[0:00]Vào ngày đầu tiên đi học cậu bé này đã làm khó tài xế xe buýt. Tài xế nhìn cậu đứng ở cửa xe mãi mà không lên. Cậu có lên xe không? Mẹ nói không được lên xe của người lạ. Đây là xe buýt trường học. Cậu suy nghĩ một lúc rồi nói: Cháu là Forest Forest Gump. Tôi là Dorothy Harris. Vậy bây giờ chúng ta không còn là người lạ nữa. Tài xế bị sự ngây ngô của Gump làm cho bật cười. Nhưng các bạn học khác trên xe lại nhìn cậu với ánh mắt kỳ thị, không ai muốn ngồi cùng cậu nhóc ngốc nghếch này. Thậm chí còn chê bai cậu vì chân cậu đeo một thứ kỳ lạ. Rõ ràng trên xe còn rất nhiều chỗ trống nhưng không có chỗ nào dành cho Gump. Ngay lúc đó Gump lại nghe thấy một giọng nói dễ thương: Nếu cậu muốn, có thể ngồi đây. Khác với tất cả mọi người, chỉ có cô bé tên Jenny là sẵn lòng đón nhận cậu. Trái ngược hoàn toàn với cậu, Jenny rất thông minh. Chỉ qua hai câu nói cô bé đã nhận ra Gump có chút khác biệt. Cậu có phải hơi ngốc không? Dù thường xuyên bị nói như vậy, nhưng Gump không tự ti vì từ nhỏ mẹ đã dạy cậu rằng chỉ những người làm chuyện ngốc nghếch mới là kẻ ngốc. Còn bản thân cậu chưa từng làm chuyện gì ngốc nghếch cả. Cũng từ ngày hôm đó, Jenny trở thành người bạn duy nhất của Gump. Họ cùng nhau trèo cây, cùng nhau đọc sách và cùng nhau vui đùa trên đồng cỏ. Nhưng vào một ngày nọ, Gump bị ba đứa trẻ khác bắt nạt. Chúng ném đồ vào trán cậu khiến cậu lảo đảo. Chỉ nghe thấy tiếng Jenny hét lên: Chạy đi Forest, chạy mau. Chạy đi Forest, thấy Gump muốn chạy, ba đứa kia vội đạp xe đuổi theo. Ngay lúc ấy Gump với đôi chân đeo nẹp đã thoát khỏi ràng buộc. Lần đầu tiên trong đời cậu chạy được. Và cứ thế cậu không thể dừng lại, đi đâu cũng chạy. Sao thằng nhóc đó cứ chạy lung tung thế? Dù Gump bị khiếm khuyết trí tuệ bẩm sinh, IQ chỉ đạt 75, thấp đến bất thường nhưng nhờ có tình yêu thương bao la của mẹ. Tuổi thơ của cậu vẫn khá hạnh phúc. Jenny còn đáng thương hơn Gump. Cha cô thường xuyên say xỉn và mỗi khi uống rượu là lại đánh đập cô. Ngày hôm đó, Gump đến tìm Jenny và tận mắt chứng kiến tất cả. Nhưng trong mắt một người thiểu năng trí tuệ như Gump thì những trận đòn đó lại là một phần của hạnh phúc gia đình Jenny. Cho đến khi Jenny nói với cậu rằng đó chính là bạo lực và tổn thương. Lúc ấy Gump mới hiểu ra, cũng vì cha mình nên Jenny không thích về nhà. Cô đã kéo Gump cùng trốn chạy, họ chạy vào một cánh đồng ngô rồi sau đó quỳ xuống cầu nguyện. Chúa ơi, xin hãy biến con thành một chú chim để con có thể bay thật xa. Bay thật xa khỏi nơi này, nhưng dù Jenny có cầu nguyện thế nào thì cô cũng không thể hóa thành một chú chim. May thay cảnh sát đã xuất hiện và đưa cô rời khỏi căn nhà của cha mình. Từ đó cô đến sống với bà ngoại, ban đêm cô không dám ngủ một mình nên thường lén lút chui vào phòng của Gump và nằm ngủ cùng cậu. Này đồ ngốc, dừng lại. Hai người cứ thế cùng nhau lớn lên, ba kẻ bắt nạt ngày xưa cũng trở thành những tên du côn. Chúng lái xe hơi đuổi theo Gump, mỗi khi điều đó xảy ra tiếng của Jenny lại vang lên bên tai Gump. Chạy đi Forest, chạy mau. Từ nhỏ cậu đã luôn bị ba kẻ đó rượt đuổi. Gump bị ép phải chạy thật nhanh và thế là cậu ấy chạy nhanh hơn bất kỳ ai. Cậu chạy một mạch vào sân bóng bầu dục của trường và dễ dàng vượt qua các cầu thủ của đội tuyển. Cảnh tượng này đã lọt vào mắt huấn luyện viên. Cậu ấy là ai? Đó là Forest Gump, tên ngốc của thị trấn này. Bạn có tin được không? Sau đó tôi đã vào đại học. Nhờ huấn luyện viên đánh giá cao nên cậu ấy đã được đặc cách vào đại học. Cậu ấy có vẻ ngốc nghếch nhưng lại là người chạy nhanh nhất trong đội bóng. Khi bóng được truyền vào tay Gump, cả sân vận động đều hò reo vì cậu, nhưng thật ra Gump không hiểu luật chơi bóng bầu dục. Nghe thấy mọi người hô cậu chạy đi thì cậu lập tức chạy đi, dường như giọng của Jenny lại vang lên bên tai. Đội bóng của huấn luyện viên liên tục giành hết chức vô địch này đến chức vô địch khác. Dù đầu óc không nhanh nhạy nhưng đôi chân của cậu ấy thực sự chạy rất nhanh. Gump nổi tiếng khắp trường đại học nhưng trong lòng cậu luôn có một nỗi bận tâm. Vì Jenny đậu vào một trường đại học dành cho nữ nên họ không thể học cùng nhau nhưng hễ có thời gian Gump lại đến tìm Jenny. Hôm đó cuối cùng cũng không phải tập luyện, cậu ngồi chờ đến tận khi trời tối. Cuối cùng Jenny cũng trở về, nhưng rồi Gump lại thấy cô ngồi trong một chiếc xe hơi mà không bước xuống. Bên trong là một người đàn ông đang đè lên Jenny. Cậu chợt nhớ đến những lời Jenny từng nói đây là một sự tổn thương. Gump lập tức lao đến, cậu đánh người đàn ông trong xe một trận dữ dội vì Gump không cho phép ai làm tổn thương Jenny. Nhưng hành động này của cậu đã phá hỏng buổi hẹn hò của Jenny với tên thiếu gia. Cậu đi đi, anh ta là ai vậy? Em xin lỗi, em tránh ra, đừng để ý cậu ấy. Đừng đi Vin, đợi chút đã, cậu ấy không hiểu. Forest, tại sao cậu lại làm vậy? Jenny định trách Gump nhưng cô lại không nói nên lời. Nhìn thấy Gump ướt sũng nên cô đã dẫn cậu về ký túc xá, cũng giống như thời thơ ấu, hai người chung một phòng mà không hề ngần ngại. Lúc này Jenny chủ động hỏi Gump, hỏi cậu ấy muốn trở thành người như thế nào trong tương lai. Nhưng cậu đã nghiêm túc nghĩ rất lâu vẫn không thể nghĩ ra điều gì. Jenny nói cô muốn trở thành một ca sĩ đứng trên sân khấu ôm đàn guitar và ca hát. Nói xong cô kéo tay Gump và đặt lên ngực mình. Nhưng Gump vẫn chỉ là Gump, cậu không hiểu những điều đó. Với cậu mà nói thì việc chạy không ngừng nghỉ trên sân bóng bầu dục lại dễ dàng hơn nhiều. Cậu liên tục chạy và ghi điểm, còn đội bóng của cậu không ngừng giành danh hiệu. Nhờ màn trình diễn xuất sắc, cậu thành công lọt vào đội tuyển toàn sao và được tổng thống tiếp kiến. Nhưng tại bữa tiệc tối ở nhà trắng, cậu vô thức uống hết 15 chai nước ngọt. Rồi khi bắt tay với tổng thống, Gump đã phát biểu một câu nhẹ nhàng. Chúc mừng cậu, có gì muốn nói không? Tôi muốn đi vệ sinh. Nhưng không sao, tại lễ tốt nghiệp, Gump đã đạt được tấm bằng cử nhân như mong muốn. Mẹ cậu bên dưới khán đài rơi giọt nước mắt tự hào, Gump đã không phụ lòng tin của mẹ và tất cả những nỗ lực trước đó đều xứng đáng. Nhưng mẹ cậu còn chưa kịp nhìn con trai lâu hơn thì lệnh nhập ngũ đã được gửi đến tay Gump, mở ra hành trình nhập ngũ của cậu. Lần này cậu lại bước lên xe nhưng chiếc xe đến trường ngày nào đã biến thành xe buýt quân đội. Vẫn chẳng có ai muốn ngồi cùng và cậu vẫn bị xa lánh. Vết thương thời thơ ấu một lần nữa chạm đến tim cậu và lại có một giọng nói vang lên bên tai: Nếu cậu muốn thì có thể ngồi đây. Giống như Jenny, sự xuất hiện của người đó sau này đã ảnh hưởng đến Gump. Ảnh hưởng đến rất nhiều quyết định trong cuộc đời cậu. Người ta gọi tôi là Bubba. Bubba sinh ra bên bờ biển. Gia đình anh ấy làm nghề đánh bắt tôm. Dù cha mẹ anh ấy luôn làm thuê nhưng Bubba có một ước mơ lớn lao. Đó là sau khi giải ngũ anh ấy sẽ mua một con tàu đánh bắt tôm. Sau khi giải ngũ, tôi sẽ có một con tàu của riêng mình. Ừ ừ. Gump, cậu vào quân đội làm gì? Làm những gì ông bảo. Thưa ngài, lạy Chúa, Gump, cậu đúng là một thiên tài. Đây là câu trả lời thông minh nhất tôi từng nghe. IQ của cậu chắc chắn phải 160. Cậu thật sự có tài năng đấy. Binh nhì Gump. Lần đầu tiên trong đời, Gump được gọi là thiên tài và lần này anh ấy không phản bác. Vì cuộc sống trong quân đội rất đơn giản. Chỉ cần tuân lệnh là được. Anh ấy vẫn tập trung như mọi khi. Sĩ quan bảo lắp súng, anh ấy chỉ muốn lắp thật nhanh và vô tình phá kỷ lục của cả trung đội. Sĩ quan bảo đánh bóng giày, anh ấy sẽ làm cho nó sáng bóng. Khi cùng Bubba dùng bàn chải đánh rửa sàn, Bubba vẫn luôn lặp đi lặp lại bên tai anh ấy 365 cách chế biến tôm. Không ai biết Gump có nghe vào không vì chỉ thấy anh ấy vẫn chăm chú làm một việc. Có lẽ điều duy nhất khiến Gump phân tâm trong thời gian tại ngũ chính là mẹ và Jenny. Nhưng Gump không có điện thoại để liên lạc với người thân, may mắn thay người anh em ở giường trên đã đưa cho anh ấy một cuốn tạp chí Playboy. Gump nhìn thấy Jenny trên đó nên đã dựa vào địa chỉ trong tạp chí và tìm đến rạp hát nơi Jenny biểu diễn. Quả nhiên anh ấy đã nhìn thấy Jenny trên sân khấu. Cô ấy đang ôm cây đàn guitar và hát. Jenny đã thực hiện được ước mơ ngày xưa, chỉ là trang phục của cô ấy có chút hở hang. Cô ấy đang hát bài Blowin in the wind của Bob Dylan. Một người phải đi bao xa mới được gọi là một người đàn ông. Vì cách cô ấy biểu diễn như vậy nên không tránh khỏi việc bị quấy rối. Cuộc sống của cô ấy bấp bênh như ngọn gió, lúc này một khán giả dưới sân khấu đưa tay sàm sỡ. Cảnh tượng ấy đã chạm đến dây thần kinh của Gump, Gump lập tức đẩy hắn ra. Giây tiếp theo anh ấy đã lao lên sân khấu, cậu đến đây làm gì? Cậu muốn làm gì? Buông tôi ra, cậu không thể cứ làm thế mãi được. Forest, cậu không thể cứ luôn đứng ra bảo vệ tôi. Họ muốn lợi dụng em, nhiều người muốn lợi dụng tôi. Tôi yêu em Forest. Cậu không hiểu thế nào là yêu. Phải rồi, ngay cả Jenny cũng nghĩ rằng Gump không hiểu thế nào là yêu. Nói rồi, Jenny bất ngờ bước lên lan can bên cạnh. Hành động này cũng báo hiệu sự sa ngã sau này của Jenny. Gump lo lắng về điều đó nhưng cũng may mà Jenny không làm chuyện dại dột trước mặt anh ấy. Tuy nhiên cô ấy cũng không muốn nói gì thêm với Gump. Cô ấy chặn một chiếc taxi và rời đi. Gump nói với cô ấy rằng anh sắp đến chiến trường Việt Nam. Có thể rất lâu mới gặp lại Jenny. Khi anh gặp nguy hiểm, đừng cố tỏ ra dũng cảm. Hãy chạy đi, cứ chạy đi. Được, thế là Gump ngây ngô bước vào chiến trường. Anh ấy và Bubba được phân về dưới trướng trung úy Dan. Trung úy Dan sinh ra trong một gia đình quân nhân. Gia tộc anh ấy có nhiều người hy sinh trên chiến trường, vì thế anh ấy có uy tín rất cao trong quân đội. Với tư cách là trung úy, anh ta luôn cảnh giác và câu cửa miệng của anh ta luôn là nằm xuống và im miệng. Nằm xuống, im miệng, nên chúng tôi đều làm theo, sau đó họ lang thang ở Việt Nam suốt 4 tháng. Mùa mưa ở Việt Nam cũng kéo dài hơn 4 tháng và bọn họ liên tục hành quân dưới trời mưa. Ban đêm Gump và Bubba tựa lưng vào nhau ngủ. Bubba nói rằng anh ấy có một câu hỏi luôn muốn hỏi Gump. Hỏi rằng sau này anh có muốn cùng anh ấy đi đánh bắt tôm không? Gump không cần suy nghĩ mà lập tức đồng ý khiến Bubba vui vẻ vẽ ra viễn cảnh tương lai. Gump cũng đã nói với Jenny về chuyện này. Bốn tháng này Gump luôn kiên trì viết thư cho Jenny nhưng cô ấy chưa từng hồi âm. Anh không biết rằng Jenny đã trở thành một ca sĩ lang thang cùng bạn bè ôm đàn guitar dong duổi khắp nơi. Hôm đó đơn vị bất ngờ rơi vào phục kích. Trung úy Dan hét lên bảo mọi người rút lui. Gump không biết phải phản ứng thế nào cho đến khi bên tai anh lại vang lên câu nói của Jenny. Chạy mau, chạy đi. Forest, chạy ngay đi. Trên chiến trường mưa bom bão đạn, Gump lại bắt đầu chạy. Anh vẫn nhanh như trước, chỉ chốc lát đã thoát khỏi khu rừng nhiệt đới. Khi anh quay đầu nhìn lại thì phát hiện phía sau chẳng còn ai, không một người đồng đội nào chạy theo kịp. Thế là anh không nghĩ ngợi gì mà đã quay lại vì anh không thể bỏ mặc đồng đội. Càng không thể bỏ lại Bubba mà trở thành kẻ đào ngũ. Có ai không? Trên đường đi có nhiều người liên tục cầu cứu anh, thế là Gump lần lượt cõng từng người và đưa họ đến nơi an toàn. Trong lúc ấy Gump chẳng nghĩ gì cả, anh chỉ nghĩ đến việc cứu đồng đội rời khỏi chiến trường. Anh chỉ nhớ hai câu nói của hai người. Mẹ nói rằng cuộc sống giống như một hộp sô cô la, con sẽ không bao giờ biết được miếng tiếp theo là gì. Jenny thì nói chạy đi, một câu nói cho anh biết đời là vô thường, câu còn lại nói với anh rằng nếu không muốn thua thì chỉ có cách tiến lên phía trước. Cho đến khi anh phát hiện ra trung úy Dan bị thương, Gump muốn cõng trung úy Dan rời đi nhưng một người xuất thân từ gia đình quân nhân như Dan sao có thể buông bỏ truyền thống tổ tiên? Anh ta quyết định chết trận như tổ tiên mình nhưng lần này Gump không nghe lệnh của trung úy nữa. Anh cõng anh ta chạy đi dù mông bị thứ gì đó cắn một phát nhưng cũng không thể khiến anh dừng lại. Thả tôi ra, cậu tự chạy đi. Tôi không bảo cậu kéo tôi ra ngoài, cậu đang nghĩ cái quái gì vậy? Cứu Bubba, tôi đã gọi không kích. Họ sắp đến khu vực đó rồi. Dừng lại ngay, tôi ra lệnh cho cậu. Tôi phải tìm Bubba. Rồi anh nhanh chóng quay lại tìm Bubba. Sau đó giữa trận bom dội xuống dữ dội, Gump đã cứu được anh ấy ra ngoài. Đáng tiếc là Bubba đã bị thương quá nặng. Anh ấy đã không thể cầm cự nổi nhưng vẫn mơ mộng về con tàu đánh bắt tôm chưa kịp thực hiện. Chờ đến khi chiến tranh kết thúc anh ấy còn muốn cùng Gump ra biển đánh tôm nhưng tiếc rằng Bubba đã hy sinh. Trung úy Dan cũng mất đi đôi chân còn Gump cũng không thể tránh khỏi thương tích trong chiến tranh. Trong thời gian dưỡng thương ở bệnh viện quân y, Gump ngày nào cũng được ăn kem và anh vô tình có cơ hội tiếp xúc với bóng bàn. Bí quyết của môn thể thao này là dù trong hoàn cảnh nào cũng không được rời mắt khỏi trái bóng. Mà sự tập trung chính là thiên phú bẩm sinh đối với Gump, dường như anh sinh ra là để chơi bóng bàn. Vì thế anh suốt ngày cầm vợt đập bóng, thậm chí khi ngủ cũng phải ôm theo. Nhưng đêm đó trung úy Dan bất ngờ kéo anh xuống, anh ta vẫn chưa thể thoát khỏi ám ảnh chiến tranh. Huống hồ anh ta lại sống sót một cách nhục nhã trên chiến trường và trở thành một kẻ tàn phế phải ngồi xe lăn. Anh ta căm hận việc Gump đã cứu mình, dù cơ thể còn đó nhưng linh hồn của anh ta đã chết rồi. Một trung úy Dan đã đánh mất linh hồn cũng từ đó mà chìm vào tuyệt vọng. Nhưng sau này anh ta sẽ phải cảm ơn Gump vì có được một người bạn như Gump bởi sau này Dan sẽ trở thành một tỷ phú. Để cảm ơn Gump vì đã cứu sống nửa tiểu đội, anh đã được trao tặng huân chương danh dự và điều đầu tiên anh muốn làm là chia sẻ tin vui này với trung úy Dan. Nhưng khi trở về phòng bệnh anh mới phát hiện giường bệnh đã được dọn sạch. Không biết Dan đã đi đâu. Sau đó Gump lại một lần nữa đến nhà trắng. Lần này tổng thống đích thân trao huân chương danh dự cho anh, mẹ anh xúc động khi nhìn thấy đứa con trai trở về từ chiến trường. Cũng giống như lần gặp tổng thống trước đó, biểu hiện của Gump vẫn khác biệt với mọi người. Anh một lần nữa khiến thế gian kinh ngạc. Vừa bước ra khỏi nhà trắng, Gump đã bị một nhóm phản chiến vây quanh và kéo vào đoàn diễu hành. Và bị đẩy lên bục diễn thuyết phản chiến mà chẳng hiểu chuyện gì xảy ra. Gump là một người lính vừa trở về từ chiến trường. Anh còn được trao huân chương danh dự. Không có ai có thể phù hợp hơn để đứng trên bục diễn thuyết phản chiến nữa. Nhưng khi Gump đang phát biểu thì dây cắm micro bất ngờ bị ai đó rút ra. Cả khán đài không ai nghe được lời anh nói. Không nghe thấy gì cả, nói lớn lên đi. Đây là tất cả những gì tôi muốn nói. Nhưng người đàn ông bên cạnh lại xúc động đến bật khóc trước lời nói của Gump. Theo lời kể của Tom Hanks, khi đó anh nói rằng những người đến Việt Nam, có người trở về với đôi chân tàn phế. Có người đến cơ hội trở về cũng không có. Forest Gump, Forest Gump. Jenny, nghe thấy giọng nói quen thuộc đã lâu không gặp, Gump không chút do dự nhảy xuống khỏi bục diễn thuyết. Anh chạy về phía người con gái đáng yêu ấy. Dưới sự chứng kiến của hàng vạn người họ ôm trầm lấy nhau đầy xúc động. Nhưng sau đó dường như bạn bè của Jenny không chấp nhận Gump bởi đó là một nhóm hoạt động vì phản chiến và quyền của người da đen. Họ phản đối sự có mặt của Gump, thậm chí còn ra tay đánh Jenny. Gump lại một lần nữa ra tay bảo vệ cô gái của mình. Dừng lại ngay đi, Forest, dừng lại ngay. Lần này Gump chính thức ngỏ lời muốn trở thành bạn trai của Jenny. Jenny không đồng ý nhưng cũng chẳng từ chối anh. Cô kể lại cho Gump nghe những gì mình đã trải qua. Suốt những năm qua dường như cô đã thực hiện được ước mơ thuở nhỏ. Được sống như một cánh chim tự do bay khắp nơi không có điểm dừng. Nhưng thực tế cuộc sống của cô vẫn còn phải tiếp tục. Trước khi rời đi Gump đã tặng cô huân chương danh dự của mình. Tại sao anh lại đối xử tốt với em như vậy? Vì em là cô gái của anh. Em mãi mãi là cô gái của anh. Cứ như vậy Jenny một lần nữa rời xa cuộc sống của Gump và có lẽ khi gặp lại cô ấy sẽ hối hận vì quyết định của mình ngày hôm nay. Gump tưởng rằng cuộc đời mình từ đây sẽ trở nên nhàm chán. Nhưng không ngờ nhờ chơi bóng bàn giỏi nên anh đã đại diện nước Mỹ giao lưu với đội tuyển Trung Quốc và góp phần tạo ra sự kiện ngoại giao bóng bàn nổi tiếng. Khi trở về nước để nhận phỏng vấn, anh còn cùng John Lennon lên truyền hình. Hôm ấy Gump diện một bộ vest chỉnh tề chuẩn bị ra ngoài. Bất ngờ nghe thấy một giọng nói quen thuộc, Gump lập tức đoán ra là ai? Trung úy Dan. Không ngờ trong đời này lại có thể gặp lại trung úy Dan. Thế là hai người bạn cũ lại tái ngộ. Nhìn thấy người quen cũ Gump rất vui mừng, nhưng khác với cảm xúc của anh. Bây giờ Dan tràn đầy oán hận với anh, anh ta buông lời mắng chửi một kẻ ngốc như Gump cũng có thể trở thành người nổi tiếng. Nhưng Gump không trách móc gì anh ấy, thậm chí còn mời anh ấy đến nơi mà mình yêu thích nhất. Cả hai cùng đến quán rượu để ăn mừng. Gump nói anh đã từng hứa với Bubba rằng sau khi chiến tranh kết thúc anh sẽ mua một chiếc thuyền để cùng nhau đánh bắt tôm. Dù Bubba đã không còn nữa nhưng Gump vẫn muốn thực hiện lời hứa năm nào. Dan phá lên cười, anh ta nói nếu Gump làm thuyền trưởng thì anh ta có thể làm phi hành gia mất. Thế nhưng cuối cùng anh ta vẫn chấp nhận trở thành thuyền phó của Gump. Ở đây đã có một ngụ ý nhỏ được gieo vào câu chuyện bởi vì sau này đôi chân giả của trung úy Dan. Cả căn phòng đều đang hân hoan. Tôi là giữa không khí náo nhiệt của đêm giao thừa Gump lại chẳng thấy vui vẻ bởi vì anh lại nhớ đến Jenny. Lúc này đây, Jenny đang rời khỏi phòng của một người đàn ông. Cô vội vàng thu dọn hành lý nhưng trên mặt lại có thêm một vết bầm tím. Nửa đêm Gump được một cô gái đưa về nhưng trong lòng anh luôn có một nơi thuần khiết chỉ dành riêng cho Jenny. Cô ấy không thích như vậy. Đồ ngốc. Cuối cùng, người phụ nữ đã mắng Gump là đồ ngốc. Dan nghe vậy lập tức nổi giận, anh ta muốn đuổi cô gái ra ngoài nhưng chính bản thân lại ngã xuống đất. Cút ngay đây, đồ thất bại, quái vật. Ôi không, anh ta không cần sự giúp đỡ của Gump mà tự mình loạng choạng bò lên xe lăn. Từ khi trở về sau chiến tranh, bản thân anh ta đã trở thành một kẻ vô dụng. Anh ta vẫn chưa thể thoát khỏi bóng tối, có mấy ai có thể làm được như Gump chứ. Vài tháng sau đội tuyển bóng bàn lại được tổng thống tiếp đón. Gump được sắp xếp ở khách sạn Thủy Môn, anh chỉ gọi một cuộc điện thoại và bảo người ta qua tòa nhà đối diện xem thử bởi vì anh bị ánh đèn pin từ tòa nhà đối diện rọi vào làm cho mất ngủ. Ngay sau đó cảnh Nixon từ chức đã diễn ra. Gump không biết đã xảy ra chuyện gì và anh cũng bị đội tuyển bóng bàn loại khỏi danh sách. Nhưng Gump lại rất vui vẻ vì cuối cùng anh đã tự do, thế là anh trở về bên mẹ. Rồi còn đến khu nhà của Bubba, ở đây anh đã gặp gỡ gia đình của Bubba và đến mộ Bubba để tưởng niệm. Sau đó Gump dùng hết số tiền tiết kiệm của mình để mua một chiếc thuyền đánh bắt tôm. Gump trở thành thuyền trưởng mới và ra khơi đánh cá nhưng mỗi lần thu lưới anh chỉ mang về một đống rác. Một ngư dân có kinh nghiệm đã tốt bụng nhắc nhở Gump. Một con thuyền cần có một cái tên thì mới tránh được xui xẻo và thuận buồm xuôi gió được. Không cần suy nghĩ nhiều trong đầu anh chỉ hiện lên một cái tên thật hay. Thế là mỗi ngày Gump cùng con thuyền Jenny ra khơi, thế nhưng Jenny thực sự lại càng ngày càng sa ngã. Jenny thậm chí còn dính vào ma thúy. Cô ấy đã không thể sống như một cánh chim bay lượn trên bầu trời tự do. Cô ấy ngã xuống vô số lần và bị dày vò đến mức mình đầy thương tích. Ban đầu cô muốn kết thúc mọi chuyện nhưng một cơn gió lạnh bỗng thổi đến khiến cô ấy trượt chân. Sau lưng cô ấy bỗng lạnh toát. Jenny sợ hãi lùi lại vì khao khát được yêu mà bật khóc. Nhưng cô ấy thật sự không cần phải như vậy. Gió thì lạnh, ánh trăng nhìn cũng lạnh, vì dù cả thế giới có dùng bỏ cô ấy thì vẫn còn một người luôn chờ cô. Gump vẫn ra khơi đánh cá như mọi ngày nhưng hôm nay anh lại phát hiện một bóng dáng quen thuộc. Chính là trung úy Dan sạch sẽ và đầy khí thế. Gump phấn khích nhảy xuống nước, thành thạo bơi về phía trung úy Dan. Giờ đây anh ta đã thoát khỏi sự u ám cũng thực hiện lời hứa ngày nào: Tôi đến làm phụ tá của cậu đây. Trên con thuyền Jenny của Gump đã có hai người nhưng mỗi ngày họ vẫn chỉ bắt được một mẻ rác. Làm sao để bắt được tôm đây? Có lẽ phải cầu nguyện với Chúa, nhưng thực tế lại tàn khốc. Ông trời còn trêu đùa họ. Bỗng nhiên một cơn bão lớn kéo đến trên biển. Trung úy Dan đứng trên cột buồm gào thét: Nếu cuộc sống đã lừa dối tôi, vậy thì hãy để cơn bão đến dữ dội hơn nữa đi. Mày và tao, tao sẽ ở đây, hãy đến phán quyết tao đi. Thế nhưng chiếc thuyền này sẽ không bao giờ lật. Sau cơn bão này tất cả tàu đánh bắt tôm đều gặp nạn. Những chiếc thuyền neo đậu gần bờ đều bị phá hủy. Chỉ có con thuyền Jenny vẫn còn ngoài khơi là may mắn thoát nạn. Hai kẻ nghiệp dư không biết rằng tất cả các tàu thuyền đều không ra khơi vào ban đêm nhưng lại nhờ vậy mà họ không còn đối thủ cạnh tranh. Từ đó về sau, mỗi lần Gump ra khơi đều mang đầy ắp tôm khi trở về. Trung úy Dan cũng nhận ra cơ hội kinh doanh, anh ta bảo Gump mua thêm một loạt thuyền Jenny nữa. Công ty đánh bắt tôm Bubba Gump, Bubba trở thành giám đốc danh dự còn Gump và trung úy Dan là hai nhà sáng lập. Họ nhanh chóng trở thành triệu phú. Gump vì thế lần nữa lại xuất hiện trên bìa tạp chí tài chính. Còn trung úy Dan cũng chân thành cảm ơn Gump, cảm ơn Gump đã giúp anh tìm lại hy vọng và ban cho anh ta một cuộc đời mới. Nhưng khi có được sự giàu có, Gump lại bất ngờ nhận được một tin buồn rằng mẹ anh đang lâm bệnh nặng. Gump ngồi bên giường mẹ: Con yêu, đừng sợ nhé, cái chết là một phần của cuộc sống. Đó là điểm đến cuối cùng của tất cả chúng ta. Mẹ không biết nữa, nhưng mẹ đã cố gắng hết sức để làm một người mẹ tốt. Mẹ đã làm rất tuyệt rồi. Mẹ rất may mắn khi thấy con đạt được thành tựu. Con chỉ cần làm tốt nhất những gì số phận đã sắp đặt cho con. Vậy sứ mệnh của con là gì? Con phải tự mình tìm lấy sứ mệnh của mình. Cuộc đời như một hộp sô cô la bí ẩn. Con không bao giờ biết trước viên tiếp theo sẽ là gì? Vào thứ ba của tuần thứ hai, mẹ của Gump qua đời. Việc này khiến Gump hiểu ra dù có nhiều tiền đến đâu thì khi đứng trước sinh lão bệnh tử cũng chẳng đáng là gì. Anh muốn nghe lời mẹ và sống một cuộc sống có ý nghĩa hơn. Vì vậy anh đã giao cho trung úy Dan quản lý công ty. Trung úy Dan đầu tư vào một công ty trái cây tên là Apple, sau đó giá cổ phiếu tăng lên không ngừng. Gump dùng tiền quyên góp cho nhà thờ và tài trợ cho bệnh viện đại học South Carolina. Cuối cùng anh chia một nửa cổ phần cho gia đình của Bubba. Từ đó gia đình Bubba cũng không cần làm thuê cho ai nữa. Gump mỗi ngày đều cắt cỏ miễn phí cho hàng xóm nhưng đến đêm khuya anh vẫn luôn nhớ về một người. Hình bóng người ấy thoáng xuất hiện trước mắt anh nhưng khi anh nhìn kỹ thì người đó lại biến mất. Có lẽ vì Gump luôn khắc khoải không quên nên cuối cùng ông trời cũng đáp lại anh. Ngày hôm đó Jenny thật sự quay về bên Gump nhưng Gump nhanh chóng nhận ra Jenny có vẻ mệt mỏi. Về nhà rồi gần như chỉ ngủ cả ngày. Hôm đó khi Jenny tỉnh dậy, hai người cùng nhau đi dạo. Không biết từ lúc nào họ đã đến nhà cũ của Jenny. Cô ấy ném giày vào ngôi nhà hoang tàn. Chết móc nơi đã hủy hoại tuổi thơ cô, hủy hoại cả cuộc đời cô. Rồi cô ngã gục xuống đất, Gump không biết phải nói gì nên chỉ im lặng ngồi cạnh Jenny. Mỗi ngày anh đều tặng cô một bó hoa tươi. Đáp lại điều đó, Jenny cũng tặng anh một đôi giày chạy bộ. Đôi giày này sau đó trở thành món hàng thịnh hành khắp thế giới. Cuối cùng vào ngày Giáng sinh, Gump lấy hết can đảm nói ra câu hỏi ấy. Em có thể lấy anh không? Anh sẽ là một người chồng tốt, anh có thể mà Forest. Nhưng em không muốn lấy anh. Em không đáng để anh yêu. Tại sao em không yêu anh? Anh không thông minh, nhưng anh biết thế nào là yêu. Jenny một lần nữa từ chối Gump vì Jenny cảm thấy cô không xứng đáng với anh. Không xứng đáng với tình yêu chân thành sâu nặng ấy, nhưng trong lòng cô thật ra đã có một chỗ dành cho Gump. Trong một đêm mưa bão, Jenny lại đi vào phòng của Gump giống như khi còn nhỏ. Lần này Gump đã trở thành người đàn ông thật sự, nhưng sáng hôm sau khi tỉnh dậy Gump phát hiện Jenny đã rời đi. Giường chiếu cũng được dọn dẹp gọn gàng, chỉ để lại chiếc huân chương danh dự mà Gump từng tặng cô. Gump ngồi lặng lẽ trong sân nhà, anh đã có mọi thứ vinh quang và danh dự. Giàu sang và tiền bạc nhưng dường như lại chẳng có gì cả. Anh muốn biết tại sao nhưng lại không biết phải làm gì tiếp theo. Vì vậy Gump mang đôi giày chạy mà Jenny tặng. Lời Jenny từng nói lại vang bên tai anh: Chạy đi Forest. Thế là anh bắt đầu chạy, Gump chạy ra khỏi thị trấn. Hồi nhỏ bị người ta đuổi theo. Khi đi qua một cây cầu có hai người đang câu cá. Bây giờ anh lại đi qua cây cầu đó, người câu cá vẫn là hai người ấy. Thế giới thật kỳ diệu. Thời gian luôn trôi nhưng đôi khi dường như lại đứng yên. Anh băng qua nước Mỹ lại làm náo động cả nước. Jenny đã thay đổi và làm việc tại một nhà hàng, cô lại thấy Gump xuất hiện trên truyền hình. Các phương tiện truyền thông lớn đổ xô phỏng vấn Gump. Mọi người không hiểu tại sao Gump lại chạy nhưng Gump chỉ trả lời đơn giản là muốn chạy bộ. Chạy bộ chỉ là chạy bộ. Dần dần Gump có những người đi theo anh. Họ cùng anh chạy ra khỏi thành phố và băng qua núi cao, vượt qua sa mạc. Tinh thần của Gump trở thành niềm hy vọng sống cho nhiều người. Gump cũng trở thành một biểu tượng, thậm chí có người chạy theo Gump để tìm kiếm cảm hứng. Trên đường có một người bán sticker tiến đến và xin một điều ước. Anh ta muốn có một câu slogan có thể giúp anh ta phát tài. Và Gump chỉ vô tình buột miệng nói một câu. Từ đó văn hóa sticker ra đời. Một người kinh doanh áo thun sắp phá sản thì muốn mời Gump đặt tên cho thương hiệu của mình. Gump chỉ vô tình dùng áo thun lau mặt. Không ngờ lại tạo ra văn hóa in. Gump cứ thế chạy suốt 3 năm 2 tháng rồi anh mới dừng lại. Lý do là vì anh bỗng cảm thấy mệt mỏi. Anh nhìn những người theo sau mình và tuyên bố rằng anh muốn nghỉ ngơi. Mọi chuyện bắt đầu một cách vô cớ cũng kết thúc mà chẳng có lý do. Khi trở về nhà, Gump nhận được thư của Jenny. Anh lại gặp lại Jenny lần nữa nhưng lúc này Jenny đã hoàn toàn thay đổi. Cô có thể tự nuôi sống bản thân bằng công việc của mình vì cô đã có một đứa con. Có lẽ câu nói ấy là đúng, chỉ khi làm mẹ thì một cô gái nghệ sĩ mới có thể ổn định lại cuộc đời. Gump vội vàng chúc mừng Jenny và hỏi đứa trẻ tên là gì? Nó tên là Forest. Gump cảm thấy vô cùng kinh ngạc vì giờ đây anh đã trở thành một người cha. Hai cha con giống nhau như đúc, chỉ là anh lo lắng một điều: Nó có thông minh không? Nó rất thông minh. Nó là đứa trẻ thông minh nhất trong lớp. Sau đó họ tổ chức đám cưới. Trung úy Dan cũng đến dự. Anh ấy đã cưới một cô dâu người châu Á và còn có đôi chân mới làm từ vật liệu hàng không vũ trụ. Anh ấy từng nói rằng mình muốn trở thành một phi hành gia. Cuộc đời của Jenny cuối cùng cũng đi vào quỹ đạo. Gia đình ba người sống hạnh phúc bên nhau và họ kể cho nhau nghe những câu chuyện cũ. Nhưng đáng tiếc thay những sai lầm của tuổi trẻ đã khiến Jenny mắc phải một căn bệnh không thể cứu chữa. Trong những ngày cuối cùng của Jenny, Gump luôn ở bên cạnh cô. Gump đã chôn cất Jenny dưới một gốc cây, cái cây chỉ thuộc về riêng hai người họ. Anh cũng đã phá bỏ căn nhà cũ của Jenny, rồi dưới gốc cây ấy Gump kể cho Jenny nghe những chuyện xảy ra mỗi ngày. Nhưng khi nói đến đó nước mắt anh lại rơi. Cuộc sống luôn có những điều không như mong muốn. Họ đã bỏ lỡ quá nhiều thời gian đáng lẽ phải hạnh phúc bên nhau. Nó đến tuổi đi học rồi. Anh dạy bé Gump đọc và viết. Đúng như mong ước cuối cùng của Jenny, Gump đã trở thành một người cha tốt. Chẳng bao lâu sau, bé Gump cũng đến tuổi đi học. Này Forest, không có gì. Cha chỉ muốn nói rằng cha yêu con, con cũng yêu cha. Bé Gump đứng trước cửa xe buýt, người tài xế vẫn là người năm xưa. Chỉ khác là điếu thuốc trên miệng bà ấy đã được thay bằng kẹo cao su. Có lẽ bà ấy đã cai thuốc thành công rồi. Tôi là Forest. Vậy sau khi xem xong Forest Gump, bạn có cảm xúc gì không? Không sao cả, Gump nói rằng chạy là chạy cuộc sống cũng không có quá nhiều lý do. Hy vọng video này có thể giúp bạn khi bạn cần một chút hy vọng trong cuộc sống. Tôi là Review mèo coi phim, hẹn gặp lại bạn vào bộ phim tiếp theo. Lại bạn vào bộ phim tiếp theo. Lại bạn vào bộ phim tiếp theo.
![Thumbnail for [Review Phim] Từ Cậu Bé Ngốc Nghếch Trở Thành Biểu Tượng Nước Mỹ by Cún Yêu Review](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fimg.youtube.com%2Fvi%2FL0TVdJWK6J4%2Fhqdefault.jpg&w=3840&q=75)
[Review Phim] Từ Cậu Bé Ngốc Nghếch Trở Thành Biểu Tượng Nước Mỹ
Cún Yêu Review
29m 44s6,300 words~32 min read
Auto-Generated
Watch on YouTube
Share
MORE TRANSCRIPTS


