Thumbnail for Số Nhà 131 - FULL | Thứ gì bên trong nồi cơm điện? Hiện trường kinh hoàng trên đường Hợp Giang by Duy7ham

Số Nhà 131 - FULL | Thứ gì bên trong nồi cơm điện? Hiện trường kinh hoàng trên đường Hợp Giang

Duy7ham

29m 14s6,110 words~31 min read
YouTube auto captions
Transcript source

YouTube auto captions

This transcript was extracted from YouTube's auto-generated caption track. The transcript below is server-rendered so it can be read, searched, cited, and shared without opening the original YouTube player.

Timestamped outline
Pull quotes
[0:01]Thương nhân người Đài Loan, Trang Văn Hoa, sau khi ăn trưa xong tại nhà cha vợ thì một mình vào phòng, tất bật thu dọn hành lý.
[0:01]Bởi đến ngày 31 tháng 8, cha mẹ ruột của anh sẽ lên đường sang Argentina định cư lâu dài.
[0:01]Với tư cách con cháu, vợ chồng anh lẽ ra phải qua thăm và ở bên hai cụ thêm một thời gian.
[0:01]Khoảng 14:30, sau khi sắp xếp xong xuôi, Trang Văn Hoa cùng vợ là Lý Lệ Hoa chào tạm biệt cha mẹ vợ, vội vã hướng về đường Hợp Giang, thành phố Đài Bắc.
Use this transcript
Related transcript hubs

[0:01]Trưa thứ 6, ngày 29 tháng 8 năm 1986, Đài Bắc, Đài Loan. Thương nhân người Đài Loan, Trang Văn Hoa, sau khi ăn trưa xong tại nhà cha vợ thì một mình vào phòng, tất bật thu dọn hành lý. Bởi đến ngày 31 tháng 8, cha mẹ ruột của anh sẽ lên đường sang Argentina định cư lâu dài. Với tư cách con cháu, vợ chồng anh lẽ ra phải qua thăm và ở bên hai cụ thêm một thời gian. Khoảng 14:30, sau khi sắp xếp xong xuôi, Trang Văn Hoa cùng vợ là Lý Lệ Hoa chào tạm biệt cha mẹ vợ, vội vã hướng về đường Hợp Giang, thành phố Đài Bắc. Đến 15:30, hai vợ chồng sách theo nhiều túi hành lý, xuất hiện trước cửa căn hộ tầng hai, số 131 đường Hợp Giang. Thế nhưng lúc này, cửa nhà của Trang Thư Độc, cha của Trang Văn Hoa lại đóng kín. Bên trong hoàn toàn không có động tịnh. Hai vợ chồng đứng ngoài cửa lo lắng gọi tên cha mẹ, nhưng không nhận được bất kỳ hồi đáp nào. Lẽ nào hai cụ đã ra ngoài đột xuất? Trong lúc còn đang nghi hoặc, Trang Văn Hoa tiện tay xoay thử tay nắm cánh cửa sắt chống trộm phía ngoài và bất ngờ phát hiện, cửa không hề bị khóa. Tuy nhiên, sau khi mở cửa sắt, cánh cửa gỗ bên trong vẫn đóng chặt. Trên cửa còn dán một mảnh giấy kỳ lạ. Trên đó bằng bút bi viết dòng chữ. Vì cha mẹ vợ hai ngày nữa sẽ sang Argentina định cư. Hôm nay, chúng tôi xuống miền Nam để chào tạm biệt người thân, bạn bè. Nếu có gì bất tiện, mong thông cảm!" - Trần Văn Huy. Nhắc đến những vụ án phân xác rúng động tại Đài Loan. Nhiều người sẽ nghĩ ngay đến kẻ sành ăn Trần Kim Hỏa, kẻ từng gây chấn động dư luận với hành vi ăn thịt người tại tiệm sửa xe số 92 đường Tân Hưng, Đài Trung. Nhưng trong thời kỳ thiết quân luật tại Đài Loan, từng có một vụ án chấn động với tình tiết không kém phần kinh hoàng.

[2:00]Thậm chí, còn bị lược bỏ khỏi nhiều bản tin thời bấy giờ. Và đây là câu chuyện về căn nhà số 131, đường Hợp Giang.

[2:37]Nhìn vào tờ giấy để lại trên cửa, Trang Văn Hoa càng thêm hoang mang. Dựa vào nét chữ, anh nhận ra người viết đúng là anh rể Trần Văn Huy. Nhưng điều khiến anh không thể hiểu nổi là chỉ vài tiếng trước, trong lúc còn đang thu dọn hành lý ở nhà cha vợ, anh đã gọi điện cho cha ruột là ông Trang Thư Độc. Trong cuộc gọi đó, người cha hoàn toàn không hề nhắc đến việc sẽ đi xuống miền Nam, ngược lại còn vui vẻ nói rằng sẽ ở nhà chờ hai vợ chồng tới thăm. Vậy mà chưa đầy ba tiếng sau, mọi chuyện đã thay đổi hoàn toàn. Không chỉ vậy, tại sao tờ giấy này lại do anh rể Trần Văn Huy viết? Chẳng lẽ chính Trần Văn Huy đã đưa cha mẹ đi miền Nam? Ban đầu, Trang Văn Hoa có chìa khóa nhà cha mẹ mình, nhưng vài tháng trước, anh đã lỡ làm mất. Sau đó cũng chưa kịp đi làm lại. Thời điểm đó, việc liên lạc chưa thuận tiện như bây giờ. Không còn cách nào khác, anh đành cùng vợ quay về nhà cha mẹ vợ. Thế nhưng trong suốt buổi tối hôm đó, Trang Văn Hoa ăn không ngon, lòng dạ rối bời. Anh luôn có cảm giác việc cha mẹ rời đi mà không nói một lời có điều gì đó rất bất thường. Vì vậy, trong nhiều giờ liền sau đó, anh liên tục gọi điện về nhà cha mẹ ruột. Nhưng mãi cho đến sau 10 giờ tối, đầu dây bên kia vẫn hoàn toàn không có ai nhấc máy. 10 giờ 30 phút tối, trong tâm trạng vô cùng lo lắng, Trang Văn Hoa lại gọi điện về nhà cha mẹ. Lần này, điện thoại bất ngờ được kết nối. Quá kích động, anh chưa kịp xác nhận đầu dây bên kia là ai đã vội vàng nói, "Ba về rồi phải không?" "Ba?" "Con lo muốn chết." "Không phải mình đã hẹn là đợi con qua sao?" "Sao tự nhiên lại đổi ý vậy?" "Còn anh rể..." Chưa để anh nói hết câu, một giọng nói quen thuộc từ đầu dây bên kia vang lên. "Anh rể đây! Ba mẹ vẫn chưa về, có chuyện gì sao?" "À là anh rể à... Em cứ tưởng ba về rồi." "Sao anh lại ở trong nhà vậy?" "Có phải anh đưa ba mẹ xuống miền Nam không?" Ba mẹ có đưa chìa khóa nhà cho anh à?" Trang Văn Hoa hỏi, giọng không giấu được sự hụt hẫng. "Ừ" "Ba mẹ ngày mai bay thẳng sang Argentina" "Nên nhờ anh qua dọn dẹp nhà cửa" "Giờ anh đang bận" "Có gì để sau nói" Nói xong, đầu dây bên kia lập tức cúp máy. Chỉ còn lại tiếng tút tút vang lên. Chính câu nói ngắn ngủi đó lại khiến Trang Văn Hoa toát mồ hôi lạnh. Bởi vì anh biết rất rõ, vé máy bay sang Argentina của cha mẹ xuất phát từ sân bay Trung Chính, Đài Bắc, nay là sân bay quốc tế Đào Viên. Nếu đang ở miền Nam làm sao có thể bay thẳng sang Argentina được? Chưa hết, trước đó cha anh từng nói rõ ràng, sau khi cha mẹ di cư, ông sẽ để lại cho hai vợ chồng Trang Văn Hoa chuyển đến sống tại căn nhà trên đường Hợp Giang này. Cha mẹ cũng biết rõ anh đã làm mất chìa khóa nhà. Vậy tại sao lại rời đi mà không để lại chìa khóa? Còn phải nhờ con rể sang dọn nhà? Những chi tiết này khiến Trang Văn Hoa càng lúc càng cảm thấy có điều gì đó rất bất thường. Nghe xong cuộc điện thoại, bà Lý Lệ Hoa đứng bên cạnh cũng càng nghĩ càng thấy có gì đó không ổn. Hai vợ chồng bàn bạc nhanh với nhau rồi quyết định đến thẳng nhà cha để xem cho rõ ràng. Khoảng 11 giờ 30 phút tối, họ bắt taxi quay lại chung cư số 131, đường Hợp Giang. "Khua thế này còn quay lại làm gì?" "Tôi đã nói rồi. Tôi chỉ qua thu dọn ít đồ rồi đi thôi mà." Người mở cửa là Trần Văn Huy. Anh ta tỏ rõ vẻ khó chịu khi thấy Trang Văn Hoa. "À... cái này..." "Không." "Ngày mai.." "Bọn em..." "Ý là hôm qua..." Trang Văn Hoa lúng túng, nói năng lộn xộn. "Thì trời nóng quá không ngủ được" "Nên tụi em ghé qua xem có gì cần giúp không thôi" "À anh rể" "Anh có pha trà chưa?" "Em khát quá" Thấy chồng quá căng thẳng, Lý Lệ Hoa nhanh trí lên tiếng đỡ lời. "Không có." "Muốn uống thì tự đi pha." Trần Văn Huy vẫn tỏ thái độ không vui, nhưng không ngăn hai người vào nhà. Nói xong, anh ta quay vào phòng khách, ngồi phịch xuống ghế sofa. Ánh mắt chăm chăm theo dõi từng cử động của hai vợ chồng. Bên trong nhà, không khí vô cùng kỳ lạ. Trong không gian còn thoang thoảng một mùi tanh của máu. Bình thường, cả gia đình đều quen đi chân trần trong nhà. Nhưng lúc đó, Trang Văn Huy chợt cảm thấy lòng bàn chân mình vừa dính, vừa trơn trượt. Không ngờ khi cúi xuống ngửi lại, thứ mùi ấy đúng là mùi máu. Dưới ánh đèn mờ, Trang Văn Hoa nhìn thấy, trên bức tường trắng có nhiều đốm giống như vết máu khô. Anh nuốt nước bọt rồi hỏi, "Sao trên tường lại có máu vậy?" "Chắc do muỗi nhiều thôi" "Nhà mình cũng đầy vết như vậy mà, đúng không?" "Nhà cũ thì thế đấy.. Cũng khó trách.. sao ba mẹ không muốn ở nữa" Chưa đợi Trần Văn Huy trả lời, Lý Lệ Hoa lại nhanh miệng nói đỡ. "Đúng rồi" "Nhiều muỗi lắm" "Cái đảo này.. sao mà thoải mái bằng Argentina được" "Hai người cũng đừng vội dọn vào ở" "Chờ tôi lo xong hết giấy tờ cho ba mẹ rồi hẳn qua" "Lúc đó tiện thể dọn dẹp lại nhà cửa cho sạch sẽ" Trần Văn Huy bình thản, châm một điếu thuốc, tiếp lời theo hướng mà Lý Lệ Hoa vừa nói. Nhận thấy sắc mặt của Trần Văn Huy trông vô cùng bất thường, dù miệng vẫn cười nhưng hai mắt đỏ ngầu, cả khuôn mặt như bị sung huyết, đỏ hồng một cách khác lạ.

[7:43]Trông giống như vừa trải qua một hoạt động gì đó vô cùng kịch liệt, cơ thể mệt mỏi nhưng vẫn cố tỏ ra bình thản. Hơn nữa, cách nói năng của Trần Văn Huy cũng rất kỳ quái. Ngay lúc anh ta cúi đầu bật lửa, Lý Lệ Hoa liếc nhanh sang chồng ra hiệu. Trang Văn Hoa hiểu ý, liền lấy gói trà quen thuộc ra giả vờ loay hoay pha trà. Cùng lúc đó, Lý Lệ Hoa còn cố tỏ ra thoải mái, khe khẽ ngân nga một giai điệu. Nhờ vậy, bầu không khí căng thẳng trong căn nhà tạm thời dịu xuống. Vài phút sau, hút xong một điếu thuốc, Trần Văn Huy đột nhiên lên tiếng. "Ba mẹ đúng là thiên vị. Lúc nào cũng đứng về phía em cả! Em thử nói xem, làm con trai, làm con rể như tụi anh, chẳng lẽ đối xử với họ không tốt sao? Vậy mà tài sản lại chẳng có phần của anh. Em thì đâu có thiếu tiền. Người thiếu thật sự là tụi anh!" Trang Văn Hoa thoáng sững người một chút, nhưng rất nhanh đã hiểu ra ý đồ của anh rể, liền thuận theo câu chuyện. "Ừ... Chuyện này nói thật.. em cũng có ý kiến. Đi Argentina thì cứ đi, chẳng để lại cho tụi mình đồng nào. Anh nói xem, em cần cái căn nhà cũ kỹ này để làm gì?" "Dạo này việc làm ăn của em cũng không thuận" "Muốn mượn ba mẹ ít tiền mà còn không dám mở miệng" "Có khi em còn nghĩ... Họ cố tình tránh mặt em nên mới quyết định đi nước ngoài" "Đúng rồi! Anh tuy chỉ là 'con rể nửa phần'.. nhưng họ lúc nào cũng đề phòng anh. Còn em là con ruột thì rốt cuộc được gì? Thà họ sang Argentina còn hơn sống cùng tụi mình" Nghe những lời đó, Trang Văn Huy bỗng trở nên vô cùng phấn khích. Như thể tìm được người đồng cảm. Anh ta liên tục buông lời chỉ trích ông Trang Thư Độc và vợ, còn Trang Văn Hoa thì phụ họa hời hợt, lúc được lúc không.

[9:24]Nhưng thực chất, Trang Văn Hoa nói những lời đó chỉ để giữ bình tĩnh cho Trần Văn Huy. Anh hiểu rất rõ cha mẹ mình không phải là kiểu người như vậy. Quan trọng hơn, ngay từ lúc bước vào nhà, hai vợ chồng đã linh cảm rằng một chuyện cực kỳ đáng sợ đã xảy ra. Mà Trần Văn Huy lại là người cao to, từng làm nghề giết mổ gia súc trong một lò mổ ở Argentina suốt vài năm. Nếu chẳng may chọc giận anh ta, không ai dám chắc họ sẽ không trở thành nạn nhân tiếp theo trong một bi kịch đẫm máu ngay giữa lòng thành phố Đài Bắc. Không chỉ vậy, hai vợ chồng còn muốn biết liệu thi thể cha mẹ có đang bị giấu ở trong căn nhà này hay không? Vì thế, trong lúc hai người đàn ông giả vờ tái ngộ, Lý Lệ Hoa lấy cớ đi vệ sinh trong khi Trần Văn Huy không để ý. Và tại đó, bà kinh hoàng phát hiện trong các khe gạch men của phòng tắm có rất nhiều vết máu. Ở miệng cống thoát nước còn thấy cả tóc và những mảnh thịt vụn mắc lại. Còn phòng ngủ chính, nơi cha mẹ chồng thường ngủ thì cửa đóng kín. Từ ô thông gió phía bên trên, liên tục tỏa ra mùi tanh nồng, buồn nôn của máu. Tất cả những dấu hiệu vừa nhìn thấy đã gần như khẳng định suy đoán của hai vợ chồng. Ông Trang Thư Độc và vợ là bà Trang Thái Cầu đã bị sát hại! Khả năng cao cả hai đã bị phân xác. Và hung thủ rất có thể chính là Trần Văn Huy, người anh rể đang ngồi trước mặt họ. Sau khi lén lau nước mắt, Lý Lệ Hoa cố nén nỗi đau, quay trở lại phòng khách như chưa có chuyện gì xảy ra. Trong hơn một tiếng đồng hồ tiếp theo, bà tìm mọi cách kín đáo, báo cho chồng biết những gì mình vừa phát hiện. Có nguồn cho rằng bà dùng ngón tay viết chữ lên đùi của Trang Văn Hoa. Cũng có nguồn nói, bà lấy cớ gọi chồng vào bếp rồi thì thầm kể lại. Thời gian cứ thế trôi qua, đến khoảng 4 giờ sáng, ngày 30 tháng 8 năm 1986, sau gần 4 tiếng đồng hồ trò chuyện, Trần Văn Huy đã hút hơn nửa bao thuốc. Lúc này, Lý Lệ Hoa bỗng mỉm cười, đứng dậy nói với anh ta, "Anh rể, đừng hút nhiều thuốc nữa." Để em dọn dẹp nhà cửa, rồi tiện thể đổ rác luôn. Anh nhìn xem, đầu lọc thuốc lá vứt khắp nơi. Bếp thì bừa bộn. Trời cũng sắp sáng rồi. Hay để em làm bữa sáng, mình ăn tạm ở đây luôn?" "Ừ" "Em dọn đi" "Túi rác ở kia kia" "Anh cũng hơi đói rồi" Trần Văn Huy không hề nghi ngờ, vừa nói vừa chỉ tay về phía chồng túi nhựa màu đen đặt trên tủ giày. Rồi lại tiếp tục nói chuyện vu vơ với Trang Văn Hoa. Còn Lý Lệ Hoa thì vội vã thu gom đồ đạc, sợ rằng đối phương sẽ đổi ý. Không lâu sau, bà xách theo một túi rác lớn, lặng lẽ đi xuống cầu thang. Việc bà chọn đúng thời điểm này không phải là ngẫu nhiên. Lý Lệ Hoa đã tính toán rằng, khoảng 4 giờ sáng, công nhân vệ sinh sẽ đến thu gom rác. Bà không thể rời đi quá lâu, cũng không dám trực tiếp đến đồn cảnh sát. Vừa sợ chồng ở lại một mình gặp nguy hiểm, vừa lo Trần Văn Huy sinh nghi rồi bỏ trốn. Vì vậy, cách duy nhất là nhờ người khác báo cảnh sát. Nhưng vào lúc còn nửa đêm, liệu có gặp được ai trên đường hay không? Ngay cả bà cũng không chắc. May mắn thay, mọi chuyện diễn ra đúng như bà dự tính. Vừa ra đến đầu phố, Lý Lệ Hoa đã thấy một công nhân vệ sinh đang lái xe rác tiến lại. Và điều khiến bà vừa mừng vừa bật khóc, là phía sau xe rác còn có một chiếc xe cảnh sát đang tuần tra. Bà đặt túi rác xuống, lao ra chặn xe cảnh sát, rồi kể lại toàn bộ những gì mình chứng kiến và nghi ngờ. Không lâu sau đó, ba cảnh sát đã theo bà quay lại căn hộ tầng hai, số 131 đường Hợp Giang. Thế nhưng lúc này, Trần Văn Huy vẫn bình thản ngồi trên ghế sofa, vẻ mặt thản nhiên như thể hoàn toàn không nhận ra sự xuất hiện bất ngờ của cảnh sát. Với bản năng nghề nghiệp, ba viên cảnh sát vừa bước vào nhà đã ngửi thấy mùi bất thường. Ngay lập tức, hai người tách ra kiểm tra khắp căn hộ. Người còn lại ở lại phòng khách để giám sát Trần Văn Huy. Cùng lúc đó, Lý Lệ Hoa đi theo chồng tới phòng ngủ chính, cố gắng mở cửa để vào trong. Nhưng cánh cửa gỗ đặt kiểu cũ quá chắc. Trang Văn Hoa đạp mạnh mấy lần, vẫn không hề nhúc nhích. Không còn cách nào khác, anh đỡ vợ lên, để người vợ nhỏ con trèo qua ô thông gió phía trên cửa. Chỉ chưa đầy một phút sau, Lý Lệ Hoa đã mở được cửa từ bên trong. Ngay khoảnh khắc đó, một mùi hôi thối nồng nặc lập tức ập ra ngoài. Trang Văn Hoa lao nhanh về phía cuối giường, nơi đặt ba chiếc túi du lịch cỡ lớn. Trong trạng thái run rẩy, anh kéo khóa một chiếc túi ra. Vừa nhìn vào, anh đã thấy một vật giống như xương sườn của người lộ ra ngoài. Máu đỏ tươi theo khe khóa nhỏ giọt xuống sàn, "Có giết người rồi!!!" Một tiếng hét thất thanh xé toạc màn đêm Đài Bắc. Nghe thấy tiếng kêu tuyệt vọng đó, cả ba cảnh sát lập tức chạy tới, lớn tiếng yêu cầu Trang Văn Hoa buông chiếc túi xuống để tránh làm xáo trộn hiện trường. Sau đó, họ đỡ Lý Lệ Hoa, lúc này đã quỵ xuống sàn, khóc không thành tiếng. Nhưng đúng lúc ấy, một vấn đề nghiêm trọng chợt lóe lên trong đầu họ. Người đàn ông mặc áo ba lỗ đang ngồi ngoài phòng khách, Trần Văn Huy, nghi phạm mà Lý Lệ Hoa đã chỉ ra, lẽ ra phải có người trông chừng. Thế nhưng lúc này, cả năm người đều đang đứng trong phòng ngủ. Vậy thì ai đang giám sát hắn? Khi hai cảnh sát chợt nhận ra vấn đề, họ lập tức lao ra phòng khách. Nhưng chiếc ghế sofa đã trống trơn. Không sai, nghi phạm đã trốn thoát ngay trước mắt họ. Tin được không? Trong khi hai vợ chồng Trang Văn Hoa đã phải cắn răng chịu đựng nỗi đau suốt hơn 5 tiếng đồng hồ, chỉ để giữ chân Trần Văn Huy, không cho hắn bỏ trốn. Chỉ 10 phút sau, hàng loạt cảnh sát đã có mặt tại hiện trường và lập tức phong tỏa khu vực. Tại căn hộ, họ thu giữ hai con dao mổ gia súc dính máu, một con dao nhọn, một chiếc mỏ lết và một cây búa sắt. Kết quả khám nghiệm pháp y xác nhận, vợ chồng ông Trang Thư Độc đã bị phân xác thành 32 phần, được chia ra cho vào 5 túi hành lý lớn và một túi nhỏ. Hung thủ được cho là đã dùng một vật cùn đánh mạnh vào đầu ông Trang Thư Độc, đây là vết thương chí mạng. Đồng thời, trên ngực còn có dấu vết bị đâm bằng dao nhọn. Người vợ là bà Trang Thái Cầu, tử vong do một vết đâm chí mạng vào tim. Sau đó, kéo thi thể cả hai vào phòng tắm để phân xác. Hắn còn dành khá nhiều thời gian để lau dọn hiện trường. Thế nhưng, còn có một chi tiết cực kỳ bất thường. Mỗi nạn nhân đều bị lấy mất một bộ phận nội tạng, thiếu một trái tim và một lá gan. Điều này khiến cảnh sát vô cùng khó hiểu. Họ lục soát toàn bộ tòa chung cư nhưng vẫn không tìm thấy. Khu vực bãi rác của khu nhà cũng chưa hề được công nhân vệ sinh thu gom. Người công nhân trước đó đã bỏ chạy vì tiếng hét kinh hoàng. Vậy tim và gan của hai vợ chồng đã bị lấy đem đi đâu? Cuối cùng họ phát hiện, chúng đã bị hấp chín trong nồi cơm điện. Thoáng qua, một suy nghĩ đáng sợ xuất hiện trong đầu mọi người. Nhưng không còn thời gian để suy đoán. Việc quan trọng lúc này là xác định tung tích của nghi phạm Trần Văn Huy và động cơ gây án của hắn. Ngay lập tức, lực lượng cảnh sát được triển khai khắp nơi, quyết tâm bắt giữ Trần Văn Huy bằng mọi giá. Theo điều tra, vợ chồng ông Trang Thư Độc đều xuất thân từ huyện Vân Lâm, Đài Loan. Sau khi kết hôn không lâu, họ từ Vân Lâm lên Đài Bắc lập nghiệp. Người vợ khi còn trẻ từng mở một tiệm làm tóc, ngày nào cũng bận rộn mưu sinh, còn người chồng thì từng kinh doanh một cửa hàng tạp hóa trên chính con phố này. Trải qua nhiều năm cần cù làm ăn, tích góp được một khoản tiền, họ bắt đầu đầu tư mua nhà đất ở khu vực đường Hợp Giang. Không ngờ, do Đài Bắc mở rộng đô thị, giá đất tại khu vực này tăng vọt chỉ trong vài năm ngắn ngủi. Nhờ vậy, vợ chồng ông Trang tích lũy được khối tài sản rất lớn, sống một cuộc sống dư dả, không phải lo nghĩ về chuyện cơm áo gạo tiền, trở thành một gia đình khá giả, được nhiều người ở quận Trung Sơn ngưỡng mộ. Vào cuối thập niên năm 1970, con gái lớn của họ quen biết Trần Văn Huy và nhanh chóng kết hôn vào năm 1979. Không lâu sau, hai người còn sinh được một cô cháu gái rất đáng yêu. Vợ chồng ông Trang rất hài lòng, luôn xem Trần Văn Huy như là con trai trong nhà. Nhưng ít ai ngờ rằng, người con rể này vốn không chịu yên phận. Dù học đại học ngành y, nhưng anh ta lại đam mê đầu tư, làm ăn buôn bán. Điều đó vốn cũng không có gì sai, nhiều người trẻ muốn làm ông chủ mà. Vấn đề nằm ở chỗ, anh ta đầu tư gì cũng thất bại. Theo lời người thân thì chưa từng thành công lần nào. Thấy nhà vợ có tiền, Trần Văn Huy bắt đầu nhắm tới tài sản của cha mẹ vợ. Hết lần này đến lần khác, anh ta mở miệng vay tiền, lấy lý do là để đầu tư làm ăn. Ban đầu, vợ chồng ông Trang thương con rể, gần như lần vay nào cũng cho. Nhưng anh ta thua lỗ liên tục, tiền cứ thế đổ sông đổ biển. Cuối cùng, không còn cách nào khác, họ lo thủ tục cho con gái và con rể đi định cư sang Argentina. Với hy vọng, Trần Văn Huy sẽ theo người con gái đã ở Argentina, tìm một công việc đàng hoàng, đừng tiếp tục xem cha mẹ vợ như cây ATM để rút tiền vô hạn nữa. Trong những năm đầu sau khi di cư, Trần Văn Huy quả thật có phần biết điều hơn. Nhờ sự giới thiệu của Tiểu Nguyệt, anh ta tìm được một công việc tại lò mổ, làm người giết mổ gia súc với mức lương khá cao. Thế nhưng chỉ vài năm sau, Trần Văn Huy chủ động xin nghỉ việc, rồi theo người quen đầu tư mở xưởng gia công thân vỏ ô tô. Nhưng dù đổi môi trường, vận xui vẫn đeo bám theo anh ta. Chỉ trong vài tháng, toàn bộ số vốn lại thua lỗ sạch sẽ. Điều quan trọng hơn là, sau khi con gái của ông Trang Thư Độc điều tra, mới phát hiện ra rằng, khoản tiền đầu tư này thực chất cũng là do hai ông bà đã âm thầm hỗ trợ. Quá tức giận, Tiểu Nguyệt đã viết thư trách mắng cha mẹ, cho rằng chính họ đã dung túng, làm hại chồng mình. Chính vì vậy, mà quan hệ vợ chồng ngày càng rạn nứt, thường xuyên cãi vã và cuối cùng sống ly thân. Bức thư đó đã khiến vợ chồng ông Trang tỉnh ngộ. Từ thời điểm ấy, họ kiên quyết không cho con rể vay thêm dù chỉ một đồng. Thậm chí, thẳng tay cúp máy các cuộc gọi đường dài từ Trần Văn Huy. Không còn cách nào khác, Trần Văn Huy một mình quay về Đài Bắc, xin làm việc tại một công ty du lịch với vai trò là hướng dẫn viên tuyến Argentina. Bởi công việc này cho phép hắn ta thường xuyên tiếp cận cha mẹ vợ, tiếp tục đe dọa, năng nỉ, ép buộc họ cho vay tiền. Nhưng lúc này, vợ chồng ông Trang đã hoàn toàn tuyệt vọng về người con rể này. Bị quấy rầy liên tục, họ quyết định dứt khoát chuyển sang Argentina định cư. Lý do rất đơn giản. Sang đó, họ sẽ ở chung với Tiểu Nguyệt. Và dù có sang thăm con gái, Trần Văn Huy cũng không dám ngang nhiên ép vay tiền trước mặt vợ con mình. Trần Văn Huy thừa hiểu nguyên nhân thực sự khiến cha mẹ vợ quyết định rời đi. Theo điều tra của cảnh sát, vợ chồng ông Trang sở hữu hơn 2 triệu tiền mặt. Vì vậy, động cơ gây án gần như không thể rõ ràng hơn, vì tiền. Ngay lập tức, cảnh sát phong tỏa toàn bộ tài khoản ngân hàng đứng tên vợ chồng nạn nhân, chờ Trần Văn Huy lâm vào đường cùng rồi tự ra đầu thú. Bởi qua xác minh, họ phát hiện trên người hắn lúc đó thậm chí còn không có nổi 1000 đồng. Hắn không thể trốn được lâu. Và đúng như dự đoán, trong khi cảnh sát trên toàn Đài Loan đang ráo riết truy tìm tung tích của Trần Văn Huy. Thì vào thời điểm đó, một tài xế taxi đã cung cấp cho cảnh sát một manh mối quan trọng. Anh cho biết, vào khoảng 7 giờ 30 phút sáng, ngày 30 tháng 8, trên đường Hàng Châu Nam ở Đài Bắc, anh đã chở một người có ngoại hình rất giống Trần Văn Huy. Da ngăm, đeo kính, cao khoảng 1m7, nói là muốn đến nhà ga, và bên ngoài xe còn có một người phụ nữ trẻ đứng tiễn. Thông tin quan trọng do tài xế taxi cung cấp đã giúp cảnh sát lần theo manh mối và tìm được một người phụ nữ họ Ngô. Cô cho biết mình không quen thân với Trần Văn Huy, chỉ quen biết khi nhảy ở vũ trường khoảng 3 tháng trước. Vào sáng ngày hôm đó, Trần Văn Huy đã vội vã liên lạc với cô, nói rằng bản thân không có tiền và cần cô giúp đỡ. Nên cô đã đưa cho hắn vài nghìn đài tệ. Sau đó, cô tiễn Trần Văn Huy, người đã thức trắng đêm, ánh mắt đờ đẫn lên xe. Đồng thời phát hiện trên đầu hắn có những vết thương không rõ nguyên nhân. Ngày 3 tháng 9 năm 1986, tức 4 ngày sau khi vụ án xảy ra. Trần Văn Huy không tiền bạc, không chỗ dựa, không quan hệ, đã chủ động đến cảnh sát đầu thú. Dù hành vi giết người đã không thể chối cãi. Nhưng trong quá trình thẩm vấn, hắn lại khai ra một động cơ gây án khác, khiến tất cả mọi người đều căng thẳng và rùng mình. Thì ra, trước năm 1987, Đài Loan đang ở trong một giai đoạn đặc biệt. Nguyên nhân liên quan đến bối cảnh chính trị phức tạp thời đó. Chỉ cần hiểu rằng, vào thời điểm ấy, một số vấn đề chính trị cực kỳ nhạy cảm bị cấm tuyệt đối. Hễ ai liên quan, dính líu hay bị nghi ngờ đến những vấn đề này, thì hình phạt rất nặng, nhẹ thì tù dài hạn, nặng thì án tử hình. Vì vậy, bất kỳ vụ án hình sự nào, nếu dính tới yếu tố này đều sẽ được xử lý với mức độ ưu tiên rất cao. Chính vì thế, không ít kẻ giết người đã lợi dụng kẽ hở này để kéo dài thời gian sống. Họ thường bịa ra lời khai, nói rằng mình bị một thế lực chính trị cực đoan nào đó đứng sau chỉ đạo, chứ không phải hành động cá nhân. Nghe có vẻ vô lý, nhưng chiêu này từng khá hiệu quả. Một số phạm nhân đáng lẽ có thể bị xử tử ngay, lại được tạm hoãn thi hành án, vì cơ quan chức năng buộc phải điều tra kỹ tính xác thực. Thậm chí còn phải truy ra người đứng sau. Mà việc này có thể kéo dài nhiều năm. Và Trần Văn Huy cũng học theo cách đó. Hắn bất ngờ chủ động gọi điện đến Bộ Tư pháp Đài Loan, còn chỉ đích danh yêu cầu Bộ trưởng Thi Khải Dương nghe máy. Sau khi thư ký tiếp nhận cuộc gọi, hắn khai rằng mình chính là hung thủ của vụ án mạng số nhà 131 trên đường Hợp Giang. Đồng thời tự nhận là phần tử "Đài Loan độc lập". Hắn tuyên bố sẵn sàng cung cấp tài liệu liên quan để lập công chuộc tội. Ngay sau đó, Bộ Tư pháp đã đưa Trần Văn Huy đến Viện kiểm sát Đài Bắc để đầu thú. Trong quá trình thẩm vấn, hắn khai rằng, khi còn ở Nam Mỹ, hắn đã quen biết một tổ chức bí mật. Và chính tổ chức này đã chỉ đạo hắn sát hại vợ chồng ông Trang Thư Độc. Ngay lập tức, cảnh sát Đài Bắc coi đây là tình huống cực kỳ nghiêm trọng. Bởi Trần Văn Huy thực sự từng sống nhiều năm tại Argentina. Và trong quá khứ, quả thật là có những phần tử cực đoan từng hoạt động tại khu vực Nam Mỹ. Nếu lời khai này là thật, thì vụ án không đơn thuần là giết người vì tiền, mà có thể liên quan đến thế lực bên ngoài, vượt xa phạm vi một vụ án hình sự thông thường. Tuy nhiên, sau nhiều tháng điều tra kỹ lưỡng, cảnh sát dần phát hiện ra một điều, Trần Văn Huy rất có khả năng đang nói dối. Thứ nhất, cái gọi là tổ chức bí mật mà Trần Văn Huy khai ra, toàn bộ danh sách những người liên quan đều đã từng xuất hiện trên báo chí trước đó. Trong số đó, có người đã bị bắt, có người đã chết, hoàn toàn không có thông tin mới nào. Thứ hai, những kế hoạch hành động mà Trần Văn Huy nói là do tổ chức đó chỉ đạo, cũng đều là các sự kiện đã được báo chí đăng tải từ trước. Khi cảnh sát hỏi hắn có kế hoạch nào chưa bị lộ hay chưa diễn ra hay không, thì hắn hoàn toàn không trả lời được. Thứ ba, Trần Văn Huy khai rằng, có một người họ Tô là cấp trên trực tiếp đã ra lệnh cho hắn giết người. Tuy nhiên, vợ của người này xác nhận, chồng bà không hề liên quan đến bất kỳ tổ chức cực đoan nào, chỉ là một người thất nghiệp tại Argentina, bản thân còn không có đủ ăn. Thứ tư, Trần Văn Huy còn nói có một đồng phạm họ Vương là kẻ chủ mưu, hỗ trợ hắn giết người và phân xác tại nhà cha mẹ vợ. Nhưng kết quả điều tra cho thấy, người này cũng không hề tồn tại. Cùng lúc đó, dựa trên toàn bộ chứng cứ tại hiện trường, cảnh sát khẳng định, vụ án do một mình Trần Văn Huy gây ra, không có bất kỳ người thứ hai nào tham gia. Khi mọi cách chối tội, đổ lỗi và đánh lạc hướng đều thất bại, Trần Văn Huy buộc phải một mình gánh toàn bộ trách nhiệm hình sự. Theo lời khai của hắn, tháng 5 năm 1986, sau khi quay lại Đài Loan, hắn đã bắt đầu lên kế hoạch giết cha mẹ vợ để chiếm đoạt tài sản. Một tuần trước khi gây án, hắn chia nhiều đợt vận chuyển hung khí và dụng cụ phân xác đến căn hộ số 131 đường Hợp Giang, nơi xảy ra vụ án. Ngày 29 tháng 8, nhận thấy thời gian không còn nhiều, hắn mua ít trái cây, lấy cớ đến chào tạm biệt, ép vào nhà, rồi dùng búa sắt đánh vào đầu ông Trang Thư Độc và sát hại bà Trang Thái Cầu sau đó. Tiếp theo, hắn dán một mảnh giấy nhỏ ngoài cửa, rồi bắt đầu tiến hành phân xác lần lượt từng người trong phòng tắm. Không ngờ rằng, chỉ một giờ trước khi gây án, ông Trang Thư Độc vừa gọi điện cho con trai, hẹn sẽ đến gặp. Vì vậy, khoảng hơn 3 giờ chiều, khi vợ chồng Trang Văn Hoa gõ cửa thì Trần Văn Huy đang ở trong phòng tắm xử lý thi thể. Hắn khai rằng nếu lúc đó hai vợ chồng vào được trong nhà, hắn sẽ giết luôn cả hai. May mắn thay, Trang Văn Hoa đã làm mất chìa khóa trước đó nên không thể mở cửa vào. Vậy tại sao 11:30 tối hắn lại mở cửa cho họ vào nhà? Đến 10:30 tối, Trần Văn Huy nghe điện thoại và mở cửa cho vợ chồng Trang Văn Hoa. Là vì hắn tự tin rằng, hiện trường đã được dọn sạch. Những vết máu trên tường mà hắn nói, thực chất chỉ là xác muỗi chết dính máu. Trong đầu hắn lúc đó nghĩ rằng, chỉ cần đợi đến sáng, vứt bỏ các phần thi thể, sau đó rút hết tiền trong tài khoản cha mẹ vợ là có thể cao chạy xa bay. Nhưng không ngờ khi cảnh sát ập vào căn nhà điều tra vụ việc, Trần Văn Huy đã hoảng loạn chạy khỏi hiện trường mà không mang theo bất kỳ thứ gì. Rõ ràng với tội ác kinh thiên động địa như Trần Văn Huy, chỉ có án tử hình mới là thích hợp. Nhưng không hiểu vì lý do gì, Văn phòng công tố Đài Bắc lại chậm chạp. Sau phiên xét xử phúc thẩm, họ cân nhắc cho rằng có thể có đồng phạm. Vì vậy, công tố viên kháng cáo lên Tòa án tối cao và chấp thuận cho Trần Văn Huy được giám sát y tế. Tuy nhiên, rạng sáng ngày 21 tháng 10 năm 1987, lúc cán bộ quản lý ngủ say, Trần Văn Huy đã trốn thoát cùng hai phạm nhân khác là Trần Quốc Đống và Phương Kim Vĩ. Thật không thể tin nổi, một hung thủ giết người khét tiếng trốn khỏi tầm mắt của cảnh sát hai lần liên tiếp. May mắn thay, hắn lại bị bắt vì quá đói và túng quẫn. Sau khi trốn thoát, Trần Văn Huy phải ẩn náu trên núi, ăn trái cây rừng và thức ăn thừa, đói cồn cào. Hắn lén đến nhà tình nhân họ Ngô trên đường Kim Sơn Nam để xin chút thức ăn và tiền đi lại, nhưng không ngờ tình nhân này đã chuyển nhà 4 ngày trước. Đang bế tắc định quay đi, Trần Văn Huy bất ngờ gặp đội cảnh sát tuần tra, bị phát hiện ngay lập tức. Để ngăn ngừa sự cố lần nữa, Tòa án tối cao Đài Bắc đã bác bỏ kháng cáo vào ngày 4 tháng 3 năm 1988 và ra phán quyết tử hình, thi hành ngay. Một tuần sau, rạng sáng ngày 11 tháng 3, vào lúc 5 giờ 30 phút sáng, Trần Văn Huy chính thức bị hành quyết. Câu hỏi chưa có lời giải, một bí ẩn vẫn còn. Tại sao tim và gan lại bị hấp chín trong nồi cơm điện? Có người suy đoán là hắn đã ăn chúng. Nhưng do thời bấy giờ không tiện công khai các chi tiết quá rùng rợn này. Vừa nhạy cảm về mặt chính trị, vừa dễ gây hoang mang dư luận, nên không được báo chí đưa tin. Sự thật cuối cùng ra sao, không ai xác minh được. Và giờ đây, câu hỏi này cũng không còn quan trọng nữa. Vụ án đến đây đã hết rồi, và bây giờ, mình xin cảm ơn tất cả mọi người đã luôn chờ đợi và xem đến cuối video này. Mình là Duy. Xin chào và hẹn gặp lại mọi người trong những video sau.

Need another transcript?

Paste any YouTube URL to get a clean transcript in seconds.

Get a Transcript