Thumbnail for Full | Lanh Audio Số 58 | MỘT NHÀ HAI SỐ PHẬN by Lanh audio

Full | Lanh Audio Số 58 | MỘT NHÀ HAI SỐ PHẬN

Lanh audio

30m 24s8,066 words~41 min read
YouTube auto captions
Transcript source

YouTube auto captions

This transcript was extracted from YouTube's auto-generated caption track. The transcript below is server-rendered so it can be read, searched, cited, and shared without opening the original YouTube player.

Pull quotes
[0:00]Văn án, tôi sinh ra với hệ miễn dịch bằng không, là một cô bé bong bóng, chỉ có thể sống trong phòng vô trùng.
[0:00]Nhà tôi lúc nào cũng sạch sẽ đến mức người ngoài không thể hiểu nổi, gần như là ám ảnh bệnh hoạn.
[0:00]Vì thế, vào ngày sinh nhật năm tuổi của em gái song sinh khỏe mạnh, khi em ước được nuôi một con mèo.
[0:00]Cuối cùng em gái tôi khóc đến run rẩy, nói rằng sẽ không bao giờ muốn nuôi mèo nữa.
Use this transcript
Related transcript hubs

[0:00]Bạn đang nghe truyện tại Lanh Audio, chúc các bạn có những phút giây thư giãn. Văn án, tôi sinh ra với hệ miễn dịch bằng không, là một cô bé bong bóng, chỉ có thể sống trong phòng vô trùng. Bố mẹ đến thăm tôi, vĩnh viễn phải cách một lớp đồ bảo hộ. Nhà tôi lúc nào cũng sạch sẽ đến mức người ngoài không thể hiểu nổi, gần như là ám ảnh bệnh hoạn. Vì thế, vào ngày sinh nhật năm tuổi của em gái song sinh khỏe mạnh, khi em ước được nuôi một con mèo. Bố mẹ đã lục tung cả căn nhà lên. Con có biết trong nhà không được nuôi mèo không? Nuôi mèo thì chị con sẽ chết đấy. Họ khử trùng cả trăm lần. Cuối cùng em gái tôi khóc đến run rẩy, nói rằng sẽ không bao giờ muốn nuôi mèo nữa. Họ đặt nhu cầu của tôi lên hàng đầu, bất kể là gì cũng cố gắng hết sức để đáp ứng. Nhưng vào ngày sinh nhật 8 tuổi, em gái cho tôi xem một bức ảnh chụp gia đình. Tôi chỉ quay sang nói với bố mẹ rằng, con cũng muốn chụp ảnh gia đình. Bố liền giật lấy bức ảnh, xé nát nó ra. Ông chỉ vào đống máy móc khắp phòng, mỗi cái máy này, mỗi ngày đều đang đốt tiền, tất cả là để giữ mạng cho con. Một bức ảnh mà con cũng phải tính toán sao? Mẹ tôi, cách một lớp mặt nạ, gào lên trong tuyệt vọng. Ngọc Nhi, sao con lại độc ác như vậy? Em con chỉ có một bức ảnh đó, mà con cũng ghen tị. Con chụp kiểu gì được? Con muốn chụp, đợi đến khi con chết rồi, muốn chụp bao nhiêu thì chụp. Tôi nhìn họ giận dữ rời đi, nhưng không nói được lời nào. Dù thở thế nào cũng không thấy khá hơn, chỉ có cảm giác nghẹt thở tràn ngập trong lồng ngực. Tôi gắng sức ngồi xuống, nhặt từng mảnh ảnh bị xé vụn. Một mùi hương rất nhẹ, xa lạ len vào mũi tôi. Tôi thở gấp, nhìn về phía cửa gió của máy tuần hoàn, nơi đó có một hàng lưới mảnh. Một góc nhỏ của tấm ảnh đang kẹt giữa lưới và lớp vỏ ngoài, rung nhẹ theo luồng khí. Tim tôi đột nhiên đập nhanh. Tôi bước đến, nhón chân, vươn tay ra cố với lấy. Nhưng lưới quá cao, tôi không thể chạm tới, hỏng rồi, có thứ gì đó đã hỏng rồi. Tôi biết điều này có nghĩa là gì. Cơ thể tôi cũng biết. Chóng mặt, ngực nghẹn lại, cổ họng dâng lên vị máu tanh. Tôi đi đến giường ngồi xuống, cố gắng trấn tĩnh, nhưng ngón tay lại run lên. Tôi không dám ấn chuông gọi y tá. Lần cuối cùng tôi ấn chuông là 3 tháng trước, vì ống truyền dịch bị tắc. Khi mẹ tới nơi, bà mệt mỏi nói. Ngọc Nhi, con phải biết điều một chút, em đang sốt đấy. Nhưng lần này, lần này thì khác. Không phải tôi gây phiền phức, mà là máy móc hỏng rồi, không khí đã bị ô nhiễm. Nhưng tôi vẫn sợ, sợ nghe thấy giọng nói không kiên nhẫn của mẹ, sợ bà nói lại chuyện gì nữa đây. Tôi kéo ghế lại, đứng lên, lảo đảo vươn tay. Một cơn chóng váng dữ dội ập đến, tôi vội bám vào tường, thở hổn hển. Rìa tầm nhìn bắt đầu tối lại, tiếng vo ve bên tai càng lúc càng lớn. Không ổn rồi. Tôi trèo xuống ghế, ngón tay ấn vào chiếc chuông gọi màu xanh lá cây. Chuông vang ba tiếng, rồi có người bắt máy. Ngọc Nhi, là giọng nói của mẹ, trong nền vang lên thứ âm nhạc vui tươi mơ hồ, còn có cả tiếng cười của em gái. Tôi muốn nói, muốn nói với mẹ rằng máy tuần hoàn đã hỏng, không khí bên ngoài đã tràn vào rồi. Nhưng cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại, chỉ có thể phát ra những tiếng thở gấp gáp, đứt quãng. Con đang khóc sao? Giọng mẹ trầm xuống. Ngọc Nhi, mẹ đang ở cùng em chụp bủ ảnh. Hôm nay con rất không ngoan, đừng tiếp tục giận dỗi nữa. Hộc, hộc, không phải, không phải giận. Tôi dùng sức lắc đầu, dù biết bà không nhìn thấy. Trong giọng nói của bà đầy sự bực bội bị kìm nén. Được rồi, mẹ biết con tủi thân. Con yên tĩnh một lúc đi, lát nữa mẹ sẽ gọi lại cho con. Cuộc gọi bị ngắt. Cảm giác ngứa trên da đã biến thành bỏng rát. Tôi nghiêng đầu ho khẽ một tiếng, trong lòng bàn tay nhuốm một vệt đỏ chói mắt. Tôi lại ấn chuông gọi lần nữa. Lần này chuông vừa kêu một tiếng đã được bắt máy, giọng mẹ như nổ tung. Ngọc Nhi, rốt cuộc con muốn làm gì? Mẹ đã nói là chúng ta đang chụp ảnh rồi. Tôi há miệng, chỉ có tiếng không khí cọ xát khàn đặc. Con có phải là không chịu nổi khi thấy em vui không? Giọng bà sắc nhọn mà mệt mỏi. Con không chụp được, mẹ con phải nói với con bao nhiêu lần nữa? Con có thể hiểu chuyện hơn một chút được không? Con có thể buông tha cho mẹ không, để mẹ được vui vẻ một lát thôi có được không? Tút, tôi nghe tiếng bận rất lâu, rất lâu, rồi đưa tay, nhẹ nhàng ấn nút cúp máy. Không muốn làm mẹ không vui nữa. Có phải là không có tôi, mẹ sẽ vui hơn không? Căn phòng dần trở nên yên tĩnh. Tầm nhìn ngày càng mờ, các ngón tay cũng ngày càng lạnh. Tôi cúi đầu, nhìn những mảnh ảnh vỡ vãi khắp sàn. Gương mặt của bố mẹ bị xé thành rất nhiều mảnh. Em gái cười đứng giữa họ, cũng vỡ thành mấy mảnh. Tôi quỳ xuống, từng mảnh một, gom chúng lại trước mặt. Ngón tay run rẩy, cố gắng ghép lông mày của bố với đôi mắt của mẹ lại với nhau. Nếu tôi là một đứa trẻ khỏe mạnh, thì bức ảnh gia đình chụp cùng bố mẹ có phải sẽ như thế này không? Thiếu tôi thì không trọn vẹn, nhưng không có tôi, họ lại hạnh phúc. Hơi lạnh của sàn nhà từng chút một thấm vào cơ thể. Tôi ôm những mảnh ảnh bò lên giường. Tôi bay lên rồi, xuyên qua tường, đến phòng khách. Từ cửa ra vào vang lên tiếng động, họ đã về. Lần đầu tiên tôi thấy mẹ không mặc đồ bảo hộ. Mẹ đang giơ cao một tấm giấy khen viền vàng, trên mặt là nụ cười rạng rỡ không chút u ám. Tiểu Ngư của chúng ta giỏi quá, hạng nhất lớp đó. Bố nhận lấy giấy khen, khóe miệng cong lên. Hóa ra người thật và trong ảnh trông không hoàn toàn giống nhau. Không mặc đồ bảo hộ, họ trông vui vẻ biết bao. Tiểu Ngư bỗng dừng lại, nói, con muốn cho chị xem con búp bê mới của con. Con sẽ khử trùng cẩn thận mà. Nụ cười của mẹ nhạt đi đôi chút, nhưng rất nhanh lại nở lên. Tiểu Ngư của mẹ thật hiểu chuyện. Hôm nay chị con tâm trạng không được tốt lắm, có lẽ khóc mệt rồi. Tiểu Ngư mím môi, có phải vì con cho chị xem ảnh gia đình không, con xin lỗi. Bố xoa xoa đầu con bé. Không sao đâu, chị con chỉ là quá yếu đuối thôi, không liên quan gì đến Tiểu Ngư cả. Tôi đứng trước mặt bố, cố giải thích với ông. Không phải đâu bố, là máy móc hỏng rồi, con không sửa được, nhưng con không khóc. Ông không nghe thấy, trực tiếp kéo Tiểu Ngư đi xuyên qua tôi. Tiểu Ngư lắc đầu. Con muốn xin lỗi chị. Chị ơi, em xin lỗi. Giọng Tiểu Ngư xuyên qua bộ đàm truyền vào phòng của tôi. Lát nữa mình cùng chơi búp bê được không? Cái tôi trong căn phòng kia, dĩ nhiên sẽ không trả lời. Tiểu Ngư đợi một lúc, rồi lại ấn thêm lần nữa. Chị ơi, chị còn giận không? Linh hồn tôi co rút lại, muốn nói với em rằng, chị không giận, chị sẽ không bao giờ giận em. Chị chỉ là, không còn nữa rồi. Giọng mẹ mang theo sự khó chịu rõ rệt. Ngọc Nhi, đây là lần đầu em con nhận được đồ chơi chúng ta mua, con không thể phối hợp một chút sao? Con biết rồi, mẹ. Biết rõ họ không thể nhìn thấy, tôi vẫn làm theo cách trước kia mẹ từng an ủi tôi. Tôi đưa tay chạm khẽ vào con búp bê, rồi vòng tay ôm lấy Tiểu Ngư. Cảm ơn Tiểu Ngư, búp bê rất đẹp. Những năm qua, Tiểu Ngư chưa từng có một món đồ chơi ra hồn nào. Tất cả tiền bạc, tất cả tinh lực, tất cả sự quan tâm, đều dồn hết cho tôi, xin lỗi em. Bây giờ tận mắt thấy nụ cười vui mừng của Tiểu Ngư khi nhận được món quà đầu tiên. Chị rất vui, sau này Tiểu Ngư sẽ có nhiều búp bê hơn nữa. Tôi làm theo lời mẹ dạy, ngước mắt nhìn mẹ với vẻ lễ lòng. Cuối cùng mẹ thở dài, trong giọng nói đầy mệt mỏi và thất vọng. Thôi vậy, nó chỉ muốn dùng cách này để thu hút sự chú ý thôi. Đừng để ý đến nó, càng để ý nó càng làm tới. Bố cau mặt. Anh thấy là tại chúng ta chiều nó quá. Ông mấy bước đi tới, bắt đầu ấn chuông. Ngọc Nhi, con câm rồi à, nói đi. Ai dạy con giận dỗi không thèm nói chuyện thế hả? Tiểu Ngư giơ con búp bê lên, chắn trước mặt bố. Bố ơi, đừng nói chị. Mẹ gạt tay bố vẫn đang ấn chuông ra. Đủ rồi, hôm nay nó khóc rất nhiều, chắc là khóc mệt rồi, để nó nghỉ ngơi đi. Rồi bà nhận lấy con búp bê từ tay em gái. Tiểu Ngư ngoan lắm, đợi chút nữa, mình khử trùng diệt khuẩn xong rồi đặt vào lối trung chuyển. Khi nào chị con muốn chơi, tự khắc sẽ ra cửa lấy. Bố im lặng, quay người đi bắt đầu dọn dẹp vệ sinh trong nhà. Tôi nhìn con búp bê nhỏ ở lối trung chuyển, thật tiếc là không thể cùng em chơi. Em gái cầm giấy khen của mình, hỏi nên treo ở đâu. Mẹ nhận lấy, bàn bạc với bố. Tôi nhìn ba chữ hạng nhất trên đó, trong lòng tràn đầy tự hào. Khoảnh khắc giấy khen được dán lên tường phòng khách, tôi và bố mẹ đồng thanh nói. Tiểu Ngư giỏi lắm. Buổi tối, mẹ lấy album ảnh ra từ trong ngăn kéo. Tiểu Ngư ngồi sát bên mẹ trên ghế sofa. Mẹ ơi, mình làm gì vậy ạ? Mẹ mở album, bên trong là mấy tấm ảnh chụp riêng của tôi. Hôm nay chúng ta đã chụp một tấm ảnh gia đình chưa trọn vẹn. Bà nói khẽ, ngón tay lướt qua vị trí trống trên tấm ảnh gia đình. Bây giờ, chúng ta sẽ đặt chị con vào đó. Tim tôi khẽ run lên một chút. Mẹ cầm lấy chiếc kéo, nhưng mãi vẫn chưa cắt. Mẹ, Tiểu Ngư khẽ hỏi. Mẹ đang nghĩ, giọng bà có chút nghẹn ngào. Phải cắt chị con thế nào, mới khiến con bé trông như thật sự đang ở cùng chúng ta. Tôi nhìn vị trí trống trên tấm ảnh gia đình, trong lòng chua xót. Mẹ à, con đã không còn nữa rồi. Dù cắt ghép bao nhiêu tấm ảnh đi nữa, cũng không thể ghép lại một tôi còn sống. Tiểu Ngư, hai con là song sinh, lẽ ra chị con phải giống con. Giọng bà vỡ vụn. Nhưng con bé mắc bệnh rất nặng, vĩnh viễn không thể rời khỏi căn phòng đó, thậm chí cũng không thể ở bên chúng ta được bao nhiêu năm. Con bé mãi mãi không thể chụp ảnh gia đình cùng chúng ta. Vì vậy Tiểu Ngư, đừng trách bố mẹ lúc nào cũng nghĩ đến chị con. Đôi mắt Tiểu Ngư mở to, vành mắt đỏ hoe, đưa tay lau nước mắt trên mặt mẹ. Có gì đâu mà phải trách chứ. Mẹ ơi, con cũng luôn nghĩ đến chị mà. Chị lúc nào cũng ốm, mỗi lần con đi học con đều lo cho chị. Mẹ ơi, con muốn chị ở bên chúng ta mãi mãi. Mẹ ôm chặt Tiểu Ngư, vùi mặt vào bờ vai nhỏ bé của con bé. Một lúc lâu sau, bà mới buông ra, cố nặn ra một nụ cười. Bà lại cầm kéo lên, lần này tay đã vững hơn nhiều. Tiểu Ngư cũng cầm một chiếc kéo an toàn khác. Hai người cùng nhau làm việc, Tiểu Ngư đặt thử hình tôi đã cắt vào chỗ trống trên tấm ảnh gia đình. Con bé cẩn thận vô cùng, như thể sợ làm đau tôi trên trang giấy. Như thế này được không hả mẹ? Tiểu Ngư ngẩng đầu hỏi. Mẹ nhận lấy, tỉ mỉ điều chỉnh góc độ, để hình bóng của tôi vừa khít lấp đầy khoảng trống đó. Tôi như thật sự đang đứng giữa họ, nghiêng đầu lắng nghe bố nói chuyện. Tiểu Ngư nín thở, rồi khe khẽ oa lên một tiếng. Mẹ nhìn kìa, thế này mới là ảnh gia đình. Mẹ nhìn tấm ảnh ấy rất lâu, không nói gì. Bà cầm tấm ảnh gia đình đã được ghép, đi về phía phòng vô trùng của tôi. Tiểu Ngư theo sau bà. Họ dừng lại ở lối trung chuyển. Mẹ ngồi xổm xuống, cẩn thận đặt bức ảnh lên khay chuyên dụng để truyền đồ, rồi đẩy vào trong. Ngọc Nhi, mẹ và em cùng làm ảnh gia đình cho con đây, con xem, con đứng ở giữa đó. Bà dừng lại một chút, giọng càng nhẹ hơn. Hôm nay thái độ của mẹ không tốt, xin lỗi con, mẹ không cố ý hung dữ với con, chỉ là, chỉ là đôi khi thật sự quá mệt. Tiểu Ngư cũng ghé sát vào bộ đàm. Chị ơi, chị có thích không, em cắt rất cẩn thận, không làm hỏng chút nào đâu. Họ không nhận được hồi đáp, dĩ nhiên là sẽ không có. Mẹ đợi một lát, khẽ thở dài. Có lẽ ngủ rồi. Ngày mai chúng ta lại đến thăm chị nhé. Họ quay người rời đi. Mẹ bước rất chậm, đi vài bước lại ngoái đầu nhìn. Tiểu Ngư nắm tay bà, ngước lên hỏi, chị sẽ vui chứ ạ. Giọng mẹ lơ lửng trong không khí. Có, chị nhất định sẽ vui. Đúng vậy, tôi rất vui. Tôi vui vì cuối cùng cũng có một tấm ảnh gia đình trông thật sự trọn vẹn. Tôi không còn là kẻ quái dị không thể hòa vào cuộc sống của họ nữa. Tôi bay đến lối trung chuyển, nhìn tấm ảnh gia đình trên khay. Dưới ánh sáng mờ tối, dấu vết cắt ghép gần như không thể nhìn thấy. Chúng tôi trông thật sự giống một gia đình hạnh phúc. Tay bố dường như đặt lên vai tôi, đầu mẹ nghiêng về phía tôi, Tiểu Ngư cười vô tư lự. Tấm ảnh gia đình lặng lẽ nằm trên khay. Trong bóng tối của lối trung chuyển, chờ đợi một người sẽ vĩnh viễn không bao giờ đến lấy nó. Tiếng gõ cửa vang lên lúc 1 giờ 57 phút sáng. Những cú đập nặng nề, dồn dập, thô bạo đến đáng sợ. Mở cửa, Lâm Kiến Quốc, tiền đâu.

[10:01]Giọng bố là thứ tôi chưa từng nghe thấy thấp xuống, mang theo sự van nài. Anh Biu, cho tôi khất thêm mấy ngày thôi, chỉ mấy ngày nữa. Tháng này tôi được thăng chức, lương sắp tăng rồi, tháng sau nhất định tôi trả trước một phần. Một gã cao gầy bên cạnh bật cười khinh khỉnh. Chút lương đó của anh, với cái hố không đáy là con gái anh ấy à, một con quái vật nuốt tiền, anh nuôi nổi sao? Một gã thấp bé khác phụ họa, nói thật nhé, lão Lâm, anh cũng đừng cố gắng làm gì nữa. Sống cũng là chịu tội, chi bằng để nó. Anh nói cái gì? Nắm tay bố siết chặt bên hông, các khớp ngón tay trắng bệch. Ánh mắt gã đầu chọc lạnh đi mấy phần. Lâm Kiến Quốc, anh em nói lời thô nhưng lý không thô. Vì một đứa trẻ sống chẳng được mấy năm, mà tán gia bại sản, nợ nần chồng chất, đáng không? Tôi đứng ngây người nghe. Tôi biết bệnh của mình tốn tiền, biết bố mẹ rất mệt, nhưng chưa từng biết những con số cụ thể. Chưa từng biết bố phải đối mặt với những câu chất vấn hung hãn như vậy, chịu đựng sự sỉ nhục trần trụi đến thế. Lồng ngực bố phập phồng dữ dội một cái, khoảnh khắc đó, tôi tưởng nắm đấm của bố sẽ vung ra. Trong lòng tôi, bố luôn cao lớn, là trụ cột trong nhà, người nói một là một. Thậm chí có chút gia trưởng, ông chưa bao giờ hạ mình như vậy trước ai. Nhưng ông không làm thế, bố nhìn lại gã đầu chọc, giọng khàn đi, con tôi, chỉ cần nó còn một hơi thở, tôi sẽ chữa. Tiền bạc, tôi nhất định sẽ nghĩ cách. Ban ngày tôi đi làm, ban đêm chạy xe công nghệ, thêm một việc nữa tôi cũng chấp nhận, cho tôi thêm chút thời gian, tôi có bán nồi bán sắt cũng trả, được không? Ba người kia thấy bố thực sự không moi ra được tiền, vừa chửi bới vừa quay người bỏ đi. Tôi bay đến cửa phòng của em gái, xuyên vào trong. Mẹ ôm Tiểu Ngư đang hơi sợ hãi, ngồi bên mép giường. Tiểu Ngư đừng sợ, không sao đâu, bạn của bố đến tìm bố nói chút chuyện, chỉ là nói to tiếng thôi. Tiểu Ngư ngẩng mặt lên. Mẹ ơi, mẹ đang run à? Mẹ siết chặt em hơn. Mẹ hơi lạnh một chút. Tiểu Ngư gật đầu, nép trong lòng mẹ, nhắm mắt lại. Con tôi, đứng ngay trước mặt họ. Tôi muốn nói với mẹ, đừng sợ, họ đi rồi. Bố đẩy cửa phòng em gái ra. Nhìn thấy hai mẹ con ôm nhau, ông cố nặn ra một nụ cười. Không sao rồi. Mẹ nhìn ông, hốc mắt lập tức đỏ lên. Bố bước tới, ôm cả mẹ và Tiểu Ngư vào lòng. Tôi tiến lại gần họ, ôm lấy họ cùng nhau, giống như trong bức ảnh gia đình. Khoảnh khắc này, tôi thực sự cảm nhận được một thứ hạnh phúc mãnh liệt. Sáng hôm sau, mẹ bưng bữa sáng đặt ở lối trung chuyển ngoài phòng vô trùng, rồi sững người lại. Khay không hề có dấu vết bị kéo vào. Một cơn tức giận bùng lên dữ dội. Lâm Ngọc, con còn muốn làm đến bao giờ nữa hả? Tối qua mẹ không xin lỗi con à? Em con không xin lỗi con à? Ảnh gia đình cũng làm cho con rồi, con còn muốn thế nào nữa, hả? Bà càng nói càng giận, lồng ngực phập phồng dữ dội. Chúng ta nợ con à? Con có biết bố mẹ ở bên ngoài khó khăn thế nào không? Bày cái mặt đó cho ai xem hả? Tiểu Ngư bị tiếng mẹ thu hút, dụi đôi mắt còn ngái ngủ. Mẹ ơi, con vào xem chị nhé, con chào chị buổi sáng, có khi chị sẽ không giận nữa. Mẹ vốn định từ chối, nhưng nhìn vào đôi mắt trong veo của con gái, bà mệt mỏi khoát tay. Đi đi, mặc đồ bảo hộ cho kỹ, khử trùng nghiêm ngặt theo quy trình. Tiểu Ngư dùng sức gật đầu, trên mặt lộ ra chút mong đợi. Em rất hiếm khi được phép vào phòng của tôi. Tôi đứng bên cạnh em, muốn ngăn lại. Tiểu Ngư, đừng vào, em sẽ sợ đấy. Nhưng Tiểu Ngư giống như một phi hành gia, cứ thế đi thẳng vào. Mẹ ơi, chị đang ngủ. Chị ngủ say lắm, còn không đắp chăn, trông chị rất kỳ lạ. Ngủ ư, giờ này còn ngủ. Cơn giận trong lòng mẹ bùng lên càng dữ dội. Bà nhanh chóng, thô bạo khoác bộ đồ bảo hộ của người lớn, một tay đẩy mạnh cửa trong. Mẹ khí thế hầm hầm lao thẳng tới bên giường. Rồi bà như bị đông cứng trong khoảnh khắc, đứng sững tại chỗ. Tay mẹ dừng lại giữa không trung. Đầu ngón tay chỉ cách má tôi vài centimet, nhưng mãi mãi không thể chạm xuống được nữa. Bà nhìn chằm chằm vào tôi rất lâu. Lâu đến mức Tiểu Ngư phải kéo nhẹ áo bảo hộ của mẹ từ phía sau, mẹ ơi, cổ họng mẹ phát ra một tiếng hít vào ngắn ngủi, như thể bị ai đó bóp nghẹt cổ. Bà chậm rãi, vô cùng chậm rãi đưa tay ra, chạm vào bên cổ tôi. Bao tay bảo hộ rất dày, cách hai lớp cao su, bà không cảm nhận được gì cả. Thế là bà xé toạc bao tay ra. Mẹ ơi, không được. Tiếng thét kinh hoàng của Tiểu Ngư bị mẹ phớt lờ. Bà đặt ngón tay trần lên cổ tôi, làn da lạnh ngắt đã hoàn toàn mất đi nhiệt độ. 3 giây, 5 giây, 10 giây, bà giữ nguyên tư thế đó, không nhúc nhích. Mẹ ơi, giọng Tiểu Ngư đã nghẹn ngào trong nước mắt. Cuối cùng, mẹ cũng cử động. Bà rút tay về, đeo lại chiếc bao tay đã bị rách, động tác máy móc như một con rối hỏng. Rồi bà quay người lại. Tiểu Ngư, giọng bà bình tĩnh đến đáng sợ. Ra ngoài. Nhưng mà, ra ngoài. Tiếng đó gần như là gào thét. Tiểu Ngư giật lùi lại hai bước, hốc mắt lập tức đỏ hoe, nhưng em không động đậy. Mẹ cũng không để ý đến em nữa. Bà dựa lưng vào cửa, trượt người ngồi bệt xuống đất. Mặt nạ bảo hộ đã mờ đặc vì hơi nước. Bà tháo mặt nạ ra, rồi gỡ luôn mũ trùm đầu, mái tóc rối bết lại, dính vào trán ướt đẫm. Rồi bà bật cười. Tiếng cười nhỏ, trào ra từ sâu trong cổ họng, lúc đầu chỉ là tiếng khúc khích, rồi trở thành tiếng cười lớn, cười đến run vai, cười đến co rút cả người lại. Ha, ha ha. Tiểu Ngư đứng trước mặt mẹ, không biết phải làm gì. Tiếng cười của mẹ dần yếu đi, hóa thành tiếng nức. Bà ngẩng đầu lên, khuôn mặt ướt đẫm, không rõ là mồ hôi hay nước mắt. Tiểu Ngư, giọng bà khàn đặc. Đi gọi bố. Tiểu Ngư không nhúc nhích. Đi nhanh lên. Lúc đó em mới quay đầu chạy về phía phòng ngủ chính. Tôi ngồi xổm trước mặt mẹ, đưa tay định chạm vào bà. Nhưng ngón tay tôi xuyên thẳng qua vai bà. Mẹ bỗng bật dậy, động tác quá mạnh suýt ngã. Bà vịn tường, hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu cởi đồ bảo hộ. Động tác thô bạo, dây kéo bị kẹt bà cũng mặc, dùng sức xé toạc ra. Bố mặc đồ ngủ lao ra ngoài. Sao vậy, Ngọc Nhi lại. Lời ông nghẹn lại trong cổ họng. Vì mẹ quay lại nhìn ông với ánh mắt mà ông chưa từng thấy bao giờ. Ngọc Nhi chết rồi. Bốn chữ, rất nhẹ, nhẹ như một chiếc lông vũ rơi xuống đất. Biểu cảm của bố trống rỗng trong một giây. Rồi ông lắc đầu. Em nói linh tinh gì vậy? Nó chết rồi. Mẹ lặp lại, giọng điệu bình tĩnh đến đáng sợ. Ngay trong phòng, nằm trên giường, không đắp chăn, cơ thể đã lạnh rồi. Môi bố mấp máy, nhưng không phát ra âm thanh nào. Ông đi đến cửa sổ quan sát của phòng vô trùng. Qua lớp kính dày, ông thấy tôi. Tôi nằm trên giường. Tư thế không đúng, đầu nghiêng sang một bên, cánh tay buông thõng ngoài mép giường. Miệng hé ra, môi tím tái. Bố lao vào trong. Nhưng đến cửa trong, ông khựng lại. Tám năm trời bản năng khiến ông đứng chết chân không thể vào. Vào sẽ mang vi khuẩn theo, sẽ hại chết con gái. Ông nhìn tôi qua cánh cửa kính cuối cùng. Tay đặt lên cửa, đốt ngón tay trắng bệch. Ngọc Nhi, ông gọi một tiếng, giọng rất nhẹ, như sợ đánh thức tôi. Tôi không cử động, dĩ nhiên là không thể. Tay bố bắt đầu run. Ông quay người, nhìn mẹ. Đồ bảo hộ, cái gì, lấy cho anh bộ đồ bảo hộ. Mẹ lắc đầu. Vô ích rồi, Kiến Quốc, con bé nó. Lấy cho anh. Tiếng gầm đó khiến mẹ run lên một cái. Bà quay về phòng khử trùng, lấy bộ đồ bảo hộ dự phòng dành cho người lớn. Bố nhận lấy, vội vàng mặc vào người. Dây kéo kéo không lên, ông giật mạnh. Mặt nạ đội lệch, ông giật ra ném luôn. Kiến Quốc, anh, im đi. Bố cắt ngang, rồi đẩy cửa trong, bước vào. Bước vào cái lồng kính giam giữ con gái mình suốt 8 năm trời. Tôi theo bố lặng lẽ bước vào trong. Bố đứng bên giường, cúi đầu nhìn tôi. Nhìn rất lâu, lâu đến mức Tiểu Ngư cũng lén lút bước vào, nép ở cửa. Lâu đến mức mẹ đã mặc lại bộ đồ bảo hộ rách nát, lặng lẽ đứng sau lưng bố. Bố đưa tay ra, qua lớp găng tay dày, nhẹ nhàng vuốt tóc tôi. Động tác rất nhẹ, như sợ làm tôi tỉnh giấc. Rồi bố cúi người, bế tôi lên. Thật cẩn thận, như đang bế một em bé sơ sinh, một tay đỡ đầu, một tay đỡ chân tôi. Cơ thể tôi mềm nhũn, tựa vào lòng bố, đầu nghiêng sang một bên. Anh làm gì vậy? Giọng mẹ run rẩy. Đưa con đến bệnh viện. Giọng bố bình thản. Nhưng con bé đã. Đưa con đến bệnh viện. Bố cắt ngang, giọng không cho phép phản bác. Ông bế tôi đi ra ngoài, dừng lại một chút khi đi ngang qua Tiểu Ngư. Tiểu Ngư, đi mặc áo khoác. Tiểu Ngư ngơ ngác nhìn gương mặt tái nhợt của tôi. Chị, đang ngủ sao? Bố không trả lời. Mẹ bước lại, kéo tay Tiểu Ngư. Nghe lời, đi mặc áo khoác. Giọng bà dịu dàng đến lạ thường. Xe cứu thương đến sau 20 phút. Khi thấy bố mặc bộ đồ bảo hộ rách, bế tôi bước ra từ phòng vô trùng, các nhân viên y tế đều sững người. Tình trạng bệnh nhân. Bác sĩ trưởng hỏi. Không còn thở nữa. Bố nói. Phán đoán sơ bộ thời gian tử vong. Bác sĩ nhìn đôi môi tím tái và thân thể cứng đờ của tôi. Ít nhất đã hơn 6 tiếng. Ông ngẩng đầu nhìn bố. Ngài vẫn muốn chuyển đến bệnh viện sao? Muốn. Bố chỉ nói một chữ, trên xe cứu thương, tôi ngồi ở góc, lặng lẽ nhìn sang đối diện. Bố vẫn mặc bộ đồ bảo hộ ấy, mặt nạ đã tháo ra, tóc ướt đẫm vì mồ hôi. Ông bế tôi, không nhúc nhích. Mẹ ôm Tiểu Ngư, ánh mắt nhìn ra cửa sổ. Tiểu Ngư thỉnh thoảng lén lén nhìn tôi một cái, rồi lại nhanh chóng quay đi. Mẹ ơi, cuối cùng em cũng không nhịn được mà mở miệng. Sao chị nhắm mắt mãi vậy? Mẹ không nói gì. Chị có lạnh không? Tay chị tím rồi. Tiểu Ngư, bố lên tiếng. Im lặng, hai từ, lạnh như băng. Tiểu Ngư co người lại, không dám nói gì thêm. Đến bệnh viện. Bác sĩ ở phòng cấp cứu kiểm tra rất đơn giản. Đồng tử giãn, không có mạch đập, không thở, xác đã bắt đầu cứng. Thời gian tử vong khoảng từ 10 giờ tối đến 1 giờ sáng. Bác sĩ tháo ống nghe. Nguyên nhân cụ thể cần giám định tử thi, sơ bộ nhìn qua, có thể là suy hô hấp cấp do nhiễm trùng. Ông nhìn về phía cơ thể tôi. Bệnh nhân suy giảm miễn dịch, rất yếu, qua các dấu hiệu, khó thở, tím tái, ho ra máu đều là triệu chứng điển hình của nhiễm trùng cấp tính. Bố vẫn ôm tôi, cho đến khi y tá đẩy giường truyền bệnh nhân tới. Thưa ông, xin hãy đặt bệnh nhân lên giường. Y tá nhẹ giọng nói. Bố không động đậy. Thưa ông, y tá lại gọi. Mẹ bước tới, chạm vào tay ông, Kiến Quốc. Lúc này bố mới như tỉnh lại, chậm rãi cúi xuống, đặt tôi lên giường. Động tác nhẹ nhàng đến không ngờ. Rồi ông đứng thẳng dậy, nhìn theo y tá đẩy tôi rời đi. Cuối hành lang là hướng tới nhà xác, cần làm thủ tục. Bác sĩ đưa tới mấy tờ giấy. Con, về sau sẽ đưa đến nhà tang lễ hay sao? Về nhà. Bố nói. Bác sĩ sững người. Gì cơ ạ? Đưa con bé về nhà. Bố lặp lại lần nữa, giọng dứt khoát không thể lay chuyển. Nhưng theo quy định thì. Quy định nói người nhà có thể tự xử lý thi thể. Bố cắt lời, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bác sĩ. Tôi muốn đưa con gái tôi về nhà. Bác sĩ bị ánh mắt đó làm cho sợ, lùi lại một bước. Vậy, vậy thì phải ký giấy miễn trừ trách nhiệm. Ký. Bố nhận lấy bút, không cần đọc nội dung, ký tên ngay vào cuối trang. Nét chữ nguệch ngoạc đến mức gần như không đọc được. Trên xe trở về nhà, không ai nói một lời. Tôi ngồi ở ghế phụ, nhìn bàn tay đang nắm vô lăng của bố. Gân tay nổi lên, các đốt ngón trắng bệch. Khi dừng đèn đỏ, ông bất ngờ đấm mạnh một cú vào vô lăng. Còi xe vang lên một tiếng chói tai. Tại sao? Ông nghiến răng, giọng nghẹn lại giữa kẽ răng. Tại sao con bé không bấm chuông? Mẹ ngồi ở ghế sau, ôm Tiểu Ngư đã ngủ thiếp đi. Bà ngẩng đầu, nhìn vào gương chiếu hậu. Trong gương, đôi mắt bà sưng đỏ, ánh mắt trống rỗng. Em đã nghe hai lần. Bà nói khẽ. Lần đầu con bé bấm chuông, em nói là đang chụp ảnh với Tiểu Ngư, bảo con đừng làm loạn. Lần thứ hai, em quát nó, nói nó không chịu nổi khi thấy em gái vui. Giọng bà càng lúc càng nhỏ. Nó có nói gì không? Bố hỏi. Nó, không nói gì. Mẹ nhắm mắt lại. Chỉ có tiếng thở dồn dập, như thể không thở nổi. Em tưởng nó đang khóc. Bố không nói thêm gì. Đèn xanh bật lên. Ông đạp ga, xe lao vọt đi, về đến nhà, trời đã sáng rõ. Bố đỗ xe dưới nhà, không xuống xe ngay. Ông gục đầu lên vô lăng, vai khẽ run lên. Mẹ vẫn ngồi ghế sau, ôm Tiểu Ngư, không nhúc nhích. Rất lâu sau, bố ngẩng đầu lên, lau mặt. Em đưa Tiểu Ngư lên trước. Ông nói với mẹ, giọng khàn đặc. Anh đưa Ngọc Nhi về phòng. Mẹ khẽ gật đầu, mở cửa xe bước ra. Bố vòng ra cốp sau, mở ra, nhìn tôi. Tôi nằm đó, phủ tấm khăn trắng. Ông đưa tay vén một góc, để lộ gương mặt tôi. Ánh sáng ban mai chiếu lên, da tôi trắng bệch như trong suốt. Ngọc Nhi, ông gọi khẽ một tiếng. Rồi cúi người, bế tôi lên. Lúc lên đến cầu thang, hàng xóm vừa đúng lúc mở cửa ra ngoài. Ơ, anh Kiến Quốc, đây là. Câu nói nghẹn lại nơi cổ họng. Vì người đó nhìn thấy đôi chân lộ ra dưới tấm khăn trắng, và nét mặt của bố. Hàng xóm lùi lại một bước, nhường đường. Bố bế tôi, từng bước, từng bước, đi lên cầu thang. Mỗi bước đều chậm rãi, như đang bước trên một con đường không bao giờ đến cuối, tới cửa nhà, mẹ đã mở sẵn cửa. Bà đã thay bộ đồ ngủ, mặc quần áo thường ngày, nhưng mắt vẫn sưng húp. Tiểu Ngư ngủ rồi, bà nói. Bố gật đầu, bế tôi vào phòng khách. Rồi ông dừng lại. Vì không biết nên đặt tôi ở đâu, ghế sofa, sàn nhà, hay là, đưa về phòng con bé đi. Mẹ khẽ nói. Bố quay người, đi về phía phòng vô trùng. Cửa thông vẫn mở, cửa trong cũng chưa đóng. Tối qua sau khi mẹ và Tiểu Ngư vào, vẫn chưa ai đóng lại. Bố đứng trước cửa ngoài, không bước vào ngay. Ông cúi đầu nhìn tôi trong vòng tay, rồi lại ngẩng đầu nhìn căn phòng ấy. Căn phòng mà 8 năm qua ông chỉ có thể nhìn từ sau lớp kính. Căn phòng đã nuốt trọn cả tuổi thơ con gái ông. Có cần mặc đồ bảo hộ không? Mẹ hỏi từ phía sau. Bố lắc đầu. Không cần nữa, ông nói. Rồi bế tôi, từng bước một, bước vào chiếc lồng kính đã giam cầm tôi 8 năm. Lần này, ông không mặc đồ bảo hộ. Không khử trùng, không bất kỳ sự bảo vệ nào. Ông cứ thế bế tôi, bước vào nơi mà trước đây dù chỉ một con vi khuẩn cũng không được phép tồn tại. Căn phòng rất yên tĩnh. Máy lọc không khí đã tắt từ lâu. Không khí ngưng đọng, mang theo một mùi lạ, nặng nề và bí bách. Bố bước đến bên giường, không đặt tôi xuống. Ông cứ ôm tôi như vậy, ngồi xuống bên giường. Lưng ông thẳng tắp, như đang hoàn thành một nghi lễ. Mẹ đứng ở cửa, không bước vào. Bà nhìn chúng tôi rất lâu, rồi quay người, nhẹ nhàng khép cửa lại. Khóa bố và tôi lại trong căn phòng này. Khóa lại trong thế giới giờ đây không còn cần vô trùng nữa. Trong phòng rất tối. Rèm cửa được kéo kín, chỉ có một tia sáng le lói từ khe dưới cánh cửa chiếu vào. Bố ôm tôi, ngồi rất lâu. Lâu đến mức cơ thể tôi trong vòng tay ông dần dần cứng lại, lâu đến mức cánh tay ông bắt đầu tê dại. Ngọc Nhi, ông lên tiếng, giọng khàn đặc. Bố đã vào rồi, không mặc đồ bảo hộ, cũng không khử trùng, con có giận không? Dĩ nhiên không có câu trả lời. Ông cúi đầu, má áp lên trán tôi, cái lạnh khiến ông khẽ rùng mình. Hồi nhỏ, con không như thế này. Ông nói chậm rãi. Con và em gái cùng chào đời, con khóc rất to. Y tá nói, chúc mừng, hai bé gái. Bố bế mỗi đứa một tay, cảm thấy đời này không còn gì hối tiếc. Giọng ông nghẹn lại. Rồi bác sĩ nói con bị suy giảm miễn dịch, sống không qua một tuổi, phải ở trong phòng vô trùng. Bố hỏi có chữa được không? Bác sĩ bảo có thể, nhưng tốn kém, mà cũng không chắc sống được bao lâu. Một lúc lâu sau, ông mới nói tiếp. Hôm đó mẹ con ngất luôn. Bố nhìn ra cửa sổ, hôm đó nắng rất đẹp, con nằm trong tay bố ngủ ngon lành, bố chỉ nghĩ, một đứa trẻ xinh đẹp như vậy, sao có thể không sống nổi. Vai ông bắt đầu run lên. Phải chữa, bán hết cũng phải chữa, bán nhà, bán xe, vay hết họ hàng, vẫn không đủ. Nên đi vay chỗ khác, bố biết đó là hố lửa, nhưng không còn cách nào, con nằm trong phòng kính nhìn bố, đôi mắt trong veo, bố chỉ nghĩ, cố thêm một ngày nữa. 8 năm rồi, Ngọc Nhi, bố đã cố gắng 8 năm. Ông hít một hơi thật sâu. Có lúc chạy xe công nghệ về khuya, bố ngồi lì trong xe, không muốn lên nhà. Sợ nhìn thấy mẹ con kiệt sức, sợ nghe tin con lại sốt, nhưng bố sợ nhất là. Giọng ông run rẩy dữ dội. Sợ cái ý nghĩ thoáng qua trong đầu giá như không có con thì tốt biết mấy, chỉ trong một giây thôi, rồi bố tự tát mình. Ngoài cửa vang lên tiếng nức nở bị nén lại. Mẹ vẫn luôn đứng ở bên ngoài. Huệ Phương, bố gọi một tiếng. Cửa mở ra. Mẹ bước vào, ngồi xuống mép giường, nhẹ nhàng vuốt mặt tôi. Em cũng từng nghĩ vậy, giọng mẹ rất bình tĩnh. Mỗi lần giặt cái váy cũ cho em gái, nhìn những đứa trẻ khác đi chơi công viên, em lại nghĩ, giá như không có Ngọc Nhi. Hơi thở mẹ gấp gáp. Rồi chạy vào nhà vệ sinh, dội nước lạnh vào mặt, tự chửi mình là đồ súc sinh, đó là con em, em mang nặng đẻ đau 10 tháng trời. Bố vòng tay ôm lấy vai mẹ. Khi con bé bấm chuông hôm qua. Giọng mẹ rất nhẹ. Em đang chụp ảnh cho em gái, em bé cười rất tươi. Tiếng chuông đầu tiên, em thấy phiền, tiếng thứ hai, em nổi giận, nghĩ rằng con bé không hiểu chuyện. Mẹ nhắm mắt lại. Nếu em nghe tiếng chuông thứ ba thì sao, nếu em chạy ngay về thì sao. Bố không trả lời. Ông nhìn về phía máy tuần hoàn ở góc phòng, thấy lưới thông gió bị kẹt gì đó. Ông đi tới, nhón chân lấy ra một mảnh giấy hình tam giác nhỏ. Rồi ông bước đến cửa sổ, kéo rèm ra, ánh nắng chiếu vào lòng bàn tay. Là một góc ảnh, có viền váy của Tiểu Ngư. Ông lập tức ngồi xổm xuống, tìm kiếm những mảnh vụn dưới đất. Thiếu mảnh giữa. Ông nhớ lại, tối qua lúc xé ảnh gia đình, các mảnh vụn bay tứ tung. Là vì mảnh ảnh, bị kẹt vào. Giọng mẹ run rẩy. Bố gật đầu, mặt trắng bệch. Miệng gió bị chặn, không khí không lưu thông, con người thấy mùi bên ngoài, nên con mới bấm chuông. Mẹ đưa tay bịt miệng. Lần đầu, em nói con bé đang giận dỗi, lần hai, em mắng nó. Mọi thứ đã kết nối với nhau. Bố nhìn mảnh ảnh trong tay. Nhỏ xíu, nhẹ bẫng. Anh là người xé ảnh. Giọng ông nghẹn lại. Anh xé, mảnh bay vào, làm nghẹt máy. Ông ngẩng đầu lên. Là anh hại con bé. Không phải, mẹ nắm chặt tay ông. Là em không nghe điện thoại, là em đã mắng con. Bố bật cười, nhưng tiếng cười nghe như tiếng khóc. Không còn kịp nữa, từ lúc nhiễm trùng đến khi mất chỉ vài tiếng, không cứu được đâu. Ông bế tôi lên, đây là số mệnh. Mẹ quỳ sụp xuống đất, siết chặt mảnh ảnh, các khớp ngón tay trắng bệch. Ngọc Nhi, mẹ xin lỗi con. Bố bế tôi đứng bên cửa sổ. Ánh nắng chiếu lên người chúng tôi. Cái bóng của ông, thật dài, thật đen. Buổi chiều, lại có tiếng gõ cửa. Vẫn là ba kẻ đòi nợ hôm trước. Tên đầu chọc, gã cao gầy và người đàn ông lùn béo. Bố ra mở cửa. Ông đã thay đồ, mắt vẫn còn đỏ, nhưng lưng thì thẳng tắp. Tên đầu chọc nhìn thấy bức ảnh gia đình treo trên tường phòng khách. Một khuôn mặt trong ảnh là được cắt dán từ bức ảnh khác. Hắn liếc nhìn về phía phòng vô trùng, cửa mở, bên trong trống rỗng. Con gái anh, gã cao gầy ngập ngừng hỏi. Đi rồi. Giọng bố bình tĩnh. Tối qua, bị nhiễm trùng, máy tuần hoàn hỏng. Ba người im lặng, tên đầu chọc dịu giọng. Chuyện tiền bạc. Tôi sẽ trả. Bố nói. Người chết rồi, nhưng nợ thì chưa. Tháng sau tôi sẽ trả trước một phần. Tên đầu chọc nhìn bố một lúc, rồi gật đầu. Được, cho anh thêm thời gian. Bọn họ rời đi. Bố đóng cửa lại, trượt lưng dựa vào cửa rồi ngồi bệt xuống sàn. Mẹ mở tay ra, mảnh ảnh nhỏ trong lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi. Họ không đòi tiền nữa. Mẹ cười chua xót, là vì Ngọc Nhi chết rồi sao? Có thể. Bố nói. Cũng có thể, bọn họ cũng có con. Tiểu Ngư từ trong phòng bước ra, dụi mắt. Chị đâu rồi ạ? Giọng mẹ run lên. Chị con đi đến một nơi rất xa, một nơi không còn bệnh tật. Chị có quay lại không ạ? Không đâu. Tiểu Ngư bước đến trước ảnh gia đình, nhón chân chạm vào gương mặt tôi trong ảnh. Nếu con nhớ chị thì phải làm sao? Bố ngồi xuống, nói. Nếu con nhớ chị, thì nhìn ảnh nhé, hoặc nói với bố mẹ, chúng ta cùng nhau nhớ chị. Tiểu Ngư ôm lấy cổ bố. Bố đừng khóc, chị nói, chị không thích thấy bố khóc. Chị, nói lúc nào vậy? Trong mơ ạ, tối qua con mơ thấy chị, chị nói sẽ đến một nơi rất vui, và nhờ con chăm sóc bố mẹ. Chị bảo nếu bố khóc thì không còn đẹp trai nữa. Nước mắt bố rơi xuống, ông ôm chặt lấy Tiểu Ngư. Được rồi, bố không khóc nữa. Tang lễ diễn ra đơn giản. Trong sảnh nhỏ của nhà hỏa táng, bà nội ôm tôi khóc đến đứt ruột đứt gan. Mẹ cứ lắc đầu mãi. Không khổ, Ngọc Nhi mới là người khổ. Khi cửa lò mở ra, mẹ lao đến, quỳ sụp xuống đất. Ngọc Nhi, bố đỡ bà dậy. Hãy để con đi, để con được nhẹ nhàng. Mẹ quay lại, ôm chặt Tiểu Ngư, khóc nấc lên. Mẹ chỉ còn mình con thôi. Tiểu Ngư vỗ lưng mẹ. Mẹ ơi, mẹ còn có bố mà, ba người chúng ta phải sống thật tốt là chị nói đấy. Chị còn nói gì nữa không? Chị nói chị chưa bao giờ ghét bố mẹ, chị yêu bố mẹ, kiếp sau, vẫn muốn làm con của bố mẹ. Mẹ bật khóc thành tiếng. Bố nhìn ngọn lửa trong lò thiêu, không khóc. Ông đã hứa rồi. Trời trở nên u ám. Bố ôm hộp tro cốt của tôi chầm chậm đi về nhà, đặt nó lên bàn phòng khách, dưới bức ảnh gia đình. Từ nay Ngọc Nhi sẽ ở đây, bên cạnh chúng ta. Mẹ đặt mảnh ảnh luôn nắm trong tay bên cạnh hộp tro cốt. Bố cầm lấy nó, bước tới trước ảnh gia đình, dán mảnh ảnh ấy vào vị trí trái tim tôi. Khoảng trống đã được lấp đầy, bức ảnh trở nên trọn vẹn. Ông lùi lại hai bước, nhìn rất lâu, rồi quay người ôm mẹ và Tiểu Ngư vào lòng. Ba người chúng ta, phải sống thật tốt. Vì Ngọc Nhi. Mưa bắt đầu rơi, tí tách gõ lên cửa sổ. Ba tháng sau, gia đình đã trả được một phần nợ. Bố đi làm ban ngày, ban đêm chạy xe công nghệ, cuối tuần còn ra công trường. Mẹ ở nhà nhận làm đồ thủ công, cuộc sống dường như đã quay trở lại quỹ đạo. Phòng vô trùng được bố tự tay tháo dỡ. Khi tấm kính cuối cùng được gỡ đi, ánh nắng tràn ngập căn phòng. Mẹ đứng bên cạnh, không nói một lời. Từ nay, Tiểu Ngư sẽ ở đây nhé. Bố nói. Ngay Tiểu Ngư chuyển vào, em rất vui, chạy khắp phòng. Con sẽ ở trong phòng của chị rồi. Đúng vậy, bố gật đầu. Nên con ở đây là hợp nhất. Chị có buồn không ạ? Có chứ. Mẹ nói, nên con phải lấp đầy căn phòng này bằng niềm vui. Tiểu Ngư nghiêm túc gật đầu. Em sắp xếp búp bê, sách và giấy khen ngay ngắn, rồi dán bức ảnh gia đình lên đầu giường. Mỗi đêm trước khi ngủ, em đều nhẹ nhàng nói. Chị ơi, ngủ ngon nhé. Bố đã thay đổi, giọng nói lúc nào cũng nhẹ nhàng. Tiểu Ngư lỡ làm vỡ cái cốc, sợ đến tái mặt, nhưng bố chỉ xoa đầu em. Con không sao là được. Mẹ đứng bên cạnh, mắt đỏ hoe. Tro cốt của tôi được chôn ở nghĩa trang ngoại ô. Trên bia mộ khắc, Lâm Ngọc, dòng chữ nhỏ bên dưới, chúng tôi sẽ mãi mãi yêu con. Mỗi tháng, họ đều đến thăm tôi, mang một bó hoa, kể vài chuyện vui. Ngọc Nhi à, Tiểu Ngư lại đứng nhất lớp. Ngọc Nhi, bố được thăng chức rồi. Tiểu Ngư hỏi, chị có nghe thấy không ạ? Bố suy nghĩ một chút, chỉ cần con muốn chị nghe, chị sẽ nghe thấy. Tiểu Ngư chạy đến trước mộ, thì thầm, chị ơi, em nhớ chị. Gió thổi qua, lá cây xào xạc, em cười rạng rỡ, chị nói chị nghe thấy rồi. Bố mẹ cũng bật cười. Đó là lần đầu tiên sau khi tôi mất, họ thực sự cười. Nửa năm sau, nợ đã trả xong. Bố mua một chai rượu rẻ, nhấp từng ngụm chậm rãi. Mẹ ngồi bên cạnh, Tiểu Ngư uống nước trái cây. 8 năm rồi, cuối cùng cũng kết thúc, bố nói. Mẹ nắm lấy tay ông, anh vất vả rồi. Bố lắc đầu, người sống không xứng để nói khổ. Ông nhìn vào ảnh gia đình, Ngọc Nhi mới là người khổ. Giờ con bé cuối cùng cũng được nghỉ ngơi rồi. Tối hôm đó bố say, ôm ảnh mà khóc, con gái à, bố xin lỗi con, không nên xé ảnh, không nên mắng con. Mẹ cũng khóc. Tiểu Ngư bước đến, ôm lấy hai người, chị nói, chị không trách bố mẹ đâu, chị muốn bố mẹ vui vẻ. Được rồi, mẹ vừa khóc vừa cười, mẹ sẽ vui. Bố cũng vậy. Một buổi chiều, trên đường từ nghĩa trang về, Tiểu Ngư bỗng chỉ lên bầu trời, nhìn kìa, cầu vồng. Một dải cầu vồng nhỏ, mờ nhạt hiện lên nơi chân trời. Mẹ khẽ hỏi, Ngọc Nhi, là con phải không? Gió thổi qua, lá cây nhẹ rung. Bố nắm lấy tay mẹ, là con bé đang nói với chúng ta, con bé ổn. Tiểu Ngư ôm lấy chân họ, chị bảo, chị sắp đi rồi, đến một nơi tốt hơn, bảo chúng ta đừng buồn nữa. Làm sao con biết? Vì con là em gái của chị mà. Cả nhà ngẩng đầu nhìn lên cầu vồng. Ngọc Nhi, bố nói, đi đi, con cứ yên tâm mà đi, bố sẽ chăm sóc mẹ và em, sẽ sống tốt, con cũng phải vui vẻ, phải tự do. Họ nắm tay nhau đứng dưới ánh hoàng hôn, Tiểu Ngư ở giữa, một tay nắm mũi người như trong ảnh gia đình, chỉ là ở giữa giờ đã trống. Nhưng tình yêu vẫn còn. Tôi bay về phía cầu vồng, bay về phía ánh sáng, bay về phía tự do. Tạm biệt, con yêu bố mẹ, mãi mãi. Cảm ơn bạn đã dành thời gian lắng nghe, mình luôn trân trọng mọi góp ý từ các bạn. Nếu thấy hay nhớ like, đăng ký kênh để ủng hộ mình nhé. Hẹn gặp lại bạn trong những video tiếp theo.

Need another transcript?

Paste any YouTube URL to get a clean transcript in seconds.

Get a Transcript