Thumbnail for [Review Phim] Mang nhầm Kumanthong về nuôi như con ruột | Vong Nhi Cúp Bế (2025) by Cafiha Review

[Review Phim] Mang nhầm Kumanthong về nuôi như con ruột | Vong Nhi Cúp Bế (2025)

Cafiha Review

21m 1s5,167 words~26 min read
Auto-Generated

[0:00]Em bé Nhật Bản cute này tên là May. Mẹ em phải đi mua đồ nên dặn May ở nhà chơi đừng đi ra ngoài. Bé May rất ngoan, chỉ ở nhà chơi trốn tìm với đám bạn trong xóm. Cô bé đi tìm chỗ trốn khắp nơi nhưng các bạn đều đã xí trước nên May buộc phải đi tìm một chỗ khác. Ở siêu thị, Yoshi nghe người ta bàn tán về một kẻ khả nghi xuất hiện quanh khu này. Cô sốt ruột nên nhanh nhanh chóng chóng chạy về nhà, ai dè về đến nơi thì chẳng thấy May và đám trẻ đâu. Hỏi hàng xóm mới biết con họ đã về nhà từ lâu, chỉ riêng May là không ai thấy. Anh chồng Suzuki nghe tin cũng lao về trong hoảng loạn. Ngay tối hôm đó, Yoshi đã báo cảnh sát về việc con gái mất tích. Lúc mang khăn trải bàn đi giặt, Yoshi thấy máy giặt đầy một cách bất thường. Cô nhìn vào bên trong rồi hét lên kinh hoàng. Hóa ra May đã trốn trong máy giặt rồi bị mắc kẹt và chết ngạt trong đó. Một năm trôi qua, nhưng nỗi đau vẫn không hề vơi đi. Yoshi ám ảnh tới mức bỏ luôn cái máy giặt và không dám mua cái mới. Cô tham gia nhóm trị liệu cho những người mất con. Nhưng mỗi lần mở miệng là cô lại bật khóc nức nở, nói năng lộn xộn không đầu không đuôi. Rõ ràng cô vẫn còn quá ám ảnh về cái chết thương tâm của May. Bà nội của May ghé thăm thì thấy căn nhà bừa bộn lạnh lẽo. Phòng của May vẫn được giữ nguyên như ngày con bé còn sống, không ai dám chạm vào. Nhìn cảnh đó, bà khuyên Yoshi nên làm một lễ cúng cho May ở ngôi chùa linh thiêng, mong linh hồn đứa trẻ được yên nghỉ. Yoshi đang phân vân suy nghĩ, bất ngờ một cơn gió thổi qua giật phăng tờ quảng cáo khỏi tay. Cô hớt hải chạy theo, nhưng mỗi lần gần đuổi kịp thì nó lại bay đi xa hơn. Cứ thế nó dẫn cô đến một khu chợ đồ cổ nhộn nhịp. Đến khi lấy lại được tờ giấy, Yoshi chợt nhìn sang bên cạnh. Trong một chiếc hộp phủ kín bùa chú là một con búp bê nhìn rất giống bé May. Tối hôm đó Suzuki thấy vợ cười tươi như hoa nên cũng vui vẻ lây. Ai dè ngồi ở bàn ăn là một con búp bê cute như Annabelle phiên bản Nhật. Yoshi còn vui vẻ khoe đã mua nó với giá khá đắt, mà con cúp bế này nhìn quá giống người thật. Đặc biệt là đôi mắt có hồn làm Suzuki tò mò săm soi một lúc. Từ ngày có búp bê, Yoshi vui vẻ tươi tỉnh hẳn ra. Cô cẩn thận cắt móng tay và lau mặt, cắt tóc cho nó giống hệt May lúc còn sống, coi nó như đứa con gái đã mất. Tối đó chồng cô hoảng hồn khi thấy một bản sao của May ở trong nhà. Yoshi mang con búp bê theo trong buổi trị liệu tâm lý. Dù chồng cô thấy lo lắng, nhưng bác sĩ giải thích đây gọi là liệu pháp búp bê, có thể giúp ích cho quá trình phục hồi cảm xúc. Cũng giống như thú nhồi bông có thể giúp người ta vượt qua nỗi đau mất thú cưng vậy, liệu pháp này đã được khoa học công nhận, nên bác sĩ khuyên anh đừng quá lo lắng. Kể từ đó, Yoshi đưa bé May fake đi mua sắm, rồi dắt ra biển dạo chơi và chụp ảnh. Hai vợ chồng một búp bê chẳng khác gì gia đình ba người hạnh phúc. Suzuki rất nhẹ nhõm khi thấy vợ đã thật sự vượt qua nỗi đau, bằng chứng là cô vừa mua về một cái máy giặt mới. Cuộc sống cứ thế trôi qua êm đềm, cho đến một hôm Yoshi phát hiện mình đã mang bầu. Không lâu sau, cô sinh được một bé gái khỏe mạnh và đặt tên là Mai. Từ khoảnh khắc đó, cả căn nhà xoay quanh em bé, còn búp bê bị cho ra rìa. Những bức ảnh trên tường cũng lần lượt được thay thế, như thể quá khứ chưa từng tồn tại. Thực ra Yoshi không cố tình vứt bỏ búp bê, cô chỉ lãng quên nó một cách tự nhiên. Một hôm vô tình thấy búp bê nằm lẫn trong đống thú bông, cô liền đặt nó nằm cạnh Mai trong nôi, như thể đó là chị hai đang trông em ngủ. Không ngờ một lúc sau có tiếng em bé khóc ré lên. Yoshi và mẹ chồng hoảng hốt chạy vào phòng. Trước mắt họ, con búp bê đang đè lên người Mai. Cổ em bé trầy xước rỉ máu vì một lọn tóc quấn chặt quanh da. Không ai hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Trong cơn hoảng loạn, vợ chồng Yoshi lập tức cho búp bê vào lại chiếc hộp cũ rồi cất sâu trong tủ. Thầm thoát năm năm đã trôi qua, Mai giờ đã là một cô bé năm tuổi hiếu động và tò mò. Trong lúc tìm viên bi bị lạc, cô bé mò vào tủ và vô tình tìm thấy búp bê được cất trong nó. Mai đặt tên cho nó là A và năng nặc đòi mẹ cho chơi cùng. Yoshi phát hiện tóc và móng tay của búp bê dường như đã dài ra. Cô thoáng rùng mình nhưng nhanh chóng gạt đi, cho rằng mình nghĩ nhiều. Nhưng từ đó, những chuyện lạ bắt đầu xuất hiện. Yoshi thấy bé Mai hay nói chuyện với A nhưng lại giữ bí mật không kể cho mẹ biết. Một đêm Mai lặng lẽ chui lên giường nằm cạnh mẹ, mách rằng A làm con đau nên con không ngủ được. Nó ghen tị với con, nó nói rằng không công bằng khi chỉ có con được yêu thương. Yoshi cho rằng đó chỉ là trí tưởng tượng của trẻ con. Cô dỗ Mai về giường, rồi đặt búp bê lên kệ cao để con yên tâm ngủ. Ngày hôm sau, Mai rủ bạn cùng lớp Rena đến nhà chơi, khoe mình có một con búp bê biết nói. Rena không tin liền bẻ tay búp bê xem nó có kêu đau không, làm Mai tức giận ra mặt. Đột nhiên Rena khóc ré lên rồi chạy ra mách mẹ, trên tay cô bé hiện rõ những vết cắn đỏ ửng. Mai bảo là do A làm nhưng Yoshi không tin, bắt cô bé phải xin lỗi bạn. May mà mẹ Rena không làm lớn chuyện. Hôm sau Mai rủ mẹ chơi trốn tìm. Nhưng Yoshi bảo đang bận sắp xếp ảnh của chị con, nên Mai lại vùng vằng giận dỗi. Lúc sau Yoshi vào phòng Mai thì thấy những tấm hình cũ của May, trong đó mặt của May đều bị tô đen. Mai lại đổ cho A nhưng Yoshi không tin, còn mắng Mai vì tội nói dối. Trong lúc giằng co, Mai giận quá liền cắn vào tay mẹ một phát. Ở trường, cô giáo cũng trấn an Yoshi rằng đó chỉ là trí tưởng tượng hoặc trò chơi giả vờ mà trẻ con ở độ tuổi này hay có. Nhưng cô cho Yoshi xem những bức tranh kỳ dị của Mai, mà theo cô bé là A bảo mình vẽ. Những hình vẽ méo mó khiến Yoshi lạnh sống lưng. Một bức là hai người đang treo cổ lơ lửng, bức khác trông như em bé trong nồi nước sôi sùng sục. Đêm đó, Yoshi mơ màng cảm nhận có người chui lên giường nằm cạnh mình. Lúc đầu cô cứ tưởng là con gái, đến khi mở mắt ra mới giật bắn người. Nằm bên cạnh không phải Mai mà là con búp bê. Từ giây phút ấy, Yoshi bắt đầu sợ hãi búp bê thật sự. Nhưng Suzuki cho rằng vợ chỉ đang thần hồn nát thần tính. Anh bảo có lẽ Mai nghịch ngợm đặt nó lên giường thôi. Sau khi tiễn Mai lên xe bus đi học, Yoshi quay về nhà lập tức bỏ búp bê vào một cái bịch, rồi mang ra vứt ở bãi rác. Nào ngờ chỉ một lúc sau lại thấy nó nằm chình ình trong nhà. Vừa sợ hãi vừa tuyệt vọng, Yoshi mất kiểm soát lao vào đập búp bê tới tấp. Khi quay sang mới thấy búp bê đang ngồi trong phòng nhìn ra, còn Mai đã bị cô đánh bất tỉnh nhân sự. Ngay lúc đó Yoshi giật mình choàng tỉnh, hóa ra vừa rồi chỉ là một cơn ác mộng. Nhưng cảm giác lạnh toát vẫn còn bám chặt. Cô mở cửa ra thì phát hiện búp bê nằm ngay trước cửa nhà. Hóa ra người ta đã mang trả lại vì cô vứt rác cồng kềnh sai quy định. Yoshi liền ôm búp bê chạy thẳng ra xe rác, năn nỉ họ chở đi giúp. Lúc sau rác được cho vào máy nghiền, anh công nhân phát hiện búp bê rơi dưới đất liền nhặt nó bỏ vào máy. Không lâu sau, tiếng còi xe cứu thương vang lên chói tai. Trong lòng dâng lên linh cảm chẳng lành, Yoshi vội chạy ra xem mới biết anh công nhân gom rác đã bị cuốn vào máy nghiền, may mà chưa bỏ mạng. Ngay sau đó, Mai phụng phịu ôm búp bê bước ra từ đống rác. Yoshi xem đoạn video ghi hình và cho rằng búp bê đã nói chuyện với Mai. Nhưng chồng cô lại thấy chỉ có Mai độc thoại với búp bê. Anh bắt đầu nghĩ rằng chính Yoshi mới là người không ổn. Hôm sau Yoshi vừa uống thuốc an thần xong thì Mai đòi chơi trốn tìm. Thoáng thấy bóng con bé chạy vào phòng, Yoshi liền bước theo. Trên giường là một đống chăn gối phập phồng như có người đang nấp bên trong. Cô lật chăn lên nhưng không thấy Mai. Khi cô cúi xuống nhìn gầm giường, Mai bất ngờ nhảy xuống rồi chạy vụt đi. Yoshi đuổi theo và thấy con bé chui vào máy giặt. Chuyện này kéo cô quay ngược về ký ức kinh hoàng năm xưa. Cô nín thở ghé mắt nhìn vào bên trong máy giặt. Đột nhiên một khuôn mặt dữ tợn lao ra vồ lấy cô. Cô hoảng loạn đẩy nó xuống đất. Đến khi hoàn hồn mới nhận ra đó là bé Mai đang khóc thét vì đau đớn. May mà vết thương ở đầu của Mai không quá nghiêm trọng. Trong lúc Yoshi được đưa đi tư vấn tâm lý, anh bác sĩ hỏi Suzuki rằng gần đây vợ anh có biểu hiện gì bất thường không. Nói rồi anh ta cho Suzuki nhìn những vết cào đỏ hằn trên lưng của Mai. Suzuki hỏi Mai rằng ai đã làm chuyện này, nhưng cô bé sợ hãi không dám nói ra. Suzuki bắt đầu thực sự lo sợ. Anh quyết định cho Yoshi nhập viện điều trị một thời gian để ổn định tinh thần. Mai thì được đưa sang nhà bà nội ở tạm. Yoshi hoảng loạn tột độ khi biết con gái mang theo cả búp bê đến nhà bà. Suzuki phải an ủi một lúc thì cô mới bình tĩnh lại. Dù vậy, cô vẫn năn nỉ chồng mang con búp bê đến chùa để làm lễ hỏa thiêu. Suzuki lập tức liên hệ với ngôi chùa, nhưng họ báo đã kín lịch tháng này nên hẹn sang tháng sau mới làm được. Suzuki chụp hình chiếc hộp đựng búp bê gửi cho nhà chùa, tình cờ chú ý đến dòng chữ khắc trên hộp. Đây là búp bê J, con gái ông Kokichi Yasumoto. Suzuki lên mạng tìm hiểu thì biết Kokichi Yasumoto là một nghệ nhân làm búp bê lừng danh gần 100 năm trước. Và J là con búp bê mà ông ấy yêu quý nhất. Ngay lúc đó, người từ chùa gọi đến với giọng hoảng hốt, bảo phải hỏa thiêu con búp bê ngay ngày mai vì nó cực kỳ nguy hiểm. Sáng mai họ sẽ đến tận nơi để mang nó đi. Suzuki tìm thấy một video của nhóm YouTuber đội biệt kích huyền bí. Trong clip, họ kể rằng năm đó con gái nghệ nhân Kokichi tên là J đã mất tích bí ẩn. Sau đó vợ ông bắt đầu tin rằng con búp bê yêu quý của J chính là con gái mình. Khi bà qua đời, con búp bê được chôn cùng trong quan tài. Người ta đồn rằng nó đã tự bò ra khỏi mộ và đang lang thang tìm chủ nhân mới. Nhóm YouTuber hào hứng kéo về hòn đảo quê của nghệ nhân Kokichi để truy tìm búp bê sống, nhưng kết quả mấy tiếng đồng hồ tìm kiếm chỉ là công cốc. Tối đó bà nội cho Mai đi ngủ rồi ra phòng ngoài xem TV. Ai dè lúc sau bà thấy Mai đã thức dậy từ lúc nào, rồi cô bé nhảy chồm lên lưng bà. Bà định cõng Mai về giường, ai dè thấy Mai đang ngủ ở giường. Lúc này bà mới nhận ra thứ đang bám trên lưng mình không phải cháu gái mà là con búp bê. Bà nội hoảng quá liền cất búp bê vào phòng chứa đồ rồi gọi cho Suzuki. Giọng run rẩy bảo rằng con búp bê này như người sống vậy. Suzuki trấn an rằng chỉ cần chờ đến ngày mai, nhà chùa sẽ đến mang nó đi hỏa thiêu. Bà nội nghe vậy mới tạm yên tâm. Suzuki xem lại đoạn video Mai nói chuyện với búp bê. Trong đó, cô bé nhắc đến quê của A ở quận Kurakawa tỉnh Niigata. Mà đó cũng chính là quê hương của nghệ nhân Kokichi. Cái tên J có nhiều cách đọc khác nhau, mà một trong số đó là A. Những sự trùng hợp kỳ lạ khiến Suzuki lạnh cả sống lưng. Anh lập tức phóng xe như bay về nhà mẹ, đồng thời gọi điện dặn bà phải trông chừng Mai thật kỹ. Vừa cúp máy, bà nội nghe thấy tiếng động lạch cạch, hóa ra là cửa phòng chứa đồ đang dập ra dập vào. Bà run rẩy mở cửa thì phát hiện cái máy lau nhà tự động là thủ phạm, nhưng vấn đề là con búp bê đã biến mất. Bà lao vào phòng Mai thì thấy chiếc giường trống trơn, còn cửa sổ thì mở toang. Bà hốt hoảng chạy ra ngoài tìm cháu. Một người đi đường nói vừa nhìn thấy hai bé gái nắm tay nhau đi trên cây cầu gần đó. Bà chạy đến nơi thì thấy bóng ai như Mai đang ngồi trên thành cầu. Bà vừa gọi tên cháu vừa rón rén tiến lại gần. Ai dè cô bé bất ngờ nhảy xuống. Suzuki đến nơi thì không thấy bà nội ở nhà, chỉ có Mai cầm búp bê đứng lặng ở ngoài vườn, trên miệng có vết đỏ như máu. Anh hỏi bà nội đâu, nhưng Mai chỉ nhìn anh trân trân không đáp một lời. Anh vội nhét con búp bê vào lại chiếc hộp rồi đặt trong cốp xe. Ngay lúc đó cảnh sát đưa bà nội về. Bà vẫn còn trong trạng thái hoảng loạn, chỉ lắp bắp kể rằng mình đang kéo cháu gái xuống khỏi thành cầu thì bất ngờ bị thứ gì đó cắn. Cảnh sát trích xuất video từ camera giám sát ở gần đó. Trong đoạn video mờ nhạt, bà chạy tới ôm một cô bé trên thành cầu kéo xuống. Chỉ vài giây sau, một cô bé khác bất ngờ nhảy xổ lên người bà, khiến bà loạng choạng rồi ngã xuống. Suzuki đoán là chính Mai đã cắn bà nội, nhưng anh không dám hé răng với cảnh sát. Khi về nhà, Suzuki để ý đến vết cắn trên tay bà nội. Lực cắn mạnh đến mức làm đứt cả dây đồng hồ. Anh liền mang dây đồng hồ vào phòng, rồi vạch miệng Mai để so vết đứt với răng cô bé. Đúng lúc đó Mai mở mắt hét ầm lên. Ngày hôm sau, một anh đầu đinh từ chùa đến để mang con búp bê đi. Anh ta cẩn thận dùng khăn bọc chặt búp bê rồi đặt lại vào hộp. Suzuki muốn hỏi về lai lịch con búp bê, nhưng anh ta chỉ trả lời qua loa cho có. Đúng 10 giờ sáng, Suzuki có mặt ở chùa để tận mắt chứng kiến nghi lễ. Không chỉ có A, mà còn rất nhiều búp bê khác sẽ được hỏa thiêu vào hôm nay. Hai vị đại sư nghiêm trang tụng kinh cầu siêu, những người còn lại thì châm lửa. Ngọn lửa nhanh chóng bùng lên nuốt trọn đám búp bê, tiễn chúng trở về với tro bụi. Suzuki quay lại cảnh đó và đưa cho vợ xem để cô yên tâm. Nhưng cả hai không ngờ rằng A chưa hề bị hỏa thiêu. Gã đầu đinh kia biết lai lịch của cúp bê A, nên đã lén đánh tráo bằng một con khác, rồi mang A đến tiệm đồ cổ để bán. Ông chủ tiệm kiểm tra kỹ rồi xác nhận nó đúng là tác phẩm của nghệ nhân Kokichi. Ông định giá khoảng 100.000 yên, vì con búp bê đã mất bộ Kimono nguyên bản. Gã kia chê giá bèo nên xách búp bê đi sang tiệm khác. Ai ngờ giữa đường hắn bất chợt buồn nôn dữ dội. Từ trong miệng, từng búi tóc ướt sũng tuôn ra không dứt. Hắn loạng choạng ngã xuống thang cuốn bất tỉnh nhân sự. Chiếc hộp đựng búp bê cũng rơi xuống theo và bể tan tành. Gã đầu đinh được đưa đi cấp cứu đúng bệnh viện nơi Suzuki làm việc. Ngay sau đó, sư trụ trì đích thân mang con búp bê đến trả cho Suzuki. Ông ta thú thật mọi chuyện và xin lỗi vì đã bó tay trước con búp bê này, rồi khuyên anh nên tìm đến chuyên gia thanh tẩy búp bê thực sự. Suzuki liên hệ chuyên gia mà sư trụ trì giới thiệu. Vừa nghe xong, ông ta lập tức bảo anh bỏ con búp bê vào hộp và tuyệt đối không được chạm vào. Nhưng vấn đề là chiếc hộp đã bể. Ông kia liền dặn anh không cho bất kỳ ai động vào con búp bê cho đến khi ông tới nơi. Nhưng vừa cúp máy, một đồng nghiệp đã vô tư ôm con búp bê lên làm Suzuki tá hỏa. Cô ấy nói nghe thấy tiếng lạo xạo phát ra từ bên trong. Suzuki thử lắc nhẹ thì một vật màu trắng từ miệng búp bê rơi ra, nhìn giống hệt răng của một đứa trẻ. Dù biết chuyện này thật hoang đường, Suzuki vẫn nhờ đồng nghiệp cho búp bê đi chụp X-quang. Kết quả khiến cả hai lạnh toát sống lưng. Bên trong búp bê là một bộ xương trẻ em hoàn chỉnh. Đúng lúc này, Yoshi cũng tới và nhìn thấy tất cả. Ông cảnh sát không tin chuyện ma quỷ, nên đòi tịch thu búp bê để điều tra. Suzuki đã quá mệt mỏi, nên đồng ý giao cục nợ này cho ông ta. Khi họ vừa đi ra thì chuyên gia thanh tẩy búp bê cũng vừa tới. Kanda cảnh báo rằng đây không phải thứ mà cảnh sát có thể xử lý, nhưng tất nhiên ông cảnh sát hoàn toàn không tin. Khi biết ông ta định mang búp bê đến phòng thí nghiệm pháp y, Kanda liền bảo hai vợ chồng Suzuki bám theo. Ít nhất cũng phải đảm bảo con búp bê được vận chuyển đến nơi an toàn. Trên đường đi, Kanda khẳng định rằng những gì họ trải qua không phải hoang tưởng hay tự ám thị. Ông chỉ vào những bùa chú vẽ bên ngoài chiếc hộp và giải thích. Thông thường bùa hộ mệnh được tạo ra để bảo vệ người sở hữu. Nhưng những bùa chú này lại được viết cho con búp bê bên trong, vì vậy phải lật ngược lại mới đọc được chữ trên nó. Hãy để sức mạnh huyền bí bao quanh và trở về nguồn gốc của nó. Kanda nói đó là một dạng đảo ngược lời nguyền, dùng để giam giữ thứ ở bên trong. Ngay lúc đó, họ buộc phải dừng xe vì đèn đỏ. Ông cảnh sát vẫn chạy tiếp vào đường hầm, quay sang thì đột nhiên không thấy búp bê đâu. Rồi bất ngờ một bé gái xuất hiện ngay trước đầu xe. Ông hốt hoảng xuống xe nhưng không thấy ai cả. Đến khi cúi xuống, ông mới thấy bé gái đã bị cuốn vào bánh xe, liền vội lùi xe lại để cứu cô bé. Khi ba người Suzuki đuổi tới thì thấy ông cảnh sát quỳ sụp dưới đất ôm con búp bê trên tay, khóc nức nở như người mất trí. Kanda vội ra sau lưng niệm chú thật nhanh, rồi tung một chưởng vào lưng ông cảnh sát khiến ông im bặt. Sau đó Kanda lập tức nhét búp bê vào một chiếc vali đặc biệt, khóa chặt toàn thân nó rồi cài then kỹ lưỡng. Kanda quay sang bảo hai vợ chồng phải cùng ông đi gặp một nhà sư tập búp bê, người từng nghiên cứu rất sâu về nghệ nhân Kokichi Yasumoto. Có lẽ ông ấy có thể cung cấp manh mối để chấm dứt lời nguyền này. Vừa nhìn thấy A, nhà sư tập khẳng định chắc nịch đây chính là búp bê do Kokichi Yasumoto tạo ra. Rồi ông bắt đầu kể lại câu chuyện mà chính ông từng trực tiếp chứng kiến, từ quãng thời gian còn làm cảnh sát ở một ngôi làng thuộc tỉnh Niigata. Năm đó một người đàn ông tự xưng là Kokichi Yasumoto đã đến đồn đầu thú. Và những gì ông ấy kể thật khó tin. Dân làng nói A con gái ông ấy đã mất tích. Nhưng ông ta khẳng định điều đó không đúng sự thật. A sinh ra đã yếu ớt, đến mức không thể rời khỏi nhà. Vợ ông là Teko, vì quá thương con nên đã cùng con tìm đến cái chết. Nhưng việc đó thất bại, chỉ có A chết còn Teko sống sót. Để che giấu tội lỗi của vợ, Kokichi đã làm những điều không ai dám tưởng tượng. Ông phủ một lớp đất sét lên xương của A, cấy tóc và móng tay cho cô bé, và tạo ra thứ mà ông ấy cho là con búp bê đẹp nhất mà mình từng làm. Sau này theo di nguyện của Teko, con búp bê được đặt trong quan tài của bà và chôn cất trên đảo Cannajima. Nhà sư tập kể ông đã đến hòn đảo để xác nhận câu chuyện. Ngôi mộ của Teko vẫn còn đó, nhưng bên trong chỉ có hài cốt của bà, không có dấu vết nào của con búp bê. Vào khoảng thời gian đó, những con búp bê của Kokichi được bán với giá rất cao. Chắc hẳn kẻ nào đó đã đào mộ và lấy trộm nó. Yoshi nhờ Kanda giúp trả lại búp bê về với mẹ của nó, và cô cũng muốn đi theo. Là một người mẹ, Yoshi tin rằng A và Teko chắc hẳn rất mong được gặp lại nhau. Kanda nhắc rằng đảo Cannajima từ lâu đã bị xem là nơi ma ám. Suzuki liền nhớ đến đội biệt kích huyền bí. Anh nói rằng nhóm đó từng lên đảo tìm kiếm mà không gặp chuyện gì. Nhưng Kanda xem lại video thì lập tức nhận ra điều bất thường. Trong nhóm đặt chân lên đảo có một người mặc áo đỏ, nhưng lúc họ rời đi thì người đó đã biến mất, trong khi tổng số vẫn là năm người. Tối hôm đó, ba người đến thị trấn nhỏ gần hòn đảo và thuê một nhà trọ cũ kỹ. Không chờ đến sáng, Kanda lập tức tiến hành nghi lễ tìm mộ ngay trong đêm. Ông trải bản đồ ra sàn, đặt quả cân nối sợi dây lên trên rồi bắt đầu lẩm rẩm niệm chú. Quả cân bỗng tự di chuyển, chầm chậm lượn vòng trên mặt bản đồ, rồi dừng hẳn lại ở một điểm. Nhưng như vậy vẫn chưa đủ, Kanda lại nhiều vợ chồng Suzuki scan khu vực đó, phóng to gấp ba lần rồi in ra để xác định vị trí chính xác hơn. Đáng lẽ còn phải làm thêm một lần như vậy, nhưng đột nhiên cả căn nhà rung chuyển dữ dội như có động đất. Kanda hốt hoảng đóng sập chiếc vali nhốt con búp bê bên trong. Ngay sau đó ánh nến tắt lịm và điện cũng mất. Căn phòng chìm trong bóng tối đặc quánh. Theo lời Kanda, Yoshi vội lấy máy ảnh ra. Trong ánh đèn flash lóe lên, họ phát hiện con búp bê với gương mặt méo mó dữ tợn đã thoát ra ngoài. Nhờ Yoshi liên tục bật đèn flash, Suzuki nắm được vị trí của búp bê rồi nhanh tay tóm được nó vào túi vải. Kanda lập tức dán bùa lên túi, nhưng vẫn bị búp bê húc bay. May sao điện bất ngờ sáng trở lại. Lúc này búp bê mới ngừng giãy giụa, nhưng vừa rồi Kanda đã bị một cây đinh đâm xuyên bàn chân. Ông phải thừa nhận mình đã đánh giá A quá thấp. Vì chân bị thương nên Kanda không thể tiếp tục đi tìm mộ. Ông buộc phải giao trọng trách còn lại cho vợ chồng Suzuki. Trước khi được đưa đi bệnh viện, ông giao cho Suzuki một chiếc máy dò kim loại, vì trước đây có tục lệ chôn sáu đồng xu cùng với quan tài. Chỉ cần tìm thấy chúng thì họ sẽ tìm ra ngôi mộ. Để lên đảo Cannajima, chỉ có duy nhất một con đường cát. Mỗi ngày khi thủy triều rút xuống, con đường ấy mới lộ ra, và họ chỉ có đúng 2 giờ để quay lại. Nếu chậm trễ thì con đường sẽ biến mất hoàn toàn. Hai vợ chồng theo con đường đó mang búp bê lên đảo. Không mất quá nhiều thời gian, họ đã tìm đến khu vực được cho là mộ của Teko. Suzuki bật máy dò kim loại quét một vòng nhưng không có tín hiệu nào. Trong khi đó, thủy triều đang dâng lên nhanh chóng. Họ chỉ còn khoảng 30 phút để rời khỏi đảo. Ngay lúc cả hai gần như tuyệt vọng, máy dò bất ngờ phát ra tiếng báo. Hai vợ chồng lập tức đào bới điên cuồng. Cuối cùng mộ của Teko cũng hiện ra. Sau khi xác nhận, họ chắp tay cầu nguyện rồi nhẹ nhàng đặt búp bê A xuống bên cạnh mẹ. Đúng lúc ấy Yoshi làm rơi tấm ảnh của May xuống mộ. Suzuki hối thúc vợ rời đi ngay, nhưng Yoshi vẫn cố với tay lấy lại tấm ảnh, cuối cùng bị rơi xuống dưới. Cùng lúc đó, tàn hương rơi xuống túi vải bọc búp bê làm nó bắt lửa. Khi lá bùa dán trên túi cháy rụi cũng là lúc con búp bê dữ tợn thoát ra ngoài. Yoshi hoảng loạn cố trèo lên, nhưng con búp bê túm lấy chân cô kéo xuống. May nhờ có Suzuki giúp sức nên Yoshi mới thoát ra được. Trong khoảnh khắc sinh tử, Yoshi nhanh trí đập vỡ tấm ảnh, rồi dùng mảnh thủy tinh cắt phăng tóc của mình. Nhờ vậy cô mới thoát chết trong gang tấc. Lúc này hai vợ chồng mới dám thở phào nhẹ nhõm. Khi cả hai trở về nhà, bé Mai mừng rỡ chạy ra ôm chầm lấy mẹ. Nhưng vòng tay ấy siết càng lúc càng chặt. Chặt đến mức Yoshi không thở nổi. Cô hoảng hốt lấy gương soi, mới biết thứ đang ôm mình không phải Mai mà là búp bê dữ tợn. Cùng lúc đó, Suzuki nhìn thấy Mai đang mắc kẹt bên trong máy giặt. Nhưng cửa máy giặt không thể mở ra. Anh hoảng loạn cầm xẻng đập liên tục để cứu con, nhưng hóa ra tất cả chỉ là ảo giác. Yoshi thực chất vẫn đang mắc kẹt trong ngôi mộ. Đến khi đập bể cửa máy giặt và cứu con ra, Suzuki mới nhận ra đó là May chứ không phải Mai. Cô bé kéo anh đến chỗ Yoshi đang bị búp bê siết cổ, nhẹ nhàng gỡ búp bê ra khỏi Yoshi rồi kéo nó đi. Yoshi gọi với theo bảo con đợi một chút, nhưng cô bé chỉ lắc đầu rồi kéo A đi mất. Yoshi định đuổi theo nhưng Suzuki kịp giữ cô lại. Ngay khoảnh khắc đó, cô mới thực sự thoát khỏi ngôi mộ. Có lẽ chính linh hồn của May đã cứu cha mẹ mình lần cuối. Vợ chồng Suzuki trở về nhà cùng Mai. Mọi thứ trông như một cái kết trọn vẹn. Nhưng ông bà nội của Mai tìm đến Kanda, nói rằng đã hơn một tuần không liên lạc được với vợ chồng Suzuki. Khi cả ba đến nhà thì thấy trên bàn ăn có ba phần thức ăn, hai phần đã được ăn hết, chỉ riêng phần của Mai là còn nguyên. Kanda phát hiện ra một điều kinh hoàng hơn. Trong clip Mai nói chuyện với búp bê A, dường như A đòi đổi mẹ với Mai nhưng Mai đã kiên quyết từ chối. Hóa ra A rất ghét mẹ mình vì thường xuyên bị bà đánh đòn. Lẽ ra họ không nên đưa A về với mẹ. Trong khi đó, vợ chồng Suzuki vui vẻ đưa con gái đi dạo, không hay biết búp bê A đã thế chỗ của Mai từ lúc nào. Hóa ra từ lúc rời khỏi đảo, vợ chồng Suzuki đã bị búp bê A thao túng tâm lý toàn tập. Chẳng có sự giải thoát nào cả, họ đang sống trong ảo mộng hạnh phúc với đứa con gái fake, trong khi bé Mai thật sự thì không rõ số phận thế nào. Câu chuyện về Kumanthong Nhật Bản đã tạm dừng lại ở đây. Thôi xin chào cả nhà, mình đi cho búp bê ăn đây ạ.

Need another transcript?

Paste any YouTube URL to get a clean transcript in seconds.

Get a Transcript