[0:00]Xin chào các bạn đã đến với kênh Lyn Lyn Review. Hôm nay mình sẽ Review cho các bạn bộ web tool có tên là: Bạn cùng lớp. Ju Eun Ha, nữ sinh bị cả trường ruồng bỏ, bị bắt nạt, cô lập suốt thời gian dài, làm cô cảm thấy tuyệt vọng. Số phận đã mang đến cho cô một người bạn, Lee Heso. Tôi sẽ làm bạn của cậu. Nhưng liệu đây sẽ là ánh sáng hay lại tiếp tục là lồng giam của Eun Ha? Liệu bàn tay được người bạn bí ẩn này đưa ra sẽ là sự cứu rỗi hay là một lời nguyền? Mình cảnh báo với mọi người rằng đây là thể loại truyện kinh dị, người dưới 15 tuổi không nên xem hoặc là những ai có bệnh nền về tim hay sợ gì đấy thì đừng xem nhé. Nam chính của chúng ta là một con ma chính hiệu nha mọi người. Và chuyện gì đã xảy ra vào năm 1998 so với hiện tại của chuyện 2008, mọi người cùng xem bạn cùng lớp nhé. Có một người con gái đang nằm sấp với cánh tay bị thương và băng bó rỉ máu. Cô đơn, tại sao tôi lại chỉ có một mình? Tôi không muốn sống nữa, tôi muốn chết. Năm 2008, hiện tại ở trường học. Có một tấm bảng được đặt dành cho học sinh năm thứ nhất trường Trung học Phổ thông Dongha. Có hai quy tắc. Quy tắc đầu tiên, tuyệt đối không được vào dãy nhà bỏ hoang ở sau núi của trường. Cái dãy ấy đã bị khóa xích lại, rong rêu bám u ám và treo bảng cấm vào. Quy tắc thứ hai, nữ chính của chúng ta ngồi học ở bàn, không được nói chuyện, cũng không được chạm vào Jo Eun Ha lớp 1-3. Nếu đến gần cả hai, phía sau lưng Eun Ha, chiếc ghế của cô đã bị bọn họ viết chữ: Con nhỏ quái dị nhìn thấy ma, nổi da gà, con khốn xui xẻo, rớt nó đi. Sẽ bị nhận lời nguyền. Eun Ha đi ở ngoài hành lang, các bạn học nhìn cô, họ xì xầm khi cô đi ngang qua, nó tới kìa, nhìn như ma vậy, Suỵt, nó nghe thấy đấy. Eun Ha đi vào trong một lớp, nhìn thấy ba người hai nữ một nam, hẳn là cô gái ngồi giữa là người chủ mưu ức hiếp Eun Ha, tên con trai cất giọng: A, tới rồi à. Cô gái tóc ngắn cười gian: Sao mày lại tới muộn vậy? Chắc mày mải chơi với ma quỷ nên quên mất cả thời gian rồi hả? Eun Ha lúc này rưng rưng nước mắt, áo của cô bị bọn họ vẽ như một lá bùa. Cô gái tóc ngắn nói tiếp: Đã bảo đừng như thế rồi, tao còn làm bùa cho mày nữa mà. Eun Ha. Eun Ha đưa đôi mắt lo lắng, nhíu mày nhìn lên cô bạn. Đây là Kim Te Jin, tôi bây giờ đang sống như một món đồ chơi của Kim Te Jin, đồng thời là kẻ nhìn thấy ma. Nhớ lại lúc trước, ở tầng ba, bắt đầu từ sự hiểu lầm nhỏ nhặt của Kim Te Jin, sự hiểu lầm đã trở thành tin đồn và lan truyền mất kiểm soát. Và khi tôi vào trung học, Te Jin bắt đầu chính thức bắt nạt tôi. Ở trong lớp, khi Eun Ha đang ngồi thì Te Jin lại đá vào ghế, khi đang ở nhà vệ sinh thì Kim Te Jin cũng đuổi theo mà tìm kiếm Eun Ha. Rồi bọn họ còn bắt nạt cô ở nhà kho phòng thể dục. Cả ngôi trường tất cả đều nằm gọn trong lòng bàn tay của nó. Eun Ha bị Kim Te Jin và hai đứa còn lại vẽ nguệch ngoạc lên mặt, còn tóc tai cũng bị bọn họ làm rối xù, bộ đồ đi học cũng đầy vết xơ. Eun Ha khóc thì thằng con trai ấy cười hỏi: Này này, sao lại khóc thế chứ? Ha ha. Thằng này chỉ tay vào mặt Eun Ha mà nói: Kẻ nhìn thấy ma thì cũng phải mang cái bộ dạng giống ma mới đúng chứ. Eun Ha hỏi: Tại, tại sao lại làm vậy? Nghe cô hỏi mà Kim Te Jin đang gắp thuốc hút quay đầu lại nhìn. Eun Ha rưng rưng hỏi: Các cậu đều biết rằng tôi không thể nhìn thấy ma mà. Vậy, vậy tại sao? Kim Te Jin cười: Này. Ai mà không biết điều đó, cứ thế vui mà, con nhỏ đưa ánh mắt láu toét mà hỏi Eun Ha, hay cứ phải cần lí do to tát? Hay là thật ra mày có một quá khứ không thể nói ra, kiểu vậy ha ha. Không, tao chỉ thấy thú vị khi nhìn mày khốn sở thôi, chỉ thế thôi. Eun Ha ngỡ ngàng nghĩ, nếu như hồi cấp hai tôi chưa từng gặp họ. Eun Ha chạy vụt ra khỏi phòng, chạy nhanh vụt qua người Kim Te Jin. Eun Ha tự hỏi, thì liệu bây giờ mọi thứ có thay đổi? Ha ha ha, Kim Te Jin ở phía sau cười nhạo: Này đi đâu đấy, định chạy à? Sau một hồi chạy đi, Eun Ha đã thấm mệt mà dừng lại thở hồng hộc. Mình không thể chạy được nữa, hộc hộc, da gà cô nổi lên từng mảng. Khi bình tâm nhìn lại, Eun Ha ngước mắt lên, đây là. Lúc này cô đã đứng trước dãy nhà hoang mà không ai dám bước vào. Tòa nhà phụ bị ma ám, cô tự hỏi, sao mình lại tới đây? Đằng sau có tiếng gọi to: Này, Ju Eun Ha. Thằng con trai đi trước hỏi: Con khốn đó chạy đâu mất rồi, đừng có chạy thế chứ. Phía sau nhỏ con gái bảo: Mau tìm đi, không thì Kim Te Jin lại nổi điên lên bây giờ. Eun Ha chỉ có thể nấp sau bụi cây mà nghĩ: Họ đã đuổi theo đến đây rồi sao? Không được, nếu mình lại bị bắt. Eun Ha bàng hoàng sợ hãi. Cô lay hoay nhìn quanh, mình nên làm gì đây? Đi đâu được bây giờ? Và cuối cùng ánh mắt cô dừng lại trước cái xích và bảng cấm vào. Xích cửa ra vào lỏng hơn mình nghĩ, nếu khéo một chút thì. Eun Ha lo lắng đứng bên cánh cửa rỉ sét, bị bắt lại lần nữa thì, cô đi vào trong, tiến lên từng bậc thang mà lòng thầm nghĩ, còn đáng ghét hơn là chết. Khi đi vào trong, nhìn cánh cửa mà Eun Ha nghĩ, bên ngoài so với nhìn gần thế này thì u ám hơn nhiều. Eun Ha không ngần ngại mà mở cánh cửa ra, nhìn vào không gian bên trong, cô Oa lên. Nghe nói nơi này từng là khu năm ba học, nhưng đã bị đóng cửa và bỏ hoang gần 10 năm. Dường như thời gian đã ngừng lại, khi đi qua cánh cửa kính, một bóng đen đã hiện lên trên chiếc kính ấy. Eun Ha vẫn vừa đi vừa nhìn ngó xung quanh, bên ngoài thì trời sáng, nhưng vừa bước vào bên trong thì tối tăm như thể trời trở mưa vậy. Nhưng không biết tại sao, lời đồn có vẻ nói quá, không đáng sợ cho lắm. Eun Ha chạm tay vào một chiếc bàn, cô quẹt một lớp bụi đi, nhìn vào bàn tay mình mà nói, nếu ở đây sẽ không ai tìm thấy mình chứ? Chiếc bàn ấy cũng nhìn được ra phía cửa sổ. Trở về lớp học bên này, thầy giáo đập tay vào bảng ra hiệu, ngồi xuống nhanh lên, đây là tiết thứ bảy cuối cùng rồi không tập trung được à? Thầy giáo ờ lên khi nhìn xuống dưới lớp. Đằng kia còn một chỗ trống, Ju Eun Ha đúng không? Cả lớp đều nhìn về bàn học của Eun Ha, ba đứa trong tụi Kim Te Jin trở nên u ám mà xì xầm, ha, nhìn xem, sao dám bỏ tiết của thầy chủ nhiệm chứ? Rồi những người khác cũng bàn tán: Gì vậy, nó lại đi đâu rồi? Thầy chủ nhiệm bảo: Dạo gần đây tôi cũng không thấy mặt em đó, đúng là vì không có cha mẹ tử tế nên mới ra cái bộ dạng đó. Thôi nào, không nói chuyện nữa và mở sách ra nào, nghe những lời ấy Kim Te Jin lại vui vẻ trong lòng, hừm, Eun Ha trốn như con chuột ở đâu được nhỉ? Ở trong dãy nhà hoang, Eun Ha vẫn ở trong lớp học, cô nghe nhạc từ chiếc máy cũ, nó phát ra, ngay lúc này khi đang gọi tên. Eun Ha đã nằm ngủ trên chiếc bàn vừa rồi, tôi thấy bạn, cô đeo tai nghe và nghe những lời bài hát ấy. Trong cơn mơ, cô đang đứng trước lớp mình, lớp 1-3. Eun Ha ngước lên: Ơ, đây là. Nhìn không gian trong lớp, Eun Ha tự hỏi, là lớp mình? Nhìn thấy mọi người đang ngồi phía trước, rồi họ u ám chỉ có hàm răng cười nhe ra và nói: Nó kìa nó kìa. Nó có thể nhìn thấy ma đó, đáng sợ thật. Rồi bọn họ cười, ánh mắt chế giễu nói: Đừng nhìn thẳng vào mắt nó, sẽ gặp xui xẻo đấy. Nghe nói mẹ nó cũng bỏ đi rồi, chỉ cần có nó thì mọi thứ sẽ trở nên bất hạnh. Eun Ha lo sợ: Cái, cái gì đây? Xung quanh toàn là tiếng xì xầm chế nhạo Eun Ha. Ánh mắt cô sợ hãi hét lên, không, không, tất cả chỉ là dối trá, hộc hộc, và rồi phía sau Kim Te Jin bước đến hỏi: Không phải cái gì mà không phải. Đồ ghê tởm, ả ta khoanh tay nhìn mà mắng mỏ: Mày có chối cả trăm lần cũng vô ích thôi. Rồi Kim Te Jin cúi mặt thấp xuống, cười nụ cười khinh miệt: Dù sao thì sự thật cũng chẳng quan trọng, biết tại sao không? Bởi vì không ai thèm để ý đến mày. Tại sao mày không chấp nhận điều đó thay vì cứ phủ nhận? Ở phía sau, Eun Ha nhìn thấy một bóng đen đang dần hiện rõ, cô thầm nghĩ, cái đó, gì nhỉ? Eun Ha tập trung chú ý vào cái bóng đen kia di chuyển lại gần mình, trong khi Te Jin vẫn đang hỏi: Tại sao lại như vậy? Ở lớp 1-3, hình ảnh bị phân tán hoán đổi thành lớp 3-1. Kim Te Jin vẫn đang tự tin cười hỏi: Có gì đó đằng sau tao à? Bóng đen ấy dần dần hình thành nên một dáng người khiến Eun Ha tự hỏi, người ư? Bóng ma ấy hỏi: Là cậu, là cậu sao? Eun Ha đầm đìa mồ hôi nhìn sợ hãi: Cái, cái gì vậy, nó đang nói gì thế? Tay chân cô trở nên run rẩy lắp bắp nói: Đằng, đằng sau. Kim Te Jin vừa chửi thề vừa quay đầu: Đờ mờ, cái gì, có cái quái gì sau tao cơ? Rồi đột ngột gương mặt Kim Te Jin trở nên méo mó và như một con ma mất nửa mặt, con mắt thì mở to cũng hàm răng quái gỡ. Cô ta từ từ ngã xuống trước mặt Eun Ha, khiến Eun Ha vô cùng ngỡ ngàng. Bên cạnh những người chỉ có đôi mắt thì ở giữa là một người dáng vẻ con trai đã dùng tay mà làm như thế với Kim Te Jin. Và rồi những người xung quanh tan biến thành bóng đen. Cái bóng của người nam ấy không rõ gương mặt ra sao, cậu ta tiến từ từ về phía Eun Ha, khiến cơ thể cô dường như cứng đờ, chỉ có thể ngước mắt nhìn. Giọng nói của hắn phát ra, cùng hàm răng cười ghê tởm, cất giọng nói âm u khiến Eun Ha bừng tỉnh khỏi ác mộng, hộc. Eun Ha nhìn quanh, cô tự hỏi, mơ sao? Sao lại có giấc mơ đó, với lại mình ngủ khi nào vậy? Ồ, đây là lớp 3-1. Không lẽ trong giấc mơ, vừa nói vừa phủ nhận, điều đó là không thể. Mình nhớ là đã đi vào lớp khác mà, sao mình lại ở đây? Vừa rời đi thì nghe tiếng động, Eun Ha nhìn thấy một đống sách ở trong tủ bồng tràn ra ngoài: Cái gì thế? Sách trong tủ, tràn ra ngoài à, giật cả mình. Cô cúi người nhặt nó lên, ít nhất cũng phải sắp xếp vào chứ. Cánh tay Eun Ha khựng lại, hừm, mời khách, trên quyển sổ ghi chữ ấy khiến cô hỏi, cái này là gì vậy, mời khách. Nó có nghĩa là gì nhỉ? Chẳng lẽ là thứ mà học sinh lớp này từng dùng? Đôi mắt Eun Ha mở to: Đây là cái gì? Lời mời của khách, gọi hồn sao? Mời khách, thuật triệu hồn gọi Ki Jin đến như một vị khách, nếu tiếp đãi vị khách được triệu hồi theo đúng nghi thức rồi tiễn đi thì người thi triển sẽ gặp may mắn. Nếu như vị khách không hài lòng với sự tiếp đãi đó thì, Eun Ha lo lắng đọc lên: Thậm chí cả tính mạng của chính bạn cũng sẽ gặp nguy hiểm. Cô đóng quyển sách lại: Đây là cái gì? Mới đọc thôi mà mình đã thấy rợn người rồi, cái ác mộng vừa nãy cũng vậy. Sao tự dưng mình thấy có linh cảm chẳng lành, không thể ở lại đây thêm được nữa. Vừa nói câu phải nhanh đi thôi thì ngay bên cạnh là Kim Te Jin nhìn vào tựa sách mà cất giọng: Lời mời của khách, á á, sao mày lại giật mình thế? Kim Te Jin cười nheo hiểm: Vốn dĩ tòa nhà phụ này đã có tin đồn là có ma xuất hiện nên tao đã muốn đưa mày đến đây một lần rồi, tao không nghĩ mày lại tự đến đây luôn đó. Quyển sách rơi xuống, này, Kim Te Jin nhặt lên rồi hỏi: Cái này là gì thế, nói là của mày thì trông cũng cũ kỹ quá rồi đó. Hừm, lời mời ma làm khách, gọi hồn sao? Nụ cười của cô ta trở nên quỷ dị, không gian dường như im ắng giữa bốn người họ, Eun Ha à, cái này sẽ thú vị nhỉ? Kim Te Jin đưa sách ra mà cười, đúng chứ? Eun Ha tái mặt khi nghe lời Kim Te Jin nói. Bài bình luận chắc sẽ thú vị lắm, đúng không? Eun Ha lo sợ rụt lại, cô quay người lao nhanh đi chạy trốn khỏi họ, nhưng cánh tay ở sau lập tức ở sát bên, nắm lấy tóc Eun Ha khiến cô hét lên: Á! Thằng con trai vừa nắm vừa cười bảo: Ồ, định chạy ra cửa sau để trốn à? Eun Ha ôm đầu: Buông, buông ra đi. Kim Te Jin nhìn xuống dưới, rồi nở nụ cười ác độc: Trước hết mày phải xin lỗi vì đã bỏ chạy chứ, phải quỳ xuống xin lỗi trước đã. Cô ta nhấn đầu Eun Ha xuống, Ức, đau quá. Hóa ra Kim Te Jin cố tình nhấn người Eun Ha xuống vì nhìn thấy bên dưới đầy kính vỡ, khiến cho hai đầu gối Eun Ha đẫm máu, hức hức. Eun Ha vô cùng đau đớn: A, đau quá! Kim Te Jin chỉ tay nói: Gun Bouna, giữ chặt nó lại đừng để nó đứng dậy đó. Gun Bouna nghe thế liền đáp: Được thôi. Cô ta giữ người Eun Ha ở trong đống kính vỡ, hả? Kim Te Jin nhìn lên tấm bảng lớp 3-1, đến cả một nơi đã bị cấm vào vì có ma mà còn dám đến một mình, hơn nữa ở nơi mà những câu chuyện được nghe nhiều nhất lớp 3-1. Này, mày nói dối là mày không thấy gì mà, thật ra mày thấy hết rồi đúng không? Eun Ha nói: Trong khi Gun Bouna ngồi lên người Eun Ha giữ cô lại: A, không phải đâu, vào lớp này chỉ là ngẫu nhiên thôi. Bona nói: Này, chuyện đó nghe có hợp lí không hả? Eun Ha đau đớn nghĩ: Tôi thực sự không biết mà. Kim Te Jin tiến lại: Vậy chúng ta hãy làm như thế này đi, thế này đi, nếu làm theo những gì được sai bảo thì, cô ta để quyển sách xuống đất: Tao sẽ để mày được về nhà yên ổn, thấy sao hả? Ở trong dãy lớp ấy, một quyển sách được viết chữ đỏ rồi xé ra. Kim Te Jin quay đầu sai bảo: Bak Su Hyuk, giữ chặt lại đừng để nó chạy thoát đó, biết chưa hả? Thằng Bak Su Hyuk nghe thế liền giữ chặt hai tay Eun Ha: Ừ biết rồi mà. Đầu gối Eun Ha đã đầy vết thương, nhuốm máu. Tên Bak Su Hyuk cười bảo: Này cứ thả lỏng ra đi, nếu không muốn cả khuôn mặt cũng nát bét. Eun Ha sợ hãi cắn môi. Thằng đấy hỏi Kim Te Jin: A mà cậu đã viết gì thế? Chữ hoan trong từ hoan nghênh thôi, dán nó ở đây và khi khách đến thì ý là đang chào đón, đây là lời mời hãy nhanh chóng bước vào cánh cửa này. Con ả làm theo lời quyển sách ấy ghi lại, viết chữ hoan nghênh bằng mực đỏ lên giấy rồi dán lên tất cả cửa sổ và cửa ra vào trong phòng. Phải làm tất cả những gì có thể thì khả năng ma quỷ đến chẳng phải sẽ cao hơn một chút sao? Bak Su Hyuk cười nói: Dù sao đi nữa khi hành hạ người khác thì lại siêng năng kinh khủng luôn. Hắn vẫn giữ chặt Eun Ha bé nhỏ: Này, nhưng mà có lời đồn đó có thật không, thật sự mày với Kim Te Jin đã thân nhau cho đến tận cấp hai sao? Eun Ha đáp: Không phải vậy đâu. Thằng này cười đều nói: Cái gì mà không phải chứ, đừng làm thế mà hãy nhẹ nhàng với tao thôi. Gun Bouna ở sau gọi: Này Bak Su Hyuk, cậu đang làm gì vậy hả? Kim Te Jin quay sang nói: Bak Su Hyuk là do tôi bảo làm như thế đấy, Bouna à, còn chuyện của cậu thì sao, xong hết chưa đấy? À, Bouna đáp lời: Te Jin à, bây giờ, bây giờ chỉ có cái này thôi. Ả ta bảo: Cũng không sao, chỉ có socola thay cho đồ ăn, và nước máy thay cho rượu thôi, dù chỉ là một bữa tiệc đơn giản như thế này. Cô ta cúi người nói với Eun Ha: Thay vào đó cứ dâng thứ mà ma quỷ thích là được mà. Eun Ha cố vùng vẫy: Đau quá. Khi Kim Te Jin lấy tay bóp vào vết thương ở đầu gối Eun Ha cho nó chảy máu xuống cốc nước. Cuối cùng cây nến được thắp nên là, chỉ cần dùng đèn flash từ điện thoại đã bị tịch thu của Ju Eun Ha là được rồi. Kim Te Jin búng tay: Chuẩn bị lại tinh thần đi, bây giờ chỉ còn lại một bước nữa thôi, thấy cái này không? Chỉ cần đọc đúng như những gì viết trong đấy thôi, Bak Su Hyuk, buông con nhỏ ra một chút đi. À, à, mau. Eun Ha run rẩy đọc: Chào mừng đã đến, những vị khách. Ngay, ngay lập tức. Eun Ha đưa mắt lên: Đã xong hết rồi. Vừa nói phải không thì đã bị túm lấy cổ áo. Eun Ha chỉ kịp liếc mắt ra sau nhìn thì đã bị quăng mạnh xuống chiếc tủ: A, đau. Kim Te Jin liền từ từ dùng tay khép cửa lại: A đúng rồi, tao quên chưa nói trước, vai chính đã chào đón khách thì phải ở lại cho đến khi nghi lễ triệu hồi kết thúc. Eun Ha hoảng hốt, nước mắt rưng rưng mà nhìn bọn họ dần đóng cửa tủ lại, chúng còn cài cả cái cây chổi để ngăn Eun Ha có thể mở cửa thoát ra. Cô chỉ có thể ra sức gào thét: Không phải đã nói là nếu làm theo tất cả thì sẽ thả tôi ra sao? Này mở cửa ra đi mà. Kim Te Jin hé cửa ra nói: Lẽ ra ngay từ đầu phải nghe cho rõ chứ, phải đợi nghi lễ triệu hồi hoàn toàn kết thúc thì mới được ra ngoài. Phải xác nhận cả việc khách đã vào trong đó rồi mới được ra, chỉ cần làm đơn giản như vậy thôi, dễ mà nhỉ? Dù sao thì vì nghĩ đến tình nghĩa năm xưa, nên sáng mai tao sẽ quay lại để kiểm tra nha. Ba đứa rời đi, cùng lời của Kim Te Jin: Cố gắng chịu đựng nhé, đến lúc đó nếu thực sự có ma xuất hiện thì tin đồn về mày cuối cùng sẽ thành sự thật đấy. Eun Ha ra sức đập cửa tủ: Không được đâu, đừng đi mà! Đùng đùng, tiếng gõ không ngừng, Eun Ha hét trong vô vọng: Làm ơn hãy mở cửa ra đi mà, làm ơn đó, làm ơn, làm ơn! Xin các cậu đấy, mở cửa ra đi. Đi ra ngoài, ba đứa cùng về, Bak Su Hyuk nói: Này nếu uống rượu ở đây thì chắc chẳng ai biết đâu nhỉ ha ha. Mà này sao tự nhiên hành lang lại tối thế này? Gun Bouna đáp lời: Ừ nhỉ. Cửa sổ bị che kín hết rồi còn gì, cần gì phải làm đến mức này chứ? Bak Su Hyuk hỏi: Có thôi đi không hả? Gun Bouna liền hỏi lại: Chết tiệt, cậu không biết sợ à?
[15:42]Tôi chỉ giả vờ như không có gì vì đang ở trước mặt Kim Te Jin thôi, Bak Su Hyuk à, tôi biết cậu là đứa ngốc chẳng sợ gì đâu, nhưng mà, con nhỏ đầu to đó, nó đã nghe đủ thứ chuyện rồi đi kể khắp nơi. Nhìn phía dưới cầu thang tối thui u ám, hai đứa bỗng khựng lại, Bak Su Hyuk nhìn rồi hỏi: A, ở phía bên đó, có phải là có ai ở đó không nhỉ? Bona quay đầu lại hỏi: Gì cơ? Câu đó có nghĩa gì chứ? Chúng ta đã kiểm tra khi vào rồi mà, làm gì có ai ở đó. Dùng đèn flash điện thoại soi, Bak Su Hyuk và Gun Bouna nhìn về hướng cầu thang lần nữa. Lúc này Bouna gọi: Này. Ở phía dưới có một đôi chân đen dài đang đứng. Gun Bouna ờ lên một tiếng, gương mặt bắt đầu lộ vẻ sợ sệt. Bóng ma ấy tiến gần đến cả hai đứa, và nó hướng về phía Bouna: Rầm. Phía Kim Te Jin, cô ta đang hút thuốc mà nghe tiếng động nên đã tự hỏi: Tiếng gì vậy? Thế rồi Te Jin cũng đi theo xuống cầu thang nơi phát ra tiếng rầm, vừa đến nơi đã thấy Gun Bouna và Bak Su Hyuk ngã gục. Này, bị quái gì vậy? Cô ả quay đầu lại nhìn khó hiểu. Ở trong gương là bóng ma đang đứng kế cô ả. Quay ra nhìn thì đã thấy bàn tay móng vuốt đưa đến, những móng vuốt xuyên qua cả mặt của Kim Te Jin khiến cô ta ứ ứ rên rỉ. Ư, ư, năm ngón tay ma quỷ xuống qua đôi mắt, trên má và cả trên trán Kim Te Jin: Ư ư à. Rồi cô ta từ từ gục xuống, Kim Te Jin ngã tự do sấp mặt vào nền nhà: Rầm, rầm, chiếc mũi cô ả là nơi tiếp đất đầu tiên, cả ba ngất xỉu ngay đó. Trong lớp, những tờ giấy đung đưa theo cơn gió, vù vù vù, Eun Ha co chân sợ hãi trong tủ đồ. Cô nghĩ: Đã trôi qua bao lâu rồi? Không gian bên ngoài im thin thít, Eun Ha nghĩ, vết thương cứ càng lúc càng đau hơn, vẫn còn là mùa hè sao giờ lại lạnh thế nhỉ? Tiếng gió cũng to nữa, cứ như thể có ai đó đang nói chuyện vậy. Eun Ha bịt chặt hai tay mình, tự nhủ: Không thể nào, mình phải tỉnh táo lại, chẳng lẽ phải tiếp tục bị nhốt ở đây sao? Kim Te Jin đã nói sẽ quay lại vào sáng mai mà, tên điên đó sẽ giữ lời chứ, nếu sáng mai vẫn không có ai đến thì sao? Ngày mai, rồi ngày kia nữa mà vẫn không có ai đến thì sao? Ai cũng được xin hãy cứu tôi với. Eun Ha từ từ mở tai mình ra mà nghe, tiếng thều thào: Máu chảy. Cô lo sợ nghĩ: Có tiếng gì thế, rồi lại tự trấn an: A, chắc là sợ quá nên nghe nhầm tiếng gió rồi. Cô lại nghe lần nữa: Máu, con người, máu chảy. Chuyện này, Eun Ha cố trấn an, là tiếng, tiếng gió thôi. Tiếng nói thều thào man rợ ấy vẫn thốt lên: Cho tôi, đưa cho tôi. Eun Ha nghĩ thầm: Không thể nào. Những bóng ma màu đen và xanh dương u ám trồi lên bên cạnh chiếc bàn đã được bọn Kim Te Jin bày ra. Eun Ha nhìn run rẩy, cô sợ hãi tột độ lấy tay mình che đi miệng, cơ thể run không ngừng, ánh mắt mở to nghĩ: Cái gì vậy, cái đó, chẳng lẽ thật sự? Có rất nhiều con ma đã trồi lên mà thều thào: Ai đó, cho tôi, tôi. Eun Ha tự hỏi: Thật sự có ma quỷ đến sao? Ở trong chiếc tủ, Eun Ha cố che đi miệng mà run rẩy tự hỏi: Ôi, mình phải làm sao đây, chúng đang tụ tập nhiều hơn, nếu bọn chúng biết mình đang ở đây thì sẽ tiêu đời mất. Cô nhắm mắt che miệng và mũi mình lại, cố gắng đừng phát ra tiếng thở, rồi bỗng nhiên mọi thứ trở nên im ắng. Eun Ha từ từ hé mắt nghĩ: Âm thanh đã yên ắng hơn rồi, chuyện gì vậy? Bốn con ma nhìn chằm chằm vào chiếc tủ vô cùng đáng sợ, điều này khiến Eun Ha hoảng hốt, tất cả bọn họ bên ngoài đã nhìn về phía Eun Ha. Eun Ha thật sự sợ hãi tột độ, cô rưng rưng, đôi đồng tử co lại sợ hãi: À. Tất cả con ma đều hướng gương mặt ghê sợ về chiếc tủ có Eun Ha bên trong. Bỗng nhiên có thứ bóng đen bay lên trên ánh sáng đèn flash. Thứ ấy ở trên bàn càng ngày càng to lớn lên. Nó bay đến chỗ chiếc bàn học, cùng giọng nói: Là tôi sao? Eun Ha đưa mắt nhìn, cô nhìn cái bóng ấy mà hỏi: Đây là. Nhớ lại trong giấc mơ, bóng ma ấy nói: Là tôi, đây là giọng nói mà mình đã nghe thấy trong giấc mơ. Tại sao giọng nói đó lại vang lên từ trong này, chẳng lẽ, người con trai trong giấc mơ đang ở đây sao? Cái bóng đen ấy đưa tay về phía tủ, cây chổi cứ thế mà vụt đi khỏi cửa. Cửa đã mở rồi. Eun Ha tự hỏi: Thứ đó không phải là người con trai đó à? Ba ngón tay với móng dài nhọn ló ra ngoài, rồi dần dần nắm lấy cánh tủ: Á, ôi. Eun Ha run rẩy nhìn: Đây là. Một hàm răng dài nhọn hoắt nhe ra, khiến Eun Ha hỏi: Cái này rốt cuộc là thứ gì? Cái bóng ma đáng sợ kia lại cất giọng: Cậu, là tôi, cậu đang trốn tôi đúng không? Eun Ha lại tự hỏi lần nữa: Mình rốt cuộc đã mời đến thứ gì thế này? Eun Ha ngước đôi mắt sợ hãi nhìn lên bóng ma, nó to lớn và chỉ có hàm răng cứ nhô ra đáng sợ, rồi bỗng tiến về mặt Eun Ha khiến cô hoảng hốt: Hít hà. Eun Ha nhắm mắt cắn răng không dám thở mạnh. Rồi bóng ma lại từ từ lùi lại, Eun Ha chỉ biết cắn chặt răng, nhắm tịt mắt sợ vô cùng. Rồi đến khi bóng ma lùi ra, cô nhìn mà nghĩ: Chẳng lẽ là bảo mình ra ngoài sao? Cuối cùng cô cũng nắm tay cửa mà đứng dậy rời khỏi tủ, giữ chặt lấy một cánh tay, run run nhìn bóng ma: Cậu ta định làm gì? Bàn tay bóng ma đưa trước ánh đèn flash, rồi bất ngờ xoay nó, Ju Eun Ha. Bóng ma chiếu rọi thẳng vào bảng tên của cô để gọi tên cô. Eun Ha liếc nhìn xuống dưới bảng tên nên đèn soi rọi: Giọng nói này, nghe như vang vọng lên từ nơi vực thẳm. Tại sao lại mời tôi đến, giống như người đó, cậu cũng gọi tôi ra chỉ để lợi dụng tôi sao? Eun Ha lập tức giải thích: A, không phải vậy đâu! Đây, đây, đây đều là, là mấy đứa cùng lớp bắt nạt tôi, ép tôi làm vậy. Ngón tay bóng ma dài thượt chỉ tay về phía đầu gối Eun Ha: Không thể nào, máu của cậu đã gọi tôi đến đây. Eun Ha lắp bắp vì sợ: Đây, đây cũng đều là do bọn họ làm, việc lấy máu tôi và nhốt trong tủ cũng là. Nói rồi cô quỳ xuống mà xin bóng ma: Tôi, tôi hoàn toàn không có ý định làm phiền ngài ma quỷ. Xin hãy cứu tôi với. Bóng ma thấy vẻ thành khẩn của Eun Ha mà bảo: Có vẻ không phải là lời nói dối. Tôi đã thấy ba người ở nơi này. Eun Ha nghĩ: Ba người. Chẳng lẽ? Cô nhớ lại hình ảnh của bọn Kim Te Jin. Bóng ma nói: Nhưng chỉ từ cậu mới có mùi đó, mùi của kẻ bị ruồng bỏ. Được thôi, tôi thích cậu rồi đấy. Eun Ha quay ra sau nhìn khó hiểu khi bóng ma dùng những làn khói đen vây quanh cô. Gì, gì chứ? Bóng ma nói: Cậu giống tôi. Ừ, không, tha cho tôi. Bóng ma nắm lấy vai Eun Ha mà nói: Cả nỗi cô đơn sâu thẳm toát ra từ cậu cũng vậy. Eun Ha chỉ biết van xin: Làm, làm ơn tha cho. Làm ơn, tha mạng. Nhìn gương mặt tiều tụy phát sợ đến sắp ngất của Eun Ha, ánh đèn pin đột ngột mở lên, là giọng của chú bảo vệ: Ai ở đó vậy? Thấy ánh sáng chiếu qua cửa sổ nên tôi đến xem thử thì thấy có mấy đứa đang nằm gục trước sảnh. Này em học sinh, em học lớp mấy ban nào, em không nghe tôi nói gì à? Lúc này chân Eun Ha đã bị bóng ma nhấc hẳn lên. Chú bảo vệ nhìn thấy hả lên: Này, em học sinh. Từ từ Eun Ha được nâng lên rồi cô ngã người và té xỉu xuống. Chú bảo vệ gọi to: Ha, em học sinh, em ổn chứ, tỉnh lại đi, này. Eun Ha mở mắt ra lần nữa: Hả. Cô ngồi dậy quay đầu nhìn quanh, chỗ này là nhà mình. Đồng phục, và dở chăn ra nhìn thấy đầu gối được dán băng y tế. Đúng rồi, tối qua. Ánh đèn trần nhà soi thẳng xuống người Eun Ha đang nằm ở giường. Khi tỉnh dậy thì thấy không phải là dãy nhà phụ mà là bệnh viện gần trường. Mình và nhóm Kim Te Jin đều đã bất tỉnh, nghe nói chú bảo vệ đã báo cảnh sát. Bác sĩ nói: Em học sinh, tôi không thể liên lạc được với bố em, đây có phải là thông tin liên lạc của người giám hộ không? Eun Ha đáp: À không, không phải đâu ạ. Rồi cô nhìn sang Kim Te Jin, ả ta bị chảy máu ở mũi. Sao cả bốn người đều có thể bất tỉnh được chứ? Rốt cuộc thứ mình đã nhìn thấy là gì, chẳng lẽ là nằm mơ? Không biết nữa, đầu óc mình như rối tung lên vậy. Cô chạm vào túi váy có thứ gì đó, trong túi có cái gì đó, lấy ra xem thì là bảng tên Lee Heso. Nhìn vào bảng tên mà Eun Ha đọc nó lên: Lee Heso. Đến trường học, ở phòng giáo vụ thầy chủ nhiệm nhăn nhó nói: Ba đứa bây tối qua đã xảy ra chuyện gì, nói cho rõ ràng, hiểu chưa? Bona nói: Thầy à, em lo lắng vì Eun Ha cứ hay trốn học nên đã định đến tòa nhà phụ xem sao. Bak Su Hyuk cũng hùa theo: Vâng, Ju Eun Ha ở đó làm một nghi thức như là gọi ma quỷ. Bọn em đã cố ngăn lại nhưng đột nhiên tất cả đều ngã xuống. Eun Ha vội vàng tiến đến nói: Đó, đó đều là nói dối. Bọn họ đã ép em. Thầy chủ nhiệm cũng chẳng tin lời Eun Ha nói, lại bắt đầu rồi: Này, em không biết rằng khu nhà phụ vốn dĩ bị cấm vào sao? Nhìn vào chiếc bàn có chậu hoa, bố của Te Jin đã gọi điện vào sáng nay. Hóa ra bố con ả là luật sư đại diện Kim Je Jun, công ty luật Te Gồm. Thầy chủ nhiệm nói: Te Jin đang ở bệnh viện, xương mũi bị gãy và đến giờ vẫn chưa tỉnh lại. Ju Eun Ha, em không chỉ trốn học mà còn làm ảnh hưởng đến không khí lớp, còn bịa ra mấy tin đồn kì lạ về ma quỷ nữa chứ, bây giờ đến cả bạn bè cũng bị em làm ra nông nỗi này sao, hả? Eun Ha run run giải thích: Không phải đâu, em nói không phải mà. Thật sự là em bị hại. Thầy ngắt lời: Đủ rồi, Bak Su Hyuk, Gun Bouna, hai em không thấy chỗ nào bất thường hay bị đau chứ? Cả hai đều cười đáp đồng thanh: Vâng. Được rồi, hai em quay về đi. Nhìn gương mặt cười đắt ý của Gun Bouna khi nghe Ju Eun Ha em ở lại. Rồi thầy giáo gọi: Eun Ha à, dù em có thấy gì, dù hôm qua ở tòa nhà phụ có chuyện gì đi nữa, đừng để lộ ra ngoài, thầy sắp đến tuổi nghỉ hưu rồi, em không thể sống lặng lẽ như một con chuột chết thêm vài năm nữa sao? Hiểu ý tôi chứ? Ra khỏi phòng giáo vụ, Eun Ha buồn bã uất ức đưa mắt xuống. Cô lau đi nước mắt, ở phía sau Gun Bouna nói: Ra nhanh hơn tao nghĩ đấy. Hai đứa chúng nó cười khinh khỉnh. Ở trong một góc, Gun Bouna nắm tóc Eun Ha: Chết tiệt, này, nói thật đi. A a a. Tối qua có vẻ tao đã thấy ai đó ở cầu thang khu nhà phụ, nhưng sau đó thì hoàn toàn không nhớ gì cả. Cả việc bọn tao đều bị ngất cũng thật kì lạ, sao mày lại thoát ra được khỏi cái tủ một mình hả, chẳng lẽ là ma thật sự đã đến à? Eun Ha bị cô ta vừa nắm tóc vừa bóp má mà run rẩy đáp: Thật, thật mà, tôi cũng không biết. Ha, ra là mày muốn chơi kiểu đó đúng không? Có biết ai đã gọi điện lúc nãy không? Kim Te Jin vừa mới tỉnh lại đấy. Nếu cô ta quay lại, mày coi như chết chắc rồi, không còn thời gian để chuyển trường đâu, bỏ học chắc nhanh hơn ấy. Bak Su Hyuk hỏi: Mày có biết bố Kim Te Jin làm nghề gì không? Là sếp lớn của một công ty luật tầm cỡ đấy. Một đứa nghèo rớt mồng tơi không có người chống lưng, dù có hủy hoại một đứa như mày họ cũng có thể ém nhẹn đi như chẳng có chuyện gì. Gun Bouna cười hỏi: Ganh tị à? Ganh tị thì cũng đi méc ba đi, a, không có à? Bak Su Hyuk cười: Ồ, chiêu sở trường của Gun Bouna đá đều về gia đình. A, Gun Bouna nói: Đừng la lên nữa, ha ha ha. Này Bak Su Hyuk, đi thôi, a mà Te Jin nó bảo muốn gặp mày lắm đấy, mong chờ chứ? Ở lớp 1-3, trên bảng viết thông báo rằng lớp chuyển đến phòng thí nghiệm khoa học. Ở lớp một mình, Eun Ha nhìn lại chiếc ghế bị bọn nó viết đầy: Thứ thấy ma quỷ, sờn da gà, xui xẻo, đi chết đi. Eun Ha cười khổ: Tại sao, tại sao mọi người lại như thế, có phải vì không thể rớt được tôi nên mới tức giận như vậy không? Cô khóc mà hỏi: Tôi, đã làm sai điều gì đến thế, tại sao, sao không ai lắng nghe lời tôi nói cả. Liệu cứ thế chết đi thì có yên ổn hơn không? Nhìn xuống phía dưới sân, Eun Ha đứng lên ghế và leo lên cửa sổ. Mở toang cánh cửa sổ, Eun Ha rưng rưng hai hàng lệ: Ưm, cứ thế đi. Cô mím chặt môi, khóc run và quay đầu nhìn lại, cuối cùng cô chọn ngồi sụp xuống, mình không đủ can đảm để chết. Eun Ha vừa co ro người lại thì nghe giọng thều thào quen thuộc: Cậu thật sự định nhảy xuống à? Khi cô ngước mắt lên nhìn, bóng đen ấy dần bay đến trước Eun Ha. Vậy thì khó xử rồi, trong khi đã cố tình mời tôi đến. Mắt Eun Ha mở to: Cái, dáng vẻ đó. Gương mặt vẫn là hàm răng sắt nhọn, nhưng hôm nay đã có đồng phục giống như trong mơ, cô nghĩ, dáng vẻ trong giấc mơ. Bóng ma ngồi lên ghế hỏi: Cái tôi giao cho cậu có giữ cẩn thận không đấy? Cô run run lấy từ túi mà nghĩ: Có phải là. Tay Eun Ha run run đưa ra bảng tên: Cái, cái này à? Ừ, cái đó, có, có phải cái bảng tên này là tên của ngài ma quỷ không? Đúng rồi. Eun Ha run run tự hỏi: Mục đích của cậu ta là gì, sao lại, lại là mình chứ? Lee Heso hỏi: Tôi giúp cậu nhé, thoát khỏi sự bắt nạt. Eun Ha nghĩ: Thoát khỏi sự bắt nạt sao? Lee Heso nói: Mời tôi trở lại lớp của các cậu, nếu làm vậy thì những kẻ bắt nạt cậu sẽ không thể quay lại lớp nữa đâu. Ơ, tại sao lại là tôi? Bóng ma Heso đáp: Tôi đã nói rồi mà, cậu giống tôi. Cánh tay ma quỷ đưa ra và bảo: Từ giờ tôi sẽ làm bạn với cậu, cậu định làm gì nào? Eun Ha mở to mắt nhìn cậu ta mà nghĩ: Không thể nào, làm bạn với ma, cậu ta thực sự bảo mình tin lời đó sao, biết đâu bên này còn nguy hiểm hơn thì sao?
![Thumbnail for [Không nhạc] (Phần 1) Tôi kết bạn với một con ma để giúp tôi thoát khỏi bắt nạt học đường by Lyn Lyn Review](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fimg.youtube.com%2Fvi%2FHoOn42bSVTg%2Fhqdefault.jpg&w=3840&q=75)


