[0:00]Chuyện đêm mưa luận về đôi giày cũ. Cơn mưa rừng xối xả buộc người bộ hành họ Quách phải trú chân dưới mái hiên của một tiệm đóng giày xập xệ. Bên trong, bác thợ già vẫn cặm cụi khâu nốt mũi chỉ cuối cùng cho một đôi giày da thô kệch, sờn cũ. Quách mỉm cười, nhìn xuống đôi ủng gấm thêu chỉ vàng của mình rồi buộc miệng: “Lão xã chi công sức với đôi giày nát ấy? Tiền công chắc chẳng đủ mua một vỏ rượu nhạt.” Bác thợ không ngẩng đầu, tay vẫn đưa kim đều đặn: “Khách quan đi giày đẹp để người ta nhìn. Lão sửa giày tốt để người ta đi. Đôi giày gấm kia giúp ngài bước vào sảnh đường rạng rỡ, nhưng đôi giày nát này lại giúp người nông phu vượt qua bùn lầy để về nhà với vợ con.” Quách khựng lại, nhìn dòng nước bùn đang bắn tung tóe vào đôi ủng đắt tiền của mình. Bác thợ đặt đôi giày đã sửa xong sang một bên, chậm rãi nói tiếp: “Vạn vật trên đời, quý hay rẻ không nằm ở chất liệu, mà nằm ở chỗ nó chịu đựng được bao nhiêu gian khổ cùng chủ nhân. Người ta thường bỏ rơi kẻ đồng cam cộng khổ khi vừa chạm tay vào lụa là, đó mới là cái nghèo hèn nhất của lòng người.” Trận mưa tạnh hẳn, Quách bước ra đường, đôi ủng gấm giờ nặng trịch vì thấm nước và bết bát bùn đen. Hắn chợt hiểu ra, sự lộng lẫy hóa ra lại mong manh nhất trước bão giông. Vỏ bọc hào nhoáng chỉ lừa được con mắt của kẻ lạ qua đường, chứ chẳng thể nâng đỡ được bàn chân trên vạn dặm gập ghềnh. Đừng khinh khi những thứ cũ kỹ đã cùng ta đi qua gian khó, bởi trong sự sần sùi của lớp da sờn, ẩn chứa cái nghĩa tình mà vàng son không bao giờ mua chuộc nổi.

ĐÊM MƯA LUẬN VỀ ĐÔI GIÀY CŨ #truyendangian #tritueconhan #baihocnhansinh
Truyện Cổ Năm Châu
1m 40s340 words~2 min read
Auto-Generated
Watch on YouTube
Share
MORE TRANSCRIPTS


