Thumbnail for Một chuyện đùa nho nhỏ | Ngữ văn 10 - Kết nối tri thức (DỄ HIỂU NHẤT) by VietJack THPT Official

Một chuyện đùa nho nhỏ | Ngữ văn 10 - Kết nối tri thức (DỄ HIỂU NHẤT)

VietJack THPT Official

24m 6s3,472 words~18 min read
YouTube auto captions
Transcript source

YouTube auto captions

This transcript was extracted from YouTube's auto-generated caption track. The transcript below is server-rendered so it can be read, searched, cited, and shared without opening the original YouTube player.

Timestamped outline
Pull quotes
[0:09]Hôm nay thì chúng ta sẽ cùng tìm hiểu một tác phẩm truyện ngắn một chuyện đùa nho nhỏ của nhà văn.
[0:09]Như chúng ta đã biết, cuộc đời của mỗi con người thì thường gắn bó với rất nhiều những kỷ niệm.
[0:09]Và viết về đề tài những kỷ niệm thì có một tác phẩm truyện ngắn rất hay, đó là một chuyện đùa nho nhỏ.
[0:09]Khi đọc văn bản, các em cần lưu ý về những chi tiết chính, những sự kiện chính trong câu chuyện.
Use this transcript
Related transcript hubs

[0:00]App Viet Jack. Hỏi bài miễn phí, trả lời tức thì. Vào thư viện app tải ngay app Viet Jack.

[0:09]Chào mừng các em đã đến với bài học ngày hôm nay. Hôm nay thì chúng ta sẽ cùng tìm hiểu một tác phẩm truyện ngắn một chuyện đùa nho nhỏ của nhà văn. Như chúng ta đã biết, cuộc đời của mỗi con người thì thường gắn bó với rất nhiều những kỷ niệm. Có những kỷ niệm thì theo chúng ta đến suốt cuộc đời. Và viết về đề tài những kỷ niệm thì có một tác phẩm truyện ngắn rất hay, đó là một chuyện đùa nho nhỏ. Và hôm nay thì chúng ta sẽ cùng khám phá văn bản này. Đầu tiên thì chúng ta sẽ đi vào phần một đọc văn bản. Khi đọc văn bản, các em cần lưu ý về những chi tiết chính, những sự kiện chính trong câu chuyện. Đặc biệt những lời thoại thể hiện được tâm trạng của nhân vật tôi và nhân vật Nadia trong câu chuyện này. Phần thứ hai chúng ta sẽ tìm hiểu chung về tác giả. hay còn gọi là Antôn sinh năm 1860 và mất năm 1904. Và chúng ta sẽ tìm hiểu về gia đình của thì sinh ra và lớn lên trong một gia đình buôn bán nhỏ tại thị trấn Taganc miền Nam nước Nga. Cuộc đời của thì gắn liền với những sự kiện chính như năm 1879 thì ông bắt đầu sáng tác truyện ngắn và kịch ngay khi theo học ngành y tại trường Đại học Tổng hợp Matcva. Năm 1890 thì được thừa nhận là một trong những nhà văn lớn nhất của văn học Nga. Năm 1904 qua đời vì bệnh lao phổi tại một khu điều dưỡng ở nước Đức. Và nói đến sự nghiệp sáng tác của thì nói đến một sự nghiệp rất là đồ sộ với nhiều thể loại. Có thể kể đến như hơn 500 truyện ngắn và truyện vừa ví dụ như anh béo và anh gầy, con kỷ nhông, phòng số 6. Và cũng có nhiều vở kịch như Hải Âu, cậu và hay là ba chị em. Và thì nổi bật với phong cách nghệ thuật đó chính là sự giản dị, thâm trầm và hàm súc. Những tác phẩm của thể hiện được một cốt truyện đơn giản, ít yếu tố gây cấn nhưng thường đặt ra những vấn đề có ý nghĩa xã hội to lớn và ý nghĩa nhân bản sâu xa. Đặc biệt trong tác phẩm của ông thì luôn luôn chú ý tới các chi tiết khắc họa nhân vật để tô đậm chủ đề tư tưởng của tác phẩm. Như vậy chúng ta có thể thấy rằng được xem là một trong những đại biểu lớn cuối cùng của văn học hiện thực nửa cuối thế kỷ 20 và là nhà cách tân thiên tài thể loại truyện ngắn và kịch nói. Nói đến văn học Nga thì không thể không nhắc tới. Phần tiếp theo chúng ta sẽ đi tìm hiểu về tác phẩm một chuyện đùa nho nhỏ. Thì tác phẩm này được in lần đầu tiên trên tạp chí dưới màn của Nga, số 10 ra ngày 12 tháng 3 năm 1886. Và đến năm 1899 thì đã chỉnh lý, bổ sung một số câu chữ, thay đổi phần kết truyện để đưa vào tuyển tập truyện ngắn. Dịch giả Phan Hồng Giang chuyển chữ một chuyện đùa nho nhỏ từ bản tiếng Nga thuộc tuyển tập này. Đây chính là xuất xứ của tác phẩm. Về thể loại thì một chuyện đùa nho nhỏ được viết theo thể loại là truyện ngắn với ngôi kể thứ nhất, người kể chuyện xưng tôi. Chúng ta sẽ sang đến phần tiếp theo đó là tóm tắt văn bản này. Sau khi đọc và lướt lại những chi tiết, những sự việc chính của một chuyện đùa nho nhỏ, chúng ta có thể tóm tắt văn bản với những nội dung chính sau. Nhân vật tôi dù chơi trượt tuyết và câu nói đùa, anh yêu em. Và chính câu nói này đã khiến cho vô cùng băn khoăn. Nàng không biết rằng ai đã nói câu nói ấy và can đảm để trượt tuyết hết lần này đến lần khác. Để mong muốn được ngay lại câu nói và muốn biết rằng ai đã nói câu nói đó. Và nàng ngại ngùng không dám hỏi và đắm chìm trong sự ngọt ngào của câu nói. Không được nghe câu nói ấy sau khi nhân vật tôi đi Petersburg đó là kỷ niệm hạnh phúc nhất trong đời nàng. Đây chính là bốn sự kiện chính trong truyện ngắn một chuyện đùa nho nhỏ mà chúng ta sẽ tìm hiểu. Dựa vào sự phát triển của các sự việc trong câu chuyện thì khám phá văn bản này chúng ta có thể phân chia bố cục làm bốn phần như sau. Phần đầu tiên đó là từ đầu cho đến nhìn chiếc găng tay của mình, nói về lần trượt tuyết thứ nhất. của nhân vật tôi và Na. Phần thứ hai tiếp theo cho đến cốt sao say là được là những lần trượt tuyết tiếp theo. Phần thứ ba chúng ta sẽ tìm hiểu từ tiếp cho đến xếp đồ đạc Na tự trượt tuyết một mình và câu nói Na, anh yêu em cuối cùng. Phần thứ tư, phần cuối cùng còn lại chính là cuộc sống hiện tại của hai nhân vật. Chúng ta sẽ lần lượt đi khám phá từng nội dung trong văn bản. Đầu tiên chúng ta sẽ khám phá về lần trượt tuyết thứ nhất của hai nhân vật. Như vậy câu chuyện này được kể theo hồi ức của nhân vật tôi. Và chúng ta thấy rằng bắt đầu câu chuyện đó chính là thời điểm là lúc đó. Vậy lúc đó là thời điểm nào? Đây chính là thời điểm bắt đầu của ký ức nhân vật tôi và Na. Hay nói cụ thể hơn đó là thời điểm của quá khứ, của lúc diễn ra những kỷ niệm của nhân vật tôi và Na. Và trong ký ức thì nhân vật tôi nhớ lại câu chuyện mà mình đã rủ nhân vật Na đi trượt tuyết. Và đối với việc trượt tuyết thì nó là một nỗi sợ của Na và nỗi sợ này được miêu tả thông qua những chi tiết như thế nào. Ví dụ như ghê sợ tưởng như là một vực sâu vô tận khi mà trượt tuyết. Rồi sợ hết hồn không thở được nữa, nàng sẽ chết mất, phải phát điên lên mất. Rồi nàng run rẩy, gương mặt nàng tái nhợt đi. Như vậy đây chính là những chi tiết thể hiện tâm trạng cảm xúc nỗi sợ của nhân vật khi mà đi trượt tuyết. Đây chính là những chi tiết miêu tả một cách rất là chân thực với Na thì trượt tuyết là một cuộc phiêu lưu, một điều đáng sợ, kinh hoàng mà nàng phải đối mặt. Nhưng trước lời dù của nhân vật tôi thì Na đã đồng ý để trượt tuyết. Và khi mà hai người trượt tuyết từ trên cao xuống dốc thẳng thì nhân vật tôi đã nói câu nói Na, anh yêu em. Và câu nói này xuất hiện trong một thời điểm rất đặc biệt, chúng ta có thể quan sát trong sách giáo khoa để thấy được cảnh miêu tả sự xuất hiện của câu nói này. Chiếc xe lao vun vút như một viên đạn. Làn không khí bị xé rách ra quật vào mặt, gào rít bên tai dữ tợn đâm vào da buốt nhói. Gió ép mạnh đến nghẹt thở tưởng chừng như như một con quỷ nào đang giờ tay nắm lấy chúng tôi và vừa rù lên vừa kéo xuống địa ngục. Chỉ một giây lát nữa thôi có lẽ chúng tôi sẽ chết.

[7:39]Trong cái khoảnh khắc đối diện với sự sợ hãi, đối diện với khoảnh khắc tưởng chừng như là sẽ chết. Thì lúc đó câu nói Na, anh yêu em đã xuất hiện. Đây là một hoàn cảnh rất là đặc biệt, hoàn cảnh mà cả hai nhân vật đều phải đối diện với nỗi sợ trượt tuyết từ trên cao xuống. Và mọi thứ lúc này đều tập trung, đều dồn nén với nỗi sợ hãi.

[8:10]Và chúng ta cũng thấy rằng câu nói Na, anh yêu em đã tác động rất lớn đến Na.

[9:18]Một cô nàng vốn sợ trượt tuyết, một cô nàng vốn coi trượt tuyết là một cuộc phiêu lưu, sự kinh hoàng. Thì bây giờ để tìm ra một câu trả lời ai là người nói câu nói đó, nàng đã quyết định trượt tuyết những lần tiếp theo. Và chúng ta thấy rằng trước khi mà đưa ra cái quyết định là trượt tuyết ấy thì đã chăm chăm nhìn vào nhân vật tôi bằng cặp mắt buồn dầu, nôn nóng và bồn chồn. Buồn dầu vì sao? Vì không có lời đáp. Bồn chồn nôn nóng vì sao? Vì mong mỏi có lời đáp, đúng không nào? Và nàng chờ mong nhân vật tôi sẽ tự nói ra cái điều bí ẩn. Và nàng cần nói một điều gì nhưng nàng không tìm được lời. Đây chính là tâm trạng của nhân vật tôi trước khi quyết định trượt tuyết. Và những chi tiết này đã chứng tỏ một điều rằng đã rất băn khoăn, suy nghĩ không biết rằng ai là người đã nói câu Na, anh yêu em, đúng không nào? Và thái độ của nhân vật tôi là gì? Ôi, gương mặt đáng yêu của nàng mới ngộ nghĩnh làm sao. Một chi tiết nhưng đã thể hiện đầy đủ thái độ của nhân vật tôi. Đó là thái độ đùa cợt với những đấu tranh do dự của Na. Và rồi chúng ta thấy rằng vẫn chọn trượt tuyết những lần tiếp theo. Khung cảnh trượt tuyết vẫn vậy, chúng tôi lại lao xe về phía vực thảm khủng khiếp và gió lại gào. Tiếng xe lại rít lên và cũng lúc đó chiếc xe lao nhanh nhất, tiếng gió gào rít ghê gớm nhất, tôi lại nói Na, anh yêu em.

[11:11]Ở đây chúng ta thấy rằng tâm trạng của Na khi nghe những lời nói này đó là không yên chút nào. Nàng không chịu được nữa, nét mặt rầu rĩ như muốn khóc. Rồi đăm đăm nhìn lên mặt tôi theo dõi đôi môi của tôi. Tâm hồn nàng đang đau khổ, cố dằn lòng để khỏi thốt lên, không, gió không thể nói những lời ấy. Na đã tự đặt ra cho mình mối nghi hoặc, hay là gió nói từ đó, hay là gió đã nói câu nói anh yêu em. Nhưng chính nàng lại phủ nhận không, gió không thể nói những lời ấy, bởi vì sao? Bởi vì nàng biết rằng gió không thể nói được và gió cũng không thể gửi đến nàng những lời ngọt ngào như vậy. Nàng không biết ai là chủ nhân của câu nói đó, nhưng trong tâm trạng của nàng trong suy nghĩ của nàng đang nghĩ rằng chính nhân vật tôi là người đã nói câu Na, anh yêu em. Vậy câu nói này đã tác động tới nhân vật Na như thế nào? Mặc dù đã nghe lại lần thứ hai, lần thứ ba, nhưng đối với Na thì nàng đã quên nghe những lời nói ấy và không thể sống thiếu. Rồi câu nói ở đây bỗng nhiên trở nên có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Nó có sự mê hoặc to lớn khiến cho nàng đắm say đến nỗi không thể nào thiếu được nó. Câu nói đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của Na, nó chính là niềm hạnh phúc ngọt ngào, là sự quen thuộc đến dễ chịu mà muốn nắm giữ, muốn giữ gìn và muốn sở hữu. Và chúng ta cũng thấy rằng câu nói Na, anh yêu em lần cuối cùng cũng đã vang lên.

[16:30]Và hai nhân vật ở đây xuất hiện trong cảnh chia tay là gì? Thế nào đó khoảng hai ngày trước khi đi vào một buổi chiều mà tôi ngồi trong khu vườn nhỏ ngăn cách với sân nhà bởi một hàng rào cao có đinh nhọn. Trời hãy còn lạnh, tuyết hãy còn đọng lại dưới đống phân ủ hoai một cây cố hết còn trơ trội, nhưng hương vị một sân đã đến từng đàn. Quạ bay về tổ chú đêm dội lên quàng quạng, tôi đến bên hàng rào và ghế nhìn qua khe hở. Đây là một chi tiết rất hay, khắc họa cái hình ảnh mà trước khi hai nhân vật chia tay đó là sự xuất hiện của hàng rào có đinh nhọn. Là một chi tiết dầu tính nghệ thuật trong câu chuyện này. Vậy thì hàng rào đinh nhọn, vậy thì chi tiết hàng rào có đinh nhọn đã thể hiện một cái ý nghĩa như thế nào? Nó giống như là một bức tường mỏng ngăn cách hai nhân vật. Hai nhân vật chỉ cách nhau bởi một hàng rào, nhưng lại như cách nhau bởi mấy ngôi nhà. Và hành động ghế nhìn qua khe hở của nhân vật tôi mang theo sự tò mò không biết đang làm gì, nghĩ gì và nhân vật tôi có một tâm trạng phức tạp khi nhìn thấy khuôn mặt dầu rĩ của Na. Đây chính là niềm u sầu là tâm trạng phức tạp của nhân vật tôi khi mà hai nhân vật chỉ cách nhau bởi một hàng rào nhưng họ lại như bị ngăn cách bởi hai thế giới, bởi vì không thấu hiểu, không đồng điệu được với suy nghĩ, với tình cảm với trái tim của nhau. Và trong trò đùa với cái câu nói Na, anh yêu em không chỉ có Na là người thiệt thòi mà nhân vật tôi cũng là người phải chịu mất mát sau lời nói đùa đó. Bởi vì tuy anh bày ra trò đùa nhưng nó lại không mang lại kết quả tốt đẹp gì. Na vẫn không biết ai là người nói câu nói ấy và anh vẫn chưa thật sự bày tỏ tấm lòng mình với nàng để rồi phải đi xa trong sự u sầu. Chúng ta hãy chú ý đến chi tiết cuối của câu chuyện, chi tiết Na đón nhận câu nói Na, anh yêu em lần cuối cùng. Nàng đáng thương đưa hai tay mình về phía trước như muốn cầu xin nàng gió đem đến cho nàng những lời yêu thương đó một lần nữa. Và tôi chờ khi có làng gió đến thì thào nói Na, anh yêu em. Trời, điều gì đã xảy ra với nàng lúc ấy? Na khẽ kêu lên và khuôn mặt nàng bỗng tràn hòa một nụ cười rạng rỡ.

[19:07]Na đưa hai tay lên đón lấy gió, trong nàng lúc ấy thật mừng rỡ, xinh đẹp, hạnh phúc khi mà được đón nhận cái câu nói đó. Đây là những chi tiết đã khắc họa cái hình ảnh một cô gái đáng thương muốn nếu giữ những gì đẹp đẽ nhất thuộc về mình. Và chỉ sợ rằng gió sẽ mang những lời đó đi mất. Đó là một hành động rất đẹp, cũng là một hành động mang cái sắc gợi cho câu chuyện này. Và cảnh chia tay của hai nhân vật là khung cảnh được khắc họa khi xuân sang. Và chúng ta thấy rằng khung cảnh chia tay khi mùa xuân đến là khung cảnh mà mang đến cho người đọc sự suy ngẫm về các nhân vật, về cuộc đời. Mỗi nhân vật rồi sẽ có lúc phải chia xa nhau, cuộc đời dù muốn hay không vẫn sẽ có những lúc mà cuộc chia ly khiến cho chúng ta thấy đau buồn. Và đây là những gì đẹp đẽ nhất, câu nói đó là những gì đẹp đẽ nhất đối với cuộc đời Na. Là những gì đáng nhớ nhất đối với nhân vật tôi. Và đó là những gì được gói ghém trong hai chữ ký ức, hoài niệm. Và cuộc sống hiện tại của hai nhân vật bây giờ như thế nào? Thì chúng ta có thể thấy rằng phần cuối cùng của câu chuyện đã khắc họa cuộc sống của hai nhân vật trong thời điểm hiện tại. Nhân vật tôi trở về với thời điểm bây giờ. Bây giờ là gì? Là hoài niệm với một tâm trạng phức tạp. Và nghĩ về cái cuộc sống hiện tại. Hiện tại thì Na đã có cuộc sống riêng, có hạnh phúc riêng và câu nói hồi xưa đã trở thành kỷ niệm mà nàng còn nhớ mãi. Còn nhân vật tôi thì vẫn không biết vì sao hồi ấy lại nói những lời ấy với Na và tại sao phải đùa như vậy. Đây cũng là một kết thúc đóng cho câu chuyện khiến cho người đọc có nhiều suy ngẫm. Như vậy chúng ta đã khám phá với bốn nội dung chính trong văn bản này. Chúng ta sẽ tổng kết những nét chính về nội dung và nghệ thuật. Về nội dung thì chúng ta cần nhớ những nội dung chính sau mà văn bản đã thể hiện. Đó chính là cảm hứng chủ đạo của truyện ngắn chính là cảm hứng yêu thương, khinh và nhớ lại những sự việc trong quá khứ nay đã trở thành một kỷ niệm. Và thành công của nội dung này đã được thể hiện một cách rất xuất sắc thông qua nghệ thuật đó chính là câu chuyện được kể với ngôi kể thứ nhất và nghệ thuật miêu tả thành công tâm lý của nhân vật của tác giả. Sang đến phần tiếp theo, chúng ta hãy cùng vận dụng với một câu hỏi ngắn sau đây. Hãy viết đoạn văn ngắn để phân tích hình ảnh hàng rào trong truyện ngắn một chuyện đùa nho nhỏ. Như vậy chúng ta có thể thấy rằng chi tiết hàng rào là một chi tiết mà xuất hiện trong cuộc chia tay của hai nhân vật. Vậy thì chi tiết này có ý nghĩa như thế nào? Để trả lời được câu hỏi này thì đầu tiên chúng ta cần đọc lại toàn bộ tác phẩm một lần nữa để cảm nhận được cái hay, cái đẹp của tác phẩm. Thứ hai, chúng ta cần đọc kỹ đoạn văn viết về chi tiết hình ảnh hàng rào để có thể phân tích được hình ảnh này. Và trong đoạn văn của chúng ta chúng ta cần phải thể hiện được những nội dung sau. Đầu tiên chúng ta cần phải khẳng định rằng chi tiết hàng rào là một mấu chốt quan trọng, là hình ảnh biểu tượng cho sự ngăn cách tâm hồn của hai nhân vật. Đây cũng là chi tiết mang màu sắc nghệ thuật rất ấn tượng trong tác phẩm. Và nhân vật tôi trước khi phải đi đã đứng nhìn Na qua khe hở của hàng rào cao có đinh nhọn. Đây chính là hoàn cảnh để chi tiết hàng rào có đinh nhọn xuất hiện. Và hình ảnh hàng rào chính là hình ảnh ngăn cách khu vườn nhà nhân vật tôi với sân nhà nơi mà Na đang đứng nhìn trời với tâm trạng u sầu. Và đây cũng chính là hình ảnh ẩn dụ về bức tường ngăn cách giữa hai nhân vật. Hai con người, hai tâm hồn dù ở cùng một không gian địa lý nhưng lại không chạm được đến nhau. Và qua chi tiết hàng rào này thì chúng ta thấy rằng nhân vật tôi đã nhờ gió để gửi đến Na câu nói anh yêu em lần cuối. Nó giống như một lời chào tạm biệt vậy. Và khi nhân vật tôi đứng nhìn Na qua hàng rào đã có một tâm trạng đau buồn khiến cho chúng ta thương cảm với số phận của hai nhân vật. Như vậy thì với những nội dung này thì chúng ta đã hoàn thành được nhiệm vụ viết đoạn văn ngắn. Cảm ơn các em đã theo dõi bài học ngày hôm nay và hẹn gặp lại các em trong bài học lần sau. Khoa học về rách.

[23:59]Sự lựa chọn của hàng triệu phụ huynh và học sinh. Trải nghiệm ngay khoa học của Jack.

Need another transcript?

Paste any YouTube URL to get a clean transcript in seconds.

Get a Transcript