Thumbnail for [TRUYỆN AUDIO] BẠN THÂN CÙNG TIẾN  - CATMIU AUDIO - by การเดินทางเรื่องราวของเรา

[TRUYỆN AUDIO] BẠN THÂN CÙNG TIẾN - CATMIU AUDIO -

การเดินทางเรื่องราวของเรา

32m 23s6,393 words~32 min read
AI audio transcription
Transcript source

AI audio transcription

This transcript was generated from the video's audio because no usable YouTube caption track was available. The transcript below is server-rendered so it can be read, searched, cited, and shared without opening the original YouTube player.

Pull quotes
[0:00]Cả đám há hốc mồm, có người không nhịn được bật ra một câu, vãi thật, bằng mấy năm lương của tôi đấy.
[0:00]Có mấy cô gái không kìm được nhìn tôi đầy ngưỡng mộ, rồi quay sang nhìn bạn trai mình như muốn nói học tập người ta đi.
[0:00]Tôi hơi ngừng lại, sau đó bật cười khẽ, tôi có một người bạn trai yêu chiều mình như vậy rồi.
[0:00]Mỗi ngày chỉ cần mua sắm ăn chơi thôi, sau này nếu có chán kiểu sống này thì tôi sẽ nghĩ đến chuyện đi làm.
Use this transcript
Related transcript hubs

[0:00]Đang dạo phố thì một nhóm người vác máy quay vây lấy tôi. Hội bọn tôi đang làm phỏng vấn đường phố. Xin hỏi bộ đồ hôm nay của chị khoảng bao nhiêu tiền vậy? Tôi bình thản đáp, quần áo thì chẳng đáng bao nhiêu. Cộng lại chưa tới trăm triệu. Đắt nhất là cái túi này, riêng đồ đi kèm cũng đã tốn 500 triệu rồi. Cả đám há hốc mồm, có người không nhịn được bật ra một câu, vãi thật, bằng mấy năm lương của tôi đấy. Anh chàng đeo kính đứng đầu nhóm nói chuyện cẩn thận hơn hẳn. Vậy xin hỏi mỗi tháng chị chi tiêu khoảng bao nhiêu? Ừm, tôi cũng không tính cụ thể. Bạn trai tôi mỗi tháng đều cho tôi cố định 10 vạn tiêu vặt. Còn mấy chuyện như du lịch hay mua đồ thì cứ quẹt thẳng thẻ đen của ảnh. Spa làm đẹp các kiểu thì tôi có thẻ VIP trọn đời rồi, thật sự không tính được. Có mấy cô gái không kìm được nhìn tôi đầy ngưỡng mộ, rồi quay sang nhìn bạn trai mình như muốn nói học tập người ta đi. Anh đeo kính vừa tặc lưỡi vừa hỏi câu cuối cùng, vậy chị làm nghề gì vậy ạ? Tôi hơi ngừng lại, sau đó bật cười khẽ, tôi có một người bạn trai yêu chiều mình như vậy rồi. Cần gì phải đi làm. Tôi quen anh ấy từ năm 18 tuổi, giờ tôi 30 rồi. Mỗi ngày chỉ cần mua sắm ăn chơi thôi, sau này nếu có chán kiểu sống này thì tôi sẽ nghĩ đến chuyện đi làm. Nghĩ đến chuyện bản thân phải nai lưng ra kiếm từng đồng lẻ, còn người như tôi thì không làm gì cũng có tiền xài. Đúng là rất hay. Người thì tự giễu, người cười khổ, có người thậm chí còn khóc. Cả nhóm phỏng vấn gần như là chạy trối chết rút lui. Tôi lạnh lùng nhìn bóng lưng chật vật của bọn họ, khẽ hừ một tiếng rồi quay người định rời đi. Thì lại nghe một câu mỉa mai chói tai, Liễu Thanh Thanh, mày đắc ý lắm nhỉ? Tôi quay đầu lại, nhìn người vừa nói. Cô ta mặc một bộ đồ công sở rẻ tiền. Tóc dính bết vào mặt, hai tay xách đầy cà phê, chính là cô em gái tốt của tôi Liễu Tử Di. Lúc này đang trừng mắt nhìn tôi, ánh mắt như muốn phun lửa, khóe môi tôi nhếch lên. Lúc nãy trong lúc tôi bị phỏng vấn, nó đã trốn sau gốc cây như chuột chui cống. Rình mò tôi, nghe lén tôi nói từng câu. Từng câu trả lời của tôi đủ để khiến nó không chịu nổi. Liễu Thanh Thanh, sao mày không nói gì? Có phải coi thường tao không? Liễu Tử Di ném cà phê xuống đất, lao lên giật mạnh áo tôi. Trên đời này ai cũng có thể khinh thường tao, nhưng mày thì không. Bởi vì những thứ vinh hoa phú quý mày đang có lẽ ra phải là của tao. Nếu không phải mày cướp mất anh Chu, giờ người được cưng chiều sẽ là tao. Tao cũng đâu phải ngày ngày hầu hạ đám chó khinh người đó nữa. Người cô ta gọi là anh Chu chính là bạn trai tôi, hoặc nói đúng hơn là người bao nuôi tôi năm nay đã 57 tuổi. Liễu Tử Di, mày có tư cách gì nói mấy lời đó? Tôi cau mày, tát cho nó một cái. Năm đó nhà mình gặp chuyện. Là mày khóc lóc thề sống thề chết phải học hành thành tài, mẹ mới phải hy sinh tao để trả nợ. Mày sống không nên thân là do mày không có bản lĩnh. Tao trả nợ nuôi mày học lại thành nuôi nhầm à? Không biết nó lấy đâu ra sức, bất ngờ kéo tôi lao ra giữa đường. Con khốn này mày cướp của tao, mày chết đi. Một chiếc xe tải lao về phía chúng tôi. Khoảnh khắc bị hất văng đi, tôi nhắm mắt lại, cảm nhận từng cơn đau dữ dội trên người. Nhưng trong lòng lại đột nhiên nhẹ tênh, như thể bao năm nay bị đè nặng bởi rác rưởi. Giờ theo mạng sống trôi đi cũng tan biến theo. Chồng mày chết rồi thì cũng phải trả nợ thay. Không trả nổi thì đem con gái mày ra gán. Không thì tao giết sạch cả nhà mày. Cửa sập mạnh một cái, tiếng khóc gào tuyệt vọng của mẹ lập tức vang lên bên tai. Ba mày thì nhảy lầu một cái là xong, nhưng đống nợ to tướng này tao biết lấy gì mà trả đây? Tôi chậm rãi mở mắt ra, trước mặt lại là mẹ khi còn trẻ. Bên cạnh tôi là Liễu Tử Di mặc đồng phục học sinh. Chuyện quái gì thế này? Tôi quay về năm 18 tuổi rồi sao? Mẹ lau nước mắt. Ánh mắt đau đớn lướt qua tôi và Liễu Tử Di kiếp trước. Tử Di sợ đến phát khóc, ôm lấy mẹ nức nở. Con nhỏ đó xưa nay học hành lẹt đẹt. Vậy mà lúc ấy lại thề thốt sẽ cố gắng học giỏi để ngoi lên. Mẹ tôi luôn thiên vị con bé, chỉ cần nó khóc là mềm lòng. Thế là bà đẩy tôi đứa luôn im lặng trầm tính ra ngoài. Tôi vẫn còn nhớ như in lời bà khi ấy, vừa miễn cưỡng vừa day dứt. Thanh Thanh, con thông minh, chỉ cần con làm vui được Chu Viễn, sau này sẽ được sống trong giàu sang. Nhưng em con thì không được, nó bướng bỉnh lắm, chắc chắn sẽ phải chịu khổ nhiều. Tôi kéo mình ra khỏi dòng ký ức. Lần này, Liễu Tử Di lại vô cùng bình tĩnh. Chẳng những không khóc mà còn lập tức chạy theo người đàn ông kia ra khỏi cửa. Mẹ tôi khóc đến nghẹn thở, vẫy tay bảo tôi đi xem nó thế nào. Nhưng tôi giả vờ như không thấy, mặc kệ cảnh hỗn độn và tiếng chửi rủa trong nhà. Tôi ngồi xuống đọc sách. Bởi vì tôi đoán được nó định làm gì rồi. Tối hôm sau, Tử Di mới ngồi xe Mercedes của Chu Viễn quay về. Trên người nó không còn là bộ đồng phục sạch sẽ khi đi nữa, mà là chiếc váy đen ôm sát khoe dáng. Nó chỉ vào cổ mình những dấu hôn chi chít rồi nhìn tôi cười đắc ý. Chị à, lần này em cướp được cơ hội của chị rồi đấy. Tôi nhìn nụ cười bất chấp của nó, trong lòng thấy chẳng khác gì một đứa ngu mất não. Nhưng mặt vẫn cố tỏ ra ghen tị. Mẹ tôi như sắp ngất xỉu, tay run rẩy chỉ vào nó. Mày, mày sao lại có thể? Tử Di nhún vai, quan tâm có ích gì? Dù gì cũng xảy ra rồi. Anh Chu bảo em dọn về biệt thự của ảnh ở. Còn chị thì? Nó quay đầu nhìn tôi, cười khẩy đầy ác ý. Chị thích học lắm mà, thế thì đi thi đại học đi, để xem con mọt sách như chị rồi sẽ ra sao. Nói xong nó nghênh ngang đi quanh phòng một vòng rồi tiến về phía cửa. Thật ra cũng chẳng có gì cần mang. Anh Chu sẽ mua cho em đồ mới, đồ xịn hơn. Còn tiền này? Nó rút ra từ trong túi một chiếc thẻ màu vàng chói, khoe trước mặt tôi. Ánh mắt tôi trầm xuống. Kiếp trước, tôi cũng từng có chiếc thẻ này do Chu Viễn đưa. Tôi không hề do dự mà đưa cho mẹ, để bà tiếp tục nuôi Tử Di ăn học. Mỗi tháng tôi còn chuyển thêm tiền vào, lấp hết khoản nợ trong nhà. Cho đến khi nó thi trượt đại học, lại quay về đòi tiền đi du học. Tôi từ chối, cắt hẳn tiền, chỉ chuyển cho mẹ khoản sinh hoạt cơ bản mỗi tháng. Vì vậy nó hận tôi, cho rằng cuộc sống khổ cực của nó là lỗi do tôi. Nhưng kiếp này, Tử Di chỉ khoe khoang một vòng rồi cất lại thẻ vào túi. Thẻ này là anh Chu cho em. Ừm, em cũng không tiện đưa cho hai người. Không thì anh ấy lại trách em mất. Mẹ, chị, khi nào rảnh em sẽ về thăm hai người. Nó huýt sáo một tiếng vui vẻ rồi quay người đi, không hề lưu luyến. Mẹ tôi lăn trắng mắt ngất xỉu ngay tại chỗ. Tôi thấy bà không sao nghiêm trọng. Rót cốc nước ấm đặt bên cạnh tay bà, sau đó vào phòng tiếp tục học. Tình mẹ con giữa tôi và bà đã chấm dứt từ lúc bà đưa tôi đi gán nợ. Tôi không thể giả vờ quan tâm được nữa. Còn Liễu Tử Di. Nó tưởng làm tình nhân của Chu Viễn là cả đời sống trong giàu sang phú quý. Nhưng nó đâu có biết, thứ mà nó đánh mất mới thực sự đáng giá. Một cuộc đời sạch sẽ, sáng sủa và thuần khiết. Kiếp này, đến lượt tôi rồi. Để tiết kiệm khoản học phí cao ngất, tôi quyết định chuyển từ trường quốc tế tư sang Nhất Trung công lập. Mẹ đổ bệnh, nên tôi tự mình đến gặp hiệu trưởng Nhất Trung. Chưa kịp nói hết câu, thầy đã lắc đầu liên tục. Con à, không phải thầy không muốn nhận, mà là phải nghĩ cho tỉ lệ đỗ đại học của trường. Giai đoạn nước rút trước kỳ thi thế này, nhận một học sinh lớp 12 từ nơi khác chuyển đến, lại còn miễn học phí. Thực sự là một rủi ro quá lớn. Những năm qua sống bên Chu Viễn tôi đã gặp nhiều người. Học được không ít thứ, một trong số đó là mối quan hệ đôi bên cùng có lợi luôn dễ thuyết phục hơn bất kỳ lời cầu xin nào. Tôi nhìn thẳng vào hiệu trưởng, bình tĩnh nói, tôi có thể giành thủ khoa toàn tỉnh, thầy suýt nữa thì bật khỏi ghế. Kính cũng rơi luôn, thầy mấp máy môi nhưng không thốt nên lời. Tôi kéo ghế ngồi đối diện thầy, bắt đầu cuộc đàm phán. Một thầy có thể ra đề thử tôi, hoặc ký hợp đồng đánh cược cũng được, tôi đều chấp nhận. Nửa phút sau, tôi nghe thấy giọng thầy run run, con, con chờ chút. Nói xong thầy vội vã chạy ra ngoài. Chẳng bao lâu sau, thầy quay lại với một sấp đề thi trong tay. Phía sau còn kéo theo cả một đoàn giáo viên. Rất nhiều học sinh cũng kéo đến. Đứng kín trước cửa phòng giáo vụ hóng chuyện. Đây là đề dự đoán kỳ thi năm nay của trường. Chưa từng để lộ ra ngoài, con thử làm xem. Tôi gật đầu, cầm bút bắt đầu làm bài. Mấy thầy cô đứng nhìn chằm chằm vào đầu bút của tôi, thỉnh thoảng thốt lên vài tiếng thán phục hoặc nghi ngờ. Lũ học sinh ngoài cửa thì xì xào bàn tán, ai đây trời, ra vẻ quá đáng. Đòi làm thủ khoa toàn tỉnh, nghĩ mình đi chợ hả mà nói bừa vậy? Nhiều thầy cô đứng nhìn thế kia mà bả không run à? Tao đứng đây thôi cũng đổ mồ hôi tay rồi. Khoan, mới có 20 phút mà bả đã lật trang rồi, chắc chắn bỏ trống cả đống câu cho xem. Điều này chỉ thời gian trôi từng phút một, đến khi chấm dứt bài cuối cùng, tôi đặt bút xuống. Mấy giáo viên lập tức giành lấy bài thi để chấm. Kết quả tổng điểm cuối cùng 685. Hiệu trưởng đang mơ hồ lo lắng thì giờ đã yên tâm phần nào. Em Liễu, điểm số của em rất tốt. Tuy chưa đến mức thủ khoa, nhưng đủ để thầy đồng ý nhận em vào học. Mấy giáo viên cũng gật gù, dưới áp lực lớn như vậy mà làm chọn 6 môn được điểm thế này là xuất sắc rồi. Thủ khoa thì không cần cưỡng cầu, cố gắng là được. Tôi điểm tĩnh chỉ tay vào bài thi. Để cuối này thầy cô chấm sai rồi. Hiệu trưởng sửng sốt, lập tức cầm bài kiểm tra lên xem. Và sau đó vỗ bàn cái đùng. Em Liễu nói đúng. Mấy người sao lại cầu thả vậy chứ? Cộng thêm 25 điểm, tổng điểm của Thanh Thanh là 710. Điểm số này nằm trong dự đoán của tôi. Kiếp trước, tôi có thể nổi bật giữa đám tình nhân của Chu Viễn. Ngoài việc ngoan ngoãn biết điều, còn một nguyên nhân quan trọng hơn tôi chính là người đã đưa con trai duy nhất của ông ta vào Thanh Hoa. Trước khi nhà gặp chuyện, tôi vốn dĩ đã là một hạt giống Thanh Hoa Bắc Đại, giải thưởng học thuật đầy tay. Luôn giữ vững vị trí đầu bảng ở trường, từng là niềm tự hào được bố đem ra khoe khoang trên bàn nhậu. Nhưng tiếc thay, ở ngôi trường quốc tế toàn con cháu nhà giàu ấy, thành tích chẳng phải điều giáo viên quan tâm hàng đầu. Thế nên khi nhà sụp đổ, chẳng ai bước chân đến khuyên mẹ tôi giữ tôi lại học tiếp. Còn lúc đó tôi cần rất nhiều tiền, cần phải nhanh chóng vá lấp cái hố nợ lớn trong nhà. Muốn vậy, chỉ có thể làm Chu Viễn hài lòng. Tôi biết ông ta rất cưng con trai độc nhất Chu Phàm. Nhưng Chu Phàm thì nổi tiếng ngông nghênh, nổi loạn, còn bé tí đã trở thành đầu gấu học đường. Hành xử không khác gì côn đồ. Bao nhiêu gia sư mời về đều bị nó trêu chọc đến phát điên. Thấy nó sốt đến nỗi môi nổi cả bóng nước, tôi chủ động xin được thử dạy nó. Thật ra, học bá và học thần là hai sinh vật hoàn toàn khác nhau. Học bá cần ôn luyện và tích lũy không ngừng, còn học thần thì đứng đâu học đó, sinh ra là để học. Bộ não của họ tự động tìm ra cách học hiệu quả nhất trong thời gian ngắn, rồi biến kiến thức thành của mình với tốc độ đáng sợ. Nếu không thể đem tài năng ấy dùng cho kỳ thi đại học, tôi buộc phải phát huy ở nơi khác. Ban đầu Chu Viễn vẫn còn bán tín bán nghi, nhưng sau một tuần tôi kèm Chu Phàm học, nó chẳng những nghe lời tôi răm rắp, mà còn đạt gần như tuyệt đối trong kỳ thi liên trường tuyển sinh lên cấp 2. Chu Viễn mừng rỡ, từ đó tôi được thăng cấp từ tình nhân lên làm bạn gái chính thức. Công khai dọn vào nhà họ Chu. Tôi ở nhà họ Chu bao lâu thì Chu Phàm đứng nhất bảng bấy lâu. Cho đến kỳ thi đại học cuối cùng, nó một phát giành luôn thủ khoa toàn tỉnh. Được mời phỏng vấn truyền thông. Chu Viễn cười đến không khép nổi miệng, hỏi tôi muốn phần thưởng gì. Tôi rụt rè nói anh Chu, em muốn đi học lại được không? Nụ cười của Chu Viễn tắt ngấm, mặt lập tức sầm xuống, ông ta bóp mặt tôi, giọng nặng trịch đầy ngụ ý. Thanh Thanh ngoan ngoãn ở bên anh, nhà lầu xe hơi anh không để em thiếu thứ gì. Nhưng nếu em có ý định khác thì đừng trách anh trở mặt. Khi ấy, Chu Viễn đã là doanh nhân nổi tiếng nằm trong bảng xếp hạng giàu có. Một người có thể hô mưa gọi gió. Tôi dù có là Tôn Ngộ Không thì cũng không thoát khỏi bàn tay của ông ta. Tôi chỉ có thể cười ngoan ngoãn với ông ta, nuốt hết chua xót vào lòng. Tôi không lo cho tương lai. Chu Phàm sau đại học còn muốn sang Harvard học lên thạc sĩ, tiến sĩ. Chỉ cần nó còn cần tôi, vị trí của tôi ở nhà họ Chu sẽ không ai lay nổi. Mấy năm đó Chu Viễn đối xử với tôi không tệ. Tôi có vài căn hộ ở Thượng Hải. Trong tay còn giữ cổ phần của công ty Chu Thị. Ngoài chiếc thẻ đen tiêu xài không giới hạn. Tài khoản cá nhân mỗi tháng cũng nhận một khoản tiền tiêu vặt không nhỏ. Tôi tưởng mình đã có tất cả, nhưng lại cứ thấy như chẳng có gì. May mà trời cho tôi một cơ hội để làm lại từ đầu. Hãy để tất cả quá khứ dơ bẩn và tội lỗi kia chôn vùi mãi mãi ở kiếp trước. Ý nghĩ quay về thực tại. Tôi nghe thấy xung quanh xôn xao cả lên. Vãi thật, Nhất Trung bao nhiêu năm rồi chưa ai trên 700 điểm. Hiệu trưởng vớ được báu vật rồi. Tôi đúng là trò cười, quỳ lạy chị đại luôn. Người ta nhẹ nhàng lấy 700, mình cày chết bò cũng không qua nổi 500, học làm gì nữa trời? Hiệu trưởng phấn khích đỏ bừng cả mặt, lập tức ký quyết định chuyển trường cho tôi. Hai giáo viên chủ nhiệm lớp chọn tranh nhau muốn kéo tôi về lớp họ. Tranh cãi đến đỏ mặt tía tai. Không ngờ tôi lại đi thẳng đến chỗ cô giáo chủ nhiệm lớp 10. Chào cô, mong cô giúp đỡ em trong thời gian tới. Mọi người đều sững người. Lớp 10 không phải lớp chọn mà là cái hố đen nhất của Nhất Trung. Toàn học sinh yếu kém, bạo lực học đường xảy ra như cơm bữa. Giáo viên chủ nhiệm cũng thay tới mấy người rồi. Cô Lưu lắp bắp, em, em có muốn suy nghĩ lại không? Cô sợ làm lỡ tương lai của em. Tôi lắc đầu cười. Lớp 10 tôi nhất định phải vào. Vì một trong những lý do tôi quay lại Nhất Trung chính là để gặp một người. Vừa bước chân vào lớp 10, cả lớp đang ồn ào bỗng chốc im bặt. Sau đó lập tức bùng nổ tiếng bàn tán xì xào. Đây là con nhỏ khoe mẽ đòi làm thủ khoa tỉnh đó hả? Nó bị gì vậy? Không vào lớp chọn lại mò vào lớp mình làm gì? Ơ nhưng mà sao nó dám ngồi cạnh chị Châu? Nó sắp ăn đũ rồi. Mọi ánh mắt trong lớp đồng loạt dồn về phía tôi, tiếng cười khẩy xì xào chế giễu xen lẫn trong đám đông. Tôi ngồi vào chỗ trống duy nhất trong lớp. Cảm nhận được ánh mắt không thể ngó lơ ở bên cạnh. Tôi quay đầu nhìn lại đối diện là cái nhìn đánh giá gay gắt từ người bạn cùng bàn. Cô gái tóc đỏ đã mạnh vào chân ghế của tôi. Câm mày cút đi, tao không nói lần thứ hai. Từ góc nhìn của tôi, một vệt nắng mỏng chiếu lên trán cô ấy, đôi mắt xinh đẹp và chân mày thanh tú bị lớp trang điểm dày che đi. Đồng phục cũng bị chỉnh sửa đến chẳng ra hình dáng, cả người câu có nhìn tôi, giống hệt một con nhím dựng lông sẵn sàng tấn công. Tao mặc kệ mày giỏi cỡ nào, đừng có ngồi cạnh tao mày. Giữa những tiếng kinh ngạc khắp lớp. Tôi bất ngờ ôm chầm lấy cô ấy. Cảm nhận được hơi ấm trên cơ thể cô, tôi mới thực sự thả lòng. Châu Châu. Tôi nhẹ nhàng gọi tên cô ấy. Chỉ cần sống, mọi chuyện vẫn chưa xảy ra. Thật tốt quá. Vợ cả của Chu Viễn để lại cho ông ta một trai một gái. So với con trai độc nhất Chu Phàm, thì cô con gái lớn Chu Châu gần như bị lãng quên hoàn toàn. Khi tôi sống ở nhà họ Chu, không ít lần nhìn thấy cô gái mạnh mẽ ấy ôm vai khóc trong góc tối. Vì thân phận khác biệt, giữa tôi và cô ấy ban đầu gần như không có qua lại gì. Cho đến một lần, Chu Viễn phát hiện một tin nhắn tỏ tình ẩn danh trong điện thoại tôi. Liền nổi trận lôi đình, dùng thắt lưng đánh tôi. Người đàn ông cuồng loạn ấy. Lúc nổi điên như ác quỷ thật sự, tiếng la hét, tiếng cầu xin, tiếng roi da quất xuống. Tôi gần như không sống nổi qua đêm hôm đó. Tôi trần truồng nằm trên giường. Đến cả sức mặc quần áo cũng không còn, toàn thân bỏng rát đến mức chỉ muốn chết đi cho xong. Một cảm giác mát lạnh áp lên vết thương của tôi. Tôi hơi quay đầu, thấy cô gái mà ngày thường chỉ toàn lời lẽ cay nghiệt với tôi. Giờ đang nhẹ nhàng bôi thuốc lên vết thương, động tác của cô ấy chậm rãi, dịu dàng. Thỉnh thoảng lại hỏi tôi có đau không? Khi mẹ tôi còn sống, Chu Viễn cũng hay đánh bà. Nên trong phòng tôi lúc nào cũng sẵn loại thuốc này. Cô cũng tầm tuổi tôi, sao lại dại dột mà bám lấy lão già như Chu Viễn. Vì tiền à? Tôi khàn giọng nói, vì gia đình. Chu Châu im lặng một lúc, như muốn an ủi tôi, dù thế nào đi nữa cũng phải sống. Dù có hận ông ta thì cũng phải có sức mà báo thù. À đúng rồi, hôm nọ đi học về. Cơm trên bàn là cô hâm lại cho tôi đúng không? Người giúp việc nhà họ Chu không quan tâm tôi đâu. Cảm ơn. Đêm đó, chúng tôi xích lại gần nhau hơn, giữa tôi và Chu Châu bắt đầu có những bí mật chỉ hai người biết. Tôi trốn khỏi tiệc sinh nhật của Chu Phàm để đi chơi với cô ấy. Lục tung cả thành phố tìm cô trong quán net và kỹ thuật viên. Rồi túm tay lôi về nhà. Có khi còn trốn dưới chân nghe cô thì thầm những tâm sự vụn vặt của một thiếu nữ. Cho đến ngày Chu Phàm thi vào cấp 3 và đứng đầu thành phố, Chu Viễn tổ chức tiệc ăn mừng linh đình. Mời cả người có tiếng trong các giới đến chúc mừng. Cũng đúng ngày đó, là sinh nhật 20 của Chu Châu. Tôi muốn ra ngoài sớm để tìm cô, nhưng lại bị Chu Viễn lôi chặt bên người như một món trang sức. Không thể thoát ra. Đến khi tôi rảnh tay, nhìn điện thoại thấy có 20 cuộc gọi nhỡ từ Chu Châu. Gọi lại thì không ai bắt máy nữa. Lòng tôi hoảng loạn, gọi cho từng người bạn, từng đứa bạn học của cô ấy. Cuối cùng nhận được thông báo từ phía cảnh sát, họ nói vừa tìm được một thi thể nữ biến dạng. Tôi run rẩy vén tấm vải trắng lên, chỉ cần nhìn thấy ngón tay là biết ngay đó là cô. Tôi sục ngã tại chỗ, lạnh toát cả người, cố gắng bịt miệng mình để không bật ra tiếng gào thét. Là kẻ thù làm ăn của Chu Viễn, chúng bắt cóc Chu Châu để ép ông ta từ bỏ vụ thầu tuần sau. Chu Viễn từ chối, rồi giả bộ như chưa từng xảy ra chuyện gì, tiếp tục vui vẻ chúc mừng thành tích của con trai mình. Tôi không biết cô ấy phải chịu đựng những gì trước khi chết, chỉ biết rằng xương chân bị dập nát. Hộp sọ thì cắm đầy đinh thép, cơ thể xinh đẹp rạng rỡ của cô gái ấy tan nát như một con búp bê bị cắt vụn. Chu Châu đã chết ở tuổi 20, và tôi cũng chết vào ngày hôm đó. 15 năm sau, tôi chưa từng rơi một giọt nước mắt, chỉ biết dùng những nụ cười khác nhau để che giấu mọi mục đích. May mà mọi thứ vẫn còn kịp. Lần này, tôi sẽ bảo vệ cô ấy. Hiển nhiên là giống Chu Châu đã rất lâu rồi không được ai ôm như thế. Cô ngây ngốc đứng im tại chỗ, hai tay lơ lửng trong không trung, không biết nên nói gì. Trong lòng cô dâng lên một cảm giác quen thuộc khó tả, như thể người trước mặt đã quen thân từ lâu. Khiến cô tin tưởng một cách tự nhiên. Có một giọng nói mơ hồ trong lòng bảo cô rằng. Có thể kể với người này mọi thứ. Khi đối phương buông ra, cô thậm chí còn có chút mất mát mơ hồ. Phải một lúc sau mới sực tỉnh, phát hiện bản thân vừa bị học sinh mới chiếm thế thượng phong. Lập tức giả vờ dữ tợn. Mày tên gì? Liễu Thanh Thanh đúng không? Từ giờ ngồi ngay dưới mắt tao, đừng hòng giở trò. Một tiếng cười khẽ đầy cưng chiều vang bên tai cô. Như có sợi lông vũ nhẹ nhàng lướt qua chóp mũi. Trong đôi mắt đen láy của cô gái ấy. Nhìn thấy chính mình đang cố tỏ ra hung dữ. Cô nghe được một tiếng gọi trong trẻo, đồ ngốc. Tiêu rồi. Cô cảm thấy lớp gai trên người mình lập tức xẹp xuống như quả bóng xì hơi. Chỉ có thể đỏ mặt quay đầu đi chỗ khác. Trên đường tan học về nhà. Tôi cảm thấy phía sau có một bóng người lén lút bám theo. Quay đầu lại, vừa khéo thấy ống tay áo của ai đó chưa kịp rụt về sau bức tường. Tôi bất lực kéo con chim cút nhỏ từ sau tường ra. Chu Châu cố tình ướn ngực lên. Giọng lớn hơn bình thường. Đừng có mà tưởng bở, tao trả thèm theo mày đâu. Chỉ là bây giờ mày cũng coi như người tao bao che. Đường này không an toàn. Tao, tao chỉ, giọng cô ấy nhỏ dần. Đôi mắt tròn xoe trợn lên khi tôi xoa rối tóc mình. Châu Châu, nếu không muốn về nhà tối nay qua nhà tao ở nhé. Khóe môi Chu Châu hơi nhếch lên. Sau đó tung tăng nhảy lên phía trước, đuôi tóc đỏ rực bỗng tung lên một cái. Vì mày mời thành tâm như vậy, tao cũng miễn cưỡng đồng ý. Mau dẫn đường. Khi đến dưới nhà tôi, nhìn thấy chiếc Mercedes quen thuộc đậu đó, hai đứa cùng dừng bước. Liễu Tử Di đã ăn mặc chẳng khác gì một phụ nữ trưởng thành, uốn éo bước xuống xe, khóe môi vẽ ra nụ cười đắc ý. Liễu Thanh Thanh, chiếc xe này là anh Chu tặng tao đấy, còn thuê cả tài xế riêng nữa. Mày xem ảnh cưng tao cỡ nào. Cô ta đánh giá tôi từ đầu tới chân, rồi lớn tiếng châm chọc. Trời đất, mày đến cả trường quốc tế cũng không theo nổi nữa rồi sao? Bộ đồng phục này lôi đâu ra quê mùa vậy? Tao còn lo mày sẽ giành giật anh Chu với tao. Giờ nhìn bộ dạng nông dân nhà quê này thì tao yên tâm rồi. Nói xong, cô ta rút ra một sấp tiền. Ném phăng trước mặt tôi. Liễu Thanh Thanh, giờ nhà đang cần tiền đúng không? Nể tình chị em một thời, mày quỳ xuống lạy tao một cái, đống tiền này là của mày. Tôi chẳng buồn để ý đến con sói mắt trắng này, quay đầu thản nhiên bước lên lầu. Không ngờ bên cạnh tôi, một bóng đỏ rực bỗng lao thẳng về phía Liễu Tử Di. Miệng mày là để nói chuyện chứ không phải để phun cứt. Chu Châu như con sư tử nhỏ phát điên. Đè Liễu Tử Di ra mà táng tới tấp. Chỉ chốc lát đã đánh cho mặt mũi cô ta lem nhem. Lớp trang điểm tỉ mẩn cũng bị phá sạch, tóc tai uốn ép kỹ càng bị giật đến còn lại một nắm. Liễu Tử Di hét toáng lên, mày biết tao là bạn gái ai không? Tao là người của Chu Viễn đấy. Ông ta mà biết mày dám đánh tao thì chắc chắn sẽ không tha cho mày. Khoé mắt Chu Châu đỏ hoe, xuống tay còn mạnh hơn. Chu Viễn chơi đàn bà nhiều lắm rồi. Thứ không ra gì như mày cũng đòi làm bạn gái, có ngon thì gọi ông ta tới đây tính sổ đi. Xem ông ta có vì mày mà dám động đến tao không? Liễu Tử Di nghiến răng ken két. Gào lên, đừng có mà láo. Cho dù anh Chu có chơi nhiều đàn bà, là vì không thích đứa bất cần như mày đâu. Tao vốn đang kéo can, nghe đến đây thì khựng lại, lập tức tung vài cú đá vào cô ta, nhập hội đánh luôn. Cuối cùng, tài xế hoảng loạn kêu lên, tiểu thư, sao cô lại ở đây? Sao lại đánh nhau với cô Liễu vậy? Mọi người lập tức dừng tay, tài xế kéo Liễu Tử Di ra, khẽ nói gì đó. Chắc là giải thích thân phận của Chu Châu. Liễu Tử Di liếc Chu Châu một cái. Quay người gọi cho Chu Viễn nhưng không ai bắt máy, xem ra địa vị của mày trong lòng ông ta cũng chỉ có vậy thôi. Chu Châu lạnh lùng mỉa mai. Liễu Tử Di cắn răng, tức tối hét lên, mày là đồ rác rưởi bị Chu Viễn bỏ rơi. Thì có tư cách gì mà nói tao? Hai đứa tụi bay, một con lưu manh, một con mọt sách, đúng là trời sinh một cặp. Nói xong, cô ta lại nhìn tôi đầy kiêu căng, Liễu Thanh Thanh, tao chọn con đường hưởng phúc từ sớm. Còn mày chờ xem sau này thi rớt đại học, đi làm thuê ngoài xã hội nhục nhã thế nào đi. Còn mày nữa, cô ta trừng mắt với Chu Châu con lưu manh không tiền đồ. Chỉ làm Chu Viễn chán ghét thôi. Đợi tao sinh con trai cho ông, sẽ đuổi sạch tụi bay ra khỏi nhà. Nói xong sợ bị đánh tiếp, cô ta chui ngay vào xe, vội vã bỏ chạy. Chu Châu đứng đó, tức đến run người, dường như bị nói trúng chỗ đau nhưng vẫn cố ngẩng đầu không để nước mắt rơi. Tôi vòng tay ôm lấy vai cô ấy, dịu dàng nói, Châu Châu, cuộc đời tụi mình sẽ không như lời cô ta nói. Tương lai của tụi mình không chỉ có nhau mà còn có cả tiền đồ. Nắm chặt lấy tôi. Hôm sau khi Chu Châu đến lớp, cả lớp đều hét lên kinh ngạc. Liễu Thanh Thanh bỏ bùa gì cho chị Châu rồi hả? Chỉ sau một ngày, Chu Châu đã nhuộm tóc đen lại. Mặc lại đồng phục chỉnh tề, dọn dẹp sạch sẽ bàn học bừa bộn, xếp sách vở ngay ngắn từng quyển một. Rất nhanh, dưới sự dẫn đầu của chị Đại, lũ đàn em rồi cả đám đàn em của đàn em. Cũng bắt đầu bày ra bộ dạng học hành nghiêm túc. Tôi đến gần nhìn thử Chu Châu đang nghiêm túc. Giải câu trắc nghiệm đầu tiên của đề toán suốt nửa tiếng, cuối cùng vẽ một dấu hỏi to đùng rồi chuyển sang câu hai. Tôi ừ thì, cũng coi như khởi đầu tốt, tạm chưa bàn đến hiệu quả học hành. Ít nhất là tinh thần đã có rồi. Còn 300 ngày nữa là đến kỳ thi đại học, mấy tháng tới chỉ xoay quanh làm để ôn tập kiểm tra. Cứ thế lặp lại. Tôi xin cô giáo lưu cho mình làm lớp phó học tập, mở mấy buổi phụ đạo riêng trong giờ tự học. Cô Lưu thở dài, em Liễu, lòng tốt của em cô hiểu, nhưng tình hình lớp mình thì em cũng biết rồi đó. Đám nhóc này thật sự không hợp với việc học đâu, không thử sao biết được ạ? Tôi ôm một chồng tài liệu vào lớp, phát cho mọi người, mọi người đừng làm đề vội, đọc kỹ kiến thức đã. Đây là bộ tài liệu em tự tổng hợp sáu môn, chia nhỏ từng dạng kiến thức cơ bản và biến thể hay gặp trong đề thi. Hôm nay bắt đầu từ chương trình học kỳ một lớp 10, cố gắng ôn xong trước kỳ thi tháng tới. Kết thúc tuần đầu tiên, có bạn ngạc nhiên reo lên vì hiểu được đề, có người cảm thán đầu óc bắt đầu chạy. Còn có người hăng quá dán đầy lớp với băng dôn lớp 10 quyết thắng đại học, kèm theo những tờ tổng hợp kiến thức mà tôi đã làm. Cô giáo Lưu vừa mừng vừa kinh ngạc, sau đó luôn để giờ dạy của mình thành tiết tự học cho tôi phụ đạo. Các thầy cô bộ môn khác không biết tụi tôi lén học thêm, thấy học sinh dám trả lời câu hỏi thì còn tự nhéo tay. Tưởng mình đang mơ. Trước kỳ thi tháng, tôi tự ra một đề mô phỏng theo đúng nội dung ôn tập thời gian qua. Chu Châu đứng đầu, tổng điểm vượt 500. Cả lớp cũng có kết quả rất tốt, hầu như đều vượt mốc 400. Có người vừa vui vừa bán tín bán nghi. Thanh Thanh có phải để tụi này đỡ quê mà bà ra đề dễ sơ không đó? Chu Châu ném viên phấn vào đầu cậu ta. Ngậm cái miệng chó lại, nghe lời Thanh Thanh là được. Hận ý như khi điểm thi thắng được công bố, cô Lưu cầm bảng điểm trong tay, mặt mày rạng rỡ như gió xuân thổi qua. Bắt đầu đọc điểm từng người. Từng bạn nghe thấy điểm mình đều mừng rỡ không tin nổi. Vì không ai là không cao hơn điểm bài thi mô phỏng tôi ra hôm trước. Thanh Thanh sau này là chị duy nhất của tụi này luôn. Đợt ôn tập thứ hai bắt đầu. Năm thầy cô bộ môn còn lại cũng biết chuyện tôi đứng lớp giảng bài, liền chủ động nhường tiết cho tôi. Vừa nhẹ việc lại còn rảnh rỗi. Cô ta học giỏi thì thôi, chứ thật sự kéo nổi cái lớp rác rưởi kia lên chắc. Vài người vẫn còn bán tín bán nghi, không ngờ đến kỳ thi giữa kỳ, cả lớp gần như đều tiến bộ vượt bậc. Chu Châu thậm chí còn vượt qua mốc 550 điểm. Một vài thầy cô không tin vào mắt mình, liền tranh thủ giờ nghỉ đến xem tôi dạy. Ban đầu còn mang theo ánh nhìn soi mói, nghi ngờ. Nhưng chẳng bao lâu sau, tất cả đều gật gù. Thậm chí lấy sổ ra ghi chép lia lịa. Có vài người còn rụt rè hỏi, Liễu Thanh Thanh, em cho thầy xin bản tài liệu được không? Tôi mỉm cười gật đầu. Cuối học kỳ một lớp 12 đến, Chu Châu tổng điểm vượt mốc 600. Trung bình cả lớp vượt 520, toàn khối náo động. Mức độ tiến bộ này, thật sự phải dùng từ kinh khủng để miêu tả. Cô giáo Lưu rót cho tôi chén trà, cẩn thận hỏi, Chu Châu được 600 điểm đã là ghê lắm rồi hả? Nền tảng của con bé vốn không vững, muốn nâng điểm nữa cũng khó lắm đúng không? Tôi nhìn mấy lá trà nổi lềnh bềnh trong chén, chậm rãi nói ra một câu khiến người nghe muốn té xỉu. Cô Lưu, nếu lớp cô có hai học sinh đậu Thanh Hoa hoặc Bắc Đại, cô tính sao? Cô Lưu giật bắn mình, tay bấm vào nhân trung, môi run run không thốt ra lời. Một lúc sau cô nhảy lò cò một vòng tại chỗ, ánh mắt nhìn tôi đầy kính phục như nhìn thần tiên giáng thế. Liễu Thanh Thanh, không đúng, phải gọi là Thanh thần. Cô đi nói ngay với hiệu trưởng. Từ học kỳ sau, toàn bộ thời khóa biểu lớp mình để em sắp xếp.

[30:45]Học kỳ cuối lớp 12, cả trường đều ngỡ ngàng nhìn lớp 10 con ngựa ô đen ngòm đột nhiên bật tốc độ bay vọt. Những học sinh từng bị gắn mác rác rưởi, vô vọng, giờ đây như thể trỗi dậy từ đống cho tàn. Đột ngột bùng nổ một ý chí mãnh liệt đến không tưởng, điên cuồng hút lấy từng giọt tri thức. Khi tất cả mọi người xung quanh đều đang chạy nước rút, muốn dừng lại hay lùi bước đã không còn dễ dàng nữa. Thế nên lớp 10 tập thể từng bị chối bỏ ấy, đồng lòng siết chặt hàm răng, như một dây cung căng hết cỡ. Dốc toàn lực vượt qua ranh giới sinh tử, cuối cùng mang tên kỳ thi đại học. Kỳ thi đại học kết thúc, Nhất Trung có hai học sinh đậu Thanh Hoa Bắc Đại. Cả hai đều đến từ lớp 11, một người là Liễu Thanh Thanh cô gái từng bị gọi mỉa mai là Diễm Sầu. Về sau được tôn làm Thanh thần. Người còn lại là Chu Châu kẻ từng nhuộm tóc đỏ rực, khiến giáo viên nghe tên đã sợ. Học sinh cá biệt đứng đầu danh sách đen. Lớp 15 đó chẳng khác gì một huyền thoại. Ngoài hai thủ khoa ấy, còn có 15 người khác vượt mốc 600 điểm. Những người còn lại toàn bộ đều vượt mốc 550, không một ai ngoại lệ. Tất cả đều từ lớp bùn nhão tưởng chừng không thể cứu vớt mà vùng dậy chạy về phía ánh sáng không ai từng nghĩ tới.

Need another transcript?

Paste any YouTube URL to get a clean transcript in seconds.

Get a Transcript