câu hỏi, bình luận, góp ý nào thì hãy cho mình biết ở comment bên dưới để mình có thể cải thiện nội dung và chất lượng ở trong những số tiếp theo nhé. Nếu các bạn thấy nội dung của mình hữu ích và truyền cảm hứng thì đừng quên tặng mình một nút like, ấn nút subscribe và bật nút chuông thông báo để không bỏ lỡ những video mới nhất mà mình sẽ ra trong tương lai. Cuối cùng, mình cảm ơn tất cả các bạn đã xem tới tận đây. Hy vọng video này sẽ truyền cảm hứng cho sự thay đổi trong cuộc sống của các bạn. Còn bây giờ hãy khép máy tính lại và bắt đầu công việc của mình thôi.
![Thumbnail for Điều Gì Thực Sự Đang Kìm Hãm Bạn? - Sách The War of Art [+ Lì Xì Đầu Năm] by Inner World Podcast](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fimg.youtube.com%2Fvi%2FEjRBO5DCmMc%2Fhqdefault.jpg&w=3840&q=75)


