[0:01]Bây giờ một cái đứa con nít nó đi học lớp một. Nó học xong lớp 1 rồi. Nếu mà có nó có dính mắc cái ông thầy bà cô dạy lớp 1 của nó thì nó không bao giờ lên được lớp 2. Nó không thể nào cả đời của nó mà nó học ông thầy dạy lớp 1 hoài được hết trơn. Mà nó hy vọng rằng nó đạt được bằng đại học. Phải không? Nếu một người nào nghĩ rằng là mình cả đời học một ông thầy nào đó là đủ. Trừ trường hợp vị thầy đó là một bậc thiền sư lỗi lạc, có pháp học, có pháp hành và ngài đã đạt hành tựu rốt ráo rồi. Ngài dựa trên con đường tu tập giới định tuệ, dựa trên kinh điển đàng hoàng. Hoặc là Đức Phật chắc ăn 100% thì lúc đó là mình theo học với một vị thầy đó thôi là ok. Vì thầy đó có đủ khả năng dạy mình từ A tới Z.
[1:05]Ha, ông dạy mình cấp thấp cũng được mà dạy mình cấp cao cũng được. Cái các vị nói ư đạo nào cũng tốt, thầy nào cũng tốt, giống như một đứa con nít đã thấy một cái người mà lớn hơn mình, học cao hơn mình, chắc nghĩ ông nào cũng tiến sĩ hết trơn á. Đứa con nít đó thấy một ông thầy dạy lớp mẫu giáo hay là lớp năm, lớp sáu, lớp 12 thì chắc nghĩ mấy ông thầy đó là toàn là tiến sĩ hết. Trong khi có đầy ông thầy dạy đại học luôn cũng chỉ là học sĩ thôi chứ không phải là tiến sĩ. Nhưng mà cái trình độ của họ quá thấp đi do đó họ nghĩ ông thầy nào cũng là giác ngộ hết trơn. Làm sao mà tất cả đều như nhau được? Nói cái câu là đạo nào cũng giống nhau, tông phái nào cũng như nhau thì nói câu đó chứng tỏ mình không biết gì về đạo Phật rồi. Cái lịch sử Phật giáo mình không biết. Rồi người sau này người ta bày ra những tông phái này, tông phái kia là theo cái xu hướng thời đại. Rồi chưa nói là có sự phá hoại của các tôn giáo khác trà trộn vô đạo Phật, chế biến giáo lý nhà Phật theo cái đạo của họ. Mình không có đủ trí tuệ để mình tìm hiểu khả năng này, mình nghĩ cái đạo nào nó cũng đúng hết, tông phái nào cũng đúng hết, nó đưa đến giác ngộ giải thoát hết. Các vị không chịu học lịch sử, các vị không nghiêng về cái trí tuệ mà các vị chỉ nghiêng về niềm tin là sai lầm. Cái câu mà niệm A Di Đà Phật, A Di Đà Phật, cái tiếng Pali là Amitta, nó đúng ra là Amitta, bây giờ có bên Đài Loan niệm Amitta đó. Việt Nam mình đọc trại trại sao thành A Di Đà, A Di Đà. Là tiếng gốc của nó là Amitta, còn nếu mà nói đúng theo ấy nó là Nimmita là ánh sáng, tội tướng á. Mình phải có trí tuệ mình hiểu được như vậy để mình thấy à cái phương pháp đó nó không có sai. Nhưng mà nó không thể đưa người ta giác ngộ rốt ráo được đâu, nó chỉ là trấn an tinh thần nhất thời. Niệm Phật tối đa chỉ ở mức độ là cận định thôi chứ không thể chứng cái tầng thiền luôn nữa. Mà niệm Phật là một trong 40 đề mục tu tập thiền định mà trong sách giáo lý Phật giáo căn bản tôi ghi rõ rồi các vị không thấy hả? Niệm Phật, niệm Pháp, niệm Tăng, 10 đề mục tỳ niệm chỉ là cận định thôi. Chứ làm sao mà chứng cái tầng thiền chứ đừng có nói chi mà giác ngộ giải thoát. Thái tử Sĩ Đạt Ta học với hai vị thầy thiền định giỏi nhất thời đó Ấn Độ, Alara Kalama và Udaka Ramaputta. Cuối cùng là có giải thoát không? Không giải thoát. Nếu như các vị nói là đạo nào cũng có thể giải thoát hay tông phái nào cũng vậy giải thoát thì thôi tu thiền định giải thoát rồi cần gì tu thiền quán Vipassana làm chi? Hả? Chứng tỏ là mình không biết gì về đạo Phật hoặc là biết theo dạng là chung chung, không có nền tảng. Chỉ duy nhất có giới định tuệ Bát Chánh đạo, Tứ Niệm Xứ mới giác ngộ thôi. Chứ làm gì có cái chuyện mà có một cái phương pháp nào khác mà giác ngộ. Còn cái phương pháp trì chú này kia chỉ là một dạng thiền định mà thôi mà những người sau này chế ra. Chứ không phải là Đức Phật dạy cái đó. Các vị làm ơn làm phước học lại lịch sử Phật giáo Ấn Độ giùm tôi cái nha. Đạo Phật là đạo trí tuệ mà. Do đó là nếu như các vị cảm thấy phương pháp nào đó tốt đẹp như vậy thì tiếp tục đi theo phương pháp đó là mình tin rằng mình giác ngộ. Còn các vị mà uống thuốc mà cả Đông y cả Tây y sau này bị trúng thực chết đáng chịu. Cái nào nó ra cái đó. Còn mình kết hợp coi chừng. Các vị mà đi qua sông mà không có dứt khoát một chiếc thuyền chiếc bè nào mà cứ đi lẫn lững chân này chân kia rồi tới lúc gần chết đó, các vị theo phương pháp nào? Nói tôi nghe. Chúng ta dựa trên kinh điển Phật pháp thì phải tu tập với định tuệ Bát Chánh đạo. Làm ơn làm phước tri tìm kinh điển nguồn gốc rõ ràng giùm cái nghi về trí đi, nha. Còn các vị vô đây mà cái tâm nó hoài nghi kiểu này kiểu kia, nó không toàn tâm toàn ý tu học thì tôi nói thiệt vô đây phí thời gian mà thôi. Tại vì mình đứng hai chân nó tào lao lắm. Qua bên đây mà tin bên kia, rồi qua bên kia tin bên đây, rồi nghi ngờ tùm lum là không có toàn tâm toàn ý theo phương pháp nào hết trơn. Còn chẳng hạn như các vị đang tu theo tịnh độ, tiếp tục tu tịnh độ cho tôi. Phải không? Cho nó an toàn. Còn nếu mà cảm thấy mình bây giờ không dính mắc vào niềm tin nữa thì chuyển sang trí tuệ đi. Chuyển sang con đường tự lực, cánh sinh đi, hãy tự mình thấp đuốc mà lên mà đi Đức Phật dạy rõ ràng, hãy tự mình thấp đuốc lên mà đi mà phải không? Đức Phật đã đi trước rồi để dọn đường cho mình rồi, giờ mình đi theo thôi. Chứ không phải là ông nắm tay ông dẫn mình đi đâu, đừng có mơ tưởng cái chuyện đó, ông nhập niết bàn sơ rồi nha. Có nghĩa là cái người nào cảm thấy tu theo phương pháp về thiền, Tứ Niệm Xứ ở đây hay là thiền định theo phương pháp dưới định tuệ ở đây, cảm thấy mình không đủ tự tin. Cảm thấy mình có nhiều hoài nghi lắm. Thôi, tiếp tục quay về phương pháp cũ tu cho nó yên tâm cho nó an toàn để mà trước lúc chết mình nhớ theo phương pháp đó mình tu, mình cũng giữ được cái sự an tâm để mình tái sinh một có lành. Không biết kiếp sau có gặp chánh pháp hay không tôi không biết. Tại mình cảm thấy tu theo phương pháp đó mình yên tâm, mình có tin tưởng vị thầy nào đó ở những cái pháp môn khác, những cái pháp tu khác thì mình tiếp tục theo, tại mình tin mà. Còn qua bên đây mình nghi nhiều quá. Còn ngược lại phải có cái sự dứt khoát rõ ràng, còn mình dở dở ương ương là chết đó. Tu thiền mà cũng không tin tu thiền, tu tịnh độ mà cũng không tu tịnh độ, bây giờ các vị tin kiểu gì? Bây giờ nếu mà các vị đủ sức tu thiền thì tiếp tục tu thiền, còn không đủ sức tu thiền quay về tịnh độ. Còn nếu mà tu tịnh độ mà cũng không tu mà tu thiền cũng nghi ngờ vậy bây giờ sao? Làm sao đây hả? Trong một trong hai chứ bây giờ dở dở ương ương tới lúc chết rồi mình theo phương pháp nào? Cái kiểu mà dở dở ương ương không có sự dứt khoát như vậy thì không có làm ăn được cái gì. Mình nói ư đạo nào cũng tốt, đạo nào cũng tốt thì cần gì mà mình chạy qua đây làm chi, bên kia tu giác ngộ giải thoát được rồi cần gì qua đây làm chi. Phải không? Cái nào nó phải có dứt khoát. Còn nếu mà các vị mà cái tư tưởng giống như đứa con nít như vậy, thấy ai cũng như nhau, đạo nào cũng như nhau, tông phái nào cũng như nhau thì chứng tỏ là mình còn ngây thơ lắm nha. Cái nào nó ra cái đó chứ đâu có phải. Cấp một ra cấp một, cấp hai ra cấp hai, cấp ba ra cấp ba chứ đâu có chuyện mà cấp một học xong lớp một cũng lấy được bằng đại học hả? Hay là sao? Cấp một thì chỉ tối đa là tiểu học, bằng tiểu học thôi. Cấp hai là trung học, cấp ba là tú tài. Còn anh học đại học anh mới lấy được bằng đại học, anh học cao học anh mới lấy bằng thạc sĩ. Anh nghiên cứu sinh thì anh mới lấy bằng tiến sĩ, cái nào nó ra cái đó nó phân cấp rõ ràng như vậy chứ mà nói không không phân biệt hả? Phải phân biệt, phân biệt nhưng không kỳ thị, hiểu không? Phân biệt nhưng không kỳ thị. Cứ dùng cái từ không phân biệt chứng tỏ là mình không có trí tuệ rồi. Đức Phật có phân biệt không? Đức Phật nếu mà ngài không phân biệt chúng sinh này căn cơ này, chúng sinh kia căn cơ kia, làm sao ngài dạy cái bài pháp phù hợp với căn cơ người ta. Nói sao không phân biệt, không lẽ ở trong đại chúng ngài nói các vị là như nhau hết. Tôi giảng bài pháp như nhau các vị giác ngộ như nhau hả? Làm sao không phân biệt, trình độ mỗi người mỗi khác, căn cơ mỗi người mỗi khác mà nói một câu không phân biệt. Biết ngài nói câu đó là dốt. Có nghĩa là phải phân biệt nhưng mà không kỳ thị, hiểu chưa? Dùng cái từ là không kỳ thị. Chẳng hạn như tôi qua cái chùa tịnh độ tôi dạy thì tôi đâu có kỳ thị cái tịnh độ đó đâu. Ngoài Bắc bữa đó tôi dạy cái chùa đó là tịnh độ. Cái chùa đó mới xây xong khai trương ở Phú Thọ đó, hỉnh tôi về dạy khoảng 250 Phật tử mà phần lớn là người già không à. Người già đàn ông đàn bà mà phần lớn là mấy bà già không, bữa đó tôi dạy gì? Tôi cũng dạy họ niệm Phật, tôi cũng dạy họ về luật nhân quả nghiệp báo, dạy họ ngày chết thì trong cái ngày chết đó hay vì tôi dạy họ tu thiền thì tôi dạy họ niệm Phật, dạy họ trì chú, dạy họ tụng kinh. Tôi đâu có dạy họ tu thiền được. Đúng không? Nếu mà tôi kỳ thị những người tu tịnh độ thì mắc gì tôi về cái chùa tịnh độ đó tôi dạy làm chi? Có nghĩa là phải phân biệt nhưng mà không kỳ thị, hiểu chưa? Đừng có đánh đồng cái chữ phân biệt về kỳ thị ở đây. Chứ hiểu lầm là phân biệt là kỳ thị. Phân biệt là phải phân biệt chứ trình độ thấp, trình độ cao, căn cơ này, căn cơ kia là phải phân biệt chứ sao không phân biệt? Hả? Phân biệt là phải phân biệt chứ, nhưng mà có kỳ thị hay không? Tu thiền ra tu thiền, tu tịnh độ ra tu tịnh độ. Tu thiền định thì chỉ ở mức độ định tâm, không thể giải thoát. Tu thiền quán Vipassana mới giải thoát, khẳng định 100% vậy. Còn tu tịnh độ tâm nếu mà niệm Phật A Di Đà thì cũng chỉ là tu tập ở mức độ định và tối đa của họ chỉ là cận định thôi chứ không thể nào mà diệt trừ phiền não không si được. Tại vì cái phương pháp của họ làm gì có phương pháp Vipassana. Tứ Niệm Xứ trong đó mà nói là giải thoát. Đức Phật A Di Đà có thiệt hay không không quan trọng, nhưng họ tin có thiệt và họ lặp đi lặp lại cái câu nói đó thường xuyên thì họ định tâm. Và chính cái sự định tâm đó giúp cho họ có nhất tâm bất loạn và họ được tái sinh được có lành trước lúc chết. Phải không? Cấp một ra cấp một, cấp hai ra cấp hai, cấp ba ra cấp ba chứ làm gì có cái chuyện mà anh học tiểu học mà anh đòi lấy bằng đại học. Như nhau, sao như nhau được? Nếu như nhau vậy thôi chứ cần gì tu thiền chi cái nó mệt. Tu thiền chi cái nó mệt, tu giới định tuệ chi nó mệt, phải không? Cái nào nó ra cái đó chứ đâu có phải. Xe Trung Quốc làm sao mà bị chiếc xe Nhật. Anh bỏ tiền ít dùng nó một câu đơn giản tiền nào của đó à. Anh đừng có nói mà anh anh bỏ tiền ra ít mà anh đòi xài hàng xịn, chuyện đó ảo tưởng. Tại hồi xưa người ta còn có nói cái câu là tiền nào của đó đây mà, phải không? Tiền nào của đó. Nói một câu là không phân biệt, đạo nào cũng như đạo nào hết trơn, đạo nào cũng hướng người ta hướng thiện, hướng tốt hết trơn. Vậy thôi theo đạo Bà La Môn đi. Hay là theo nho giáo đi, hay theo đạo giáo đi, hay là theo tin lành đi, hay theo Thiên Chúa đi, hay theo những cái khác, đạo nào cũng tốt hết trơn mà, như nhau hết trơn mà. Cái người nói câu đó chứng tỏ chưa hiểu gì về đạo Phật. Đúng nghĩa. Đạo nào cũng dạy người ta bỏ ác làm thiện, vậy thôi theo đạo Phật làm chi cho nó khổ. Theo đạo Phật chi nó khổ, phải giữ giới. Mấy đạo khác có cấm sát sinh đâu. Chỉ cấm giết người thôi, giống như luật pháp thế gian thôi. Đâu có cấm giết con này con kia, vậy thôi đạo theo Thiên Chúa đi. Còn đạo Phật là cấm sát sinh. Con muỗi cũng được đập, con kiến cũng được giết, theo tu theo đạo Phật khổ quá à. Mà mấy đạo kia cũng giác ngộ giải thoát không, mắc gì theo đạo Phật làm chi cho nó mệt. Phải không? Ừ tôi niệm Phật tôi cũng giác ngộ thành Phật được thì mắc cái gì tôi tu thiền chi nó đau chân. Phải không? Ngồi thiền chi cho nó trổ sanca ra. Tôi dưới định tuệ chi nó khổ dữ vậy? Nếu mà có những cái tông phái phương pháp nào tu dễ vậy mắc gì mình chạy qua phương pháp khó này mình tu làm chi. Mình ngu quá vậy. Mình kiếm cái gì mà dễ ăn mình làm chứ mắc gì mình tu theo đường khó để làm chi? Phải không? Mà nội cái lý luận căn bản đó mà mình cũng không nhận ra là nó lệch lạc nó vô lý nó không logic rồi. Tiền nào của đó nha, không có cái chuyện mà theo cái dạng là cái nào cũng như nhau. Mà nói câu là không phân biệt. Chứng tỏ là không có trí tuệ, làm ơn làm phước xét lại mình cho kỹ lại. Còn nếu mình cảm thấy có vị thầy nào, phương pháp tu nào hợp với mình hơn. Mình đi theo cho nó chắc ăn. Để mình toàn tâm toàn ý hay phương pháp đó để mà cuối đời mình duy trì cái niềm tin tu theo phương pháp đó. Vẫn lệch lạc hơn là cái việc mà mình tu lùm tà la, theo đạo này, theo đạo kia, theo ông thầy này, theo ông sư kia mà cuối cùng mình không có niềm tin dứt khoát với một ông thầy nào, ông sư nào, cái phương pháp tu nào thì cái đó là điều sai lầm. Nếu các vị cảm thấy có một phương pháp nào nó phù hợp hơn với mình, ông thầy nào đủ duyên hợp với mình nhất thì tốt nhất nên toàn tâm toàn ý hay ông thầy đó, theo phương pháp tu đó đi, đừng có qua vô cái rum này làm chi. Rồi các vị bị bận tâm nó bị sinh ra cái sự hoài nghi rồi thậm chí các vị khởi lên cái tâm bất thiện với tôi, các vị tạo nghiệp đáng chịu. Phải không? Nếu các vị cảm thấy phù hợp với tôi thì ở đây tu tập theo cái phương pháp mà tôi đã học các thiền sư nước ngoài dựa trên kinh điển dạy thì vô đây học. Còn nếu các vị cảm thấy không phù hợp thì đi chỗ khác. Đi kiếm ông thầy ông sư, một pháp tu nào thậm chí theo một cái đạo nào khác đi cho nó dễ. Theo cái đạo nào mà chỉ cần niệm về niềm tin có ông thần ông thánh ông Thượng Đế gì đấy cứu giúp mình, đi theo đạo đó đi cho nó khỏe. Theo đạo Phật khổ lắm. Tu thiền khổ lắm, tu với định tuệ khổ lắm nha. Tôi nói thẳng vậy để cho mình có sự dứt khoát rõ ràng, trắng ra trắng, đen ra đen, còn trắng đen lẫn lộn sao được. Nói cái nào cũng như cái nào không phân biệt. Tôi nói là phải phân biệt nhưng mà không được kỳ thị. Tất cả chúng sinh đều bình đẳng, đều có khả năng tu tập giác ngộ. Nhưng mà chỉ có những chúng sinh là người tâm nhân mới giác ngộ được thôi. Còn những chúng sinh khác chưa phải là người tâm nhân thì chỉ tu tập duyên niết bàn. Chứ đừng có nói cái câu là mình hiểu chúng sinh nào cũng tu giác ngộ được, chắc kiếp này chúng sinh nào cũng tu giác ngộ được, vậy con gà, con vịt, con heo, con chó nó tu giác ngộ được luôn hay sao? Cái người khuyết tật cũng tu giác ngộ được hay sao, cái người nhị nhân cũng tu giác ngộ được luôn hay sao? Nói câu đó chứng tỏ là không có biết về Phật pháp về giáo lý. Chỉ có người tâm nhân mới tu giác ngộ được thôi. Nhớ giùm cho là như vậy. Còn bây giờ họ chưa phải là người tâm nhân thì họ tu đi nữa thì tích lũy ba la mật, duyên từ từ. Đến khi nào họ đủ duyên, gọi là đủ ba la mật, đủ túc duyên á thì trở thành người tâm nhân, thì mới tu giác ngộ được. Mặc dù là cái tiềm ẩn, cái hạt giống giác ngộ đều có trong tất cả các chúng sinh hữu tình. Điều đó đồng ý, không có gì sai trái cả. Nhưng chỉ khi nào chúng sinh hữu tình đã trở thành một người tâm nhân ở cõi người hoặc là cõi trời. Thì mới có khả năng tu tập giác ngộ. Chứ không phải là tất cả chúng sinh đều có thể giác ngộ trong kiếp này được, không có chuyện đó đâu nha. Thời Đức Phật, Đức Phật là Phật toàn giác mà dạy còn chúng sinh cái thời đó, những con người thời đó còn không giác ngộ hết. Gia đình của ngài còn có người đọa địa ngục đó, ông thấy, ông cha vợ, ông em vợ đọa địa ngục đó, ông thấy hả? Ông Đề Bà Đạt Đa là người tâm nhân đó, ông người tâm nhân tu chứng thiền đó, Bát thiền ngũ thông đó, vậy mà ông đọa địa ngục đó, ông thấy hả? Đừng có nói câu với tôi là tất cả đều như nhau ở đây. Nói câu tất cả đều như nhau. Nghiệp lực sai biệt thì làm sao có chuyện như nhau? Cái bình đẳng đi nữa thì bình đẳng dựa trên cái nghiệp chứ không phải bình đẳng là tất cả đều như nhau. Mà anh đòi cái này, đòi cái kia như nhau. Cái khả năng của anh làm việc 3 tiếng là anh phải hưởng xứng đáng với cái giá trị 3 tiếng đó thôi. Chứ anh không thể nào mà anh làm 3 tiếng cái đóng góp cho anh cho công ty nó ít ổi như vậy mà anh đòi lãnh lương giống như người giám đốc. Một đứa công nhân thì không thể lãnh lương như người giám đốc, cái giá trị công việc nó khác nhau ha. Cái sức lao động bỏ ra khác nhau. Lao động tay chân không bao giờ bằng lao động trí óc. Nó rõ ràng như vậy phải có sự phân biệt, có trên, có dưới, có thấp, có cao chứ làm gì cứ một câu nói không có sự phân biệt gì ở đây. Chỉ xét về Chân Đế là tất cả các pháp đều vô thường, khổ vô ngã, chỉ là sắc thì cái pháp đó là pháp Chân Đế. Khi mình tu tập mình thực chứng như vậy, nhưng khi ứng xử ra ngoài là phải có sự phân biệt. Khi Đức Phật mà ứng xử ra ngoài coi ngài có phân biệt không? Ngài phân biệt là người giàu, người nghèo không? Người giàu ngài giảng pháp khác, người nghèo giảng pháp khác, người ngu ngài giảng pháp khác, người trí ngài giảng pháp khác. Nếu không có sự phân biệt làm sao ngài giảng nhiều bài pháp khác nhau như vậy? Không lẽ ngài giảng một cái bài Tứ Diệu Đế hết thôi hả? Đủ rồi, cần gì ngài giảng quá nhiều bài vậy? Có những bài pháp Đức Phật giảng là chỉ giúp họ làm phước, bố thí cúng dường thôi, tại họ nghèo quá. Họ không đủ khả năng để mà tu giác ngộ đâu. Phải phân biệt chứ, sao không phân biệt? Cái lý ở trong tâm là không phân biệt, nhưng ứng xử ra bên ngoài. Tục đế thế gian là phải phân biệt, tại tục đế thế gian là luật nhân quả nó chi phối, nghiệp lực sai biệt chi phối. Mỗi người khác nhau về trình độ, về nghiệp lực, về trí, về đức, vân vân là tùy theo duyên mà ứng xử với họ, có sự sai biệt chứ làm sao mà như nhau được. Phải không? Cái tình thương của Đức Phật đối với chúng sinh là như nhau, nhưng mà cái cách hoàng pháp khác nhau. Phải không, sao như nhau được. Đâu phải ai cũng nghe Đức Phật giảng pháp đều giác ngộ được đâu. Nếu mà như nhau thì ai nghe Đức Phật giảng pháp cũng giác ngộ hết trơn rồi. Chứ không phải có người giác ngộ, có người không, thậm chí có người nghe xong người ta khởi lên cái ác tâm Đức Phật, người ta độ địa ngục luôn có không? Có luôn. Sao như nhau được? Tất cả đều sai biệt mà anh nói không có sự khác biệt, chứng tỏ anh không hiểu gì về quy luật tự nhiên. Giữa mình với người khác coi, có khác biệt không? Khác biệt về thân khởi, khác biệt về tâm lý, khác biệt về đạo đức, khác biệt về trí tuệ. Khác biệt về nghiệp lực, khác biệt tất cả trong đó ngay cả sinh đôi cùng giới tính. cùng ngày, cùng tháng, cùng năm sinh ra mà có khác biệt biết bao nhiêu cái rồi. Thân thể thì có thể giống hơn 90% mà mọi thứ khác đều khác nhau hết. Làm sao không có sự khác biệt mà có sự khác biệt là phải phân biệt. Có thấp, có cao, có trên, có dưới. Còn nếu xét theo cái lý mà giác ngộ á thì tất cả đều không phân biệt là tại vì đều có đặc tính khổ vô thường, khổ vô ngã, đó là cái cái chung. Anh có khác biệt cỡ nào đi nữa thì anh đều có cái chung là vô thường, khổ vô ngã, đồng ý. Nhưng mà khi ứng xử ra ngoài là phải có sự sai biệt khác biệt. Tại cái đặc tính của đối tượng khác biệt thì phải ứng xử khác biệt. Chứ không phải như nhau được ha. Đó có những cái khái niệm mà các vị cứ lầm lẫn cứ chồng chéo mà không có sự phân biệt rõ ràng từng cái phạm trù. Tôi dùng cái từ là phạm trù tùy theo phạm trù nào thì phải dùng khái niệm đó cho nó phù hợp, chứ không lẫn lẫn lộn qua lại. Do đó nãy tôi nói rõ là phải phân biệt nhưng mà không kỳ thị.
[19:46]Chẳng hạn như bên Nhật là tinh thần không kỳ thị là đúng. Người Nhật người ta hay lắm. Cái người giám đốc đi làm việc, người ta trân trọng cái công việc người ta giống như cái người mà hốt rác vậy. Cái người hốt rác vẫn được là trân trọng. Tại cái người hốt rác của Nhật những nước khác thì tôi không biết nhưng mà tôi chứng kiến và tôi nghe thấy. Là cái người Nhật Bản cho dù người ta làm một cái công việc hốt rác là được xem là công việc là thấp. Phải không? Trình độ vẫn thấp đi, giả sử vậy. Nhưng mà ta rất rất tự trọng với cái công việc người ta. Người ta chu toàn cái bổn phận hốt rác rất là có tâm, có nhiệt tình và người ta cũng được tôn trọng giống như ông giám đốc. Nếu như họ làm đúng chức năng, vị trí, vai trò, nhiệm vụ của họ nhiệt tâm nhiệt tình thì một người hốt rác cũng được tôn trọng giống như ông giám đốc, chỉ khác nhau về công việc, chỉ khác nhau về trình độ thôi. Có nghĩa là người ta có sự phân biệt là ông giám đốc là trên, người hốt rác ở trong công ty đó là thấp, nhưng mà cái công việc được tôn trọng như nhau. Nhưng mà lương bổng thì khác nha, không có chuyện lương bổng như nhau được. Không có không có chuyện là quyền chức như nhau được, cấp độ như nhau được. Nhưng mà người ta tôn trọng anh là tại vì anh có lòng tự trọng ở vị trí của anh, cái trình độ của anh, cái khả năng của anh chỉ là hốt rác thôi. Nhưng mà anh được tôn trọng tại vì anh làm tốt hoàn thành tốt công việc nghiệp vụ của anh. Do đó cái người hốt rác được tôn trọng giống như là cái người giám đốc. Đó, Nhật Bản nó đối xử dân chúng nó vậy, công việc nó vậy, thấy chưa? Mà Việt Nam chưa chắc làm được điều này. Có nghĩa là người ta được tôn trọng như nhau vậy, nhưng mà không có sự kỳ thị là giai cấp hay địa vị hay là trình độ. Nhưng mà trình độ khác nhau, làm công việc khác nhau, có trên, có dưới rõ ràng, có hệ thống rõ ràng, có tổ chức rõ ràng. Chứ không phải cái người giám đốc là như cái người hốt rác được. Phải không? Trình độ người ta khác nhau, lương bổng người ta khác nhau, giá trị đóng góp khác nhau chứ, phải không? Có nghĩa là tôn trọng như nhau. Phải không? Tôn trọng như nhau, có nghĩa là không kỳ thị là điều tôn trọng như nhau hết. À tịnh độ thì cũng giúp cho người ta lợi lạc. Phải không? Thiền cũng giúp người ta lợi lạc, mật tông cũng giúp cho người ta lợi lạc, đều giúp cho người ta hướng thiện hết. Nhưng mà hướng thiện ở mức độ nào, ở cấp độ nào là phải phân biệt ra. Ở mức độ định thôi chứ chưa có tuệ là phải phân biệt ra. Chỉ giúp cho người ta là đè nén phiền não, chế ngự phiền não chứ chưa diệt trừ phiền não là phải phân biệt ra chứ làm gì có chuyện như nhau. Thiền định ra thiền định, thiền tuệ ra thiền tuệ. Không như nhau được. Đích đến của thiền định là chỉ là định tâm, chế ngự phiền não, đè nén phiền não. Chứ thiền tuệ là người ta diệt trừ phiền não, khác nhau chứ. Cái đích đến nó khác nhau mà cấp độ nó khác nhau chứ đâu như nhau được. Nói như nhau là trật lất rồi, phải không? Nãy giờ tôi giảng giải rất nhiều cái ví dụ thực tế vậy để trong đây này có nhiều dạng người lắm, trình độ cao, trình độ thấp, làm lĩnh vực này, làm lĩnh vực kia, hiểu giùm tôi cái câu nói nãy giờ tôi nói là có phân biệt. Nhưng mà không kỳ thị, tôn trọng như nhau. Những tôn giáo mà chính thống bây giờ được pháp luật cho phép hoạt động á. Là đều đem đến lợi ích cho con người, nhưng mà đem đến lợi ích ở mức độ nào là phải có sự phân biệt. Chứ không phải như nhau được đâu ha. Những người chữa bệnh tâm lý cũng giúp đỡ con người được. Mặc dù họ không theo tâm linh nào hết, nhưng mà họ chữa bệnh tâm lý, miễn giúp đỡ con người được vậy. Có nhiều cách để giúp đỡ con người, nhưng mà cái mức độ giải thoát khác nhau chứ không phải như nhau được. Mà theo quan điểm của chúng ta, chúng ta là người đệ tử Phật, chúng ta cho rằng là đạo Phật là nhất là tại vì là mình giác ngộ giải thoát, thoát khỏi luân hồi sinh tử, không có về một cái cảnh giới nào nương tựa vào ông thần thánh nào hết. Là mình cho rằng là mình cao thượng nhất, đúng không? Nội bộ đạo Phật mình cho rằng như vậy. Nhưng mà bên Hồi giáo người ta nói khác à. Bên Thiên Chúa giáo người ta nói người ta nhất á, người ta về với Đức Chúa Trời là nhất, người ta về với thánh Alah là nhất, người ta về Thượng Đế là nhất. Thì đó người ta xét cái giải thoát của người ta là vậy đó. Phải không? Quan điểm tôn giáo người ta vậy. Thì đó là chuyện của người ta. Các tôn giáo đều được tôn trọng, tôn giáo chính thống đều đem đến lợi ích cho con người, đều tôn trọng như nhau, nhưng mà cấp độ giải thoát khác nhau. Ha, có Chánh kiến hay là tà kiến, phải không? Chứ đâu phải là tất cả đều như nhau, như nhau thì thôi mình theo đạo Phật làm chi. Mấy tôn giáo khác nó khỏe hơn. Người ta đâu có cấm sát sinh đâu, người ta chỉ có những giới luật nó đơn giản hơn đạo Phật nhiều. Người ta chỉ cấm giết người thôi, chứ sát sinh giết con này con kia được phép giết, ăn thịt chó thoải mái đâu thấy hả? Phải không? Nếu mà nói cái nào cũng như nhau hết là mình tu theo đạo Phật làm chi. Còn nếu mà tu theo đạo Phật thì nếu mà tông phái nào cũng như nhau hết mình tu thiền chi cho nó khổ vậy. Nếu mình như nhau hết là sao, Đức Phật dạy người ta tu thiền, dạy người ta tu mấy phương pháp khác cho nó dễ. Ai tu theo tông phái nào người ta phải tôn vinh tông phái đó, nhưng mà cái tông phái đó ra đời vào lúc nào. Thời gian nào và những vị tổ của tông phái đó xuất thân ở đâu, coi là lịch sử của họ đi. Làm ơn làm phước tìm hiểu nghiên cứu giống như một nhà khoa học để chúng ta có chánh kiến. Còn các vị cứ tin, tin, tin, tin, chỉ biết tin mà thôi, thấy hơi hơi nói hơi hợp lý lý nghĩa là tin thôi, không có trí tuệ gì hết à. Hơi phùa, tôi nói phùa ha. Do đó mà vô cái rum này chỉ dành cho người trí và cái trình độ trí tuệ ở mức độ nào đó thì vô đây nghe tôi nói mới hợp mới hiểu nổi. Đạo nào cũng tốt hết, tông phái nào cũng tốt hết, giờ tôi cùng một lúc tôi làm hai cái luôn hay sao? Vừa hay rõ thở mà vừa niệm Phật luôn hay sao? Tôi nói là qua sông là chỉ có một chiếc thuyền thôi. Còn hai chân mà đứng hai chiếc thuyền là té giữa dòng đáng chịu à. Tôi nạt đói mở nếu mình cảm thấy đủ duyên đủ sức để tu thiền, tiếp tục chuyển qua đây hẳn luôn, không có đứng hai chân. Ha. Bản thân là tu theo đạo Phật mà không có trí tuệ. Không trí tuệ, không thiền. Đó trong kinh pháp cú Đức Phật nói rõ ràng đúng không? Chứ không phải tôi nói à. Kinh Pháp Cú Đức Phật nói sao? Không trí tuệ không thiền, không thiền không trí tuệ, người có thiền có tuệ nhất định gần Niết Bàn. Ông Phật cũng nói rõ ràng như vậy mà. Không trí tuệ không thiền có nghĩa là cái người muốn tu thiền là phải có một cái nền tảng trí tuệ trước đó rồi. Người ta đủ căn cơ cao người ta mới tu thiền được. Không thiền không trí tuệ, không trí tuệ không thiền, phải không? Có cái nền trước là phải là người có trí thì mới tu thiền được. Không trí tuệ không thiền rồi, không thiền không trí tuệ mà không tu thiền thì không thể nào khử sinh lên trí tuệ. Mà người có thiền có tuệ nhất định gần Niết Bàn. Cái người có tu thiền thì chắc chắn có trí tuệ thì chắc chắn nếm được hơn vị niết bàn. Mà thiền đây thì các vị hiểu là vừa thiền định vừa thiền tuệ nha, chứ không phải thiền định không hay là thiền tuệ không cũng không đủ. Thiền định để chế ngự phiền não và thiền tuệ để phát triển tuệ giác, diệt trừ phiền não. Phải có định và tuệ như vậy. Ha, tất nhiên là phải có giới trước đó rồi, giới định tuệ. Chứ làm gì có cái chuyện mà tu một cái mà giác ngộ được đơn giản như các vị nghĩ. Ha. Tu giới định tuệ đầy đủ như vậy. Bát Chánh Đạo. Cái tông phái nào ông thầy nào mà không dạy Bát Chánh Đạo dưới định tuệ thì khẳng định cái đó không phải là đạo Phật. Nói thẳng một câu là vậy. Không có dạy Bát Chánh Đạo dưới định tuệ là chắc chắn cái đó không đưa đến giác ngộ giải thoát, cái đó đạo nào chứ không phải đạo Phật. Còn bất cứ ông thầy nào, ông sư nào, bà cô nào, tông phái nào, đạo nào đi nữa mà nếu có dạy dưới định tuệ Bát Chánh Đạo thì cái đó đưa đến giác ngộ giải thoát niết bàn. Trong Kinh Đại Bát Niết Bàn Đức Phật nói rồi đó. Ma Ha Pari Niết Bàn Sutta đó. Chứ trong Kinh Đại Bát Niết Bàn nói ông Subhadda là cái ông già Bà La Môn. Trước đó ông đi học với rất nhiều ông thầy, ông đạo sư khác và ông đạo sư nào cũng cho mình là A La Hán và chỉ trích những vị đạo sư khác. Thì cuối cùng không biết là ai A La Hán, ai không. Thì ông Subhadda đó, ông nghe nói rằng tối nay Đức Thế Tôn nhập niết bàn ở rừng của Sala. Do đó ông nhanh chóng, ông có niềm tin với Đức Phật lắm, tại vì Đức Phật nổi tiếng mà. Do đó ông chạy vô rừng, ông xin gặp Đức Thế Tôn và bị ngài Anan chặn lại ba lần. Cuối cùng Đức Phật nghe vậy mới nói ngài Anan cho ông vô. Thì ông hỏi Đức Thế Tôn giờ Đức Thế Tôn từ hồi tới giờ là con theo học nhiều vị đạo sư lắm mà vị nào cũng xưng là mình chứng A La Hán, phương pháp mình là đúng theo chánh pháp hết trơn. Vậy thì không biết là vị nào chính thánh A La Hán, vị nào không? Thì Đức Thế Tôn ngài nói, nếu một cái đạo giáo nào có Bát Chánh Đạo có dưới định tuệ thì đó là cái con đường sẽ đưa đến các bậc thánh. Thánh quả thứ nhất, thứ hai, thứ ba, thứ tư là Tu Đà Hoàng, Tư Đà Hàm, A Na Hàm, A La Hán. Còn cái tôn giáo nào, cái đạo nào mà không có Bát Chánh Đạo dưới định tuệ thì đó không đưa đến những vị thánh. Vậy thôi. Mà hiện tại bây giờ, hiện tại bây giờ là ở thời đại Ấn Độ thời này là chỉ có đạo pháp của Như Lai mới có Bát Chánh Đạo dưới định tuệ không? Hiện tại trong thời gian hiện tại ngay lúc đó, ngay thời kỳ này thì chỉ có đạo pháp Như Lai là có Bát Chánh Đạo dưới định tuệ thôi. Thì chẳng khác nào Đức Phật nói là chỉ có tu theo đạo Phật mới giác ngộ giải thoát. Phải không? Mới có những vị A La Hán. Đúng không?
[29:41]Cái câu hông mà Đức Phật muốn nói là không quan trọng là tôn giáo nào. Miễn là cái tôn giáo đó, cái đạo đó là có Bát Chánh Đạo dưới định tuệ thì đưa đến giác ngộ giải thoát. Tại vì Bát Chánh Đạo dưới định tuệ không phải của đạo Phật. Bát Chánh Đạo dưới định tuệ là của quy luật tự nhiên. Chứ không phải của đạo Phật, chứ không phải của Đức Phật. Đức Phật chỉ là người khám phá ra quy luật tự nhiên, khám phá ra con đường tu tập dưới định tuệ Bát Chánh Đạo. Mà ngài giác ngộ giải thoát rồi ngài dạy cho chúng ta cái con đường Bát Chánh Đạo dưới định tuệ đó. Ai tu theo cái con đường Bát Chánh Đạo dưới định tuệ là được giác ngộ giải thoát. Cho dù họ có theo đạo Phật hay không theo đạo Phật, không cần biết. Nhưng nếu trong đạo của họ có Bát Chánh Đạo dưới định tuệ thì họ giác ngộ. Nhưng cái thời kỳ của Đức Phật thì chỉ duy nhất có đạo Phật mới có cái này không. Còn thời kỳ bây giờ thì tôi không dám nói là có đạo nào có là Bát Chánh Đạo dưới định tuệ hay không. Còn nếu giả sử như có một cái tôn giáo nào, có một cái đạo nào mà họ cũng dạy dưới định tuệ Bát Chánh Đạo giống như là Đức Phật dạy thì tôi khẳng định đạo đó cũng đưa đến giác ngộ luôn.
[31:17]Và đó chính là lý do tại sao thiền sư Goenka mới phá bỏ tông phái đó. Không có dính mắc vô tông phái, ngay cả đạo Phật cũng không dính mắc vô. Có nghĩa là một cái đường hướng mà phát triển Phật giáo dựa trên phi tôn giáo, phi tông phái luôn. Tại vì có nhiều người cứ dính mắc vô tôn giáo, đạo Phật, rồi lấy cái tôi đạo Phật ra để mà tuyên truyền thì nó làm hạn chế những cái người tông phái khác người ta không thể tu học theo giới định tuệ Bát Chánh Đạo được. Tại vì người ta là người tôn giáo, người ta nói bây giờ theo đạo Phật là tu theo giới định tuệ Bát Chánh Đạo được, phải bắt họ cải đạo làm sao? Do đó mà ngài Goenka là ngài phi tôn giáo, phi tông phái. Mặc dù nội dung giáo lý của ngài dạy là học từ Đức Phật, học giới định tuệ, tu theo giới định tuệ Bát Chánh Đạo, nhưng mà cái cách ngài truyền đạt về phương pháp tu tập này là phi tôn giáo, phi tông phái. Do đó những cái đạo khác người ta theo ngài Goenka tu quá trời luôn. Hồi giáo cũng theo tu, Thiên Chúa giáo cũng theo tu, Bà La Môn cũng theo tu, cái người vô thần, cái người thế gian người ta theo đạo ngài Goenka, theo cái phái ngài Goenka tu quá trời quá đất. Tại vì cái pháp thiền này không bắt họ bỏ tôn giáo, không bắt họ theo đạo Phật. Phải không? Họ có tu giới định tuệ Bát Chánh Đạo là họ được giác ngộ thôi. Cho dù là hình thức họ theo đạo nào đi nữa, nhưng mà cái cốt lõi của họ tu giới định tuệ Bát Chánh Đạo là họ được giác ngộ.
[33:17]Ngược lại có nhiều người mang danh là đạo Phật mà họ không có tu tập giới định tuệ Bát Chánh Đạo. Có nhiều người mang danh là đạo Phật, mang danh theo đạo Phật, mang danh là Phật tử, mang danh là tu sĩ Phật giáo, nhưng không tu theo giới định tuệ Bát Chánh Đạo. Vậy mà họ ảo tưởng rằng họ giác ngộ giải thoát. Mang danh đạo Phật, nhưng mà không tu theo lời Phật dạy, không tu Bát Chánh Đạo dưới định tuệ. Còn nhiều người người ta thế gian, người ta không theo đạo Phật, hình tướng người ta là đạo Bà La Môn, Hồi giáo, Thiên Chúa, Tin Lành, thậm chí là vô thần, không theo tôn giáo nào hết. Vậy mà người ta cũng tu Bát Chánh Đạo dưới định tuệ, người ta theo cái phái của thiền sư Goenka, họ được dạy Bát Chánh Đạo dưới định tuệ và họ được lợi lạc nếu như họ tu đúng. Họ cũng được giải thoát. Chấp vô cái tôn giáo của mình, chấp vô cái tông phái của mình. Mà giờ đạo Phật thì suy tàn nặng lắm rồi. Biến chất biến tướng. Cứ nghiêng về tín ngưỡng, nghiêng về tôn giáo, nghiêng về niềm tin. Không nghiêng về trí. Thì cuối cùng là đi sai hết trơn rồi. Mang danh là đệ tử Phật, nhưng mà tu theo đạo nào chứ không phải đạo Phật. Tại vì có tu theo Bát Chánh Đạo dưới định tuệ đâu mà theo đạo Phật. Chỉ khi nào tu giới định tuệ Bát Chánh Đạo mới đúng nghĩa là tu theo đạo Phật thôi. Có nhiều người là người ta theo tôn giáo khác cái hình tướng người ta tôn giáo khác, nhưng mà ngược lại họ tu dưới định tuệ Bát Chánh Đạo, cái tâm họ là tu theo đạo Phật, cái tướng họ là đạo khác, nhưng tâm họ t theo đạo Phật. Người nào có trí làm ơn làm phước suy xét cho kỹ giùm ha. Do đó tôi chỉ dạy những người mà hợp duyên với tôi, có trí à. Tu theo đạo Phật mình không dám nói sự thật, mình không dám đối diện với sự thật, mình cứ thích theo dạng là chung chung chung chung, cái nào cũng được, cái nào cũng được. Cái nào cũng tốt hết, cứ bỏ ác làm thiện là tốt rồi, phải không? Thì hậu cần phải đạo Phật theo đạo Phật khổ quá. Giữ gìn giới luật cứ chẳng hạn như thầy chùa, trời ơi thầy chùa đúng nghĩa là khổ lắm. Giữ mấy trăm cái điều luật. Cái chuyện nam nữ trai gái không được đụng vô, rồi những cái giới luật khác, ăn mặc ở cũng phải kiểm soát, cũng phải chế ngự, cũng phải như thế này, như thế kia, trăm điều luật như vậy, khổ không, khổ. Nhiều những cái tôn giáo khác là cái người giáo chủ hay người tu sĩ người ta nó thoải mái lắm, chứ không phải giống như đạo Phật của mình bị ràng buộc quá nhiều như vậy. Cư sĩ cũng vậy. Tín đồ của người ta cũng khỏe hơn là Phật tử của mình. Tóm lại là chúng ta phải phân biệt nhưng mà không kỳ thị, đơn giản vậy thôi. Phân biệt là phải phân biệt. Các pháp đều có sự sai biệt. Ha, đều có đặc tính chung là khổ vô thường, khổ vô ngã, nhưng mà nó có thấp, có cao, có trên, có dưới. Chứ không phải là như nhau được đâu ha. Cái pháp tu nó cũng khác nhau thì đưa đến kết quả nó khác nhau. Chứ không phải như nhau được. Chỉ có Bát Chánh Đạo dưới định tuệ, Tứ Niệm Xứ đưa đến giác ngộ giải thoát rốt ráo. Nhớ giùm cho là như vậy. Rồi thôi thỉnh quý vị chắp tay lên và hướng phúc nghỉ. Do sự phước báu mà chúng con đã trong sạch làm từ trước đến nay, xin hồi hướng phước báu này đến tất cả thân bằng quyến thuộc đã quá vãn. Cầu mong cho các vị ấy siêu sanh về nơi nhàn cảnh mà biết tu tập đúng theo chánh pháp để sớm ngày giải thoát Niết Bàn. Do sự phước báu mà chúng con đã trong sạch làm từ trước đến nay, xin cầu an đến thân bằng quyến thuộc còn hiện tại. Cầu mong cho các vị ấy hằng được sự an vui và biết tinh tấn tu tập đúng theo chánh pháp để sớm ngày giải thoát Niết Bàn. Do sự phước báu mà chúng con đã trong sạch làm từ trước đến nay, xin chia sẻ phước báu này đến tất cả các chúng sanh. Trên thế giới cũng như ở Việt Nam, cầu mong cho tất cả chư vị đủ duyên phước lành. Để được thân an tâm lạc, bệnh tật tiêu trừ, tai qua nạn khỏi mọi điều an vui may mắn. Và nhất là sớm gặp được minh sư và chánh pháp để tu tập chân chính, thành tựu đạo quả giải thoát Niết Bàn. Nếu đến ngày ra đi, mong cho chúng con ra đi một cách nhẹ nhàng thanh thản, không quá khổ thân khổ tâm, không gây phiền hà người khác.
[37:44]Sau khi ra đi được tái sinh vào có lành và một gia đình an ổn có cha mẹ đàng hoàng, thân thể khỏe mạnh, tâm trí sáng suốt, được làm thân nam, sớm gặp được minh sư và chánh pháp để xuất gia tu hành chân chính, thành tựu đạo quả giải thoát Niết Bàn. SADHU SADHU lành thay.



