[0:00]Cô giáo chủ nhiệm nói tôi không ăn được thịt gà, chỉ vì hôm đó trường tôi thiếu mất một suất cơm. Mà ngay trước mặt tôi là ống kính của Đài Truyền hình Quốc gia đang chờ một câu trả lời có thể cứu rất nhiều đứa trẻ. Tôi tên là Hoa Di hồi đó tôi học lớp 4, ngày hôm ấy bắt đầu như bao ngày khác. Chỉ khác một điều, sân trường xuất hiện rất nhiều người lạ. Máy quay, micro, và nụ cười hiền của các cô chú phóng viên. Nhà trường dặn chúng tôi cứ sinh hoạt như bình thường nhưng ai cũng biết là không bình thường chút nào. Cô Lan giáo viên chủ nhiệm của tôi đứng ở cuối lớp. Ánh mắt dõi theo từng đứa như thể chỉ cần ai nói sai một câu thôi hậu quả sẽ rất lớn. Bây giờ ăn trưa, từng khay cơm được phát xuống. Cơm trắng hơi khô, canh thì gần như trong veo và một miếng thịt gà nhỏ đến mức tôi nghĩ nếu rơi xuống đất chắc cũng chẳng ai để ý. Tôi ngồi chờ một phút, hai phút, ba phút. Khay cơm của tôi không có. Tôi giơ tay rất khẽ. Cô ơi, con chưa có cơm ạ.
Watch on YouTube
Share
MORE TRANSCRIPTS



