Thumbnail for "10 ĐIỀU RĂN: ĐIỀU RĂN THỨ 1" - Mục sư Trần Quốc Khôi - 29/5/2024 by Mục Vụ Lời Hằng Sống

"10 ĐIỀU RĂN: ĐIỀU RĂN THỨ 1" - Mục sư Trần Quốc Khôi - 29/5/2024

Mục Vụ Lời Hằng Sống

20m 8s3,785 words~19 min read
YouTube auto captions
Transcript source

YouTube auto captions

This transcript was extracted from YouTube's auto-generated caption track. The transcript below is server-rendered so it can be read, searched, cited, and shared without opening the original YouTube player.

Pull quotes
[0:08]Chưa tới 100 ngày sau khi dân Israel ra khỏi xứ Ê-díp-tô, một sự kiện rất là quan trọng đã xảy ra.
[0:08]Nó không phải chỉ ảnh hưởng tới vận mệnh của dân Israel mà thôi mà còn liên quan tới tất cả mọi người ở trên thế giới này.
[0:08]Ngay tại chân núi Si-na-i, dân sự đã chứng kiến một cái sự việc có thể gọi là đặc biệt nhất ở trong quyển Kinh Thánh của chúng ta.
[0:08]Đó chính là họ được nghe đích danh Đức Chúa Trời phán truyền cho họ luật pháp mười điều răn.
Use this transcript
Related transcript hubs

[0:08]Xin thân ái kính chào toàn thể quý ông bà anh chị em. Chưa tới 100 ngày sau khi dân Israel ra khỏi xứ Ê-díp-tô, một sự kiện rất là quan trọng đã xảy ra. Nó không phải chỉ ảnh hưởng tới vận mệnh của dân Israel mà thôi mà còn liên quan tới tất cả mọi người ở trên thế giới này. Ngay tại chân núi Si-na-i, dân sự đã chứng kiến một cái sự việc có thể gọi là đặc biệt nhất ở trong quyển Kinh Thánh của chúng ta. Đó chính là họ được nghe đích danh Đức Chúa Trời phán truyền cho họ luật pháp mười điều răn. Và hơn cả thế, Ngài không phải chỉ phán bảo với dân sự mà sau đó, Ngài còn viết lại cho dân sự luật pháp mười điều răn. Quý ông bà anh chị em và cá nhân tôi biết rằng Kinh Thánh của chúng ta chính là lời của Đức Chúa Trời. Thông qua các tiên tri của Ngài, Chúa đã bày tỏ cho chúng ta biết ý muốn của Chúa và được các tôi tới Chúa, những tiên tri đã viết lại cho chúng ta để chúng ta có được lời Chúa là Kinh Thánh của ngày hôm nay. Thế nhưng trong toàn bộ quyển Kinh Thánh của chúng ta, luật pháp mười điều răn là chỗ duy nhất ở trong Kinh Thánh mà Đức Chúa Trời đã viết lại bằng chính ngón tay của Ngài. Từ buổi hôm nay cũng như những ngày sắp tới, chúng ta sẽ bước vào một cái hành trình mới. Đó chính là chúng ta sẽ cùng nhau nghiên cứu về luật pháp mười điều răn từng điều một ở trong đó và để rồi sẽ xem những cái điều răn này ảnh hưởng như thế nào, tác dụng và chúng ta sẽ áp dụng ra làm sao vào trong đời sống của cơ đốc nhân chúng ta ngày hôm nay. Nhưng mà điều đầu tiên chúng ta đã thấy rằng nó đặc biệt và nó quan trọng hơn tất cả những phần còn lại ở trong Kinh Thánh. Là bởi vì mười điều răn là nơi duy nhất, chỗ duy nhất ở trong Kinh Thánh mà Đức Chúa Trời đã dùng chính ngón tay của Ngài để viết lại luật pháp mười điều răn. Sau khi Môi-se ở trên núi cùng với Đức Chúa Trời, và suốt nhiều ngày dân sự ở phía dưới không thấy tin tức gì từ Môi-se. Họ nghĩ rằng ông đã chết, do đó mà dân sự đã tới gặp A-rôn và nói với A-rôn rằng hãy hãy làm cho chúng ta một cái thần để dẫn dắt chúng ta. Là bởi vì Môi-se, người tôi tới của Chúa đã chết rồi, chúng tôi không biết tin tức gì hết. Và dưới áp lực của dân sự, A-rôn đã làm cho dân sự một cái tượng bò con vàng. Và dân sự đã thờ phượng, nhảy múa xung quanh tượng bò con đó. Khi Môi-se từ trên núi đi xuống, tay cầm luật pháp mười điều răn của Đức Chúa Trời. Ông hoàn toàn sững sột trước cái dân sự mà mới đây đã vội quên đi tất cả những quyền phép, những điều kỳ diệu mà Chúa đã làm cho mình. Và trong cái cơn tức giận Môi-se đã quên đi rằng ông đang cầm trên tay luật pháp mười điều răn, ông đã ném xuống và luật pháp mười điều răn, cái bản bằng đá đó đã vỡ đi. Và sau đó chúng ta đọc ở trong Kinh Thánh mình thấy là một lần nữa Chúa lại sai Môi-se đục hai bản đá khác, đi lại lên trên núi và lần thứ hai Chúa lại dùng chính ngón tay của Ngài để viết lại luật pháp mười điều răn. Chỉ với hai sự kiện đó thôi cũng đã cho chúng ta thấy được mười điều răn là quan trọng như thế nào đối với Đức Chúa Trời, đến nỗi mà Ngài phải đích thân viết luật pháp mười điều răn, chứ không có truyền phán và giao cái nhiệm vụ đó như những phần còn lại ở trong quyển Kinh Thánh của chúng ta. Trong buổi học Kinh Thánh ngày hôm nay chúng ta sẽ bước vào với lại cái điều răn thứ nhất ở trong mười điều răn. Không biết quý ông bà anh chị em như thế nào nhưng mà khi tôi còn bé, đây là một trong những cái phần Kinh Thánh mà chúng tôi được dạy trong các lớp thiếu niên, các lớp nhi đồng để học thuộc lòng. Và nếu chúng ta nhớ lại cái luật pháp mười điều răn, cái điều răn đầu tiên mà chúng ta thường hay hay gọi là được học thuộc bao giờ cũng bắt đầu bằng “Trước mặt ta, ngươi chớ có các thần khác.” Thật ra thì mãi cho cho tới khi trưởng thành và khi đi học tôi mới phát hiện ra rằng chúng ta đã không có làm đúng lắm ở trong cái điều răn thứ nhất. Điều răn thứ nhất không phải bắt đầu bằng trước mặt ta, ngươi chớ có các thần khác. Đây chính là một phần ở trong điều răn thứ nhất. Xin quý ông bà anh chị em cùng lật ở trong sách Xuất Ê-díp-tô ký đoạn 20. Xuất Ê-díp-tô ký đoạn 20:1-3 Bấy giờ, Đức Chúa Trời phán mọi lời này, rằng: Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, đã rút ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô, là nhà nô lệ. Trước mặt ta, ngươi chớ có các thần khác. Do đó mình nhìn thấy khi mà mình vào câu số ba mình bỏ câu số hai đi, mình đã mất đi rất là nhiều điểm quan trọng ở trong đó. Có ba điều mà tôi muốn chúng ta lưu ý khi liên quan tới điều răn thứ nhất. Ngay từ cái vế đầu tiên Đức Chúa Trời đã khẳng định cho dân sự và cho tất cả chúng ta biết Ngài là ai. Ta là Giê-hô-va, Đức Chúa Trời ngươi. Và ở vế trên Ngài đã khẳng định Ngài là ai, Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời, thì ở vế dưới khi Ngài nói rằng trước mặt ta, ngươi chớ có các thần khác, thì chúng ta mới hiểu cái chữ ta ở trong câu số ba đó là nói về ai. Chứ nếu như không có câu số hai mà chúng ta đã vào thẳng câu số ba thì chúng ta sẽ không có thể nào chắc chắn về chữ nghĩa và đảm bảo rằng mình hiểu đúng là chúng ta đang thờ phượng đấng và gọi là ta đó là ai. Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi. Ngài đã khẳng định Ngài chính là Đức Chúa Trời của tất cả mọi người ở trong chúng ta đã rút ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô là nhà nô lệ. Chúa đã nhắc lại cho dân sự nhớ lý do mà Ngài ban cho họ luật pháp mười điều răn. Đó chính là Ngài là đấng giải cứu họ, giải cứu họ khỏi cái sự nô lệ ở trong xứ Ê-díp-tô. Và một điểm mà chúng ta cũng lưu ý nó hết sức quan trọng, đó chính là một dân sự nô lệ, những người nô lệ không thể nào giữ gìn luật pháp của Đức Chúa Trời được. Bởi vì những người nô lệ họ không làm chủ cuộc đời của họ. Họ không muốn làm chuyện này nhưng mà người chủ bắt họ làm, họ phải làm. Họ muốn làm chuyện kia nhưng mà người chủ không cho phép họ làm, họ không thể làm được. Do đó mà trước khi ban luật pháp cho dân sự, trước khi mong mỏi kỳ vọng rằng dân sự này được gọi là tuyển dân của Chúa có thể giữ được luật pháp của Ngài trọn vẹn theo như Ngài mong muốn, chuyện đầu tiên mà Chúa làm là Ngài phải giải cứu họ, phải giải phóng họ khỏi sự nô lệ. Và đó do tại sao mà Chúa nhắc lại với dân sự ngay cái vế đầu tiên là chính Ngài đã giải cứu họ khỏi cái cảnh nô lệ đó để giờ phút này họ trở thành người tự do. Và chính vì họ tự do, họ mới có thể gìn giữ được luật pháp của Đức Chúa Trời. Do đó mà ngày hôm nay tôi giữ luật pháp của Chúa không phải mong mỏi, không phải hy vọng rằng nhờ làm như vậy tôi sẽ được cứu. Mà tôi giữ luật pháp của Chúa ngày hôm nay là vì tôi đã được cứu rồi, tôi đã được Chúa giải cứu khỏi cái con người cũ, khỏi cái con người tội lỗi, khỏi cái con người xấu xa và ô uế trước đây.

[7:37]Tôi đã là người tự do ở trong Chúa và vì chính vì lý do đó và vì sự yêu mến mà dành cho Đức Chúa Trời, tôi gìn giữ luật pháp của Ngài.

[9:16]Nếu như ở vế trên Chúa đã nói cho họ biết lý do tại sao mà Ngài ban cho họ luật pháp mười điều răn, ở câu số ba, trước mặt ta, ngươi chớ có các thần khác. Nội dung của cái điều răn đầu tiên đó chính là Đức Chúa Trời của chúng ta là duy nhất. Và chính vì lý do đó mà Ngài muốn chúng ta chỉ thờ phượng mỗi một mình Ngài mà thôi. Đức Chúa Trời phải là trước hết và là trên hết trong cuộc đời của mỗi người ở trong chúng ta. Quý ông bà anh chị em có thể thấy được cái ý của cái điều răn thứ nhất này được lặp đi lặp lại xuyên suốt ở trong Kinh Thánh. Ngay trong Cựu Ước, trước khi Môi-se từ giã với dân sự, ngay cái viền đất hứa sau 40 năm lang thang ở trong đồng vắng. Và cuối cùng dân sự của Chúa cũng đã tới được miền đất hứa. Nhưng Môi-se không thể cùng dân sự của Ngài đi vào trong đất hứa. Ông phải ở phía bên này của Ca-na-an và sách Phục truyền luật lệ ký là những gì mà Môi-se ôn lại toàn bộ những mạng lệnh, những luật lệ của Chúa với lại dân sự. Và đương nhiên chúng ta có thể nhìn thấy mười điều răn cũng được nhắc tới ở trong sách Phục truyền luật lệ ký. Nhưng điều mà tôi muốn chia sẻ cùng quý ông bà anh chị em là ở trong Phục truyền luật lệ ký đoạn 6 câu số 4. Phục truyền luật lệ ký đoạn 6 câu số 4. Hỡi Y-sơ-ra-ên! hãy nghe: Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta là Giê-hô-va có một không hai. Môi-se đã nhắc nhở với dân sự rằng không có một thần nào ở trên thế giới này, trong vũ trụ này có thể sánh với lại Đức Chúa Trời. Ngài là duy nhất, Ngài đặc biệt hơn tất cả và đó là lý do tại sao mà chúng ta nên thờ phượng Ngài. Và đó do tại sao mà Ngài đã dạy dỗ rằng chúng ta không có nên thờ phượng bất kỳ thần nào khác ngoài Ngài ra. Trước mặt ta, chứ là trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời, ngươi chớ có các thần khác. Không có một thần nào, không có một chúa nào có thể sánh với Ngài. Chỉ với bao nhiêu đó thôi cũng đủ lý do để cho chúng ta chọn thờ phượng một mình Đức Chúa Trời mà thôi. Ở trong thời kỳ Tân Ước cũng ý này được lặp lại. Một trong những cái bài giảng đầu tiên của Đức Chúa Giê-su là bài giảng ở trên núi. Khi mà đoàn dân đông đi xung quanh Ngài. Và trong suốt 3 năm rưỡi chức vụ có thể gọi là cái bài giảng ở trên núi, sách Ma-thi-ơ từ đoạn 5 tới đoạn 7 là một trong những cái bài giảng hoàn chỉnh nhất của Chúa đã được viết lại. Và trong cái bài giảng đó, ngay cái trọng tâm của nó, Đức Chúa Giê-su đã dạy dỗ đoàn dân không ai được làm tôi hai chủ. Không có thể nào mà vừa thờ phượng Đức Chúa Trời mà lại vừa thờ phượng ma môn. Chữ ma môn có nghĩa là cái cái vị Chúa của tiền bạc, của của cải, của vật chất. Đoàn dân đông đi theo Ngài ngay cái thời điểm đó và kể cả rất nhiều người của ngày hôm nay còn rất nhiều gánh nặng về cơm áo gạo tiền. Vẫn còn những cái sự gọi là đam mê về những cái của cải vật chất của cuộc đời này. Và chính cái cái ma môn đó, cái thần của cải vật chất đó là một trong những cái sự cám dỗ để chi phối sự quan tâm của chúng ta. Một trong những những thứ mà gọi là đòi hỏi con người của chúng ta cũng dành cái sự trung thành của mình ở trong đó. Chúa Giê-su nói rằng không thể nào như vậy. Không thể nào mà vừa thờ phượng Chúa mà là để cho tấm lòng của mình lại chia ra để đi theo những cái thần khác, đi theo những cái sự đam mê khác. Đức Chúa Trời đòi hỏi sự trung thành tuyệt đối của chúng ta. Ngài muốn chúng ta dân chọn cả cái con tim của mình, cả tấm lòng của mình cho Ngài. Và cho dù ngày hôm nay chúng ta là những cơ đốc nhân đi theo Chúa. Có thể về cái hình thức ở bên ngoài, chúng ta không có tệ như dân sự của Chúa thở xưa là vừa thờ phượng Đức Chúa Trời mà lại có thêm thần Ba-anh, thần Ác-tạc-tê, những cái thần mà của các dân tộc xung quanh. Có thể chúng ta ngày hôm nay nhìn hình thức bên ngoài, chúng ta chỉ có một mình Đức Chúa Trời. Nhưng hơn ai hết, nếu chúng ta dò xét ở trong tấm lòng của mình, nói một cách dễ hiểu hơn. Nếu như chúng ta để cho bất kỳ một điều gì đó ở trong cuộc đời này ngang hàng với Chúa hay là trên Chúa thì chúng ta đã vi phạm điều răn thứ nhất rồi. Đức Chúa Trời, như tôi đã nói, phải là trước hết và trên hết mọi thứ ở trong cuộc đời của chúng ta. Có những điều bản chất nó không hề tệ tí nào. Có những thứ mà bản chất nó là điều tốt, nhưng khi mà chúng ta để cho cái điều tốt đó sánh ngang với lại Đức Chúa Trời trên bàn cân thì chúng ta đã vi phạm điều răn thứ nhất. Công ăn việc làm là tốt. Bởi vì chính cái công việc giúp cho con người của chúng ta bận rộn, giúp cho chúng ta tránh đi những cái thời gian nó nó nhàn rỗi. Nó giúp cho chúng ta có trí thú hơn ở trong cái ý nghĩa cuộc sống ở trong cuộc đời. Nhưng nếu như một người để cho công việc của mình lại là vị trí tối thượng ở trong cuộc đời và vì cái công việc đó mình sẵn sàng thỏa hiệp những nguyên tắc của Chúa. Mình sẵn sàng hy sinh những cái cái cái luật pháp của Đức Chúa Trời để chạy theo cái đam mê, chạy theo cái giữ gìn cái công việc đó thì ngay cái thời điểm đó chúng ta đã có một Chúa khác. Chúng ta đã có một thần khác, chúng ta đã vi phạm điều răn thứ nhất. Chuyện yêu đương, chuyện tình cảm cũng là một điều gì đó rất tự nhiên của con người của chúng ta. Thế nhưng khi chúng ta để cho bất kỳ một cái tình cảm nào đó trong cuộc đời của chúng ta ngang với Chúa hay là hơn cả Chúa thì chúng ta đã vi phạm điều răn thứ nhất. Do đó mà nhìn tưởng chừng như là những cơ đốc nhân của chúng ta rất dễ để vượt qua cái điều răn thứ nhất này, nhưng mà thật ra không hề như vậy. Chỉ trừ khi chúng ta phải thận trọng trong từng bước của mình, chỉ trừ khi chúng ta đảm bảo rằng mọi suy nghĩ, mọi tư tưởng của chúng ta đều được kiểm soát, đều ở đều đảm bảo rằng chúng ta luôn luôn chọn Chúa, đặt Chúa trước hết và trên hết ở trong cuộc đời của mình. Cũng ở trong sách Phục truyền luật lệ ký đoạn 6, sau khi ở câu số 4, Hỡi Y-sơ-ra-ên, hãy nghe Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta là Giê-hô-va có một không hai. Ở ngay cái câu tiếp theo Môi-se đã giải thích rõ ràng hơn để cho một người khi mà chọn Chúa trước hết và trên hết. Khi khi chọn thờ phượng một Đức Chúa Trời có một không hai là phải như thế nào? Ngươi phải hết lòng, hết ý, hết sức kính mến Chúa, Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi. Và cũng chính điều này đã được Tân Ước nhắc lại một lần nữa. Chúa không muốn chúng ta chia sẻ cái sự trung thành của mình. Chúa không muốn chúng ta chia sẻ cái tấm lòng của chúng ta mà chúng ta lẽ ra phải dành cho Ngài dành cho bất kỳ cái đối tượng nào khác. Chúa muốn chúng ta dân chọn tất cả cho Ngài. Một lý do hết sức đơn giản là vì thiên đàng, Chúa đã dành chọn tất cả mọi thứ vì sự cứu rỗi của chúng ta. Và chính lý do đó mà Chúa cũng đòi hỏi chúng ta cũng phải đáp lại với lại cũng cùng một cái tấm tình tương tự như vậy. Thật ra thì trong một cái hành trình dài, cái bước đầu tiên là cái bước quan trọng nhất. Nếu như cái bước đầu tiên mà chúng ta đi sai đường thì càng đi lại càng dẫn chúng ta đi tới cái xa khỏi cái mục đích của mình. Do đó mà trong mười điều răn nếu như chúng ngay cái điều răn đầu tiên mà chúng ta đi đúng, chúng ta làm được thì tất cả những cái điều răn còn lại nó sẽ tuần tự theo như thứ tự. Nhưng thế nhưng ngay cái điều răn đầu tiên, chúng ta đã đã để cho tấm lòng của mình bị dao động. Chúng ta bị chi phối, chúng ta không không phải chỉ thờ vừa một mình Đức Chúa Trời mà thôi, mà chúng ta vẫn còn có những cái thần khác, chúng ta vẫn còn có những cái cái sự thu hút khác, vừa có Đức Chúa Trời, vừa có ma môn, vừa có Đức Chúa Trời, vừa có những cái thần Ba-anh ác tặc tề đương thời của chúng ta ngày hôm nay. Thì không có cách gì để chúng ta có thể làm chọn những cái điều còn lại. Do đó mà việc mà chúng ta có một cái khởi đầu tốt là điều hết sức quan trọng. Một điều đáng buồn là dân sự của Chúa thở xưa được gọi là tuyển dân của Ngài. Được cái đặc ân, được cái vinh dự, được trò chuyện với Chúa trực tiếp, được nghe bằng chính lỗ tai của họ tiếng phán của Ngài, được nhìn thấy chữ viết của Chúa được trao cho họ qua luật pháp mười điều răn. Nhưng đâu đó trong cái dòng thời gian giữa những cái sự cám dỗ và đặc biệt hơn, lẽ ra là tuyển dân của Chúa là phải khác với phần còn lại của thế gian. Phải đặc biệt hơn những phần còn lại, họ lại muốn được giống với những dân tộc xung quanh. Họ đã thỏa hiệp, họ đã hạ thấp tiêu chuẩn của họ xuống và để rồi cuối cùng họ đánh mất đi đặc ân của họ. Dân sự của Chúa trong những ngày sau rốt này, dân Israel thiêng liêng của ngày hôm nay được kêu gọi để tránh đi lặp lại cái bài học sai lầm của dân sự của Chúa thở xưa. Chúng ta phải thờ phượng Đức Chúa Trời với chọn cả tấm lòng của mình. Chúng ta phải đặt Chúa trước hết và trên hết ở trong mọi hoàn cảnh, ở trong mọi quyết định của cuộc đời của chúng ta. Do đó mà trước khi chúng ta thực hiện một cái quyết định quan trọng nào đó trong cuộc đời của mình, trước những lúc mà chúng ta đưa ra những cái quyết định mà có thể ảnh hưởng tới chẳng những đời sống của chúng ta. Ngày hôm nay, tương lai mà kể cả số phận đời đời của mình, nó sẽ an toàn hơn nếu chúng ta dừng lại và nghiêm túc hỏi bản thân của mình là trong tất cả mọi quyết định này, tôi có đặt Chúa trước hết và trên hết ở trong cuộc đời tôi hay không? Nó chỉ an toàn cho quý ông bà anh chị em và kể cả chính mình tôi, nếu như chúng ta hỏi câu hỏi đó và chúng ta thẳng thắn và thành thật trả lời là nếu như đáp án là đúng, thì chúng ta sẽ an toàn. Nếu chúng ta vẫn còn do dự, nếu chúng ta vẫn còn thấy một cái khoảng nào đó mà chưa có rõ ràng lắm thì chúng ta nên chậm lại và cậy nhờ ân điển của Chúa. Cầu nguyện, xin được sự soi sáng từ trên cao để đảm bảo rằng chúng ta thực hiện theo đúng những gì mà Cứu Chúa của chúng ta mong mỏi. Chúa đã giải cứu dân sự của Ngài thở xưa khỏi vòng nô lệ, để cho họ được tự do. Và để rồi họ được thoải mái gìn giữ điều răn của Chúa. Và dân sự của Chúa ngày hôm nay cũng bởi dòng huyết báu của Ngài cũng đã được tự do, đã trở thành những con người mới, được tái sanh ở trong dòng huyết báu Cứu Chuộc của Chúa. Và rồi sau khi đã trở thành những người tự do như vậy, Cứu Chúa của chúng ta phán, nếu các ngươi yêu mến ta thì gìn giữ các điều răn ta. A-men.

Need another transcript?

Paste any YouTube URL to get a clean transcript in seconds.

Get a Transcript