Thumbnail for RADIO CHẠM: VƯỢT QUA TRÌ HOÃN ĐỂ CHẠM ĐẾN ƯỚC MƠ by Học Văn Cô Sương Mai

RADIO CHẠM: VƯỢT QUA TRÌ HOÃN ĐỂ CHẠM ĐẾN ƯỚC MƠ

Học Văn Cô Sương Mai

20m 44s4,422 words~23 min read
YouTube auto captions
Transcript source

YouTube auto captions

This transcript was extracted from YouTube's auto-generated caption track. The transcript below is server-rendered so it can be read, searched, cited, and shared without opening the original YouTube player.

Pull quotes
[0:00]Sương Mai tin rằng khi chúng ta đặt bút viết lá thư để đối diện với câu chuyện của chính mình, nghĩa là các bạn đã lựa chọn thật thà và thẳng thắn với những gì còn đang hỗn độn diễn ra bên trong.
[0:00]Và ngày hôm nay, mời các bạn chúng ta sẽ cùng đến với một lá thư được gửi từ một bạn, bạn có để tên là Hờ Ngân sẽ học ở Ú.
[0:00]Được biết Ú là tên sinh viên thường gọi trường Ulys, tức là trường Đại học Ngoại ngữ.
[0:00]Em hiện đang là học sinh lớp 11, chỉ còn vọn vẹn một năm nữa thôi là sẽ lên lớp 12, cũng là lúc chuẩn bị hành trang để bước vào cuộc chiến quan trọng mang tên kỳ thi trung học phổ thông quốc gia.
Use this transcript
Related transcript hubs

[0:00]Xin chào. Chào mừng các bạn đã quay trở lại với fanpage và kênh Spotify Học văn cô Sương Mai, nơi chúng ta vẫn thủ thì, kết nối và chuyện trò với nhau, thông qua những câu chuyện về văn học, qua những lát cắt về đời sống và qua cả những lá thư các bạn khán thính giả đã tin tưởng gửi về cho hòm thư ký gửi nỗi buồn của chương trình. Và ngày hôm nay, trong khung giờ quen thuộc 23 giờ tối thứ hai hàng tuần. Sương Mai rất vui khi chúng mình lại được gặp nhau để ngồi đây trong một không gian bé nhỏ, an toàn, để cùng thủ thì về những câu chuyện, để cùng lắng nghe những tâm tư, những bối rối đến từ các bạn khán thính giả đã tin tưởng ký thác câu chuyện của mình qua hòm thư. Rất mong rằng khi các bạn khán thính giả chúng ta có thể không phải là nghe câu chuyện trực tiếp của mình, nhưng là lắng nghe những câu chuyện của các bạn khác thì cũng sẽ tìm thấy những sự đồng cảm, tìm thấy những lời động viên, tìm thấy cả những nguồn động lực cần thiết để từ đó chúng ta kiên định hơn nữa trong chặng đường cá nhân của mỗi người. Sương Mai tin rằng khi chúng ta đặt bút viết lá thư để đối diện với câu chuyện của chính mình, nghĩa là các bạn đã lựa chọn thật thà và thẳng thắn với những gì còn đang hỗn độn diễn ra bên trong. Có lẽ đây cũng sẽ là một bước đầu tiên quan trọng để chúng ta tiến gần hơn tới trạng thái điềm đạm, ổn định và bình tĩnh để dần dần giải quyết được những vấn đề, những khúc mắc mà chúng ta khó lòng tránh khỏi trong câu chuyện trưởng thành của mình. Và ngày hôm nay, mời các bạn chúng ta sẽ cùng đến với một lá thư được gửi từ một bạn, bạn có để tên là Hờ Ngân sẽ học ở Ú. Được biết Ú là tên sinh viên thường gọi trường Ulys, tức là trường Đại học Ngoại ngữ. Chúng ta sẽ cùng lắng nghe lá thư này, biết đâu các bạn cũng sẽ thấy chính bản thân mình qua đó hoặc biết đâu các bạn khán thính giả chúng ta cũng sẽ có những lời khuyên muốn nhắn nhủ đến bạn Hờ Ngân và ước mơ sẽ học ở Ú của bạn ấy. Mời các bạn, chúng ta cùng đến với lá thư của Ngân. Em chào cô Sương Mai và chào các anh chị trong tim ạ. Em hiện đang là học sinh lớp 11, chỉ còn vọn vẹn một năm nữa thôi là sẽ lên lớp 12, cũng là lúc chuẩn bị hành trang để bước vào cuộc chiến quan trọng mang tên kỳ thi trung học phổ thông quốc gia. Em biết rằng đến thời điểm hiện tại, chắc hẳn ai cũng đã định sẵn nguyện vọng một của mình, ngôi trường mà mình mơ ước. Và em cũng vậy. Em mang trong mình một hạt mầm về ngôi trường mà mình luôn mơ ước, đó là Đại học Ngoại ngữ, Đại học Quốc gia Hà Nội. Em biết, đây là một ngôi trường đại học tốt với môi trường học tập lành mạnh. Nhưng đến thời điểm này, em vẫn chưa thật sự hành động chỉ bởi vì em lười cô ạ. Thật lòng mà nói, em đã mơ được học tại ngôi trường ấy hàng trăm lần. Đó là ước mơ từ năm em 10 tuổi và đến tận bây giờ, gần 6 năm trôi qua, em vẫn luôn yêu và mong muốn được học ở đó. Nhưng em chỉ là một học sinh bình thường, điểm số cũng chẳng nổi bật, thậm chí điểm toán còn rất tệ. Nhiều lần em đã muốn bỏ cuộc, nhưng nghĩ lại ước mơ đã ăn sâu vào mình, em lại chẳng thể nào từ bỏ được. Ước mơ ấy thật xa vời, còn em thì lại quá nhỏ bé. Nhiều lúc khi nghĩ đến việc nói ra hay để ai đó biết ước mơ của mình, em đều sợ bạn bè nhìn em bằng ánh mắt khinh bỉ, sợ họ sẽ nói rằng em làm sao mà làm được. Bởi có những lúc chính em cũng nghĩ rằng mình không thể làm được. Nhưng gia đình em chỉ có mình em là được học hành đàng hoàng. Em không muốn bao công sức mà mẹ đã bỏ ra cũng như niềm tin mẹ đặt vào em lại trở thành vô vọng. Em hiểu gia đình mình khó khăn ra sao. Đến bây giờ em vẫn chưa biết liệu mình có làm được hay không. Nhưng em chỉ mong rằng một ngày nào đó mình có thể trở thành cô sinh viên K61 của ngôi trường ấy. Đó là lá thư của bạn Hờ Ngân sẽ học ở Ú. Không biết trong số các bạn khán thính giả đang tình cờ chạm tới radio trạm của ngày hôm nay, có bạn nào đang là sinh viên hoặc đã là sinh viên của trường Đại học Ngoại ngữ, Đại học Quốc gia Hà Nội không? Chúng ta cũng có thể để lại những bình luận, gửi tới lời khuyên cho bạn Hường Ngân và gửi tới lời khuyên cho cả những trái tim cũng đang đặt ngôi trường ấy là một trong những nguyện vọng vô cùng tha thiết của tuổi trẻ, của chặng đường trưởng thành. Điều thứ hai, cô Sương Mai rất mong muốn được nhắn nhủ trực tiếp tới Hường Ngân, mong rằng là em đang lắng nghe, đang theo dõi số radio trạm này. Cô cảm ơn em vì em đã tin tưởng gửi thư về cho học văn cô Sương Mai. Cô cũng cảm ơn em bởi vì em đã thành thật và thẳng thắn đối diện. Ở đây không chỉ là đối diện với nỗi sợ của bản thân, không chỉ là đối diện với những hoài nghi mà chúng ta khó lòng tránh khỏi, không chỉ là đối diện với những sự trì hoãn nỗ lực mà giống như em đã thẳng thắn nói, cô ơi em vẫn còn lười quá. Mà trên tất cả, khởi đầu cho tất cả còn là em đã dám đối diện với ước mơ mà mình đã và đang ấp ủ. Cô nghĩ đó là một trong những điều quan trọng nhất. Ở phần đầu lá thư, bạn Hường Ngân có viết rằng là em biết rằng đến thời điểm hiện tại, chắc hẳn ai cũng đã định sẵn nguyện vọng một của mình, ngôi trường mà mình mơ ước. Nhưng trên thực tế, trong quá trình cô Sương Mai được trò chuyện và kết nối với các bạn học sinh trung học phổ thông, kể cả là các bạn đang học lớp 11 giống như là Hường Ngân, hay là các anh chị lớp 12 nha Ngân ơi, các anh chị sẽ từ 2K8 ở thời điểm hiện tại chẳng hạn. Không phải ai cũng đã có cho mình một nguyện vọng ưu tiên. Không phải ai cũng có cho mình một cái niềm tha thiết đủ đầy để mà nói rằng là sự lựa chọn của tôi, đích đến của tôi, mong muốn của tôi chính là trường đó. Vì thế nên là việc mà bản thân em có một sự lựa chọn rất rõ ràng, bản thân em có một đam mê đã được đặt thành tên, bản thân em có một định hướng rất cụ thể, đó đã là một sự khởi đầu tốt. Nhất là ở thời điểm mà em mới đang là học sinh lớp 11, em vẫn còn nhiều thời gian để cố gắng. Kể cả là trước đây em trì hoãn, kể cả là trước đây em còn lười biếng như em nói, kể cả là trước đây em vẫn chưa thật sự biến được cái mong muốn của mình trở thành một hành động cụ thể. thì bây giờ ta vẫn hoàn toàn có thể thay đổi cục diện của câu chuyện này, ta vẫn hoàn toàn có thể khởi động hành trình nỗ lực của mình ngay từ hôm nay, ngay từ lúc này. Phải là hôm nay luôn chứ đừng nên để sang ngày mai nữa, bởi vì cứ thêm một sự trì hoãn sẽ là nối dài hơn nữa cái khoảng cách của chúng ta với ước mơ mà bản thân mình đã tự mình lựa chọn. Giống như em đã chia sẻ, em thích ngôi trường này thậm chí không phải là mới một hai năm nay mà đã từ rất lâu rồi, ấp ủ từ khi em 10 tuổi cho đến tận bây giờ. Một ước mơ đã được nuôi dưỡng như thế thì nó không nên chỉ là những xúc cảm. Nó không nên chỉ là sự hào hứng phấn khích ấp ủ đơn thuần nơi trái tim. Nó không nên chỉ dừng lại ở một sự hình dung và mường tượng. Những cái cảm xúc bên trong này của mình nếu như mình chỉ dừng lại nó ở những rung động thì cô nghĩ rằng nó có lẽ chưa đủ lớn giống như những gì mà chúng ta đã nói. Nếu như mà em thật sự yêu thích ngôi trường đó đến vậy, nếu như em thật sự tha thiết với mong muốn đó đến thế thì em phải biến ước mơ đấy của mình thành động lực để em hành động cụ thể. Cái giấc mơ mà chúng ta đang nói tới ở đây không phải là cứ đi ngủ rồi giấc mơ sẽ gõ cửa tâm trí, rồi cái thế giới màu hồng tươi đẹp đúng như những gì mà chúng ta kỳ vọng nó sẽ hiện lên. Cái câu chuyện ở trong mơ đấy, nó là một cái câu chuyện hoàn toàn không có mặt, không có hiện diện ở trong thực tế. Giấc mơ mà chúng ta đang nói tới ở đây, ước mơ hoài bão mà chúng ta đang nói tới ở đây, đấy là cái tương lai mà chúng ta mong muốn được thuộc về. Vậy thì em sẽ lựa chọn như thế nào? Em sẽ lựa chọn rằng là cái hoài bão mà em kể với cô, cái hoài bão mà có thể em chưa đủ can đảm để nói với người khác, bởi vì chính em cũng chưa đủ can đảm để đối diện với sự lựa chọn của bản thân mình ấy. Nó sẽ mãi mãi chỉ là một sự mường tượng. Nó sẽ mãi mãi chỉ là một giấc mơ xuất hiện khi ta ngủ say, hay nó rồi dần dần sẽ rõ nét hơn, được định hình cụ thể hơn và trở thành hiện tại, trở thành tương lai không xa của em trong một ngày mai đang tới. Sự lựa chọn là ở em. Sự lựa chọn này không nằm ở bố mẹ. Sự lựa chọn này không nằm ở cô, một cô giáo dạy văn phương xa. Sự lựa chọn này cũng không nằm ở bất cứ một yếu tố khách quan nào đó có thể tác động tới em, mà quyền quyết định cuộc đời của em sẽ chỉ ở em mà thôi. Thực chất, cô thấy cũng có khá nhiều bạn trẻ giống như Hường Ngân. Đấy là mình có đam mê, mình có hoài bão, mình có một cái giấc mơ mà mình rất là mong muốn được theo đuổi và chinh phục. Nhưng tự mình lại trì hoãn hành trình mình chạm tới giấc mơ đó. Tự mình lại ngăn cản mình đến với phiên bản kiêu hãnh nhất mà bản thân mình đang chung đợi. Bởi vì gì? Giống như em đã thẳng thắn nói, bởi vì chúng ta lười, bởi vì chúng ta chưa đủ quyết tâm, bởi vì chúng ta chưa vượt qua được cái giới hạn của những nỗi sợ. Bởi vì chúng ta chưa ý thức được sâu sắc rằng là cái cơ hội của mình rồi nó sẽ trôi qua. Một trong những nguyên nhân khiến cho chúng ta trì hoãn sự nỗ lực theo góc nhìn của cá nhân cô Sương Mai đó chính là trong sâu thẳm chúng ta tưởng rằng là mình còn nhiều thời gian. Có thể là em viết thư thì em viết rằng là à em biết là mình không còn nhiều thời gian nữa. Nhưng mà đâu đó em vẫn biện hộ, em vẫn tự trì hoãn chính mình, em vẫn nghĩ rằng là ôi mình mới lớp 11 thôi mà, rồi sang năm mình cố gắng. Xong đến sang năm lớp 12, biết đâu mình lại tìm thêm một lý do nào đó để lấy cái cớ cho sự trì hoãn của mình, để biện hộ cho cái việc mà mình vẫn chưa thật sự quyết tâm và nỗ lực hết sức.

[10:12]Thậm chí có rất nhiều bạn trẻ lấy chính sự mong manh của giấc mơ ấy để biện hộ cho việc bản thân chưa cố gắng hết sức tại thời điểm này. Sự mong manh ở đây có nghĩa là giống như Hường Ngân cũng có đấy. Chính em cũng không chắc mình có đủ khả năng để biến giấc mơ ấy thành hiện thực hay không. Hiện tại lực học của mình chưa tốt, hiện tại điểm số của mình chưa đạt như kỳ vọng, trong khi mục tiêu của mình lại rất xa. Thế là mình nản chí, thế là mình lùi bước. Em có thấy mâu thuẫn không? Nếu như giấc mơ của mình càng lớn thì mình càng phải nỗ lực chứ? Nếu như mục tiêu của mình càng rực rỡ thì mình càng phải phấn đấu và quyết tâm nhiều hơn. Nếu như em so sánh xuất phát điểm của mình tại thời điểm này với đích đến mà bản thân đang khao khát để chinh phục, nó càng dài thì mình càng phải quyết tâm. Mình càng phải chiến đấu, mình càng phải vượt qua những nỗi sợ, mình càng phải chiến thắng sự lười biếng. Mình càng phải tích lũy thật nhiều những động lực cả động lực từ bên ngoài và cả động lực nội tại bên trong chính mình. Để mà mình biến mong mỏi đó thành sự cố gắng cụ thể. Mọi thứ các bạn ạ, nó đều có thể thiết lập được, cô nói vui là như vậy. Giống như các bạn thử quan sát, các bạn thử nghĩ một cách đơn giản như thế này. Khi mà các bạn làm một việc gì đó liên tục, liên tục trong nhiều ngày, trong nhiều lần. Một hành động lặp đi lặp lại nó sẽ trở thành thói quen. Khi thói quen đã được thiết lập, nó sẽ dần dần thấm thía vào bên trong mình, ngấm vào sâu bên trong mình, đồng hành cùng với mình trong một khoảng thời gian đủ đầy để mà nó trở thành phẩm chất của mình. Nó trở thành năng lực của mình, nó trở thành tính cách của mình. Ví dụ nếu như em trì hoãn, em trì hoãn ngày một, em trì hoãn ngày hai, em trì hoãn ngày ba, em trì hoãn ngày thứ 10, em trì hoãn ngày thứ 50, chắc chắn em đã tự tạo cho mình một thói quen sống đó là thói quen trì hoãn. Em đã tự tạo cho mình một cái sự ngăn cản đến với chính những gì mà bản thân mình đang rất mong mỏi mình có thể chạm tới. Em cũng đang có phần không thật sự cố gắng để tự chịu trách nhiệm cho cuộc đời của mình. Một trong những cái cách rõ ràng nhất để chịu trách nhiệm cho cuộc đời của mình các bạn ạ, đó là bản thân mình phải thật sự cố gắng. Mình đừng chỉ nói, mình đừng chỉ nghĩ, mình đừng chỉ cảm thấy, mình đừng chỉ thích, mình phải làm, mình phải hành động các bạn ơi. Thi thoảng cô Sương Mai cũng nhận được những câu hỏi mà trong câu hỏi đó đã có câu trả lời. Ví dụ, cô ơi làm thế nào để em chăm chỉ học tập ạ? Bản thân câu hỏi đấy của em đã có câu trả lời. Làm thế nào để em chăm chỉ ư? Hãy chăm chỉ. Chúng ta đừng chỉ dừng lại ở một cái mong muốn nhất thời. Chúng ta đừng chỉ dừng lại ở những suy nghĩ, đừng chỉ dừng lại ở việc giống như Ngân. Em thích ngôi trường đó, em muốn cố gắng học tập. Em mong mỏi rằng là mình có thể trở thành tân sinh viên của trường ấy trong suốt 6 năm qua. Tất cả những cái đấy nó chỉ là ở trong đầu em, nó chưa được chuyển hóa ra bên ngoài thành hành động đủ để mà lên một móng nấc cao hơn nữa, thiết lập cho em thành những thói quen mới. Để loại bớt sự trì hoãn mà chắc chắn là em đang đối diện thì chỉ có một cách thôi, đó là tạo một thói quen có phần đối lập. Thay vì mình trì hoãn thì mình chăm chỉ, mình làm đi. Có thể ở thời gian đầu em sẽ thấy rằng là mình chưa thể nào đủ trăm để mà cô ơi, em không thể nào mà học liền một tiếng đồng hồ, hai tiếng đồng hồ hay là học một cách rất là quyết tâm, chăm chỉ bền bỉ miệt mài được. Thế thì bây giờ em cố từng chút một. Nếu như hiện tại mỗi ngày em chỉ học nửa tiếng thì em tăng lên. Em cố gắng học 40 phút một ngày. Em cố gắng học 45 phút một ngày. Rồi dần dần em nâng lên học 60 phút một ngày. Rồi em đổi mới các phương pháp học tập để mà tìm thấy sự hiệu quả cũng như là nuôi dưỡng cái nguồn cảm hứng ở bên trong chính mình. Rồi em tăng dần cái thời lượng học một ngày lên cao hơn nữa. Em lập ra một cái kế hoạch cụ thể, một lộ trình để chạm tới điểm số cho từng môn học mà mình đang đặt ra. Ví dụ em chia sẻ là môn toán của em đang rất tệ. Vậy thì hiện tại tệ ở đấy chúng ta đang tạm lấy điểm số ở trên trường là một cái thước đo. Thì hiện tại cái tệ đấy là ở mức điểm mấy và để có thể chạm được vào ước mơ của mình thì điểm số mà anh mong muốn ở môn Toán trong kỳ thi Trung học phổ thông quốc gia 2027 chẳng hạn sẽ là điểm bao nhiêu? Để em biết khoảng cách. Ví dụ hiện tại là điểm ba, mong muốn là điểm tám, khoảng cách là năm điểm, làm sao để lấp đầy. Em hoàn toàn có thể hỏi ý kiến từ các thầy cô giáo, từ các anh chị đi trước, từ các bạn học giỏi toán trong lớp để những người có một cái sự quan sát khách quan và có một chút kinh nghiệm về bộ môn mà em đang lo lắng này sẽ đưa ra cho em lời khuyên. Và thay vì việc là em cần phải đạt điểm 8 ngay trong bài kiểm tra tiếp theo thì em hãy đặt ra những mục tiêu ngắn hạn. Bản thân cô Sương Mai cũng hay sử dụng cách này, kể cả là trong khuôn khổ của một ngày làm việc hay một tháng làm việc hay quý hay năm làm việc, thậm chí là một chặng đường dài hơn hơn nữa. Mục tiêu của năm 25 tuổi, mục tiêu của năm 26 tuổi, mục tiêu của năm 27 tuổi ví dụ như vậy, chứ không chỉ là à tôi đặt ra một loạt những cái mục tiêu mà mình mong muốn trong tuổi trẻ. Nhiều khi nó rộng lớn quá, nó có phần mơ hồ và chúng ta sẽ có cảm giác là chúng ta chơi với trong hành trình để chúng ta bơi đến bến bờ mà mình đang mong mỏi. Thay vì thế, mình thu nhỏ từng bước tiến đấu, từng bước tiến bộ của mình để mà gì đây? Để mà mình thấy được sự cố gắng của bản thân, mình cảm nhận được mình đang cải thiện dần dần. Em cố gắng bài thi sau mình được bốn điểm, ví dụ như thế. Cô đang lấy một cái con số khởi đầu tạm vậy thôi. Sau đó bài sau là bốn điểm rưỡi, sau đó là năm. Em không cần phải quá quan tâm tới việc là các bạn trong lớp đang 7 8 9 10 rất nhiều, em hãy tập trung vào chính mình thôi. Bởi vì cái cuộc đua quan trọng nhất đó chính là cuộc đua giữa mình với mình. Mình ngày hôm nay tốt hơn mình ngày hôm qua. Mình ngày mai cũng sẽ tốt hơn mình của ngày hôm nay. Em sẽ tích tiến dần trên chặng đường mà mình đã nỗ lực. Và trong chính cái chặng đường mỗi ngày em nhích một chút đấy thì em sẽ dần hình thành thói quen. Thói quen mang tên cố gắng, thói quen mang tên sự phấn đấu, thói quen mang tên sự nỗ lực. Và rồi dần dần nó trở thành phẩm chất của em. Em là một người chăm chỉ, em là một người rất nỗ lực, em là một người vượt qua được những khó khăn. Em là một người chiến thắng được những cái rào cản trong tâm lý của chính mình để kiên định với ước mơ mà mình đã lựa chọn. Để cho giấc mơ ấy nó xứng đáng với những gì mà em cũng đang mường tượng và hình dung. Và chính mình cũng xứng đáng với giấc mơ ấy. Nhưng giấc mơ ấy nó sẽ không thể tiến về phía mình nếu như bản thân mình không chạy về phía nó.

[17:24]Thế nên mình chỉ có một cách duy nhất thôi để em có thể biến giấc mơ này thành hiện thực, đó là cố gắng, đó là quyết tâm, đó là lập kế hoạch, đó là phấn đấu bền bỉ mỗi ngày. Đó là không để thời gian tuổi trẻ của mình trôi qua một cách hoài phí. Em hãy tìm cho mình những động lực. Đây cũng là điều của cô Sương Mai rất hay nhắn nhủ đến với các bạn trẻ. Các bạn có mong mỏi, các bạn có động lực nhưng các bạn chưa gom được mong mỏi và động lực ấy để tạo thành một cái tinh thần chiến đấu quyết liệt hơn nữa. Động lực của em là gia đình, động lực của em là tương lai của chính mình, động lực của em là sự kiêu hãnh của bản thân. Đến một thời điểm nào đó em có thể ngẩng cao đầu với tất cả bạn bè trong lớp, với tất cả những người mà em tình cờ gặp hoặc những người đã biết em lâu dài rằng là em đã làm được. Em đã làm được ở đây chưa chắc đã là em thi đỗ trường đấy, nhưng khi em cố gắng đủ nhiều em vẫn có quyền tự hào và kiêu hãnh về chính mình. Bởi vì cái thành công đôi khi nó không được định nghĩa bằng một chiến tích cụ thể, một điểm số rõ ràng hay một tấm huy chương, mà cái thành công nó thấm ở bên trong em. Em chiến thắng được chính mình. Đối thủ lớn nhất của cuộc đời mình ở một góc độ nào đó cũng là mình. Giống như trong câu chuyện của Hường Ngân, điều gì đang cản trở em? Chính là bản thân em chứ không phải là một điều gì khác cả. Vì thế nên cô Sương Mai rất mong là Hờ Ngân cũng như là những bạn khán thính giả mà có thể chúng ta cũng đang bối rối và loay hoay trong những trạng thái cảm xúc tương tự. thì sau số radio chạm này, chúng ta sẽ cố gắng thật sự bứt phá và quyết tâm hơn nữa với những gì mà bản thân mình đang mong muốn. Đừng để sau này khi thời gian trôi qua mình nhìn lại một chặng đường đã qua và tự mình cảm thấy hổ thẹn với chính mình. Sau này hãy làm thế nào để bản thân của tương lai có quyền tự hào vì mình trong quá khứ đã không bỏ cuộc. Cô nghĩ tất cả những sự tác động đến từ bên ngoài ví dụ như kể cả radio chạm này. Suy cho cùng nó cũng vẫn sẽ chỉ là những cái yếu tố khách quan thôi. Quan trọng là bản thân mình. Bản thân mình phải vặn dây cót cho mình, bản thân mình phải tái tạo năng lượng cho mình, bản thân mình phải lên kế hoạch cho mình, bản thân mình phải kiên trì vượt qua những cái chướng ngại vật để mà mình cố gắng hơn nữa. Ngân nhá. Cô rất mong rằng là một ngày sớm thôi, cô sẽ nhận được tiếp một lá thư nữa của em và lúc đó em sẽ chia sẻ về việc mình đã và đang cố gắng nhiều đến thế nào. Cố gắng lên các bạn nhá. Cô rất mong rằng năm 2026 đối với các bạn học sinh của học văn cô Sương Mai, đối với các khán thính giả của học văn cô Sương Mai sẽ là một năm mà chúng ta đón nhận nhiều thành quả tốt đẹp đến từ chính sự phấn đấu của mình. Mong rằng những hạt mầm mà chúng ta gieo vào đầu năm nay thì đến tầm cuối năm chúng ta sẽ là những người nhìn thấy được trái ngọt. Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng với Sương Mai trong số radio trạm của ngày hôm nay. Còn bây giờ đêm đã khuya rồi. Chúc các bạn ngủ ngon và ngày mai sẽ lại là một ngày mới. Tạm biệt.

Need another transcript?

Paste any YouTube URL to get a clean transcript in seconds.

Get a Transcript