[0:00]App Việt sách.
[0:03]Hỏi bài miễn phí trả lời tức thì, vào thư viện và tải ngay app Việt sách.
[0:09]Chào mừng các em đã đến với bài học ngày hôm nay. Nhắc đến nhà văn Victor Hugo là nhắc đến một tên tuổi lớn, một cây bút lớn trong văn học thế giới nói chung và văn học Pháp nói riêng. Tên tuổi của ông gắn liền với những tác phẩm như tiểu thuyết Những người khốn khổ, hay ngày cuối cùng của một tử tù, hay Nhà thờ Đức Bà Paris, rồi là Thằng Cười. Vậy thì hôm nay chúng ta sẽ được tìm hiểu một trích đoạn, đó chính là Người cầm quyền và khôi phục uy quyền, trích trong tiểu thuyết Những người khốn khổ. Chúng ta sẽ sang phần hai, Đọc và tìm hiểu chung, một đọc văn bản. Để đọc văn bản này thì các em lưu ý, trong văn bản có xây dựng các tuyến nhân vật với những lời đối thoại, những hành động, cử chỉ, tâm trạng thái độ chúng ta cần đọc với một giọng đọc thể hiện được rõ nét tính cách, phẩm chất của nhân vật đó. Sang đến phần tiếp theo chúng ta cùng tìm hiểu về tác giả Victor Hugo. Vậy thì Victor Hugo là ai? Thì các em cần lưu ý cho cô những thông tin sau. Thứ nhất là về năm sinh, thì ông ấy sinh năm 1802, mất năm 1885, tức là ông ấy sống vào khoảng thế kỷ 19. Thời đại của Victor Hugo sống là gì? Ông sinh ra và lớn lên trong thế kỷ 19, đây là thế kỷ bão tố cách mạng của Pháp. Và cuộc đời của ông thì thời thơ ấu trải qua rất nhiều đau khổ do gia đình mâu thuẫn. Và trong cái chính cái gia đình mâu thuẫn và cái cuộc đời cùng với thế kỷ như thế này đã mang đến cho Victor Hugo rất nhiều những trải nghiệm từ đời sống thực tế để cho văn chương của ông gần gũi với hiện thực hơn. Đặc biệt, cuộc đời của ông thì ông luôn hoạt động vì sự tiến bộ của con người, có rất nhiều đóng góp cho xã hội. Và nói về vị trí của nhà văn này thì ông được biết đến là danh nhân văn hóa nhân loại, là nhà văn đầu tiên của nước Pháp sau khi mất đã được chôn cất ở điện Pan-tê-ông, nơi chỉ dành cho vua chúa. Một trong những cái danh dự rất lớn dành cho tác giả Victor Hugo. Và nói đến tên tuổi của ông thì không thể bỏ qua một sự nghiệp rất đồ sộ, rất vĩ đại. Đầu tiên, đó chính là Victor Hugo được biết đến là nhà thơ, là nhà tiểu thuyết, là nhà soạn kịch lãng mạn nổi tiếng của nước Pháp vào thế kỷ 19. Tức là ông là một cây bút theo trào lưu lãng mạn rất nổi tiếng với những bài viết mang dấu ấn trong nền văn học Pháp nói riêng và văn học thế giới nói chung. Các tác phẩm tiêu biểu của nhà văn này có thể kể đến như Nhà thờ Đức Bà Paris, Những người khốn khổ, Tia sáng và bóng tối, vân vân. Chúng ta có thể xem thêm những tác phẩm tiêu biểu của nhà văn này trong chú thích của sách giáo khoa. Và các tác phẩm của ông thì thể hiện lòng yêu thương bao la đối với những người dân lao động nghèo khổ. Và cuối cùng thì chúng ta cần phải nhớ được với sự nghiệp đồ sộ như thế này, với sự tâm huyết dành cả cuộc đời cho những trang viết thì Victor Hugo đã được công nhận là danh nhân văn hóa thế giới 1985. Đây chính là sự nghiệp của tác giả này. Sang đến phần tiếp theo thì chúng ta sẽ cùng tóm tắt tác phẩm tác phẩm Những người khốn khổ. Thì tác phẩm này xoay quanh nhân vật chính đó chính là nhân vật Giăng Van-giăng, một người thợ xén cây, nhưng mà đã bị kết án tù khổ sai chỉ vì gây ra một cái tội rất là nhỏ, đó là lấy trộm bánh mì cho bảy đứa cháu đói khát và những lần vượt ngục không thành. Nội dung thứ hai của tác phẩm này là sau 19 năm tù đày thì Giăng Van-giăng đã được tha nhưng bị mọi người xua đuổi. Và ông đã được giám mục Mi-ri-en cảm hóa, ông quyết tâm làm lại cuộc đời. Sau đó thì Giăng Van-giăng đã trở thành thị trưởng Ma-đơ-len và chủ nhà máy sản xuất thủy tinh giàu có, ông ra sức làm việc thiện. Nhưng để cứu một người nghèo bị bắt và kết án oan, ông đã quyết định tự tố cáo mình với nhà chức trách và chờ cảnh sát đến bắt mình. Đây chính là toàn bộ nội dung của tác phẩm. Đối với đoạn trích Người cầm quyền và khôi phục uy quyền thì đoạn trích này nói về nhân vật Phăng-tin. Khi mà bị Gia-ve bắt bỏ tù, Giăng Van-giăng cứu chị và đưa chị vào bệnh xá để chữa trị. Và vì muốn cứu một nạn nhân bị Gia-ve bắt oan, Giăng Van-giăng buộc phải tự thú mình là ai. Gia-ve đã dẫn lính đến bắt Giăng Van-giăng khi ông đến thăm Phăng-tin lúc nàng đang hấp hối. Và Giăng Van-giăng muốn xin Gia-ve thư thả cho vài ngày để tìm con giúp Phăng-tin nhưng Gia-ve không đồng ý và buông lời xúc phạm Phăng-tin khiến chị phải chết.
[5:23]Và cuối cùng đó là chi tiết mà Giăng Van-giăng rất tức giận, uy quyền của ông khiến Gia-ve phải sợ hãi. Đây chính là toàn bộ nội dung của đoạn trích này. Đối với đoạn trích này thì chúng ta có thể tóm tắt thành những nội dung chính như sau. Phăng-tin khi mà bị Gia-ve bỏ tù thì Giăng Van-giăng đã cứu chị và đưa chị vào bệnh xá để chữa trị. Vì muốn cứu một nạn nhân bị Gia-ve bắt oan mà Giăng Van-giăng đã phải tự thú mình là ai. Và Gia-ve đã dẫn lính đến để bắt Giăng Van-giăng khi mà ông đến thăm Phăng-tin lúc mà nàng đang hấp hối. Và Giăng Van-giăng đã muốn xin Gia-ve thư thả cho vài ngày để có thể tìm con cho Phăng-tin, nhưng mà hắn đã không đồng ý và buông lời xúc phạm khiến cho Phăng-tin phải chết. Và Giăng Van-giăng đã rất tức giận và uy quyền của ông đã khiến cho Gia-ve phải sợ hãi. Và Giăng Van-giăng làm những nghĩa vụ cuối cùng đối với Phăng-tin. Đây chính là nội dung của đoạn trích Người cầm quyền và khôi phục uy quyền. Như vậy chúng ta có thể thấy vị trí của đoạn trích Người cầm quyền và khôi phục uy quyền được rút ra từ chương thứ 4, quyền 8 phần thứ nhất của tiểu thuyết Những người khốn khổ. Phăng-tin, thị trưởng Ma-đơ-len (Giăng Van-giăng) rơi vào tay Gia-ve. Phăng-tin tắt thở trước khi biết sự thật về ông thị trưởng và con gái mình. Đoạn trích này được viết với thể loại là tiểu thuyết và ngôi kể là ngôi thứ ba. Để nói về bố cục của đoạn trích thì chúng ta có thể chia ra làm hai phần theo sự phát triển của mạch truyện. Phần thứ nhất là từ đầu đến Phăng-tin tắt thở để nói về chuyện mà Gia-ve biết thân phận của thị trưởng Ma-đơ-len là tù khổ sai Giăng Van-giăng đến bắt ông và gây ra cái chết của Phăng-tin. Phần thứ hai là phần còn lại là Giăng Van-giăng đã khôi phục uy quyền. Tuy nhiên, khi đi khám phá văn bản này thì chúng ta có thể phân tích theo tuyến nhân vật. Chúng ta sẽ sang phần tiếp theo khám phá văn bản. Như chúng ta đã biết, người cầm quyền và khôi phục uy quyền được trích trong tiểu thuyết nổi tiếng Những người khốn khổ. Vậy Những người khốn khổ họ là ai? Có thể thấy rằng Những người khốn khổ ở đây họ là nạn nhân của cường quyền và áp bức. Một người thì đang bị bắt, một người bị ốm sắp chết mong được gặp con. Và Những người khốn khổ, họ là những người mà cưu mang giúp đỡ nhau trong tình thương yêu đồng loại. Đây chính là những hình ảnh minh họa để chúng ta hiểu rằng tại sao tiểu thuyết của Victor Hugo lại được đặt tên là Những người khốn khổ. Chúng ta hãy cùng tìm hiểu về nhân vật Giăng Van-giăng. Thế thì đầu tiên chúng ta cần phải tìm hiểu về hoàn cảnh và số phận của nhân vật này. Ngay trong phần đầu của đoạn trích thì tác giả có nói rằng Giăng Van-giăng, Từ giờ chúng ta cứ cái tên này mà gọi. Vậy thì tại sao bây giờ lại gọi là Giăng Van-giăng? Thì có thể lý giải như thế này: Trước kia thì ông ấy tên là Ma-đơ-len với thân phận là thị trưởng của thị trấn Mông-tơ-rơi. Nhưng bây giờ thì ông ấy là Giăng Van-giăng, là kẻ đang bị pháp luật truy nã. Vậy thì vì sao ông ấy lại bị pháp luật truy nã? Thì có thể thấy rằng lý do vì nghèo đói nên Giăng Van-giăng đã lấy cắp bánh mì nuôi cháu, bị phạt tù khổ sai 19 năm. Ra tù thì trở thành người tốt, được làm thị trưởng luôn giúp đỡ mọi người. Nhưng Gia-ve ghen ghét đã tố giác cho nên Giăng Van-giăng lại bị đẩy vào tù. Và ra tù thì ông lại tiếp tục giúp đỡ mọi người và cuối cùng thì ông chết trong cảnh cô đơn. Do đó chúng ta có thể thấy rằng nhân vật Giăng Van-giăng chính là con người của tình thương, của sự nghèo khổ và kém may mắn. Đây chính là hoàn cảnh của nhân vật này. Tuy nhiên, mặc dù nghèo khổ, mặc dù kém may mắn nhưng nhân vật Giăng Van-giăng lại đại diện cho những gì đẹp đẽ nhất trong xã hội. Đầu tiên đó chính là một con người có tình thương. Chúng ta hãy cùng tìm hiểu về tính cách và phẩm chất để thể hiện được cái nét đẹp con người tình thương trong nhân vật Giăng Van-giăng. Thế thì có thể thấy rằng con người tình thương đó được thể hiện thông qua những chi tiết như thế nào? Chi tiết đầu tiên là quyết định ra đầu thú để cứu nạn nhân bị Gia-ve bắt oan. Và đối với Phăng-tin, một người phụ nữ đáng thương ở trong câu chuyện này thì Giăng Van-giăng có một thái độ rất là nhẹ nhàng. Khi mà Phăng-tin lo lắng, sợ hãi rằng Gia-ve đến bắt mình thì Giăng Van-giăng có an ủi rằng cứ yên tâm, không phải nó đến bắt chị đâu. Hay khi mà Phăng-tin chết dưới những cái lời lẽ cay độc của Gia-ve thì Giăng Van-giăng đã có những cái hành động như là nâng đầu, đặt ngay ngắn, thắt lại dây rút cổ áo, vén tóc, vuốt mắt cho Phăng-tin. Những cái hành động, những cái thái độ như vậy đã thể hiện sự yêu thương, trân trọng, che chở, cảm thông. Điều quan tâm nhất lúc này là bệnh tình và tìm được đứa con gái cho Phăng-tin. Và chúng ta cũng thấy được tình thương của nhân vật Giăng Van-giăng còn được thể hiện qua lời nói. Ông nói với Gia-ve giọng nhún nhường là xin hoãn 3 ngày để tìm con cho Phăng-tin. Ngôn ngữ mang theo sự cầu xin nhưng không làm mất đi sự điềm tĩnh của ông. Vì sao phải xin một kẻ như Gia-ve? Bởi vì mong muốn có thể cứu vãn cái con người đau khổ là Phăng-tin. Và chính những cái hành động, chính cái lời nói như thế này đã thể hiện cái tình thương và trách nhiệm ở một con người như Giăng Van-giăng. Và cái chết của Phăng-tin là cái chết mà mang đến cho Giăng Van-giăng những đau xót khôn tả. Trong cái sự đau xót ấy thì nhân vật có những hành động rất quyết liệt. Đó là hành động gì? Giật gãy giường, rồi cầm lăm lăm cái thanh giường, rồi nhìn chừng chừng. Những hành động đã cho thấy rằng đó là cử chỉ, là thái độ, là hành động của tình thương để bảo vệ tình thương. Chúng ta có thể thấy một loạt các hình thức câu hỏi của người kể chuyện được đặt ra. Ông nói gì? Con người khốn khổ ấy có thể nói gì với người đã chết? Những lời ấy là lời gì? Người ở dương gian này không một ai được biết, kẻ đã chết có nghe thấy không? Hàng loạt các câu hỏi dồn dập, vừa là để hỏi chính mình nhưng lại hỏi chính Giăng Van-giăng. Và nó gợi cho người đọc tò mò muốn biết rằng Giăng Van-giăng đã nói gì với Phăng-tin. Và chúng ta thấy rằng sau cái chết là một lời bình mà người kể chuyện đặt ra rất hay. Chết tức là đi vào bầu trời ánh sáng vĩ đại. Như vậy có thể thấy rằng những chi tiết này đã khẳng định sự đồng cảm, khẳng định tình yêu thương giữa hai con người khốn khổ là lời hứa của người còn sống với người đã khuất. Có thể thấy trong toàn bộ những chi tiết đó đã thể hiện hành động của Giăng Van-giăng là việc làm cao cả, việc làm của tình nghĩa, của lòng nhân ái, của sống hết mình cho tình thương. Và giá trị thẩm mỹ giàu chất nhân văn trong mỗi con người nghèo khổ ở đây chính là được đại diện thông qua nhân vật Giăng Van-giăng. Giăng Van-giăng đã xoa dịu nỗi đau của Phăng-tin bằng chất nhân văn cao quý trong con người của mình. Có thể thấy rằng đối với việc xây dựng hình tượng nhân vật Giăng Van-giăng thì Victor Hugo đã rất thành công trong nghệ thuật đối lập. Đối lập giữa Giăng Van-giăng, một người đại diện cho tình thương với nhân vật Gia-ve, một người đại diện cho quyền lực, với sự ác độc, thâm độc và tàn bạo. Và qua đó thì tác giả cũng lý tưởng hóa hình tượng nhân vật Giăng Van-giăng mang vẻ đẹp tuyệt đối. Và Giăng Van-giăng chính là hiện thân của con người giàu đức hy sinh và lòng nhân ái, là một đấng cứu thế luôn che chở, bảo vệ, đem lại niềm tin, hi vọng cho những người nghèo khổ. Đúng không nào? Và giá trị đó cũng đã thể hiện lòng yêu thương của tác giả Victor Hugo. Chính tình yêu con người đã chiến thắng và ngự trị thế gian này. Quyền lực lớn nhất là quyền lực của trái tim. Và không chỉ đẹp ở vẻ đẹp làm một con người giàu tình thương mà Giăng Van-giăng còn đẹp ở vẻ đẹp là một con người kiên cường dũng cảm chống lại cường quyền áp bức. Chúng ta có thể thấy lúc đầu nhân vật điềm tĩnh đón nhận sự thật, từ tốn, nhún nhường, nhỏ nhẹ để cầu xin Gia-ve có thể hoãn lại 3 ngày. Để làm gì? Để tìm đứa con cho Phăng-tin, đúng không? Nhưng về sau khi mà Phăng-tin chết trước những cái lời xúc phạm của nhân vật Gia-ve thì người cầm quyền đã khôi phục uy quyền. Tức là người cầm quyền ở đây là ai? Là Giăng Van-giăng, với một cái giọng điệu lạnh lùng đầy thách thức, đúng không? Rồi là hành động cầm thanh sắt như bất chấp, căm thù, dũng cảm. Hành động của người bảo vệ tình thương và đau xót trước cái chết của con người khốn khổ đó là Phăng-tin. Chính cái điều này đã làm nên uy quyền của một con người. Và chúng ta cũng thấy được phẩm chất, tâm hồn lương thiện và giàu lòng thương người ở nhân vật Giăng Van-giăng. Những lời nói, những cử chỉ, hành động nó đã thể hiện sự mạnh mẽ, quyết liệt và khiến cho người khác phải tin tưởng, kính phục. Như vậy chúng ta có thể thấy đối lập với hình ảnh nhân vật Giăng Van-giăng, một người đại diện của tình thương và lòng dũng cảm thì Victor Hugo lại suy dựng một nhân vật đó chính là nhân vật Gia-ve. Một nhân vật đại diện cho pháp luật nhưng cũng đại diện cho những gì ghê gớm nhất, đáng sợ nhất và đáng lên án nhất trong xã hội Pháp lúc bấy giờ. Vậy thì nhân vật Gia-ve ông ta là ai? Thì có thể thấy rằng đây là một thanh tra, một cảnh sát nhưng lại được khắc họa với cái hình ảnh là cặp mắt như cái móc sắt, rồi bộ mặt thì gớm ghiếc, rồi cái cười thì ghê tởm nghe tất cả hai hàm răng. Có thể thấy rằng những chi tiết này đã khắc họa chân dung của một kẻ ác thú, đáng ghê tởm và đáng căm ghét. Cái ngôn ngữ mà tác giả để cho nhân vật Gia-ve sử dụng trong văn bản này là một ngôn ngữ thô tục, cục cằn, vô văn hóa. Giọng nói chứa đựng sự man rợ, điên cuồng như thú gầm đến mức không có lời nào ghi được giọng nói của hắn. Chúng ta có thể nhìn những câu văn, những lời thoại mà nhân vật Gia-ve nói. Mày đùa ư? Ồ thằng này, tao không ngờ mày lại ngu ngốc thế. Mày xin tao ba ngày để chuồn hả? Mày bảo mày đã tìm đứa con cho con này hử? Á ừ, tốt tốt, tốt thật. Giờ lại đến lượt con này nữa. Con khỉ có câm cái họng không? Cái thứ chó đểu gì mà những thằng tù đi đầy thì làm ông nọ ông kia, còn lũ gái điếm thì được chạy chữa như những bảo hoàng. Nhưng này, rồi phải thay đổi lại hết, đã đến lúc rồi. Tao đã bảo không có Ma-đơ-len. Ông thị trưởng nào cả, chỉ có một thằng ăn cắp, một thằng kẻ cướp, một tên tù khổ sai là Giăng Van-giăng. Tao bắt được thằng ấy đây này, chỉ có thế thôi. Những lời lẽ của một người cầm quyền nhưng mà nghe lại cục cằn, thô lỗ và thiếu văn hóa vô cùng được dùng để khắc họa nhân vật Gia-ve. Và đặc biệt hành động của nhân vật này, đối với Giăng Van-giăng, Giậm chân phát khùng và hét lớn. Rồi đối với nhân vật Phăng-tin thì sao? Độc ác, vô cảm trước nỗi đau của đồng loại. Thái độ là coi thường, khinh thường dành cho một tên tội phạm bị truy nã đó chính là Giăng Van-giăng. Rồi run sợ trước hành động giật gãy cái thanh giường cùng với ánh nhìn đầy sự tức giận và uy quyền của Giăng Van-giăng.
[18:08]Chúng ta hãy cùng theo dõi vào lời thoại của Giăng Van-giăng khiến cho Gia-ve phải run sợ trước cái uy quyền này.
[18:20]Anh đã giết chết người đàn bà này rồi. Giăng Gia-ve có nói đừng có lôi thôi. Tao không đến để nghe lý sự, dẹp những cái đó lại. Lính đứng sẵn cả dưới nhà rồi, đi ngay, không thì ông cùng tay lại bây giờ. Và Giăng Van-giăng chỉ nói một câu thể hiện uy quyền của mình. Tôi khuyên anh đừng có quấy rầy tôi lúc này. Khi mà uy quyền đã khôi phục thì Gia-ve phải run sợ trước cái uy quyền đó, đó chính là uy quyền của tình thương. Và nhân vật tiếp theo, nhân vật thứ ba được khắc họa trong văn bản này, một nhân vật đại diện cho những con người khốn khổ trong xã hội Pháp bấy giờ, đó chính là nhân vật Phăng-tin. Chúng ta có thể thấy Phăng-tin là một người phụ nữ mà ốm yếu, đang nằm trên giường bệnh. Và khi mà thấy Gia-ve thì rất sợ hãi và hoảng hốt, cảm thấy như sắp tắt thở. Gia-ve chính là một nỗi ám ảnh khiến cho người phụ nữ nhỏ bé và đáng thương đấy luôn luôn cảm thấy khiếp sợ. Và khi mà Phăng-tin cầu xin Giăng Van-giăng giúp đỡ thì giọng nói đầy sự kinh hoàng. Và đặc biệt khi mà Giăng Van-giăng phải cúi đầu trước tên chó săn Gia-ve thì cảm thấy cả thế giới đang tan biến. Bởi vì sao? Bởi vì Giăng Van-giăng chính là niềm tin và hy vọng mà nhân vật Phăng-tin gửi gắm. Và khi mà nghe nhắc đến đứa con gái của mình thì trước là kích động, sau là lo lắng, bất an khi chưa tìm được đứa con đáng thương. Như vậy chúng ta có thể thấy đối với nhân vật Phăng-tin là cả một quá trình đấu tranh về tâm lý thông qua những lời nói, những hành động và những từ mà miêu tả cảm xúc của nhân vật. Chúng ta có thể thấy đây là một người phụ nữ đáng thương và khốn khổ trong xã hội. Là một trong những tiêu biểu của hình ảnh những con người khốn khổ trong xã hội Pháp lúc bấy giờ. Và cái chết của Phăng-tin thì sao? Phăng-tin đã chết trước những lời nói xúc phạm, thô bạo, thiếu văn hóa của nhân vật Gia-ve. Nhưng cái chết ở đây của Phăng-tin là cái chết đầy bi thảm thương tâm nhưng mà nó lại không hề gợi sự bi lụy. Vì sao? Chúng ta có thể thấy rõ thông qua cái chi tiết mà sau khi mà tức tưởi vì những cái lời nói đó rồi cảm giác như không thể thốt được thành lời thì khi mà đối diện với cái chết thì Phăng-tin đã nghe thấy những lời nói của Giăng Van-giăng. Không biết Giăng Van-giăng đã nói gì nhưng gương mặt của chị thì sáng rỡ, nụ cười của chị thì ẩn hiện ở trên môi. Cái chi tiết này nó đã khẳng định rằng cái chết của nhân vật đầy đau khổ, đầy đau thương này không hề có chút bi lụy nào cả. Và nó đã khẳng định sức mạnh của tình thương yêu con người có thể đẩy lùi cường quyền và áp bức, nhen nhóm niềm tin ở tương lai. Và một cái chết bi thảm nhưng Phăng-tin đã đi vào cõi chết thật đẹp đẽ. Như vậy chúng ta đã cùng khám phá ba nhân vật được khắc họa trong đoạn trích Người cầm quyền, khôi phục uy quyền. Đó chính là nhân vật Giăng Van-giăng, nhân vật Gia-ve và nhân vật Phăng-tin. Chúng ta sẽ đi đến phần thứ tư tổng kết những nét chính về nghệ thuật và nội dung. Về nghệ thuật thì chúng ta thấy rằng văn bản này rất thành công trong việc khắc họa tính cách của nhân vật có sự đối lập. Ở đây cụ thể là sự đối lập giữa nhân vật Gia-ve và nhân vật Giăng Van-giăng. Thứ hai, tác giả đã thể hiện được những xung đột rất giàu kịch tính. Và văn bản này đã khẳng định rằng uy quyền mà người cầm quyền khôi phục chỉ là cái tạm thời. Trên đời chỉ có một điều ấy thôi, đó là thương yêu nhau mới là vĩnh viễn. Đây chính là những giá trị nhân văn mà văn bản này thể hiện. Chúng ta sẽ sang phần tiếp theo đó là phần viết kết nối với đọc. Sau khi khám phá xong văn bản này, chúng ta hãy cùng tìm hiểu với một câu hỏi. Bạn có cảm thấy hứng thú khi đọc những tác phẩm tự sự được kể bởi người kể chuyện toàn tri hay không? Hãy viết đoạn văn ngắn trình bày quan điểm của mình về vấn đề này. Vậy thì ở đây chúng ta thấy rằng chúng ta có một khái niệm rất mới đó chính là người kể chuyện toàn tri. Vậy thì để có thể hoàn thiện được đoạn văn này thì chúng ta cần chú ý. Đầu tiên, chúng ta cần phải giới thiệu được ngắn gọn về quan điểm của bản thân. Thứ hai, chúng ta cần giải thích được khái niệm ý nghĩa của người kể chuyện toàn tri là gì. Chúng ta cần phải triển khai đoạn văn với những luận điểm, lý lẽ rõ ràng và mạch lạc, có sự liên kết các câu trong đoạn. Và cần phải khái quát được lại quan điểm của bản thân là gì?
[24:13]Trong đoạn văn của chúng ta cần đảm bảo những nội dung sau. Đầu tiên chúng ta cần phải khẳng định rằng tác phẩm tự sự được kể bởi người kể chuyện toàn tri có khả năng tạo nên tính hấp dẫn riêng biệt của tác phẩm. Và chúng ta cần phải giải thích được người kể chuyện toàn tri là người như thế nào? Đó là người mà có kiến thức về các sự kiện của câu chuyện, biết được động cơ và suy nghĩ chưa được làm sáng tỏ của các nhân vật. Chi ở đây tức là biết là tri thức là hiểu biết, toàn tri có nghĩa là người kể chuyện đã biết tất cả. Và người kể chuyện toàn tri có thể biết về nói với người đọc những điều về các nhân vật. Có thể can thiệp vào việc truyền tải câu chuyện, bình luận về các hành động, truy tố hoặc đưa ra những bài học đạo đức. Và người kể chuyện toàn tri cũng có thể cung cấp ý tưởng về suy nghĩ và cảm xúc của tất cả các nhân vật giúp người đọc hiểu hơn về tâm lý của các nhân vật. Người kể chuyện toàn tri ở ngôi thứ ba có thể tự do giữa tâm trí của các nhân vật khác nhau trong các chương khác nhau hoặc trong cùng một cảnh. Và đặc biệt ở người kể chuyện toàn tri trong đoạn trích ở ngôi thứ ba, đưa người đọc đến với câu chuyện về ba nhân vật Giăng Van-giăng, Phăng-tin và Gia-ve. Đến gần hơn với tâm lý, cảm xúc của các nhân vật và hòa mình vào diễn biến sự việc.
[25:49]Và đặc biệt người kể chuyện toàn tri đã cung cấp một cái nhìn đa sắc về các sự kiện giúp cho người đọc hiểu được tâm lý, cảm xúc của các nhân vật, góp phần tạo nên sự hứng thú cho bạn đọc.
[26:09]Như vậy đối với một khái niệm mới và đặc biệt được thể hiện trọn vẹn trong văn bản, chúng ta phải phân tích được đầy đủ các ý như thế này. Thông qua việc hoàn thiện về đoạn văn người kể chuyện toàn tri với những cái cảm nhận của bản thân mình trong đoạn trích Người cầm quyền và khôi phục uy quyền. Chúng ta lại thấy thêm được một tài năng, một sự độc đáo trong văn chương của Victor Hugo. Khi thể hiện được cái nghệ thuật kể chuyện thông qua người kể chuyện toàn tri ở ngôi thứ ba. Như vậy cô trò chúng ta đã cùng khám phá xong văn bản Người cầm quyền, khôi phục uy quyền, trích Những người khốn khổ của Victor Hugo. Cảm ơn các em đã theo dõi bài học ngày hôm nay, hẹn gặp lại các em trong bài học lần sau.



