Thumbnail for 115 - Cá Lớn - Thượng - Tác giả : Lạt Ma by Ánh Trăng Lẻ Loi vlog

115 - Cá Lớn - Thượng - Tác giả : Lạt Ma

Ánh Trăng Lẻ Loi vlog

25m 2s6,317 words~32 min read
YouTube auto captions
Transcript source

YouTube auto captions

This transcript was extracted from YouTube's auto-generated caption track. The transcript below is server-rendered so it can be read, searched, cited, and shared without opening the original YouTube player.

Pull quotes
[0:00]Mọi chi tiết trong truyện đều là hư cấu và tưởng tượng của tác giả, không có thật.
[0:00]Lý Tuyết Cầm hỏi chồng, bà vừa chợt hiểu thì ra là lão Trần Thái Hòa muốn thông qua con dâu bà để đánh thông quan hệ đây mà ê ừm.
[0:00]Tuy có hơi lộ liễu nhưng bí thư Hòa thật cao tay, Lê Thanh Nghị gật đầu đưa ngón tay cái ra vẻ tán thưởng nhưng trong ánh mắt có ý khinh thường, ê là sao ba?
[0:00]Phong nhìn cha rồi nhìn vợ, gã không hiểu sao chuyện thăng chức trưởng phòng của vợ có liên quan tới bí thư Hòa.
Use this transcript
Related transcript hubs

[0:00]Quý độc giả đang nghe phần 115 truyện Thằng Đức của tác giả Lạc Ma. Mọi chi tiết trong truyện đều là hư cấu và tưởng tượng của tác giả, không có thật. Chúc anh em nghe truyện vui vẻ. Tôi hiểu rồi, ông hiểu chưa? Lý Tuyết Cầm hỏi chồng, bà vừa chợt hiểu thì ra là lão Trần Thái Hòa muốn thông qua con dâu bà để đánh thông quan hệ đây mà ê ừm. Tuy có hơi lộ liễu nhưng bí thư Hòa thật cao tay, Lê Thanh Nghị gật đầu đưa ngón tay cái ra vẻ tán thưởng nhưng trong ánh mắt có ý khinh thường, ê là sao ba? Phong nhìn cha rồi nhìn vợ, gã không hiểu sao chuyện thăng chức trưởng phòng của vợ có liên quan tới bí thư Hòa. Ê, con biết vợ con lên chức là tốt rồi lúc chiều này bí thư Hòa có nói cho ba má tụi con cũng biết nên mới có buổi tiệc bất ngờ này để ăn mừng trong gia đình mình, mai này còn phải làm tiệc lớn mời khách mới được. Lê Thanh Nghị cười vui vẻ thầm nghĩ trước tới giờ mình luôn nhìn mặt Trần Thái Hòa mà làm việc nhưng bây giờ hi hi, lão ta muốn lấy lòng con dâu mình bởi vậy trong lòng vô cùng hãnh diện. Không cần đâu ba, ngươi trong nhà được rồi, Kim Anh nghi hoặc, nàng là phó phòng nhưng xếp ở vị trí cuối muốn thăng lên trưởng phòng cũng phải xếp hàng chờ đợi lâu, sao bây giờ được thăng rồi còn được điều về Long Xuyên? Trong đầu nghĩ má chồng chẳng lẽ nói vài câu, nhưng rồi nàng lại xu đuổi ý nghĩ này nếu bà má chồng nói vài câu thì cũng sẽ nói cho Kim Điền trước, nghĩ vậy nàng liếc cô em chồng. Sao lại không cần chứ? Không những mở tiệc mà còn tiệc lớn nữa à? Tất cả ngồi xuống ăn cơm đi, mình vừa ăn vừa bàn, Lý Tuyết Cầm thúc dục, có cần phô trương như vậy không má? Kim Điền hậm hực, sắc mặt đen như đít nồi, nàng làm phó trưởng phòng Thanh tra sở Công thương, chồng làm phó phòng Lao động thương binh xã hội đã hơn 3 năm, rồi chưa ngồi lên được cái ghế trưởng phòng vậy mà chị dâu làm phó chưa tới hai năm, giờ lên trưởng, thiệt là tức chết đi được. Ê cái gì phô trương chứ? Con không hiểu gì hết thì bớt nói một chút đi, biết con gái ganh tị với Kim Anh, Tuyết Cầm sầm mặt không hài lòng. Bây giờ Kim Anh được người bên ngoài coi trọng ân cần săn đón nịnh nọt trong khi mình ở gần lại so đo kẻ vạch từng chút, thiệt là ngu xuẩn mà Kim Điền không phục còn muốn nói thêm, nhưng thấy chồng mình ra hiệu nàng đành nuốt cục tức làm thinh. Mọi người lục tục ngồi xuống bắt đầu ăn cơm. Chuyện Kim Anh được lên chức trưởng phòng, mấy đứa có biết tại sao không? Không đơn giản đâu. Lê Thanh Nghị cầm ly công nát hớp một ngụm, để ly rượu lên bàn, ra vẻ thâm tàng bất lộ hỏi, không phải là vừa rồi ba nói bí thư Hòa đề bạc sao? Trong bụng đang hậm hực nên khi nghe cha hỏi, Kim Điền sẵn giọng. Vậy con có nghĩ tại sao Hòa bí thư lại đề bạc chị hai không? Ngoài miệng mỉm cười nhưng trong lòng, Thanh Nghị nhíu mày thầm than con gái mình không có tầm nhìn chính trị chút nào, nếu không nhờ ảnh hưởng của mình, cái ghế phó phòng khó mà ngồi chứ đừng mong bò lên. Kim Anh là lá bài vàng nếu biết khéo léo thao tác sau này sẽ có rất nhiều lợi ích, ê xem ra phải khai sáng nó mới được. Kim Anh bắt đầu nhìn ra huyền cơ sau chuyện thăng tiến của mì nhờ chấm tu y không chắc lắm nhưng có hơn 70% là ảnh hưởng của hắn. Hòa bí thư trước giờ chỉ gặp nàng có một lần khi đến dự đám cưới của nàng, nhưng khá lâu rồi nay bỗng dưng có lòng tốt đề bạc nàng lên trưởng phòng, thêm vào chuyện ngày hôm nay, Kim Anh không ngu như Kim Điền, nàng nhìn ra người này muốn thông qua mình để thân cận học trò cũ của mình. Bởi vậy trong lòng âm thầm vui vui, ngoài mặt giữ im lặng không nói gì đối với cô em chồng Chu Ngoa thích so đó từng tí này nàng đã chán tới cổ chẳng những vậy, nàng thấy mình đã phạm sai lầm lớn khi làm dâu nhà này chồng nàng, Lê Kim Phong chỉ được cái mã điển trai nhưng tâm địa quá hèn hạ, đã mấy lần bóng gió gợi ý nàng nên tiếp xúc nhiều với Đức cố vấn. Ngay cả má chồng nàng cũng có ý như vậy rõ ràng họ muốn dùng nàng để làm thân với hắn, nàng đã suy nghĩ cặn kẽ, nếu hy sinh thì cũng phải vì nhà nàng chứ không vì họ, quyết không là công cụ để họ tiến lên, nhưng bây giờ tạm thời nhẫn nại, theo con nghĩ là có liên quan tới chuyện hôm nay, Tiến Lực đáp lời thay vợ. Ừm, nói ra má nghe thử. Tuyết Cầm gật đầu khuyến khích, biết con rể mình tư chất cũng tầm thường như con gái và con trai nhưng bà vẫn hỏi vì biết đây là cái nhìn của Su gia giám đốc Sở Giáo dục Lâm Tiến Khang, người này tâm cơ thâm sâu khó lường, bà nghi ông ta muốn qua trung gian của con dâu mình để tiến vào vòng tròn của Đức cố vấn, đời đâu có chuyện dễ dãi như vậy chứ. Lý Tuyết Cầm nhất định không để chuyện này xảy ra mà mình không có được lợi ích gì. Chuyện ngày hôm nay chắc ai cũng đã biết hết rồi, khả năng chủ tịch Huy và phó chủ tịch Cảnh sẽ lui về tuyến hai rất cao cho nên Hòa bí thư muốn thông qua Đức cố vấn để tới nương nhờ bí thư Bích Trâm. Ông ta biết chị hai trước kia là cô giáo của Đức cố vấn nên muốn qua cửa này đánh thông quan hệ, không biết con nói có đúng không? Tầm nhìn của Tiến Lực cũng như Kim Điền, không được cao nhiên giả có chút tài ăn nói nên trình bày khá mạch lạc những gì cha gã đã phân tích hơn nữa còn tỏ vẻ rất khiêm nhường khiến Lê Thanh Nghị thập phần hài lòng gật đầu khen. Ừm, đúng là như vậy đó, khá lắm, Tiến Lực, còn có cái nhìn không tệ, qua chuyện này các con cũng thấy rõ rồi đó, ai cũng hầu như bằng mọi giá tìm cách làm thân với Đức cố vấn. Kim Anh nhà mình là đã từng là cô giáo của cậu ta, mối quan hệ này ai cũng ước ao Kim Anh, tương lai của nhà này phải nhờ con nhiều rồi. Bà còn nói đúng đó Kim Anh cho nên nhà mình phải làm tiệc lớn mừng con thăng chức, con nhất định phải mời Đức cố vấn, chỉ cần cậu ta nhận lời thì bí thư cũng sẽ tới dự lúc đó mọi người sẽ thấy nhà mình và cậu ta thân giường nào má nói vậy con nghĩ sao Kim Anh? Thấy con dâu không nói tiếng nào, Lý Tuyết Cầm hỏi, con nghe nói Đức cố vấn bận lắm nên chưa chắc hắn nhận lời, Kim Anh tìm cách thoái thác. Má thấy không phải đâu. Đức cố vấn là người thông tình đạt lý, tôn sư trọng đạo, con là cô giáo của cậu ta nếu con mở miệng mời thì Đức cố vấn sẽ nể mặt, Lê Tuyết Cầm cười híp mắt, đầu nghĩ một đàn miệng nói một nẻo, trong đầu bà đang nghĩ con dâu mình không phải là hoa hậu nhưng cũng thuộc hàng thượng đẳng, tuổi trẻ như hắn rất thích mấy cái vụ quan hệ cô trò, chỉ cần mình nói thằng Phong tạo cơ hội để lửa gần rơm thế nào lại không cháy. Nói tới đây, Lý Tuyết Cầm liếc nhìn con trai. Kim Phong nhẹ gật đầu gã đã bóng gió gợi ý vợ mình tiếp xúc nhiều với Đức cố vấn một chút, dù sao hai người cũng là cô trò mà, có rất nhiều chuyện để nói chỉ là không thể mở miệng nói, nếu Đức cố vấn muốn thì em cứ cho hắn đi, anh không sao đâu, coi như em hy sinh để sau này hai vợ chồng mình có thể nở mặt nở mày. Hôm nay thấy chưa gì hết mà vợ mình đã được cái ghế trưởng phòng, nếu mọi chuyện tiến triển như má mình đã nói, mai này mình có thể leo lên được cái ghế chủ tịch thành phố thậm chí còn hơn. Nghĩ vậy nên Phong bắt đầu mơ mộng, càng quyết tâm hơn, má nói đúng đó em, suy đi nghĩ lại bí thư Hòa nể mặt Đức cố vấn nên coi trọng em, anh nghĩ em nên mời anh ta một tiếng mới phải. Vậy để con thử mời xem sao, má chọn ngày đãi tiệc rồi nói cho con biết. Thấy không thể thoái thác, Kim Anh gật đầu y vậy là tốt rồi chị chính, mau dọn thức ăn lên hết đi, Kim Anh nhà hôm nay con phải ăn nhiều một chút, má dặn chị chính làm mấy món mà con thích ăn nhất đó, Lê Tuyết Cầm cười hớn hở. Thằng Mai Cơ chết coi như chuyện bà với nó đã nằm trong dĩ vãng xa xôi, Trịnh Quốc Huy và Huỳnh Thanh Cảnh sắp về vườn rồi, bây giờ phải khéo léo tránh xa họ một chút là xong. Sao không trực tiếp mời bí thư chừng đó chẳng lẽ Đức cố vấn để bí thư đi một mình, trước giờ Kim Anh là chị dâu nhưng chẳng có kilo nào trong nhà bây giờ được cưng chiều nên Kim Điền bực bội không vui. Nàng biết má mình gian díu với Mai Cơ, ba thì giả đuôi giả điếc nên Kim Điền nghi lắm, có khi nào suối dục anh hai nàng dùng chị dâu để trục lợi? Dám lắm à. Con thiệt là khờ mà, mình và bí thư chưa có giao tình nhiều, chị con lấy thân phận gì mời, ngay cả giám đốc sở cũng chưa đủ tư cách nữa à với Đức cố vấn thì khác, mời được Đức cố vấn chẳng lẽ bí thư không tháp tùng BF của mình, hiểu chưa? Thanh Nghị khai sáng con gái. Nè ăn đi là món em thích nhất đó, thấy Kim Điền còn muốn nói thêm, Tiến Lực nhanh tay gắp món sườn xào chua ngọc bỏ vào chén vợ, chân gã đá nhẹ chân nàng dưới gầm bàn, ngụ ý đừng nhiều chuyện. Bên vợ, cha là phó giám đốc sở, mẹ phó hiệu trưởng, cả hai đều thuộc diện mồ côi nên ngồi ì một chỗ đã chai đít rồi, tuy hai bên là Su gia với nhau nhưng cha mẹ vợ hình như không muốn giúp đỡ chút nào. Bởi vậy cha Tiến Lực muốn tìm cơ hội nên dặn dò gã theo dõi động tình bên vợ rồi báo cho bên nhà biết. Chuyện này dễ thôi, Tiến Lực tin chỉ cần có cơ hội thì cha mình sẽ tìm được cách để bò lên, và theo lời cha mình nói Kim Anh là chìa khóa mở cánh cửa cơ hội. Là nhà đại gia số hai ở An Giang, hai vợ chồng Bùi Phú Hộ, Lệ Chân cũng như đang ngồi trong chảo lửa nói về tài lực, so với Cao Thái Hà Vi thì kém một chút, như là 19 10 nhưng bàn về thế lực, Lệ Chân là em họ của chủ tịch phu nhân Bùi Thanh Thúy cho nên những hợp đồng béo bở với tỉnh, nhà họ Bùi được ưu tiên.

[8:05]Cũng là người có nhan sắc nhưng vì là chị em thân thiết với Bùi Thanh Thúy nên Lệ Chân né được con cặt của Uông Hầu. Bởi vậy bấy Hoàng Trọng rời đi ái nữ của chủ tịch Quốc hội tới ngồi lên cái ghế bí thư, rồi rất nhiều chuyện xảy ra từ chuyện Trịnh Quốc Cường thua the thảm không được lòng người đẹp còn phải ra tận Hà Tĩnh đến chuyện Uông Phú bị bắt giam tuy chỉ một thời gian ngắn được thả ra, nhưng lòng người đã bắt đầu giao động, trong đó có Bùi Phú Hộ, lão đã từng hội ý vợ có nên hay không đi hàng hai như mụ Lý Tuyết Cầm. Lệ Chân nghe ông xã nói vậy liền nổi giận giáo huấn chồng, nào là ngu xuẩn, đây là lúc thử vàng không giữ lòng kiên định thì may này vạn kiếp bất phục, con mụ Lý Tuyết Cầm và bè lũ ăn cháo đá bát coi như chết chắc rồi, chờ coi đi. Bùi Phú Hộ nghe vợ giáo huấn liền tỉnh ngộ, thầm nghĩ minh thiệt là đần mà, bộ ba Huy Cảnh Hầu sao lại ngã được chứ trừ khi mặt trời mọc ở phương Tây. Tuy rằng có Bùi Thanh Thúy làm chỗ dựa nhưng phải biết điều thì chuyện làm ăn mới trôi chảy hanh thông. Hôm nay cuối tháng, hai vợ chồng đang xem duyệt phải hiếu kính với ai bao nhiêu thì hình ảnh Uông Hầu bị cồng tay dẫn ra xe trong khi hai đại lão Huy Cảnh chỉ biết trợn mắt nhìn miệng câm như hến khiến hai vợ chồng hộ chân kinh hải, chẳng lẽ mặt trời mọc ở phương Tây rồi. Tôi đã nói rồi mà em cứ ì ì không nghe bây giờ thấy chưa? Sau một phút sững sốt, kinh hãi. Phú Hộ rống giận quát lớn, ông làm gì dữ vậy, chuyện chưa rõ gì hết đã sợ thó cái cần cổ rồi, bị Phú Hộ mắng, Lệ Chân cũng không vừa, trợn mắt văn tục mắng lại, tay lấy di động bấm gọi Bùi Thanh Thúy hỏi hư thực, tiếc là chỉ nghe tiếng chủ máy đã tắt máy, xin vui lòng gọi lại sau. Không phải trùng hợp như vậy đâu, chị họ trước giờ luôn trả lời máy mà, chắc đúng là đã xảy ra chuyện rồi, nghĩ vậy nên tâm trạng Lệ Chân bắt đầu hoảng loạn. Mất chỗ dựa của chị họ phu nhân chủ tịch tỉnh thì cái nhà đại gia này sẽ không xong, làm sao đây? Đầu óc Lệ Chân bắt đầu hoạt động tìm cửa. Em nghĩ ai sẽ lên ngồi vào cái ghế của Trịnh Quốc Huy? Biết vợ đang nghĩ gì, Phú Hộ nêu lên vấn đề mấu chốt, một khi tìm ra chân mạng thiên tử tương lai thì cũ bị quà cáp tới, quan trọng là lúc còn bần hàng chưa lên ngôi mới có ý nghĩa. Phó bí thư Đáng, Trần Thế Minh, Lý Hải hoặc cũng có thể là người bên ngoài tới, khó nói lắm nhưng dù là ai đi nữa cũng không quan trọng và mạnh bằng bí thư, Lệ Chân nhíu mày đáp, muốn mình dựa vô bí thư, không dễ đâu. Hai mắt Phú Hộ sáng lên nhưng chỉ sau một nốt nhạc, lão lắc đầu. Không dễ nhưng không phải là impossible mà có phải không? Lệ Chân mỉm cười, chêm cụng từ tiếng mảo y em có cách gì à? Nói ra nghe thử. Nghe bà xã nói, Phú Hộ mừng rỡ, chỉ cần có cách là được rồi cho dù có tốn kém nhiều một chút cũng không sao, quan trọng là tìm được chỗ dựa mới. Vậy anh nghĩ thử coi hiện giờ ai là người có ảnh hưởng với bí thư nhất? Lệ Chân nheo mắt, hỏi, ánh mắt có ý cười như đã tìm được giải pháp cho tình huống hiện tại. Còn ai trong khoai đất này nữa, Uông Hầu coi như game over một trăm y, đại tá phó giám đốc Thanh Phượng sẽ thượng vị làm số một của sở công an tỉnh. A hay là em muốn nói chủ tịch Long Xuyên Phương Trang, cũng phải, hai người này trước kia đều là tay phải tay trái của bí thư, nếu không người này là người kia, Phú Hộ gật gù. Ây da, ông không phải bị chứng si khờ người già đo chứ, mới đây không lâu đã quên rồi, đêm dạ vũ, ai là người làm cho Trịnh Quốc Cường bẻ mặt? Lệ Chân trừng mắt nhìn Phú Hộ hỏi. Đức cố vấn, ờ hả, sao tôi quên người này cả, ừm bà có cách hả, ừm nghe nói mụ Tuyết Cầm, mụ Ngọc Lệ à còn nữa mụ Hương Giang hay là hai vợ chồng Cao Thái Hà Vi hình như rất thân với hắn, chẳng lẽ bà muốn nhờ họ bắt câu? Phú Hộ sững sốt chỉ tại vì trước giờ nhà họ Bùi với nhà họ Cao có thể nói là không vừa mắt nhau. Chẳng lẽ phải đi cầu cạnh họ, nếu vậy thiệt là mất mặt, không được đâu à, mai này làm sao nhìn mặt dân người khác đây, nhờ họ, đừng có hồng, nằm mơ cũng không được. Nghĩ trước kia mình trên cơ, chẳng lẽ bây giờ xuống nước lép vế, vì vậy quyết không chịu cầu cạnh Hà Vi hoặc Hương Giang, Lệ Chân trề môi. Thật ra trong lòng Lệ Chân đang bối rối, thầm nghĩ nếu lúc trước nghe lời chị họ chịu cho Trần Cao Kỳ vui vẻ vài đêm là được rồi, vậy bây giờ có thể trực tiếp gọi lão hỏi có phải hay không Trịnh Quốc Huy không xong? Au, nghĩ tới đây, Lệ Chân lấy làm lạ, Trần Cao Kỳ không phải là chỗ dựa của Trịnh Quốc Huy à, vậy sao không can thiệp chứ? Còn đang nghi hoặc trong đầu chợt di động trên bàn rao, nhìn màn hình thấy số lạ nên Lệ Chi không bắt máy, chung ra vài hồi thì ngừng chưa được một phút lại reo, bắt máy đi coi là ai, tâm trạng đang lo lắng nên Phú Hộ bực mình, sẵn giọng, ông rảnh thì bắt đi, tôi không rảnh đâu à rồi Lệ Chân rùng vai. Trước sự bướng bỉnh của vợ, Phú Hộ chỉ biết lắc đầu. Giọng cộc lốc, lão bắt máy, alo ai vậy, alo anh chắc là anh Hộ phải không, hi hi, tôi là Hoàng Diễm nè, đã lâu lắm rồi không gặp, Lệ Chân đâu anh Hộ? Diễm phó chủ tịch đang cùng với Lý Hồng Sa đang ngồi ở restaurant và cafe Lô Tết Ninh Kiều ở Cần Thơ hàng huyên tâm sự, một thời gian không gặp thì không thiếu chuyện nói và dĩ nhiên hỏi về người quen cũ là không thể thiếu được, Lệ Chân là một trong, nghe nói hai vợ chồng Hộ Chân là đại gia có thớ ở An Giang, sẵn Hồng Sa có số của Lệ Chân. Diễm liền gọi điện trước là thăm hỏi sau là để cho bạn cũ biết mình hiện là phó chủ tịch của Hà Tĩnh hơn nữa không chừng sẽ được điều về đây. Hi hi, là Hoàng Diễm hả, khỏe hôm, đã lâu không gặp rồi chờ chút nha, em, là Hoàng Diễm, Phú Hộ gọi lớn Hoàng Diễm. Miệng nói, vẻ mặt sững sốt, Lệ Chân đi tới cầm lấy máy, alo hi hi, Lệ Chân, Hoàng Diễm đây đã lâu rồi hén, khỏe không? Ý trời Hoàng Diễm, bà còn sống à, sao biết số của tôi vậy? Ý bậy nè, nhổ nước miếng nói lại đi, tôi đang rất yêu đời đang ở Cần Thơ trò chuyện với Lý Hồng Sa nè nên mới biết tin tức của chân, lúc này là đại gia rồi hén. Thì ra là vậy, lúc này làm gì, thì cũng ăn chén cơm chính phủ thôi ý mà, nè có rảnh không, hai ông bà qua Cần Thơ chơi, Diễm rủ rê, vậy à, Chân trù trừ, rảnh thì rảnh nhưng có tâm trạng đâu mà chạy qua Cần Thơ chơi. Hay là như vậy, tôi muốn xuống cao lãnh gặp người quen, vậy tôi qua Long Xuyên trước chơi một hay hai ngày mình gặp nhau ăn bữa cơm trò chuyện, lâu quá không gặp rồi, Diễm đột nhiên thay đổi ý định. Thay vì chạy đi chạy lại thôi thì tới LX rồi qua Đồng Tháp hội họp với Ngọc Lệ và Thúy Hằng cho tiện dù sao bí thư của Thúy Hằng cũng ở Cao Lãnh mà. Chừng nào, đây đó gần xịt mà hai tiếng là tối đa, ừm tối nay hay sáng mai sẽ tới, vậy được, tới Long Xuyên rồi gọi tôi biết, vậy đi nha, chân nói xong cúp máy, em có tinh thần tiếp đãi à? Đang lo lắng chuyện mất chỗ dựa nghe chân nói, Phú Hộ cao mày, trước kia tôi với nó khá thân bây giờ nó tới Long Xuyên nếu không mời tới nhà chơi thì coi sao được chứ, một buổi thôi mà, ông tưởng tôi không lo sao? Lệ Chân thở dài có vẻ bất đắc dĩ. Vậy cũng phải, nè trở lại chuyện đó, em suy nghĩ kỹ đi, hay là mình bắt đầu với hai vợ chồng Cao Thái Hà Vi, nhúng nhường một chút có sao đâu chứ, nói cho cùng mình và họ cũng đâu có thù oán gì chỉ là tranh hơn thua thôi mà. Làm vậy mặt mũi tôi để đâu, đừng nói nữa nha, nói nữa tôi trở mặt đó. Lệ Chân hung hăng trừng mắt, phải, nàng và Hà Vi không có thù oán gì nhưng nghĩ tới mình phải đi cầu cạnh, tưởng tượng lúc đó cái mặt Hà Vi kênh kiệu là Lệ Chân không chu du được. Bên cạnh, Hồng Sa không mấy để tâm đến chuyện Diễm đi Long Xuyên hay Cao Lãnh, nghe Diễm nói có thể giúp mình vì quen biết được nhân vật lớn nhưng từ lúc gặp cho tới bây giờ hết nói chuyện này tới chuyện khác chẳng hề đá động tới một tiếng là nhân vật nào lại còn hỏi số di động của Lệ Chân, rồi gọi nói chuyện cà kê dê ngỗng khiến Hồng Sa sốt cả ruột nhưng cố nhịn, không tiện hỏi, trong đầu thầm nghĩ hay là nó nổ cho vui dám lắm chứ, con Diễm này. Ê. Dù sao mình cũng là chủ tịch tỉnh phu nhân nếu đúng là nó nổ thì thiệt là mất mặt, thôi bỏ đi, coi như nó chưa hề nói gì. Nghĩ vậy nên Hồng Sa thấy nản, nhìn đồng hồ nói vậy bây giờ mình đi được chưa? Đi, chờ chút, chắc cũng sắp tới rồi, kìa nhắc tiền nhắc bạc cũng đỡ hi hi, miệng nói, Diễm vẫy tay đồng thời bước ra đón tiếp vô cùng thân thiết, Hồng Sa quay đầu nhìn ra, thấy là chủ tịch Vân và phó chủ tịch Thảo của Cần Thơ, Hồng Sa chợt hiểu đồng thời có chút thất vọng, nàng dĩ nhiên biết Diễm và Vân, Thảo quen nhau nhưng rồi sao chứ? Nói về chức vị thì Vân, Thảo với ông xã nàng coi như ngang nhau mặc dù Cần Thơ là thành phố thuộc Trung ương. Chẳng lẽ Vân hay Thảo có quen nhân vật khủng nên Diễm muốn mình gặp để nhờ cậy, ý thôi nhớ rồi, hôm lễ Lâm Chí Vinh nhận chức giám đốc sở không phải Trần Đức rất thân với họ sao? Hồng Sa mừng run lên, tuy hắn vừa là chủ tịch vừa là bí thư của một huyện nhưng lực lượng phía sau của hắn vô cùng khủng bố, không phải Lâm Chí Vinh nhờ hắn mà lên ngồi được cái ghế giám đốc sở hay sao? Lâm Chí Vinh là em của Vân chủ tịch, như vậy rõ ràng giao tình của họ không tệ. Hơn nữa hắn là nhân vật chính trong câu chuyện này, chỉ cần hắn bỏ qua cho thằng Quan Hải là mọi chuyện êm xuôi không ngờ Diễm này cũng giúp được việc đó chớ. Nghĩ vậy nên Hồng Sa cảm thấy vui, đứng lên đi theo Diễm tiếp đón, hi hi, xin lỗi nha, có chút chuyện nên tới trễ, chờ lâu chưa? Vân, Thảo vừa nói cười vui vẻ vừa gật đầu chào Hồng Sa. Lỗi phải gì chứ, hai vị lãnh đạo ngày lo trăm việc tới được là hay lắm rồi, Diễm cười trêu chọc, phó chủ tịch Diễm thiệt là biết nói chơi. Trước mặt phó chủ tịch Diễm không dám xưng là lãnh đạo đâu à hi hi, đừng tin người này nói nha chị Sa, tin là bán lúa giống đấy, Vân, Thảo mỗi người một câu miệng cười với Hồng Sa nhưng chủ ý trêu chọc Diễm. Hi hi, cũng không thể nói như vậy, mời vô trong, Hồng Sa cười thân thiết, bốn Mỹ phụ đi vào bàn lần lượt ngồi xuống. Đám phục vụ khẩn trương lăng xăng dọng chén đĩa mang trà nước, Diễm, Thảo nhìn menu tìm chọn món ăn. Chị Sa càng ngày càng trẻ ra ha, sao hôm nay rảnh rỗi vậy, chủ tịch Tường khỏe chứ? Vân cười hỏi thăm, nàng là chủ tịch Cần Thơ, ông xã Hồng Sa là chủ tịch Kiên Giang, thăm hỏi theo lễ tiết là chuyện không thể thiếu được. Ông xã vẫn khỏe, hi hi, có cách gì mà hai vị nhìn càng ngày càng đẹp nếu được xin chỉ điểm dùm, bảnh ít đi bánh quy lại, Hồng Sa mỉm cười khéo léo khen ngợi đáp lễ. Hi hi, thôi đủ rồi, đừng tân bốc nhau nữa mà, nghe mà nổi da gà, nói tóm lại ai cũng đẹp hết à, chỉ có Diễm này là xấu òm thôi. Ha ha hi hi, bốn người bật cười bầu không khí vô cùng vui vẻ khiến nhiều người nhìn len lén thầm hâm mộ ước ao, đều là mỹ phụ, tuy ở tuổi trung niên nhưng cuộc sống sung túc hơn nữa thường tập thể hình để giữ eo nên nhìn thấy trẻ và rất bắt mắt. Chỗ lồi thì lồi chỗ lõm thì lõm khiến đám đàn ông từ trẻ đến sồn sồn đều âm thầm nuốt nước miếng nhưng đa số là người bản xứ nên biết Vân, Thảo là ai vì vậy không dám lộ liễu ý dâm dê, chỉ len lén nhìn. Con trai của Hồng Sâm dạy dỗ bốc đồng bị người ta suối dục nên đụng chạm đến người không nên đụng nên đang tìm cách, có biết là ai hơn? Diễm mỉm cười bí hiểm, là ai vậy? Vân, Thảo nhìn nhau kinh hãi, ông xã của Hồng Sa là chủ tịch tỉnh mà phải tìm cửa chứng tỏ người mà con trai họ chọc tới lai lịch rất khủng bố nên cả hai muốn biết để sau này lỡ có gặp thì biết mà né. Nói đi, Diễm nháy mắt với Hồng Sa, là như vậy, Hồng Sa đem chuyện Quan Hải đến nhà Tú Quỳnh nói chuyện, anh hùng cứu mỹ nhân để Tú Quỳnh phát tán lên mạng, Quan Hải từ Pháp về chưa được bao lâu, trẻ người non dạ không biết gì, chuyện này khiến Trung tướng Nan Si nổi giận. Thì ra là vậy, Thảo chợt hiểu, còn ai khủng bố hơn thế thao Nan Si chứ, một khi người này nổi giận thì có thể nói là cơn địa chấn, muốn dập tắt cơn giận này cũng không phải là không có cách, Nan Si chỉ nghe lời một người thôi nếu hắn chịu nói vài lời, Vân mỉm cười. Ý của Vân chủ tịch là Đức cố vấn của bí thư An Giang. Đã nghe nhiều nhưng không thể khẳng định, bây giờ nghe Vân nói, Hồng Sa được dịp hỏi thẳng, nếu đúng như vậy là quá khủng bố rồi, nh nhỏ tiếng một chút, từ từ nói cho nghe. Diễm đá chân Hồng Sa dưới gầm bàn, chuyện hắn là rể của TPP và của chủ tịch Quốc hội không thể nói rùm beng lên được. Ừm tôi biết rồi các chị quen thân với Đức cố vấn như vậy hay là nói dùng một tiếng. Hồng Sa nhỏ tiếng lại, không thành vấn đề nhưng mình nghĩ đích thân Hồng Sa nói với hắn thì tốt hơn, nhưng mà những gì Hồng Sa vừa nói, mình thấy có chỗ thiếu sót. Vân nhìn Hồng Sa với ánh mắt dò xét, nàng cảm thấy dường như Hồng Sa còn chưa nói hết, nếu nói Quan Hải từ Pháp về chưa được lâu thì Steven từ Canada cũng mới về thôi, vậy thì làm sao biết Lâm Tú Quỳnh có thăm thù đại hận với hắn mà muốn lợi dụng. Trần Đức thông minh lắm, hắn nhất định sẽ hỏi điểm này cho nên Hồng Sa phải chuẩn bị trước và trả lời thật mới được, Vân nói đúng đó, Hồng Sa có gì khó nói à? Vân nhìn ra dĩ nhiên Diễm, Thảo cũng nhìn ra nên mỗi người hỏi một câu, tôi biết không giấu được nhưng không ngờ ba chị nhìn ra lẹ như vậy, là như vậy, tôi là vợ chấp nối của Mạnh Tường, lúc tôi lấy ổng thì Trường Giang được sáu tuổi, Hồng Sa thở dài giải thích. Vậy thì có vấn đề gì? Vân cau mày, Mạnh Tường và vợ trước không hợp nên hai người tạm ly thân một thời gian trước khi xúc tiến việc ly dị, lúc đó Mạnh Tường là phó chủ tịch huyện còn tôi là thư ký, cho nên, Hồng Sa không nói nữa, hai từ cho nên đã tóm gọn chuyện sau đó, quá dễ hiểu mà, phó chủ tịch huyện đớp thư ký là chuyện quá thường. Như vậy cũng đâu có vấn đề gì chứ, chủ tịch Trường và vợ ông ta sắp ly dị nên không thể nói Hồng Sa là tiểu tam mà có phải không? Diễm hỏi tới, nếu người nhà của chị Hồng nghĩ vậy thì tốt quá, còn tệ hơn nữa là lúc ấy chị ấy bị tai nạn giao thông nên qua đời. Họ trúc tất cả mọi oán hận lên đầu tôi nói tôi là mọi chuyện do tôi mà ra, Hồng Sa thở dài, ngừng một chút rồi nói tiếp. Cuối năm đó, tôi và Mạnh Tường tổ chức đám cưới, lẽ ra chờ thêm một thời gian nữa nhưng lúc đó tôi có mang Quan Hải, hai người cũng biết mà, trước khác với bây giờ, cho nên biết đám cưới thời điểm đó không thích hợp nhưng vẫn phải làm để tránh miệng đời đàm tiếu. Cũng phải, vậy bên nhà người vợ trước của chủ tịch Tường có phản ứng gì không? Vân hỏi. Diễn nhiên rồi họ bắt Trường Giang về bên ngoại, nói là quyết không cho Trường Giang sống với mẹ ghẻ, Mạnh Tường cũng không muốn lớn chuyện nên chiều ý họ cho tới khi Trường Giang 18 thì nó về ở với chúng tôi, lúc đó Quan Hải được 12. Thời gian đầu tôi mừng lắm vì thấy hai anh em khăng khít với nhau nhưng có một ngày tình cờ tôi thấy Quan Hải vì tập bơi mà giãy giụa dưới nước sắp chết đuối trong khi Trường Giang đứng trên nhìn, miệng nó mỉm cười, cái cười của nó lạ lắm. Tôi liền nhảy xuống hồ đỡ Quan Hải lên, nói tới đây, ánh mắt Hồng Sa trở nên sợ hãi, chị, chị có chắc là không lầm chứ? Vân, Thảo, Diễm nhìn nhau sững sờ không đâu, còn vài lần khác nữa, nhưng sau lần đó tôi rất cảnh giác nhờ vậy mà thằng Hải được thoát hiểm cho tới lúc nó xong trung học tôi liền đưa qua Pháp ở với dì nó, trước là tránh né sau là du học để có tương lai. Vậy chủ tịch Tường thì sao, ông ấy không nói gì à? Thảo thắc mắc, cũng là câu hỏi của Vân, Diễm. Ổng không biết chuyện này, tôi chưa bao giờ nói, chỉ sợ phản ứng ngược, các chị cũng biết mà, quan hệ mẹ ghẻ con chồng ở xứ mình luôn bất lợi cho mẹ ghẻ, hơn nữa trước mặt anh Tường. Trường Giang cư xử rất hòa nhã có thể nói là hết mực thương yêu như em ruột, chỉ có tôi là hiểu nó là người hai mặt, có lúc tôi sợ nó có thể có thể giết tôi, nói tới đây, giọng Hồng Sa trở nên run sợ. Tóm tắt lại là vì muốn trả thù chị nên Trường Giang suối dục Quan Hải đến gặp Tú Quỳnh muốn lợi dụng lòng thù hận của ả đối với Trần Đức để. Ừm, người đứng sau mọi chuyện là Trường Giang, Vân trầm ngâm suy nghĩ, nghe có chút không thuận tai ở chỗ là theo như lời Sa nói thì Trường Giang này không những tâm cơ thật là đáng sợ còn rất thông minh nên gã phải biết Trần Đức là ai chứ. Gã ngu như vậy sao cho nên có gì đó không đúng, Thảo phân tích. Tôi biết là hai chị không tin nhưng đó là lời thật. Ấy đừng hiểu lầm, tụi này tin thì có ít gì, quan trọng là có người tin, một khi người đó tin thì không còn là vấn đề nữa. Diễm vỗ vai Hồng Sa, nếu có thể nhờ ba chị giúp dùm để tôi có thể gặp giải thích với thế thao Nan Si, Hồng Sa ngập ngừng nói, đừng gom Diễm vô nha mình không có tư cách này. Diễm liếc nhìn Vân, Thảo. Nghe Hồng Sa nói, Thảo, Vân cũng đang cảm thấy ngượng, tình cờ gặp hoặc được mời đến thì khác, gặp Nan Si, không phải ai cũng muốn là được đâu à, người mà Diễm nói không phải là thế thao Nan Si nhưng lời hắn nói có thể nói 100% Nan Si nghe nên gặp hắn nói rõ thì được rồi. Vân mỉm cười nói, chủ tịch Vân muốn nói là Đức cố vấn, thằng Hải đã làm như vậy, cậu ta chịu gặp, nghe tôi nói sao? Hồng Sa thầm mừng nhưng nghi hoặc. Hi hi, chuyện gặp mặt trò chuyện thì ba người chúng tôi có thể giúp được, miệng nói Vân lấy di động ra bấm. Hi hi, ly này chúc mừng cô lên trung tướng, còn nữa từ nay quan lộ hanh thông như diều gặp gió như thuyền trên nước xuôi dòng chị Oanh, chị Chi, mình cùng nâng ly chúc mừng trung tướng Trịnh Nhật Mai, Đức nâng ly mời Nhật Mai Oanh, Chi không nói không rằng hắn nói sao thì hai nàng làm vậy thôi. Tuy trong lòng có chút bực bội vì có khách không mời mà tới nhưng cả hai vẫn mỉm cười cùng cầm ly hướng về Nhật Mai.

[23:43]Cảm ơn anh đã quan tâm nhưng chúng tôi đã trù liệu hết rồi, xe rộng có thể ngã mình được mà, chúng tôi dặm trường sương gió quen rồi nên một hay hai đêm cũng không sao, chỉ cần được sử dụng toilet khi cần không biết có được không? Nhìn Oanh, Chi, Minh Hiền mỉm cười lễ phép hỏi. Ấy nếu như vậy thì cần gì phải ngủ ngoài xe chứ, vô trong ngủ trên sofa hay trải chiếu được rồi có phải không, cho Đức mượn nhà tiếp khách nha. Đức mỉm cười nhìn Chi, Oanh xin phép, được mà Đức quyết định đi. Oanh gật đầu. Nếu Đức bí tịch đã nói như vậy thì tôi không khách sáo nữa, Mai Vi, Minh Hiền lát nữa, khi trời tối hai em về khách sạn đi, chị ở đây một mình được rồi. Nhật Mai nhìn Đức, ánh mắt lộ vẻ đắc ý khi thấy hắn không còn đường lựa chọn, thủ trưởng, Minh Hiền, Mai Vi do dự, trong đầu cả hai nghĩ tên này quỷ kế đa đoan. Tuy thủ trưởng rất thông minh nhưng mánh mung giang xảo thì không phải là đối thủ của hắn, hai hoặc ba người tốt hơn là một người. Ấy đừng nói thêm, cứ quyết định như vậy, Trịnh Nhật Mai phát tay, nàng dĩ nhiên biết Mai Vi, Minh Hiền nghĩ gì chính vì vậy mà sinh lòng háo thắng thầm nghĩ chẳng lẽ mình không trị được hắn. Diên Chi đi, tôi sẽ lo chu toàn cho thủ trưởng hai cô mà, nè ăn cho nhiều một chút uống thêm vài ly rồi về ngủ một giấc sáng trở lại đây, bảo đảm thủ trưởng hai cô không mất một cọng tóc nào hết. Đức nâng ly, miệng cười nói một đàn nhưng trong đầu đang nghĩ tưởng theo sát là tôi không có cách à, chờ coi đi.

Need another transcript?

Paste any YouTube URL to get a clean transcript in seconds.

Get a Transcript