[0:00]sau khi thức tỉnh và nhận ra mình là nữ phụ độc ác, tôi quyết định mặc kệ sự đời. tham gia sâu tạp kỹ chăm sóc trẻ em cùng đứa con trai riêng bảy tuổi của chồng, trong khi các bà mẹ khác chăm chút làm bữa ăn dinh dưỡng cho con. ai nấy đều dịu dàng, đảm đang và toàn năng, thì tôi, chơi game đến nửa đêm, rồi ngủ một mạch đến tận trưa trật. À, cũng không hẳn là ngủ một mạch, giữa chừng tôi bị thằng bé gọi dậy hai lần. Một lần là lúc nó đã làm xong bữa sáng, một lần là làm xong bữa trưa. Nó gọi tôi dậy ăn sáng, ăn trưa. Và rồi, cặp mẹ con chúng tôi thế mà lại nổi dần dần. Cư dân mạng để lại bình luận hot nhất vì để chăm sóc bà mẹ già không hiểu chuyện, đứa trẻ còn nhỏ xíu mà đã phải thao tâm tùng trí. ha ha ha ha ha tôi không ăn đồ ăn vặt của cô, cũng không uống sữa của cô. Cô đừng có làm phiền tôi. Cậu bé có khuôn mặt xinh trai như bước ra từ truyện tranh thiếu niên bực bội gào lên, khiến đầu tôi đau nhói. Đồ ăn vặt và sữa trên tay tôi đều bị thằng nhóc hất văng xuống đất. Sau cơn đau, não tôi đột nhiên tỉnh táo một cách chưa từng thấy. Vô vàn ký ức phủ bụi ùa về. Tôi chợt bừng tỉnh, tôi đã xuyên không vào một cuốn sách và làm nữ phụ độc ác. Nữ chính Hà Tĩnh Tĩnh một lòng lo sự nghiệp, còn tôi nữ phụ thì dùng mọi thủ đoạn để gả cho nam chính tổng tài bá đạo Lục Dư Xuyên, người đã có một đứa con trai. kết hôn chưa đầy nửa năm, Hà Tĩnh Tĩnh ngỏ ý muốn kết hôn, Lục Dư Xuyên liền lập tức đòi ly hôn với tôi. Cậu con trai riêng Lục Hi hóa thân thành thần trợ công cho hai người họ, cả nhà ba người hạnh phúc viên mãn. Còn tôi nữ phụ sinh hận vì yêu, đeo bám nam chính, hãm hại nữ chính, ngược đãi con chồng, cuối cùng chết thảm. biết được tất cả những điều này, cả người tôi không ổn chút nào, chỉ hận không thể ly hôn ngay tại chỗ, tránh xa nam nữ chính và đứa con chồng. nhưng sau đám cưới, Lục Dư Xuyên đã ra nước ngoài công tác, đến giờ vẫn chưa về. mà tôi của lúc trước khi chưa thức tỉnh, vì muốn bồi đắp tình cảm với Lục Hi nên đã mang nó đi ký hợp đồng tham gia một show tạp kỹ chăm trẻ. Bây giờ tôi và Lục Hi đã có mặt trong tổ chương trình rồi, hủy hợp đồng thì phải đền tiền. Đòi tiền tôi thì thà lấy mạng tôi đi, tôi quyết định bày lặn, cứ vật vờ cho qua chuyện đến khi quay xong rồi tính. Đứa trẻ vừa bực dọc gào lên với tôi, hất văng đồ ăn vặt và sữa tôi đưa xuống đất chính là Lục Hi. Thằng nhóc trông rất tuấn tú, mắt đen láy, lông mi dài, da siêu đẹp mặc chiếc áo hoodie form rộng chất xịn sò cùng quần túi hộp bó gấu màu đen, trông vừa moi lại vừa ngầu. Chỉ có điều cái tính tình thối tha thì y hệt bố nó. nhưng Lục Hi đi tham gia show cùng tôi là do tôi cầu xin bố nó. Tôi bảo muốn bồi đắp tình cảm mẹ con với Lục Hi. Lục Dư Xuyên cưới tôi vốn cũng chỉ muốn làm một ông bố rảnh tay mặc kệ sự đời, thấy tôi chủ động đòi chăm con, anh ta liền dùng uy quyền làm cha ép Lục Hi đồng ý. thế là suốt dọc đường đi, Lục Hi cứ xì cái mặt lạnh lùng nhỏ xíu ra với tôi. Còn tôi thì vác cái mặt già ra ân cần hỏi han, quan tâm chăm sóc nó từng ly từng tí, hết đưa nước lại đưa đồ ăn, xun xoe nịnh bợ như một bà vú em. nhưng người phải cố gắng bồi đắp tình cảm mẹ con là tôi của lúc chưa thức tỉnh, còn tôi lúc này đã giác ngộ rồi. Cứ nghĩ đến chuyện thằng nhóc này trước mặt tôi thì như ngọn núi băng nhỏ. Lát nữa đến chỗ nữ chính Hà Tĩnh Tĩnh lại lập tức biến thành cún con nịnh nọt, vừa ngoan ngoãn vừa nghe lời lại dẻo miệng, thì đừng nói nó chỉ là con chồng. Dù có là con đẻ tôi lúc này cũng lười hầu hạ. Ồ, là cậu nói không cần đấy nhé, tôi không làm phiền cậu nữa. Tôi dứt khoát gom hết đống đồ ăn vặt rơi trên đất vào túi, lại bới từ trong túi ra bịch bim bim vị chanh yêu thích nhất, rồi giở dạt mở ra ăn. trên đời không có việc gì khó, chỉ cần mình chịu bỏ cuộc. Lục Hi hừ nhẹ một tiếng, có vẻ như hoàn toàn không tin. Trước khi thức tỉnh, tôi là một đứa não yêu đương ngu ngốc. dựa vào khuôn mặt được ông trời ban cơm ăn để ký hợp đồng với công ty giải trí của Lục Dư Xuyên. Sau đó tôi dồn hết tâm trí xoay quanh anh ta, hoàn toàn vứt công việc ra sau đầu. Có mấy lần vì muốn chạm mặt anh ta mà tôi cúp cua trốn khỏi phim trường, khiến người trong giới oán thán ngút trời, bị cư dân mạng chửi mắng thê thảm. Lúc này tôi vừa xuất hiện trong phòng livestream đã tràn ngập tiếng chửi rủa. Đệt, con mụ não tàn này đến thật kìa. Đi chết đi. Thứ buồn nôn thế này mà cũng được đứng chung khung hình với nữ thần Tĩnh Tĩnh của tao á. Cô ta xứng sao? nhìn bé Lục Hi đáng yêu bên cạnh cô ta chưa. Cố tình sáp lại làm mẹ kế người ta đấy. Nghe nói bối cảnh của bé cưng này khủng lắm. Còn bình hoa di động như cô ta làm sao trèo cao được ạ. He he, ai hiểu tự hiểu. bị bóc phốt như vậy, cộng thêm đủ mọi hành vi xun xoe nịnh nọt của tôi với Lục Hi dọc đường đi. Phần bình luận đều chửi tôi là con cóc ghẻ không biết xấu hổ, liếm cầu kè nịnh bợ, hám tiền. Còn vì Lục Hi từ đầu đến cuối không thèm đếm xỉa đến tôi, lần duy nhất mở miệng cũng là để nổi cáu, nên cư dân mạng thi nhau khen nó là tiểu thanh tĩnh trốn nhân gian, tỉnh táo nhất trần đời. Tôi thầm thở dài trong lòng. Mấy người này không thấy tôi đã cải tà quy chính, làm lại cuộc đời rồi sao? Tôi cầm lấy một hộp sữa bóc ống hút cắm mạnh vào. Lục Hi quay đầu nhìn tôi, cái miệng nhỏ khinh bỉ nhếch lên, mang vẻ mặt cô có nịnh nọt thế nào cũng vô dụng, sữa cô đưa tôi quyết không uống. cắm ống hút xong tôi chẳng thèm hỏi nó tiếng nào, tự mình hút một ngụm. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp trai của thằng nhóc cứng đờ, chắc chắn nó tưởng tôi sẽ giống như trước, vì muốn thể hiện hình tượng mẹ hiền trước mắt nó mà ân cần dâng sữa cho nó uống. Suy cho cùng từ lúc quen nó tới giờ, tôi vẫn luôn giống như một con liếm cầu mà cư dân mạng chửi bới, không ngừng nghỉ lấy lòng nó và bố nó. Ai mà ngờ được lúc này tôi lại tự mình uống luôn. Cư dân mạng không bình tĩnh nổi nữa. Vãi, mụ này bị bệnh gì à? Lạt mềm buộc chặt sao? Với đứa trẻ bảy tuổi mà cũng dùng thủ đoạn. Tôi, chắc nghĩ nhiều rồi hả. Đến hiện trường ghi hình là một khu nghỉ dưỡng đồng quê hẻo lánh. khách mời sẽ ở trong một tòa nhà nhỏ ba tầng. Những khách mời khác vẫn chưa đến, tôi và Lục Hi mỗi người ngồi một ghế sofa. nó chơi Rubik của nó tôi bấm điện thoại của tôi. động tác ăn vặt vẫn không dừng lại trước khi xuất phát, vì mải xoay quanh Lục Hi nên tôi chưa hề ăn sáng. Lúc này tôi ăn xong bim bim, gặm chân gà, gặm chân gà xong lại ăn bánh quy, trái cây sấy, hạt xẻ cười xử lý bằng hết. Lục Hi lén nhìn tôi mấy lần, khuôn mặt nhỏ nhắn rõ ràng càng lúc càng đen lại. Đợi đến khi tôi cầm ống hút chọc vào chai sữa chua uống yêu thích nhất của nó, cũng là chai duy nhất trong túi, nó không thể bình tĩnh được nữa. Vụt đứng phắt dậy, cô ăn hết rồi thì tôi ăn cái gì. Hai, xong rồi, hi hi mắc mưu rồi. con mụ này chắc đắc ý chết mất. Giờ mụ ta chắc chắn sẽ đưa hết đồ ăn vặt cho thằng bé, hi hi sẽ tự nhiên có thiện cảm với mụ ta thôi. Hai, thất vọng quá. hi hi không có lỗi được chưa. Là do con mụ chết tiệt này quá độc ác, dùng đồ ăn dụ dỗ một đứa trẻ bảy tuổi thế này, ai mà chống đỡ nổi. Tôi đây một bé lớn mười chín tuổi cũng không đỡ nổi được chưa. Tôi cắm ống hút vào chai nói với Lục Hi là cậu nói đấy nhé, cậu không ăn đồ của tôi. Lục Hi đỏ bừng mặt, hất cái cằm nhỏ trắng trẻo lên, nhưng bây giờ tôi muốn ăn, cô đưa đây cho tôi. Muộn rồi, Lục Hi cậu là người lớn, tôi là trẻ con, cô không thể nhường cho tôi sao. Ai cũng là lần đầu làm người, dựa vào đâu tôi phải nhường cậu. Lục Hi đỏ mặt tía tai hơn, như lòng tự tôn chết tiệt của một đứa trẻ khiến nó không cam lòng nhận thua, buột miệng gào lên, nhưng tôi là con trai cô. Cô từng nói cô sẽ coi tôi như con ruột cơ mà. Ồ, đó là trước kia. Bây giờ sau khi kết hôn với bố cậu, tôi phát hiện ra tính cách của tôi và bố cậu thực sự không hợp nhau. Tôi chuẩn bị ly hôn với anh ta rồi. Cậu sắp không phải là con trai tôi nữa. nói xong tôi ngậm ống hút bắt đầu uống ừng ực. Cô nói đấy nhé không được nuốt lời. Tôi sẽ gọi điện cho bố tôi ngay bây giờ, nói cô muốn ly hôn với ông ấy. nó còn dùng ánh mắt khiêu khích nhìn tôi. Trẻ con thời nay khôn quá, trưởng thành quá sớm. Trước kia nó đã chứng kiến quá nhiều lần bộ dạng khép nép của tôi trước mặt bố nó. trong đó có một lần vì muốn gặp mặt bố nó mà tôi còn não tàn đến mức chuẩn bị lấy cái chết ra đe dọa. Vì thế, ngay cả một đứa trẻ như nó cũng biết tôi yêu bố nó muốn chết đi sống lại. Lúc này tôi nói muốn ly hôn, Lục Hi tưởng tôi chỉ đang hù dọa nó. Tôi nuốt một ngụm sữa xuống, gật đầu như gà mổ thóc, ừ ừ ừ, cậu gọi đi, cậu gọi đi. Lục Hi hoàn toàn không ngờ tôi lại trả lời dứt khoát đến vậy, khu bình luận cũng chìm vào sự im lặng hiếm hoi. Một lúc lâu sau trên màn hình mới nổi lên vài dòng chữ, hình như cô ta không phải đang dùng chiêu lạt mềm buộc chặt, cũng không phải nói dối chuyện ly hôn đâu nhỉ. nói chuyện ly hôn trên sâu cô ta làm thật à. Cuộc hôn nhân hào môn vứt hết liêm sỉ mới liếm được mà nỡ bỏ sao. khó trách là cuối cùng cũng trút hết nước trong não ra rồi nhưng nói ly hôn ngay trước mặt trẻ con thì cũng không ra gì thật. Có gì đâu, mẹ kế thôi mà. Hơn nữa Lục Hi đâu có thích cô ta, cô ta đòi ly hôn có khi Lục Hi mừng còn không kịp. Dù sao tôi cũng không ưa nổi cô ta. Bên ngoài tòa nhà vang lên tiếng bước chân, khu bình luận bùng nổ cái vèo, nhưng không còn dòng nào nhắc đến tôi và Lục Hi nữa. Bây giờ cả màn hình đang điên cuồng nhắc đến Hà Tĩnh Tĩnh. A a a a a nữ thần giáng lâm. Nữ thần đẹp quá, bảo bối ngoan quá. Tĩnh bảo uy vũ, thân hình bé nhỏ ẩn chứa sức mạnh to lớn, không hổ là bảo bối nhà tao. Cuối cùng cũng canh được Tĩnh Bảo nhà tao rồi hu hu, Tĩnh Bảo đẹp quá liếm màn hình điên cuồng. jpg Hà Tĩnh Tĩnh thân hình mảnh mai, trên lưng vác một cái ba lô to đùng, một tay kéo chiếc vali khổng lồ, tay kia dắt theo một bé trai kháu khỉnh khoảng năm tuổi bước vào. Cô ấy mỉm cười chào hỏi tôi. Sau khi tháo đống đồ lỉnh kỉnh xuống, cô cẩn thận bế bé trai lên ghế sofa ngồi ngay ngắn. Hà Tĩnh Tĩnh là khách mời độc thân duy nhất trong tập này. Đứa bé cô dắt theo là một bé trai do đạo diễn tuyển chọn kỹ lưỡng, tên là Tề Gia Hào, ngoại hình sáng sủa, thông minh, ở trường mầm non được mệnh danh là thần đồng nhí. Hà Tĩnh Tĩnh kéo khóa ba lô, lấy ra một vỉ sữa và đi đến trước mặt Lục Hi, người vẫn đang trừng mắt nhìn tôi, rồi dịu dàng mỉm cười, Tiểu Hi. Đúng lúc cô mang theo sữa mà cháu thích nhất này, cho cháu. Cô ta và Lục Hi có vẻ rất thân thiết. Tôi không hề cảm thấy bất ngờ, cách hành xử của cô ta giống hệt như trong cốt truyện. Nếu tôi chưa thức tỉnh thì lúc này tôi đã nổ tung rồi. Trước khi đến tổ chương trình này, tôi nhận được một phong bì nạc danh, bên trong là ảnh Hà Tĩnh Tĩnh ngồi xe của Lục Dư Xuyên, Lục Dư Xuyên ôm Hà Tĩnh Tĩnh. Hà Tĩnh Tĩnh cũng là nghệ sĩ của công ty Lục Dư Xuyên. Cô ta là tiểu hoa đán tuyến một, hai người bình thường trông chẳng có giao tiếp gì ngoài đời tư. Đột nhiên nhận được những bức ảnh như vậy, tôi không dám tin hai người họ có quan hệ mờ ám. Nhưng khi đến tổ chương trình này, thấy Hà Tĩnh Tĩnh và Lục Hi thân thiết như vậy, phải biết rằng Lục Hi luôn ngại cho người khác biết nó thích uống. Tôi chưa cần nhìn kỹ đã lập tức tin ngay nội dung trong ảnh, đinh ninh rằng hai người họ thật sự có gian tình và. Cũng từ đó tôi bắt đầu hành trình hắc hóa tự tìm đường chết của một nữ phụ. Tôi ra lệnh cưỡng chế không cho Lục Hi uống sữa cô ta đưa, nhưng tôi càng cấm, Lục Hi càng đòi uống, làm dùng beng lên cực kỳ khó chịu. khán giả cũng càng mắng chửi tôi thậm tệ. Nhưng lúc này tôi đã giác ngộ rồi. Hà Tĩnh Tĩnh muốn tương tác với Lục Hi, tôi lưu loát nhường lại ống kính, lùi ra một góc tiếp tục uống sữa, bấm điện thoại của mình. Khu bình luận lại thi nhau khen ngợi Hà Tĩnh Tĩnh. Tĩnh Tĩnh đúng là một thiên thần cô ấy dịu dàng quá. Vừa nãy trên đường tới đây xem livestream, biết hi hi muốn uống sữa, vừa đến nơi đã dỗ dành Tiểu Hi Hi ngay. nói chứ nếu mẹ kế của Hi Hi không phải là con mụ não tàn kia, mà là Tĩnh Bảo dịu dàng, thì khung cảnh chắc chắn sẽ hài hòa và đẹp đẽ biết bao. Tao hơi muốn đu couple tình mẹ con của Tĩnh Bảo và Hi Hi rồi đấy. Tôi cứ công khai mong tiểu tam chen chân lên ngôi ngay trước mặt chính thất đã có giấy đăng ký kết hôn. thể loại có thể thốt ra những lời phản cảm nát bét tam quan thế này, rốt cuộc ai mới là kẻ não tàn hơn đây. cứ làm như Lục Hi không có lỗi, Hà Tĩnh Tĩnh cũng không có lỗi, lỗi lầm toàn bộ đổ lên đầu tôi vậy. Bất kể Lục Hi và Hà Tĩnh Tĩnh làm gì, khán giả đều tâng bốc họ, chỉ chửi mỗi mình tôi. Tôi bực bội bắt đầu chơi game. Tôi đã tránh đi rồi. tự nhiên thấy ngực nặng nặng, Hà Tĩnh Tĩnh ném một vỉ sữa vào lòng tôi. Tôi, Tiểu Hi ngại không dám nhận, cô cầm giúp thằng bé, lát nữa cho thằng bé uống nhé. Hà Tĩnh Tĩnh vẫn đang cười, giọng điệu vẫn rất dịu dàng, nhưng ánh mắt rõ ràng có chút lạnh lẽo. Tôi khó hiểu nhìn sang Lục Hi. Lục Hi trừng mắt nhìn tôi. Tôi, thằng nhóc thối này sao tự nhiên lại không làm theo bài rồi. Hà Tĩnh Tĩnh tinh nghịch chớp mắt với tôi, giang lê à, cô là người lớn, đừng có không hiểu chuyện mà đi giành đồ ăn của trẻ con nữa nhé. Cô mà thèm quá thì cũng dáng nhịn, đợi quay xong chương trình về hãng mua. Tĩnh Tĩnh dạy dỗ chí lý quá. con mụ này tham ăn thật, đồ ăn vặt của con nít cũng giành. Đúng vậy, cô ta là lợn à. đang yên đang lành cớ gì cứ kêu nhắc con mụ đó mãi vậy. Ngắm nữ thần Tĩnh Tĩnh của chúng ta không thơm hơn sao. Tôi, tôi cầm lấy vỉ sữa nhét dứt khoát vào tay Lục Hi, cầm lấy của cậu tất. Sau này hết thì cứ bảo cô ấy, tin rằng cô ấy sẽ rất sẵn lòng mua cho cậu mãi thôi. Hà Tĩnh Tĩnh hai mắt sáng rực lên, còn thân mật khoác tay lên vai Lục Hi, vẻ mặt hiền từ, tất nhiên rồi tiểu hi chỉ cần cháu muốn uống, cứ bảo dì Tĩnh. Dì Tĩnh sẽ mua hết cho cháu. Tôi, tôi đứng dậy đi thẳng ra ngoài tòa nhà nhỏ. Lão tử không trêu vào nổi thì lão tử né đi là được chứ gì. Hôm nay không có nhiệm vụ chính thức của chương trình, chủ yếu ghi lại cảnh các khách mời khởi hành và đến nơi. Những người đến sớm như chúng tôi, tổ chương trình có sắp xếp bữa ăn. Ngoài việc tôi không đi theo cốt truyện mà ngồi chơi game xả láng suốt cả ngày, thì hôm nay Lục Hi đều ở cùng Hà Tĩnh Tĩnh và Tề Gia Hào. đợi tất cả khách mời đến đông đủ thì đã là buổi tối, các phòng được chia bằng cách bốc thăm. nhóm của tôi, Lục Hi và Hà Tĩnh Tĩnh bốc trúng hai phòng cạnh nhau, mỗi phòng có hai giường. Tôi chơi game hơn nửa ngày, tắm rửa xong lên giường nằm tiếp tục chơi. mười rưỡi tối, Lục Hi về phòng. tay tôi vẫn không ngừng thao tác, đầu không ngẩng lên hỏi sao cậu lại về đây. Theo tiến độ cốt truyện, sau khi Hà Tĩnh Tĩnh giải vây và tặng sữa cho nó, nó sẽ thích nữ chính dịu dàng xinh đẹp, suốt ngày thích bám lấy cô ta. Nằm mơ cũng muốn cô ta làm mẹ mình. còn tôi, một nữ phụ, hôm nay không hề đi phá đám, ép kéo nó về. Vậy thì nó nên vứt tôi ra sau đầu, ngủ luôn bên đó mới phải chứ. Sao tự nhiên lại tự vác xác chạy về đây. hỏi xong Lục Hi im lặng hồi lâu không lên tiếng. Tôi bớt chút thời gian ngẩng đầu lên thì thấy tên nhóc đang đứng trước giường tôi, nắm chặt hai nắm tay nhỏ xíu, khuôn mặt đẹp trai lạnh lùng hậm hực trừng mắt nhìn tôi. Tôi, tôi cạn lời, cậu làm sao đấy, ai nợ tiền cậu à. cậu nhóc dường như chứa cả bụng oán khí. Tôi vừa hỏi, nó tức giận gầm lên một tràng, tại sao cô không đi tìm tôi. Đây mới là giường của tôi, tại sao cô lại bắt tôi ngủ chỗ người khác. Tôi, tên nhóc gào lên hỏi, hốc mắt còn đỏ hoe, như thể sắp khóc đến nơi nhưng lại cố gắng nhịn không rơi nước mắt. Trước kia cô không như vậy. Tề Gia Hào ấu trĩ chết đi được, thế mà tôi lại phải chơi với nó cả ngày. Tôi tưởng cô sẽ đến tìm tôi kết quả thì hay rồi, trong lòng cô bây giờ chỉ có cái trò chơi rẻ rách của cô. Tại sao cô lại bắt tôi uống sữa của người lạ. Cô không sợ tôi bị người ta hạ độc chết à. Khóe miệng tôi giật giật, cái đó cũng không đến mức đấy chứ. Lục Hi, cô giáo đã dạy là không được ăn đồ của người lạ. Cô là mẹ kế của tôi cơ mà, cô cũng không giúp tôi ngăn cản, cô có tư cách gì nhận là mẹ kế của tôi. Tôi, tôi không phải đã nói với cậu rồi sao. Tên nhóc cắt lời tôi, tóm lại, trước khi ly hôn cô vẫn là mẹ kế của tôi. Gào xong nó hầm hầm chạy lon ton đi tắm tôi. Tôi thấy thật khó hiểu, thằng nhóc này sao tự nhiên lại đổi tính thế. Trước kia nó chẳng ghét cay ghét đắng việc tôi làm mẹ kế của nó sao. Tôi cảm thấy hình như mình đã bỏ lỡ chuyện gì đó, liền tạm dừng game, mở điện thoại xem lại. Thì ra vì sữa Hà Tĩnh Tĩnh đưa cho Lục Hi, nó cả ngày chưa uống một chai nào. nó chơi Rubik chơi game với Tề Gia Hào, nhưng có thể thấy rõ là tâm trí nó cứ lơ lửng ở đâu. Hà Tĩnh Tĩnh cố gắng bắt chuyện với nó, nó cũng hững hờ chẳng thèm để ý, đồ ăn thức uống đưa cho cũng không hề đụng tới. Vừa nãy trước khi về, nó đã trả lại vỉ sữa và đống đồ ăn vặt cho Hà Tĩnh Tĩnh, từ chối rất lễ phép. Cảm ơn ý tốt của cô, nhưng cô giáo chúng cháu bảo, trẻ con không được ăn bậy đồ của người lạ. khuôn mặt Hà Tĩnh Tĩnh lập tức cứng đờ, mất vài giây mới khôi phục lại vẻ dịu dàng, Tiểu Hi. Cô và bố cháu là bạn rất thân, không phải người lạ đâu. Lục Hi biến ngay thành ông cụ non, nói năng cực kỳ điềm tĩnh và trầm ổn, bố cháu từng nói, người đàn ông đã có gia đình thì không được làm bạn với người khác giới độc thân nữa. Cô và bố cháu trước kia có thể là bạn, nhưng giờ bố cháu kết hôn rồi, cô không thể là bạn của bố cháu được nữa. Nếu không mẹ kế cháu sẽ không vui. Mẹ kế cháu mà không vui thì bố sẽ đánh cháu. Một lần nữa cảm ơn cô hôm nay đã chăm sóc cháu. Chúc ngủ ngon cháu về phòng đây. Lục Hi còn lịch sự cúi gập người chào tạm biệt Hà Tĩnh Tĩnh. Chắc là lúc đó sắc mặt của Hà Tĩnh Tĩnh quá khó coi, nên quay phim cũng phải quay ống kính ra hướng khác, làm tôi không được thưởng thức biểu cảm đặc sắc của cô ta. Chẳng đùa, một tràng thao tác này của Lục Hi đã khiến hướng gió trong khu bình luận đổi chiều. Em bé Tam Quan chính trực quá, giỏi quá. Đệt nghe xong mấy lời này của Lục Hi, tao mới nhận ra 10 năm uống trà xanh của tao công cốc rồi. Tao thế mà chẳng bằng một đứa con nít. Vừa nãy tao còn suýt nữa ship cho tiểu tam tự bế. Dù chưa từng gặp, thậm chí không biết bố của Hi Hi là ai, nhưng tao chết tiệt nhận ra mình đã yêu người đàn ông đó mất rồi. Đừng nói là họ, ngay cả tôi cũng bị vẻ mặt chưa từng thấy này của Lục Hi trong video làm cho lóa mắt vì quá ngầu. Nhưng tôi vẫn rất hoang mang, Lục Hi đáng lẽ phải đối đầu với tôi khắp nơi, chỉ hòa thuận với Hà Tĩnh Tĩnh như mẹ con rột thì cơ mà. Sao tự nhiên lại thay đổi rồi. Lẽ nào vì tôi không hắc hóa phá đám, thời kỳ thiếu niên phản nghịch không phải mười mấy tuổi mới bắt đầu sao. Sao bảy tuổi đã phát tác rồi. Chỉ vì tôi không ngăn cản, ngược lại còn ủng hộ nó đi tìm Hà Tĩnh Tĩnh, nên nó mới nổi loạn, quay ra bám lấy tôi. Cánh bướm hiệu ứng cánh bướm này mà vỗ một cái, ước chừng hướng đi của cốt truyện sau này cũng sẽ thay đổi theo. Lục Hi tắm xong, thay một bộ đồ ngủ bằng cotton màu trắng ngà bước ra. Cậu nhóc trông vô cùng sảng khoái, chỉ là sắc mặt không được tốt cho lắm, đôi má phúng phính cứ phồng lên vì tức. Nó vừa đi về phía giường vừa nhìn tôi, mang cái vẻ mặt kiêu ngạo kiểu biết có lỗi với tôi rồi chứ gì. Hừ, dù cô có nói xin lỗi thì tôi cũng không tha thứ cho cô đâu. Tôi dở khóc dở cười, nó lên giường, quay lưng về phía tôi, trùm chăn kín đầu. Tôi thở dài một tiếng, đứng dậy lấy từ trong túi ra một khối rubik độ khó cao, bước tới nhẹ nhàng lật một góc chăn của nó lên. Tôi trước khi ngủ cậu không phải thường chơi cái này sao. Này, tôi mang đến cho cậu đây. Lục Hi hừ một tiếng, phớt lờ tôi vài giây rồi vẫn vươn tay giật lấy khối Rubik đi chơi. Tôi ngồi xuống mép giường nó, chuyện đó, lúc trước cậu cũng thấy rồi đấy, bố cậu luôn rất lạnh nhạt với tôi. Cho dù kết hôn rồi cũng toàn là tôi chủ động. Giờ tôi mệt mỏi rồi không muốn chạy theo anh ta nữa. Bây giờ tôi chỉ muốn chăm chỉ làm việc, kiếm thật nhiều tiền. cho dù sau này tôi và bố cậu chia tay, tôi không còn là mẹ kế của cậu nữa, nếu cậu không ghét tôi thì. Lục Hi đang xoay khối Rubik kêu răng rắc vội vàng ngắt lời tôi, tôi nói tôi ghét cô bao giờ. Vành tai và khuôn mặt cậu nhóc bắt đầu ửng đỏ. Tôi không nhịn được bật cười, thế là được, cậu không ghét tôi, vậy chúng ta làm bạn. Tôi vỗ nhẹ lên tấm chăn đắp trên người nó, cứ quyết định vậy nhé, bạn bè. Cậu chơi đi, chơi mệt rồi ngủ nha. Tôi đi đánh thêm mấy ván game nữa. Lục Hi, Lục Hi ngơ ngác và bàng hoàng trừng mắt nhìn tôi. Tôi trở về giường nằm xuống, mở điện thoại. Đệt mợ nó chứ bạn bè cười khóc. jpg 20 năm sau Tiểu Hi kết hôn, đứng trên mục giới thiệu với mọi người về người phụ nữ tóc hoa dâm dưới khán đài, đây là Thanh Mai trúc mã của tôi. Cười khóc. jpg Mặc dù trông Hi Hi bảy phần ngơ ngác, tám phần bàng hoàng, mười phần đáng thương, nhưng tôi thực sự không nhịn nổi nữa, xin phép cho tôi cười trước một lát. ha ha ha ha ha nga nga nga nga tôi đi che camera đây. Tuy là đang livestream, nhưng buổi tối thì được phép che camera lại. A a a a đừng che đừng che đừng che. Muốn xem muốn xem muốn xem. Cầu xin luôn đó, đừng che. Muốn thức thâu đêm xem tiểu khả ái và đại khả ái hu hu. Ngã tôi nhìn lượng khán giả đang tràn vào phòng livestream của mình ngày một đông mà chẳng ngắm nghìn nghĩ cũng không sao hiểu nổi. Bọn họ không đi canh giữ nữ thần Hà Tĩnh Tĩnh yêu quý nhất của mình, mà chạy đến chỗ một đứa diễn viên tuyến mười tám đầy hắc liêu không ai ưa như tôi để thức đêm hóng hớt là có ý gì. Còn nữa Đại Khả Ái là đang nói ai vậy, nói tôi sao. có mắt nhìn đấy. Nhưng phải công nhận, từ lúc Lục Hi trở về, phần bình luận bây giờ bình thường hơn nhiều rồi. Dù sao thì đánh chết tôi cũng không chịu thừa nhận đâu. Chỉ cần không chửi tôi mà khen tôi thì đều là bình thường hết. Khạc khạc khạc khạc khạc khạc ngã ngã ngã. Tôi chơi game, Lục Hi chơi hai ván Rubik là muốn đi ngủ. Nó hỏi tôi cô vẫn chưa ngủ à. tay tôi không ngừng đánh xong ván này đã. Đánh xong một ván lại không nhịn được mở ván tiếp theo. Lại ván tiếp theo, biết bao nhiêu là cái ván tiếp theo. Để tránh ồn ào đến nó, tôi trùm chăn kín đầu. Nhưng màn hình điện thoại một lúc sau bị hơi nóng phả vào làm mờ đi không nhìn rõ. Tôi bèn chọc một cái lỗ ở mép chăn để hở ra ngoài, tiếp tục cày. Sau đó, tấm chăn trên đỉnh đầu tôi bị một bàn tay nhỏ xíu kéo ra một chút. Lục Hi u ám nhìn tôi đã mười hai giờ rồi, sao cô vẫn còn chơi. Tôi đang chơi đến đoạn gay cấn, làm sao chịu ngủ. Tôi lừa nó chơi nốt ván này rồi ngủ. Lục Hi một tiếng trước cô cũng nói thế. Tôi, người anh em đừng làm phiền tôi được không. Sáng nay lúc cậu chơi Rubik bảo tôi đừng làm phiền cậu, tôi đâu có làm phiền cậu đúng không. Chúng ta phải giữ nghĩa khí. Bây giờ cậu cũng đừng làm phiền tôi, ngoan ngoãn đi ngủ đi được chứ. Lục Hi, Lục Hi nhưng tôi đâu có thức khuya chơi Rubik. Tôi, tên nhóc này phản biện nghe có lý ra phết, ngã nga nga. vẫn chưa ngủ đủ giấc, Lục Hi lại đến gọi tôi dậy làm bữa sáng đi. Tổ chương trình hôm nay không phát cơm, chỉ phát nguyên liệu, chúng tôi phải tự nấu thì mới có ăn. Ngủ thêm một lát nữa, tôi kéo chăn trùm kín đầu, đêm qua ngủ muộn quá, tôi không dậy nổi. Không biết trôi qua bao lâu, tôi lại bị Lục Hi gọi dậy. Cô không đi làm ngay là nguyên liệu bị tổ khác lấy hết đấy. Thế tôi không ăn nữa. Cậu sang tổ khác cọ cơm đi. Lục Hi, Lục Hi bỏ đi. thế giới thanh tĩnh lại. Nhưng chưa kịp thanh tĩnh để tôi ngủ lại, thì nó lại xuất hiện. Dậy đi, tôi làm xong bữa sáng rồi. Tôi quả là một đứa trẻ không chịu chịu khuất phục. Tôi vừa bấm điện thoại vừa đi đến nhà ăn, những bữa sáng kết hợp Đông Tây đầy ắp trên bàn suýt nữa làm mù mắt tôi. Đặc biệt là trước mặt Hà Tĩnh Tĩnh và Tề Gia Hào, bánh bao vừa mới gói, mì vừa mới cắn sợi, bánh trứng vừa mới nướng, bưởi đỏ đã lột sạch vỏ chỉ còn tép, đĩa hoa quả thái xếp đẹp như một tác phẩm nghệ thuật. Các bà mẹ bên cạnh cũng ai nấy đều chuẩn bị bữa ăn dinh dưỡng cực kỳ công phu cho con cái. Một bà mẹ hào môn hỏi Hà Tĩnh Tĩnh, Tĩnh Tĩnh làm nhiều đồ ăn ngon thế này, hôm nay cô dậy sớm lắm nhỉ. Tôi chỉ làm có cái sandwich với salad rau củ quả thôi mà đã mất cỡ một tiếng. Sáu rưỡi sáng tôi dậy mà suýt nữa không kịp. Hà Tĩnh Tĩnh mỉm cười điềm đạm, bốn giờ sáng tôi dậy. Tôi rất thích trẻ con, nên cái gì cũng muốn dành những điều tốt nhất cho chúng. Những món tôi làm đều là món Gia Hào thích ăn, lại tốt cho cơ thể. Sau này có con, tôi cũng sẽ ngày nào cũng làm như vậy. Tôi yêu Tĩnh Tĩnh. Tĩnh Tĩnh đảm đang quá, làm con của cô ấy chắc chắn có phúc lắm. Tôi cũng muốn làm con của cô ấy mất trái tim. jpg Tuy nhiên ngày nào cũng rạng sáng dậy làm đồ ăn sáng, không thấy cực sao. Tao yêu Tĩnh Tĩnh, vì người mình yêu mà hi sinh một chút thời gian ngủ thì có là gì. Chẳng có gì vậy sao mày không bảo mày muốn làm một người mẹ như cô ta, mà lại đòi làm con của cô ta. Hà đầu chó bảo mệnh. jpg Ngày nào cũng dậy sớm thế tao cũng chịu không nổi, đáng sợ quá. Bốn căn bệnh sợ kết hôn sinh con hàng ngày cộng một. Dựa vào đâu bắt phụ nữ hy sinh bản thân thì mới gọi là yêu. Nếu tình yêu chỉ có duy nhất một hình hài đó thì thôi dẹp đi, thà tôi ế đến già còn hơn. Lục Hi làm bánh mì nướng hâm nóng sữa. Tôi chẳng bận tâm đến chủ đề các bà mẹ dậy từ lúc rạng sáng làm bữa sáng. Ngồi xuống bàn, tôi xử lý gọn lẹ nhiệm vụ ăn sáng mà Lục Hi giao cho ngay từ tinh mơ. tự nhiên tôi thấy cách trông trẻ kiểu bày lặn như những người bạn của Giang Lê ngon phết. Hơi quay xe muốn làm fan của cô ấy rồi tôi. Tôi cũng rất thích cách cô ấy tương tác với con cái. Lúc nào cần quan tâm thì quan tâm, lúc nào cần chơi thì chơi cùng nhau, nhẹ nhàng vui vẻ tốt mà. Cộng một. Bởi vì tôi cũng lười giống cô ấy ha ha ha ha ha ha. Tôi nghe tôi nói lời cảm ơn bạn nha. Vì những lời của Lục Hi hôm qua, Hà Tĩnh Tĩnh ít nhiều cũng thấy ngượng ngùng nên hôm nay không mấy khi sáp lại gần Lục Hi nữa. Nhưng cô ta vẫn xúi Tề Gia Hào qua chơi cùng Lục Hi, còn rủ Lục Hi cùng ăn bữa sáng mà cô ta làm, nhưng đều bị Lục Hi lễ phép từ chối. Đây là một show tạp kỹ nhịp độ chậm. Có mấy người là phu nhân hào môn và con cái, đạo diễn không dám để mọi người làm việc quá sức. Nhiệm vụ sắp xếp cũng chỉ là ăn uống vui chơi, buổi sáng thậm chí còn không có nhiệm vụ nào, mọi người tự do hoạt động. thực ra cũng là vì thấy các bà mẹ phải dậy từ lúc tinh sương, đạo diễn nịnh nọt lại tinh tế muốn để các chị em bỉm sữa nghỉ ngơi một chút. Thế nhưng ăn sáng xong, nhóm các bà mẹ do Hà Tĩnh Tĩnh dẫn đầu lại lần lượt chui vào bếp, bận rộn chuẩn bị bữa trưa cho các cục vàng. Tôi, rất nhanh chóng, tôi cũng bận rộn như mọi người, tôi bận đi ngủ bù. Lục Hi chặn tôi lại, trẻ con háo thắng mà, chúng ta không đi làm bữa trưa sao. Được tôi ngủ một lát rồi làm. Lục Hi không tin thật mà, tôi giơ ba ngón tay lên thề, bạn hiền tin tôi đi, tôi lấy ba năm tuổi thọ của bạn trai cũ ra thề. một tiếng nữa tôi chắc chắn sẽ dậy làm bữa trưa. Lục Hi nhíu mày, trước bố tôi, cô còn có bạn trai khác nữa à. Tôi không đáp, lách qua nó ba chân bốn cẳng chạy tót về phòng. Bé ơi, con bị lừa rồi. Tôi cá bằng ba bịch que cay, thằng bạn trai cũ mà cô ta nói chắc chắn là bố của Hi Hi đấy. Bà này thắng rồi. Trước đây Giang Lê từng nói trên một show khác là bạn trai cô ta chỉ có một, cũng là mối tình đầu, chính là người đàn ông cô ta sắp cưới, tức là bố của Hi Hi đó. phụt ha ha ha ha ha ha ngã ngã ngã ngã. He he, vẫn có người hiểu tôi. Và rồi bữa trưa cũng lại là Lục Hi nấu một bát mì nước trong đơn giản, gọi một hai ba bốn lần mới lôi cổ được tôi dậy ăn. Trong thâm tâm tôi vô cùng sảng khoái đem ba năm tuổi thọ của bạn trai cũ, cũng là bố của Lục Hi, cam tâm tình nguyện dâng cho ông trời đi mà lấy. Lúc ăn mì tôi không dám nhìn Lục Hi thì nghe nó lầm bầm cạn lời, thế mà còn mặt mũi đòi ly hôn với bố tôi. Cô lười thế này, muốn ở một mình không ai chăm sóc, có khi chết đói trong nhà cũng nên. Tôi, điều đó tuyệt đối, chắc chắn, bắt buộc là sẽ không xảy ra đâu nhé. Lúc không bày lặn, tôi cũng có ý chí tiến thủ lắm chứ bộ. Nhưng lúc này tôi đuối lý chẳng dám phản bác nữa chứ, đành cúi gầm mặt ngoan ngoãn ăn mì. Hai, vì để chăm sóc bà mẹ già không hiểu chuyện, đứa trẻ còn nhỏ xíu mà đã thao tâm tùng chí. ha ha ha ha ha bác lầu trên nói quá chuẩn. ha ha ha ha ha tao đang bị mẹ đánh, về phòng xem cái livestream này không nhịn được cười phá lên. Mẹ tao tưởng tao không phục, xách chổi lông gà vào nên thêm cho một trận khóc khóc. jpg Mẹ tao mới là ác liệt. Bà ấy vừa đánh vừa đá chửi tao điên rồi, bảo tao vì xem một con mẹ lười nhắc mà quên cả đi phơi quần áo bà ấy. Dặn bây giờ hôi rình lên phải giặt lại từ đầu rồi. Lầu trên ơi, mày nên bảo mẹ mày cũng vào cái phòng livestream này học cách chăm con ngược đời của cái bà lười này đi. nhìn con người ta chăm sóc đảm đang chưa, đứa nhỏ còn siêng năng đáng tin cậy hơn mày nhiều. ha ha ha ngã ngã ngã. Tôi, mấy người này, sao lại nói tôi lười, nói thật cái gì mà nói chứ che mặt. jpg Bát mì trông có vẻ nhạt nhẽo như nước lã, nhưng mùi vị rất ngon. Bởi vì Lục Hi đã mượn nồi nước luộc gà tươi của một bà mẹ khác để nấu mì. Tên Lục Dư Xuyên đó không chỉ nghiêm khắc trong công việc của bản thân, mà đối với đứa trẻ này cũng vô cùng khắt khe. Không chỉ học hành mà đến cả sở thích cũng không lơ là được, về mặt sinh hoạt đời thường, anh ta còn bắt nó phải học cách tự chăm lo cho bản thân. Nghe nói lúc Lục Hi lên ba, người còn chưa cao bằng cái bệ bếp, đã bị bố ra lệnh vào bếp học nấu ăn rồi. Ăn bát mì thơm ngon, lần đầu tiên tôi cảm thấy, nếu thực sự có một đứa con trai như thế này thì cũng không tồi. Suy nghĩ ấy vừa lóe lên, tôi đã bị chính mình dọa cho giật này mình. Đã nói là tránh xa họ ra cơ mà, không thể vì một bữa sáng, một bữa trưa mà giao động được. Giang Lê, Giang chống đỡ, mày làm được, cố lên. Buổi tối, đạo diễn phát nhiệm vụ qua điện thoại, đến check in tại một con phố ăn vặt đặc sắc của thành phố. Tuy nhiên sau khi kết thúc nhiệm vụ này, ánh mắt của Hà Tĩnh Tĩnh lúc trước chỉ hờ hững với tôi, giờ lại nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống. Bởi vì khi làm nhiệm vụ được một nửa, lượng khán giả của tôi vốn đã tăng lên chỉ còn kém cô ta vài trăm ngàn người, giờ thế mà lại vượt lên trên. Đến khi kết thúc nhiệm vụ, lượng khán giả trong phòng livestream của tôi đã đông gấp đôi cô ta. Thực ra tôi cũng rất hoang mang. Cô ta là tiểu hoa tuyến một cơ mà, nguyên số lẻ fan của cô ta thôi cũng đủ nghiền ép tôi từ mọi mặt trận. Hơn nữa cô ta còn quảng bá rất mạnh cho show này, ngay từ lúc bắt đầu đã có vô số fan nằm vùng trong phòng livestream. Theo lý mà nói, tôi và Lục Hi dù có bạo hồng đến đâu cũng không thể nào vượt qua cô ta được. Nhưng hiện thực lại tàn khốc đến thế, chúng tôi vượt rồi. Khạc khạc khạc khạc khạc khạc ngã ngã ngã. Tôi nhớ lại kỹ càng, cũng chẳng nhớ ra lúc tôi và Lục Hi làm nhiệm vụ có hành động nào hút mắt. Tôi nhớ sau khi nhận nhiệm vụ, nghĩ đến việc đã ăn cơm Lục Hi nấu hai lần, trước khi đi phố ăn vặt tôi đã nói với nó rằng để nó tùy ý gọi món, tôi mời. Rồi lúc đến phố ăn vặt, tên nhóc mắc hội chứng sợ lựa chọn, tôi thì giỏi hơn nó nhiều, tôi hoàn toàn không mắc hội chứng đó. Bởi vì trẻ con mới phải đưa ra lựa chọn, người lớn đương nhiên là muốn tất. Thế là tôi dẫn Lục Hi đi càn quét cả con phố, quán triệt nguyên lý phải ăn được tất cả mà không được làm vỡ bụng. Chúng tôi đã bàn nhau mỗi món mua một phần, mỗi người ăn một nửa. Hai chúng tôi thực sự giống như dạo phố bình thường, ăn vài món ăn vặt mà thôi. Tôi mua một cây xúc xích nướng, ân cần lấy que xiên xỉa một miếng nhỏ ăn thử, hơi cay thế là tôi đưa hết phần còn lại cho Lục Hi, vỗ vai nó bảo, bạn hiền, ngon lắm. Cho cậu tất. Mua một ly mix xê đất nhất, bỏ tiền mua thêm một cái cốc không. Tôi rót ra một ngụm nếm thử, ngon quá, tôi bất cần một cái là uống hết sạch luôn. Xong rồi nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng của Lục Hi, tôi thấy xấu hổ, tôi thấy nhục nhã. Tôi bèn vội vàng mua cho nó một ly mới, nhưng nó bảo uống không hết. Tôi liền rót một ít cho nó, phần còn lại tôi xử hết. Lần uống trà sữa này tôi được uống nhiều hơn, còn mấy món phía sau tôi đều chỉ cần một miếng, phần còn lại cho thằng bé ăn tất. Tôi thề lần đó tôi không hề dành đồ ăn của nó. Thực ra là vì tôi đã nốc liền hai ly trà sữa, nó căng bụng rồi không còn sức mà dành đồ ăn với trẻ con nữa. ha ha ha ha ha ngã ngã ngã ngã. Vì vậy, chúng tôi tuyệt đối không thể làm ra những hành vi vô liêm sỉ là dựa dẫm và Lục Hi để câu sự thương hại và thu hút khán giả. Tuy nhiên, lúc đó những dòng bình luận trong phòng livestream của chúng tôi quả thực náo nhiệt hơn lúc trước nhiều. ha ha ha ha ha cười chết tao rồi cười chết tao rồi. Cái gì cô ta thích là cô ta hút chọn, cái gì không ngon thì nhường hết cho con trai. Cười khóc. jpg chân thực quá. Tao với bạn trai tao cũng thế. ha ha ha ngã ngã. mới tí tuổi đầu không chỉ phải chăm sóc bữa ăn cho bà mẹ già không hiểu chuyện, mà còn phải kiêm luôn chức vụ bạn trai. ha ha ha ngã ngã ngã. Cứ thế giữa những cuộc thảo luận hài hòa. À không, giữa những lời chế nhạo, lượng người xem trong phòng livestream của chúng tôi bắt đầu tăng điên cuồng tính theo giây. Thật không thể tưởng tượng nổi. Hôm sau phòng livestream sâu tạp kỹ của tôi suýt nữa thì bị khóa vì lý do vi phạm. Có người spam trong khu bình luận của tôi, nói tôi thao túng đằng sau để mua fan. Nhưng tôi còn chưa kịp phản ứng, thì mọi thứ đã trở lại bình thường. Những lời mắng chửi tôi mua fan cũng biến mất sạch bách. Phòng bên cạnh truyền đến tiếng ồn ào. Tôi vừa hay định ra khỏi phòng, đứng ngoài cửa nghe thấy đạo diễn đang mắng Hà Tĩnh Tĩnh, bảo cô ta đừng có làm sóng gió nữa. Nếu không đừng nói là cái sâu này, đến con đường ngôi sao của chính cô ta cũng tiêu tùng. Hà Tĩnh Tĩnh đang khóc lóc cầu xin, còn cam đoan rằng cô ta đảm bảo sẽ không dám làm vậy nữa, còn van xin đạo diễn đi cầu xin nhân vật lớn nào đó tha cho cái hành vi ngu xuẩn này của cô ta một lần. Tôi kinh ngạc. Trước kia đạo diễn coi Hà Tĩnh Tĩnh như bà cố nội, vậy mà chớp mắt một cái, đã dám mắng cả tiểu hoa rồi. Tốc độ trưởng thành này đúng là đáng nể. Sau khi đạo diễn đi ra, một lát sau Hà Tĩnh Tĩnh cũng đi ra. Cô ta như thể thoát thai hoán cốt, từ cái vẻ mặt muốn ăn tươi nuốt sống tôi đêm qua, trước mắt đã trở nên hiền hòa thân thiện hơn rất nhiều. Lần nữa nhìn nhau, ánh mắt cô ta quả thực có thể nói là tĩnh lặng như nước, rất có cái phong thái nhìn thấu hồng trần, lập tức có thể đắc đạo thành Phật. Tôi cũng nhịn không được muốn chạy đến trước mặt đạo diễn giơ ngón cái lên cho ông một cái. Tôi cảm thán với Lục Hi đạo diễn show mình đỉnh thật. Lục Hi lại thay đổi cái vẻ mặt lạnh lùng ngầu lòi thường ngày, lườm tôi một cái rõ to. Đạo diễn đâu mà đạo diễn, rõ ràng là tôi, thôi bỏ đi. Cô nói đạo diễn đỉnh thì là đạo diễn đỉnh, cô vui là được. Tôi, thằng nhóc này coi ai là trẻ con mà dỗ đấy. Mất lịch sự. Nhiệm vụ ngày cuối cùng là leo núi. Phong cảnh dọc đường cực kỳ tuyệt vời, tôi và Lục Hi chụp rất rất nhiều ảnh. trình độ chụp ảnh của đồng chí Lục Hi đã đạt được một bước tiến nhảy vọt. tin rằng sau này có bạn gái, trong chuyện trọng đại như chụp ảnh đẹp cho người yêu, chắc chắn nó sẽ không bao giờ để xảy ra cảnh lật xe. Leo lên đến đỉnh núi là đến phân đoạn chữ tình cuối cùng. Đây chính là khâu lấy nước mắt huyền thoại trong các chương trình. Trong khu vườn của một khách sạn trên đỉnh núi, tổ chương trình đã trang trí y hệt như hiện trường đám cưới. Lãng mạn, thơ mộng để tăng thêm hiệu ứng. Một màn hình bên sân khấu còn mở luồng bình luận của cư dân mạng. Đạo diễn đã quyết tâm muốn để khán giả phải khóc cùng. Lát nữa mỗi nhóm sẽ có một vị khách mời bí ẩn tham gia. Về cơ bản ai có bố thì bố ra mặt, ai không có bố hoặc bố bận rộn thì người thân. Bạn bè sẽ ra mặt. Tôi đã mời Trần Công trợ lý đặc biệt của Lục Dư Xuyên, nhờ anh ấy xuất hiện với tư cách một người bạn để tham gia phần cuối này cùng tôi và Lục Hi. Dù tôi và Lục Dư Xuyên là vợ chồng, nhưng nói thật, số lần tôi gặp vị trợ lý đặc biệt của tổng tài này còn nhiều hơn số lần gặp Lục Dư Xuyên rất nhiều. Hơn nữa tôi có việc lớn tìm Trần Công, tôi phải lấy lịch trình mấy ngày tới của Lục Dư Xuyên từ anh ấy, để chạy đi chặn đường anh ta, bàn chuyện ly hôn. Đến lượt nhóm của tôi bước ra giữa thảm đỏ để phát biểu lấy nước mắt. Trần Công vẫn chưa đến, nhưng anh ấy đã nhắn tin cho tôi, sắp tới nơi rồi. Tôi và Lục Hi liền bắt đầu trước. nhạc nền bgm chữ tình vang lên. Hai chúng tôi mặt đối mặt, tôi cố gắng dằn dằn một chút, mới miễn cưỡng dằn cho khóe mắt đỏ lên được một tẹo. Thế nhưng trên màn hình, rõ ràng lúc nãy khán giả còn đang khóc sướt mướt, chỉ trong một chớp mắt, phong cách lại rẽ ngang. Khung cảnh rất dễ khóc, nhạc nền cũng rất dễ khóc. Nhưng tại sao cứ nhìn thấy Lê Lê Đại Khả Ái của tao là tao lại không nhịn nổi mà muốn cười thế này. Ninja rùa. jpg Ninja rùa. jpg Ninja rùa. Phụt ngẹn nhịn đi. Khung cảnh này nhất định không được cười nha. Lầu trên ơi mày nhịn thế nhớ nghẹn chết thì sao. Tao là người hay làm việc thiện, để tao cười thay mày cho. ha ha ha ha ha ha ngã. Tôi, nước mắt tôi thật vất vả và mới dằn ra được, bay mất tiêu rồi, ngã ngã ngã. Tôi đành phải cố nén cười, nén đến mức môi run rẩy, thu gọn lại bài văn chữ tình dài ngoằng đã chuẩn bị sẵn. Lục Hi kết thúc chương trình. Cậu có còn muốn người bạn này là tôi không. Lục Hi nhìn tôi im lặng. Tôi giơ tay vỗ vai nó, mặc kệ cậu có cần hay không, người bạn này tôi kết giao chắc chắn rồi. À đúng rồi. Lần trước ở phố ăn vặt, cậu đã hứa sẽ mời tôi ăn một bữa đắt nhất, bao giờ thì cậu thực hiện được. Cho tôi một cái hẹn cụ thể đi, tuần sau hay là tháng sau. Lục Hi, biểu cảm nhỏ xíu của nó thể hiện rõ sự ghét bỏ cái trò phá hoại bầu không khí của tôi. Không, tôi tủi thân lắm chứ tôi cũng có muốn thế đâu. đều tại đám người trên khu bình luận kia, toàn xé rào cái kiểu gì đâu, còn không nhanh làm cho xong, lão tử sắp nhịn đến phát nội thương luôn rồi đấy. Lục Hi hít một hơi thật sâu, cúi đầu suy ngẫm một lúc lâu vô cùng trang trọng, rồi mới ngẩng lên. khuôn mặt tuấn tú nhỏ nhắn của nó vô cùng nghiêm túc, có thể đừng ly hôn với bố không. Tôi, lòng tôi chỉ một câu nói của nó, mặc kệ phần bình luận loạn cào cào ra sao, tôi cũng chẳng còn muốn cười nữa. Lòng tôi bị nó làm cho có chút chua xót. Lục Hi, cháu muốn cô làm mẹ của cháu và cũng thích cô làm mẹ của cháu. Cháu nói thật lòng đấy. Nếu vì cháu mà cô muốn ly hôn với bố thì cháu sẽ sửa. Cháu sẽ không bao giờ chê cô phiền nữa, cũng sẽ không nổi cáu với cô nữa. Cháu nói được làm được. giọng tôi cũng bất giác mềm xuống, không phải vì cậu. Cậu là một đứa trẻ rất ngoan, là cậu bé cử nhất trên đời. Dù bất cứ ai khác làm mẹ của cậu thì cũng sẽ thích cậu, cũng sẽ tự hào vì được làm mẹ của cậu. Vậy, cô sợ cháu sau này sẽ bắt nạt em bé mới của cô và bố sao. Cháu có thể giải thích. Cháu không phải con ruột của bố. Bố chỉ có một người bạn gái là cô, và cũng chỉ từng cầu hôn một mình cô. Bố chưa từng có đứa con nào. Mẹ của cháu là chị gái của bố, bố là cậu của cháu. Tôi sững sờ. Vì cuốn tiểu thuyết này quá dài, tuy tôi đã thức tỉnh, nhưng một số chi tiết tôi đã quên bén đi. Nếu không phải Lục Hi kể ra, tôi cũng không nhớ Lục Hi là con của chị gái Lục Dư Xuyên, người đã mất sớm vì bệnh tật. Vì cô ấy sinh con khi chưa kết hôn, cha đứa bé không rõ là ai. Để tốt cho đứa trẻ, Lục Dư Xuyên đã nhận Lục Hi làm con nuôi trên danh nghĩa. Nhưng điều này cũng không thể khiến tôi tiếp tục ở bên Lục Dư Xuyên. Vốn dĩ tôi đòi ly hôn với anh ta cũng đâu phải vì lý do này. Lục Hi có chút kích động nói tiếp, hai người có em bé, cháu tuyệt đối sẽ không bắt nạt em đâu. Cháu còn giúp hai người trông em nữa. Cháu sẽ yêu thương em thật nhiều. Tôi đặt tay lên vai Lục Hi, thành khẩn nói, chuyện ly hôn là chuyện của cô và bố cháu. là nguyên nhân từ hai người bọn cô, không liên quan đến những người hay những việc khác. Nhưng cậu yên tâm, cho dù cô và anh ta ly hôn, lúc nào rảnh cô cũng sẽ đến thăm cậu, chơi cùng cậu. Chẳng phải cô đã nói rồi sao. Cô muốn làm bạn tốt với cậu cả đời. vẻ mặt Lục Hi trở nên thất vọng, nó lại cúi đầu xuống, một lúc lâu sau mới ngẩng lên. Được thôi là do cháu ích kỷ. Bố cháu quả thật chẳng biết yêu thương vợ một chút nào, cứ như cái máy chỉ biết làm việc. Cô muốn ly hôn thì ly hôn đi. Sau này nếu cô không gặp được người nào cô thích thì cô đợi cháu nhé. Đợi cháu lớn cháu sẽ lấy cô. lời vừa dứt một tiếng gầm rú ầm ĩ át đi mọi âm thanh tại hiện trường. Vãi vãi vãi, mắt tao không nhìn nhầm đấy chứ, đó là trực thăng thế. Tao thế mà lại được nhìn thấy phiên bản tổng tài bá đạo đời thực, ngồi trực thăng đến tham gia show. Anh quay phim, mau zoom vào cận cảnh mặt đi. Để tao xem là vị bá tổng nào mà trâu bò thế. Các anh quay phim bắt đầu từ trực thăng bước ra hai người đàn ông, là Lục Dư Xuyên và Trần Công. Lục Dư Xuyên như thể vừa vội vã từ nơi làm việc chạy tới, áo sơ mi thủ công trắng tinh vest may đo màu đen tuyền, cao lớn, vĩ ngạn, anh tuấn phi phàm. Khi anh ta vừa xuất hiện, khung bình luận nổ tung. Vị này là ai, đẹp trai quá đẹp trai quá đẹp trai quá. má đỉnh của chóp. Người đàn ông này đẹp trai đến mức ông đây cạn con mợ nó lời rồi. Trong vòng một phút, tao muốn toàn bộ thông tin về người đàn ông này. Tôi và Lục Hi vẫn đang sững sờ. Lục Dư Xuyên luôn bận trăm công nghìn việc, bận đến mức chân không chạm đất, làm sao lại đến tham gia show giải trí chứ. Nếu không phải tiếng trực thăng ầm ĩ đến mức đinh tai nhức óc, tôi và Lục Hi đều không dám tin vào mắt mình. Lục Hi bình tĩnh hơn tôi một chút, nó đi trước về phía Lục Dư Xuyên đón bố. Là bố của Hi Hi. A a a a a đẹp trai quá. Lê Lê Đại Khả Ái, cô thật sự muốn ly hôn sao. Vậy ly hôn xong để tôi lên thay. Tôi cũng em lưỡng được. Tôi cũng có thể. Lục Hi còn chưa nói hết câu đã bị Lục Dư Xuyên phớt lờ hoàn toàn. Lục Hi, sau đó hai người chúng tôi mới phát hiện ra, trên màn hình điện thoại trong tay Lục Dư Xuyên đang phát chính cái chương trình mà chúng tôi đang ghi hình. nói cách khác, việc tôi nói muốn ly hôn, cùng với việc Lục Hi cuối cùng đồng ý cho tôi ly hôn và hứa hẹn sẽ đập chậu cướp hoa của bố nó, anh ta đều xem được hết. Tôi và Lục Hi, hai chúng tôi im lặng nhìn nhau, tự thắp cho nhau một ngọn nến trong lòng. Rõ ràng là Lục Dư Xuyên trước nay chỉ xem dữ liệu báo cáo, không bao giờ xem mấy chương trình giải trí mà lị. Lục Hi lại lần nữa lao đến trước mặt Lục Dư Xuyên, mang theo biểu cảm nhỏ xíu như kiểu quyết từ bố. Bố không được giữ với chị Giang Lê. Tôi cũng chạy tới kéo Lục Hi ra sau lưng, là em muốn ly hôn, không liên quan đến Lục Hi. Hai chúng ta cứ nói chuyện là được. Đôi mắt đen láy của Lục Dư Xuyên u ám nhìn tôi, chậm rãi hỏi, em nghĩ tại sao tôi lại kết hôn với em. Tôi nghẹn họng, chẳng đùa, tôi thực sự không biết tại sao anh ta lại đồng ý kết hôn với tôi. Tôi chỉ nhớ là mình đã theo đuổi anh ta từ rất lâu, ngày nào cũng tìm đủ mọi cách chỉ để được gặp anh ta một lần, mang đồ ăn ngon cho anh ta, có món đồ gì tốt cũng gửi cho anh ta một phần. Ngày lễ ngày Tết tôi đều lì xì 520, mặc dù anh ta chưa bao giờ nhận. Mới một tháng trước tôi say rượu, chặn xe anh ta lại chui vào xe cầu hôn. Chờ đến khi tôi tỉnh dậy, tôi đã nhận giấy đăng ký kết hôn với anh ta rồi, và cũng ngay ngày hôm đó đã tổ chức một bữa tiệc cưới nhỏ gọn. Sau đó anh ta đi công tác, đi công tác miết cho đến tận bây giờ, tôi mới gặp lại anh ta. Tôi ngơ ngác, đúng vậy, anh luôn rất lạnh nhạt với em. Tại sao lại đồng ý kết hôn với em. Vì là em, đôi mắt Lục Dư Xuyên sâu thẳm nên tôi mới đồng ý. Tôi, tại sao. Chẳng phải trong lòng anh ta có ánh trăng sáng là nữ chính sao. Lục Dư Xuyên lại bước tới gần tôi thêm một bước, hương gỗ nhạt nhòa trên người anh ta bao trọn lấy tôi. Em nói xem em nghĩ nếu không được sự đồng ý của tôi, em có thể lấy được WeChat của tôi sao. Có thể vào công ty đưa đồ ăn, đưa quà cho tôi sao. Có thể chặn đầu xe tôi được sao. Sao có cơ hội để nói muốn gả cho tôi được sao. Đây là lần đầu tiên anh ta nói với tôi nhiều lời như vậy. Kiểu tổng tài bá đạo có mưu đồ từ trước hợp gu quá đi. Nhưng anh ta không có miệng à. Thích Lê Lê Đại Khả Ái thì sao không nói thẳng ra. ghét nhất loại đàn ông ngậm hột thị này luôn á. Nhưng người ta đẹp trai lại còn nhiều tiền, cần gì miệng nữa. Tôi Lục Dư Xuyên lại tiến thêm một bước. Tôi gần như dán sát vào ngực anh ta, tôi luống cuống lùi lại phía sau. Vậy nếu theo lời anh ta, thực ra là vì thích tôi, nên anh ta mới để cho tôi cứ nhào qua nhào lại, cuối cùng còn kết hôn với anh ta. Vậy nữ chính Hà Tĩnh Tĩnh thì tính là cái gì. Không thể nào là vì tôi nghi ngờ mối quan hệ giữa anh ta và Hà Tĩnh Tĩnh, xong rồi tự tôi hắc hóa tự làm bay màu cuộc hôn nhân của mình đấy chứ. Da hơn nữa, việc anh ta luôn lạnh nhạt với tôi cũng là sự thật chứ. Còn nữa, ảnh Hà Tĩnh Tĩnh ngồi trong xe anh ta ôm anh ta, chứng minh anh ta cũng chẳng trong sạch như lời anh ta nói đâu nhé. Tôi bình tĩnh lại, dù sao thì em cũng muốn ly hôn. Anh cứ coi như em không còn thích anh nữa đi. Chúng ta đường ai nấy đi trong êm đẹp. Tôi đã lên kế hoạch xong xuôi rồi, từ nay về sau tôi phải chăm chỉ làm việc, chăm chỉ kiếm tiền. Cần gì hôn nhân cần gì đàn ông. Đàn ông chỉ làm ảnh hưởng đến tốc độ kiếm tiền của tôi mà thôi. Lục Dư Xuyên nhìn tôi chằm chằm, dưới đáy mắt dường như xẹt qua vẻ tổn thương. Nhưng anh ta luôn rất giỏi kiềm chế cảm xúc, anh ta cũng bình tĩnh lại. Em muốn ly hôn, tôi tôn trọng em. Nhưng trước khi đổi giấy tôi có một thỉnh cầu. Anh nói đi tôi biết là do tôi làm không tốt nên em mới thất vọng muốn rời đi. Tôi chỉ xin em cho tôi thêm một năm nữa. Tôi sẽ nỗ lực để làm một người chồng hợp cách hoàn toàn mới. Khoảng thời gian sau khi kết hôn, tôi đã bận rộn suốt một tháng, là vì muốn gác lại hết mọi việc để dành trọn vẹn thời gian đưa em đi hưởng tuần trăng mật được. Tôi bất mãn. Một năm á, em không muốn. Vậy, nửa năm không muốn. Lục Dư Xuyên dừng lại một chút, tiếp tục dùng thái độ ôn hòa thương lượng với tôi. Vậy được một tháng. Em cho tôi một tháng. Nếu đến lúc đó em vẫn nhất quyết muốn ly hôn, tôi sẽ đồng ý. Khi ly hôn tôi sẽ đưa em một trăm triệu nhân dân tệ. Tôi trước khi thức tỉnh vì muốn chứng tỏ mình không phải ham tiền của anh ta, đã khóc lóc cầu xin luật sư cho chúng tôi ký thỏa thuận tài sản trước hôn nhân. Nếu tôi và anh ta ly hôn, anh ta không cần phải chia cho tôi một đồng tài sản nào. Vì vậy tôi chưa bao giờ mong đợi khi ly hôn anh ta sẽ cho tôi tiền. Lúc này anh ta nói một trăm triệu, làm tim tôi đập dồn lên một nhịp. có một tháng thôi mà được một trăm triệu, cũng có hời đấy chứ. Tuy nhiên mới chần chừ được vài giây, Lục Dư Xuyên lại lên tiếng. Một tỷ, cộng thêm toàn bộ cổ phần cá nhân của tôi ở công ty đều cho em.
![Thumbnail for [Full Audio] | Mộc Mộc Audio Số 178| Nữ Phụ Lười Biếng Ở Show Chăm Con by Mộc Mộc Audio 2](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fimg.youtube.com%2Fvi%2FVVENWHMo4Oc%2Fhqdefault.jpg&w=3840&q=75)
[Full Audio] | Mộc Mộc Audio Số 178| Nữ Phụ Lười Biếng Ở Show Chăm Con
Mộc Mộc Audio 2
40m 6s10,571 words~53 min read
Auto-Generated
Watch on YouTube
Share
MORE TRANSCRIPTS


