Thumbnail for Q&A  - Tu theo đạo Phật là cách sống thuận theo quy luật tự nhiên by Sư Phước Hưng suphuochung gmail com

Q&A - Tu theo đạo Phật là cách sống thuận theo quy luật tự nhiên

Sư Phước Hưng suphuochung gmail com

22m 14s4,424 words~23 min read
YouTube auto captions
Transcript source

YouTube auto captions

This transcript was extracted from YouTube's auto-generated caption track. The transcript below is server-rendered so it can be read, searched, cited, and shared without opening the original YouTube player.

Timestamped outline
Pull quotes
[0:00]những cái nơi dạy thiền là cứ theo dạng là cứ ngồi đẹp như tượng Phật, ráng kìm lại cho đẹp.
[0:00]Nhưng sau đó chúng ta an trú tâm hở được rồi, khi cái tâm nó chìm vô hở được rồi, có chi thiền, chi tầm, chi tứ rồi đó.
[0:00]Mà nãy chúng ta nói đó, nó rung nó lắc, nó nghiêng, nó ngã, nó đổ mồ hôi, nó chảy nứng tà la.
[0:00]Rồi trong tâm mình có khởi khửi sinh lên những cái ký ức trong quá khứ ở kiếp trước.
Use this transcript
Related transcript hubs

[0:00]những cái nơi dạy thiền là cứ theo dạng là cứ ngồi đẹp như tượng Phật, ráng kìm lại cho đẹp. Nhưng mà nó trái quy luật tự nhiên. Ban đầu chúng ta vô thiền chúng ta ngồi cho đúng tư thế vừa phải, phải không? Nhưng sau đó chúng ta an trú tâm hở được rồi, khi cái tâm nó chìm vô hở được rồi, có chi thiền, chi tầm, chi tứ rồi đó. Bắt đầu Sankara từ trong vô thức nó bật ra. Mà nãy chúng ta nói đó, nó rung nó lắc, nó nghiêng, nó ngã, nó đổ mồ hôi, nó chảy nứng tà la. Rồi trong tâm mình có khởi khửi sinh lên những cái ký ức trong quá khứ ở kiếp trước. Hoặc là kiếp này, những cái tội lỗi, những hù hận, những cái phiền não khổ đau mà hẩm sâu bên trong vô thức bắt đầu nó bốc tách, nó trồi lên. Đó là những cái sanh ra bất tịnh nó trồi lên. Mình tu thiền đúng á, nó mới trổ ra mấy cái đó. Trổ ra mấy đó làm chi vậy? Để nó xả cái nghiệp chứ làm chi? Còn nếu như mình không cho nó xả phải không? Ra ngoài cuộc sống, tai nạn tới, bệnh tật tới, khổ về thân. Rồi trong tâm á, rồi thường mình bị bệnh tâm lý không? Hả? Trầm cảm từ kỹ không? Rồi có khi muốn tự dặn chết không? Rồi đặc biệt trong những giờ phút mà cuối đời á, những cái san ra nó trổ ra trong tâm của quý vị. Quý vị lo lắng, quý vị sợ hãi, quý vị buồn bực, quý vị tuổi thân, các vị ám ảnh những cái nỗi khổ niềm đau á. Rồi quý vị chết bằng cái tâm gì? Mà cái tâm phiền não đó thì đi đâu? Rồi xuống địa ngục ngã quỷ súc sinh A-tula tùy theo cái mức độ.

[1:39]Đó là những cái ác, những cái phiền não hảm sâu bên trong tâm vô thức của mình, nó đủ duyên nó sẽ bật ra. Nhưng nếu như chúng ta không cho nó xả ra, mà chúng ta bình tâm chấp nhận để cho nó xả ra, thì sau này nó xả ra là chúng ta phải chịu cái hậu quả nó lớn lắm. Do đó bây giờ cho nó xả đi, cho nó nhẹ, nhẹ cái nghiệp của mình. Và mình bình tâm chấp nhận trước những cái nghiệp này thì mình có sợ nó nữa không? Không, nó nhớ lại những chuyện quá khứ, những tội lỗi của mình, những cái nỗi thù hận của mình đối người khác. Mà mình bình tâm chấp nhận những cái trạng thái tâm lý như thế này, riết rồi mình sẽ quen với nó, thì tự động nó đến rồi nó sẽ đi. Đó là những cái sản phẩm ở trong vô thức, nó trổ ra, cái nghiệp trong vô thức nó trổ ra, hãy cho nó trổ. Chúng ta chỉ làm cái người chứng minh, quan sát mà thôi, chứ không can thiệp vô. À tôi nhớ lại những cái lỗi lầm cũ của tôi cách đây 10 năm trước. Tôi làm chuyện ác này, tôi làm chuyện ác kia, bây giờ tự động ngồi thiền nó nhớ lại, bình thường tôi không nhớ, nhưng mà vô thiền là nó nhớ. Chứng tỏ tu thiền đúng rồi đó, tu thiền đúng á, cái phần ý thức nó lắng xuống vô thức nó mới bật ra. Đặc biệt là cái có một số người phụ nữ ngày nay thì phụ nữ hay con gái gì cái việc phá thai nó rất phổ biến. Và họ thường ám ảnh cái tâm lý tội lỗi đó. Phải không? Mà nếu mà ám ảnh tâm lý tội lỗi tới lúc chết có nhớ chuyện đó không? Nhớ chắc, mà nhớ chuyện đó là khởi lên cái tâm tâm hối hận phải không? Tâm tự trách, mà chết bằng cái tâm hối hận tự trách đi về đâu? Ở trong kinh nói là độ địa ngục, Hoàng hậu Malika đó. Cả đời đi tu tập theo Đức Phật, phước báu rất nhiều, cái phước của bà có thể tái sinh ở cõi trời đẩu suất. Nhưng tới lúc chết bà không nhớ tới phước báu đó, bà lại nhớ tới cái tội lỗi của bà là lừa gạt ông chồng. Với cái tội lỗi đó bà hối hận, chết bằng tâm hối hận xuống địa ngục ở bảy ngày. Nhưng mà tại vì cái lỗi mà lừa gạt ông chồng đó nó nhẹ hơn. Do đó chỉ ở có xuống địa ngục có bảy ngày thôi, sau đó bả lên cõi trời đẩu suất. Còn mình thì mình xuống địa ngục bao lâu, mình xuống rồi không biết chừng nào mình lên. Lòng vòng trong bốn cái cảnh khổ đó lòng vòng hoài. Bây giờ chẳng hạn như đầu thai làm con chó. Con chó này cái cuộc đời của con chó làm tâm ác nhiều hơn hay tâm thiện nhiều hơn? Ác nhiều hơn, bạn chó nó chết thường thường sao? Nó khổ đau không? Nó sân si không? Mà kiếp này làm chó, kiếp sau làm con gì? Làm sao làm con người được, khó lắm. Rớt xuống bốn cảnh giới đau đớn không biết chừng nào lên. Làm con gà, con vịt cho người ta ăn, người ta giết mổ. Con gà, con vịt bị người ta giết mổ, chết bằng cái tâm gì? Rồi nó đi đâu? Coi chừng xuống địa ngục. Đúng không? Con người của mình nè, con người của mình thôi nè là số lượng người chết tái sinh vào cõi khổ là nhiều hơn. Là có sanh được cõi lành, khẳng định 100% là vậy. Tại sao tôi nói tôi dám khẳng định vậy? Tại sao tôi dám khẳng định rằng là cái con người chúng ta sau khi chết tái sinh vào cõi khổ nhiều hơn là cõi lành? Tại vì Đức Phật nói. Mà tôi nói lại và tôi cũng chứng minh cho quý vị nghe là đúng. Ở tại vì mấy quý vị xét cái tâm của quý vị đi. Từ nhỏ tới lớn là cái tâm mình thiện nhiều hơn hay ác nhiều hơn? Ác nhiều hơn. Phải không? Từ nhỏ tới lớn cho tới bây giờ khổ nhiều hơn hay sướng nhiều hơn? Khổ nhiều hơn, đó là quý vị tự nói á, chứ không phải là tôi ép nói ạ. Khổ nhiều hơn, tâm ác nhiều hơn. Thì tới lúc gần chết, nếu như không biết cách chết, nếu không biết nghệ thuật chết thì chắc chắn mình chết theo thói quen, theo cái bản năng của mình, khởi lên tâm ác tiếp tục và tái sinh cõi khổ. Phải không? Mà Đức Phật có nói số lượng chúng sinh sau khi chết, tái sinh vào cõi người của trời hiếm hoi. Giống như hai cái sừng con bò. Còn nhiều vô số giống như lông con bò. Ôi cha. Vì vậy sao? Mình đang làm người ở đây là mình may mắn không? May mắn, hạnh phúc rất nhiều người à. Mà Sankara nó trổ ra nó xả nghiệp cho mình đỡ biết bao nhiêu. Phải không? Cho nó xả nó.

[6:04]Từ từ nó xả chừng nào hết. Chứ con có mấy tháng rồi đó. Con tập thể dục hổm rầy mấy tháng là nó cũng chữa được bệnh này bệnh kia nhưng mà không biết nó còn hoài. Nó chữa bệnh ung thư rồi chữa bệnh này, chữa bệnh kia, khoái lắm, khoái lắm, nhưng mà nó say riết rồi con cũng mệt. Say giống như say gạo vậy đó. Rồi trồng chuối, tôi nhớ có một cái bà già hình như 6 70 tuổi gì đó, bà bị nó nó bắt trồng chuối. Bắt trồng chuối, bà tập Yoga, bà có biết tập Yoga là cái gì? Vậy mà vô cái cái này bả tập Yoga, hay. Cái vô thức nó xử lý như vậy, nó chữa bệnh cho mình. Nó biết bấm huyệt thằng nào đâu, biết massage thằng nào đâu, vô đó tự động nó massage nó bấm huyệt khối u chỗ này, khối u chỗ kia nó làm cho tan. Bình thường mình đâu có biết. Do đó là chúng ta nên bình tâm chấp nhận với những sankara đó. Rồi nó sẽ nó sẽ qua. Cái gì nó sinh ắt nó sẽ diệt, nó đến ắt nó sẽ đi, nó không phải trường tồn vĩnh viễn hoài mãi. Chúng ta biết rõ mình đang làm gì. Càng tu càng bình thường, càng tỉnh giác. Chứ không phải tu ở đây để kiếm thần thông phép lạ, để kiếm những cảnh giới này cảnh giới kia cao siêu, huyền huyền bí gì đó, không có. Tu theo nhà Phật là rất bình thường, sống thuận theo quy luật tự nhiên là tu đúng. Còn nếu ai tu thiền mà mong muốn có được thần thông phép lạ, mong muốn về cái cảnh giới này cảnh giới kia là sai đường rồi đó. Nha. Còn cái việc chữa bệnh giống như sáng tôi nói, cái đó chỉ là quà khuyến mãi thôi. Mình có chữa hết bệnh ung thư đi nữa thì cuối cùng cũng chết. Bị xe đụng có chết không? Á, tai biến, đột quỵ có chết không? Tiểu đường có chết không? Chứ đâu phải bệnh ung thư mới chết. Do đó đừng có đến đây hành thiền để chữa bệnh ung thư, mà đến đây hành thiền để chữa cái bệnh gì? Bệnh tham sân si. Bệnh ung thư không xi nhê gì hết trơn á. Mà chữa được cái bệnh tham sân si thì bệnh ung thư không đáng để nói. Tại vì cái bệnh ung thư từ đâu ra? Từ cái nghiệp ra, cái nghiệp từ đâu ra? Từ tham sân si ra. Mình chữa ngay cho cái gốc đó rồi sợ gì nữa. Nếu mà cái nghiệp đó nhẹ mình vừa qua luôn hết bệnh. Còn nếu nó nghiệp đó nặng thì mình phải trả cái nghiệp đó chứ, làm sao mà trốn được, nhưng mà thân đau. Nhưng mà tâm không có khổ, phải không? Cái chính là chữa bệnh tâm. Còn bệnh thân thì trước sau cũng già, cũng bệnh cũng chết, đó là quy luật tự nhiên, không ai tránh khỏi. Đức Phật của chúng ta có già không, có bệnh không, có đau không? Coi lại trong kinh là phân làm phước, coi lại trong kinh kinh bên đây là kinh Pali. Thì rất thực tế, rất khoa học chứ không phải có những cái kinh mà nói Đức Phật giống như ông thần, ông Thánh, thần thông phép lạ thì ôi sợ, giống như chuyện cổ tích, huyền thoại, mê tín dị đoan đầy. Do đó là chúng ta chỉ biết Đức Phật giống như một nhà khoa học nhờ tu thiền, ngài giác ngộ, ngài khám phá ra quy luật tự nhiên, rồi ngài trở thành một bậc thầy vĩ đại, dạy cho chúng ta cái cách sống thuận theo luật tự nhiên thôi. Bỏ ác, làm thiện, tu tâm, dưỡng tánh. Chứ Đức Phật không có cái khả năng mà ban phước cho mình đâu, đừng có mơ tưởng đi điều đó. Nếu mà Đức Phật có khả năng ban phước cho mình, chắc cái người đệ tử Phật phải giàu nhất thế giới, phải hạnh phúc nhất thế giới mới đúng. Nhưng mà coi lại mấy cái nước mà đạo Phật coi, nghèo đói không đầy. Người nào tu đúng người ta lên cõi trời, mà người nào tu bậy, tu sai thì cứ nghèo đói vậy à. Phải không?

[9:51]Đó là những cái minh chứng cho chúng ta thấy rằng không thần không phép lạ nào có thể giúp được chúng ta. Không bùa chú ngãi nào có thể giúp được chúng ta. Mà chỉ có chúng ta giúp mình bằng phương pháp tu tập, bỏ ác, làm thiện, tu tâm, dưỡng tánh. Nắm ý chưa? Do đó những cái sanh ra nó trổ ra thì cứ bình tâm chấp nhận và tiếp tục an trú tâm trên hơi thở, được chưa? Cảm nhận hơi thở thôi. Còn nó trổ ra cái gì nó trổ, cho nó trổ không sao. Xả nghiệp thôi. Không phải bị ma nhập đâu mà sợ. Ha. Do đó những cái khóa thiền quốc tế á thì cái chuyện đó mấy cái người ngồi thiền là đầy. Được chưa? Do đó quý vị phải nắm những kiến thức căn bản này về việc tu tập thiền, chúng ta tu theo cái chuẩn quốc tế nó chắc ăn hơn của bộ của mình, ha. Các vị mà đi Ấn Độ, đi Miến Điện, đi Thái Lan, các vị chỉ cần chắp tay lên. Nam Mô Ta-sa Bhaga-vato A-ra-hato Sam-ma Sam-Buddha-sa, ai cũng biết mình niệm Phật hết trơn á. Quốc tế là ta xài tiếng Pali hết. Ấn Độ, Miến Điện, Thái Lan, Lào, Campuchia gì đâu là cứ Phật tử là cứ đọc tiếng Pali là ai cũng hiểu hết, đọc kinh là ai cũng hiểu hết. Còn mình ra bên Ấn Độ mình nói Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật, ngó qua ngó lại có mình mình à, không ai hiểu mình nói gì hết trơn á. Chứ tại sao bên đây là sử dụng tiếng Pali? Ngôn ngữ quốc tế. Phật tử tu sĩ là phải sử dụng tiếng Pali, ngôn ngữ quốc tế. Ha. Còn mình nói Nam A Di Đà Phật, có ai hiểu không? Ngay cả ông Tàu ổng cũng không hiểu nữa, tại vì ông Tàu ổng niệm khác, A Di Kho Kho. Đúng không? Tàu, Đài Loan. Tứ niệm A Di Kho Kho chứ đâu phải A Di Đà Phật đâu. Bữa nó vui lắm. Tôi cho cái nhóm Phật tử ở Phú Thọ. Nhóm của Phật tử Phú Thọ quy y Tam Bảo. Sau rồi cái tôi tụng kinh tiếng Pali để an vị Phật, giống như vậy nè, ai cần thì tôi, tôi cho quý vị cái ảnh này, nhiều ảnh lắm. Tại vì nguyên một cái nhóm đạo tràng ở dưới, tôi lên đây tôi quỳ và ảnh Phật trên đây. Quỳ lạy, quỳ lạy, họ khanh ca mà họ niệm Nam Mô A Di Đà Phật, cái tôi nói ủa lạy Phật nào vậy? Quý vị nhìn lên ủa Phật Khánh Ca hả Sư? Là thua rồi, theo thói quen. Cái miền Bắc mình là phần lớn là chỉ niệm A Di Đà Phật. Không được mấy người mà niệm Phật Thích Ca, và ngay như vô cái nhà được bao nhiêu người nhà ở ngoài đây là thờ Đức Phật Thích Ca. Không có, hầu như không có, hiếm. Ra cái bồ đề duyên á, mà bên này là cái trung tâm mà mấy cái chỗ mà bán kinh Phật rồi đó, Bồ đề duyên là chính phải không? Nhiều chi nhánh. Thì tìm được bức ảnh của Đức Phật Thích Ca cũng hiếm, cái tượng Phật Thích Ca cũng hiếm. Còn Phật A Di Đà, Bồ Tát này, Bồ Tát nọ, Địa Tạng, ngàn mắt, ngàn tai rồi, trời ơi Thiên Giáng Thiên Di đi cứu độ chúng sinh, cứu độ chúng sinh. Do đó người ta khoái lắm. À. Còn theo ông Phật Thích Ca là phải ngồi thiền, đau chân lắm. Thờ ổng, ổng đâu có ban phước cho mình cái gì đâu. Do đó phần lớn người ta thờ Bồ Tát Quán Âm, phải không? để cứu độ, cứu khổ cứu nạn. Thờ Phật A Di Đà để sắp chết Phật A Di Đà rước, thờ Bồ Tát Địa Tạng để có độ xuống địa ngục thì ông xuống ông vớt mình. Rồi thờ Phật dược sư nhiều khi bị Corona tụng kinh dược sư cho nó hết bệnh. Nó niềm tin không. Nó giống như dịch vụ vậy đó. Y chang dịch vụ. Các vị học lịch sử Ấn Độ đi, lịch sử Phật giáo Ấn Độ quý vị sẽ biết những sự thật mà chúng tôi đang nói ở đây. Ha, nó có sách nó có chứng, lịch sử căn cứ rõ ràng. Do đó chúng ta ngày nay là cái dân trí thấp nhiều lắm rồi. Nó tự nghiên cứu những cái điều này để chúng ta biết đâu là chánh, đâu là tà phải không? Đừng có đi sai đường. Ha. Mình làm chủ bản thân mình á, không ai làm chủ mình đâu. Phải không? Nhớ giùm cho tôi là như vậy. Nếu mà có ông Phật, ông Thần, ông Thánh, ông Thượng Đế nào đó mà ban phước được cho mình thì chúng ta không khổ như thế này. Phải không? Thì nếu tại vì Đức Phật là cái tâm mình từ bi. Cái tâm của ngài sao? Từ bi không? Từ bi với chúng sinh vô hạn, đâu có cần là mình cầu mình xin ngài mới giúp đâu. Ngài từ bi vô hạn, ngài biết chúng sinh khổ là ngài giúp liền, đúng không? À, ban phước liền, cho hết nghiệp, cho hết bệnh, cho hết ung thư, cho hết chồng ngoại tình phải không? Cho hết hắc nghiệp. Bị Corona, cho hết Corona, phải không? Vậy mới gọi là ông Thượng Đế. Có quyền sinh sát trong tay. Còn đằng này ai có khả năng đó không? Không, hoàn toàn không có khả năng đó. Cái đó chỉ là sản phẩm tưởng tượng của con người mà thôi. Sản phẩm tưởng tượng của con người. Con người cảm thấy khổ đau quá, họ tưởng tượng ra đối tượng này, đối tượng kia để thỏa mãn nhu cầu cầu cúng cầu xin, tạo nên những cái dịch vụ niềm tin như vậy. Cái người có trí tuệ, có học thức thì nên chiêm nghiệm lại. Nha, chứ không phải là cứ mù quáng tin theo. Nó trái quy luật tự nhiên, nó trái với khoa học, nó trái với luật nhân quả nghiệp báo thì chúng ta phải buông bỏ nó đi. Phải không? Cuộc đời của mình do mình tạo ra, do mình quyết định, không có số phận nào, không có định mệnh nào, chỉ có nghiệp thôi. Mà nghiệp do tâm chúng ta tạo ra thì cũng do tâm chúng ta thay đổi chuyển nghiệp được. Phải không? Còn Đức Phật chỉ là vị thầy, dạy chúng ta cái cách chuyển nghiệp, cái cách tu tập thôi. Chứ ngài đâu có ban phước được cho chúng ta. Thời Đức Phật, Đức Phật còn tại thế đó mà cái tập Thích Ca đó bị vua Ly á, dẫn quân qua giết sạch hết á. Ủa Đức Phật có cản được không? Hả? Đức Phật cũng đứng ra cản đó chứ, cản ba lần. Nhưng mà không thành công, cuối cùng tộc Nguyên của tộc Thích Ca bị giết chết sạch luôn. Vô Ly dẫn quân qua giết sạch. Có Đức Phật tại thế tại đó mà Đức Phật còn cản không được mà, chứ đừng nói bây giờ Đức Phật nhập biết bàn rồi mà quý vị cầu cúng chuyện mê tín gì đâu. Cái đó chỉ là dành cho người sơ cơ, những người thiểu trí, những người ghi về niềm tin gì đó thôi, mù quáng. Chứ cái người có trí có học thức có trình độ thì đừng có dạy dột mà tin những cái điều đó. Phải không? Thần giờ khác, thời nay khác thời xưa rồi. Ha, mỗi thời mỗi khác. Nếu mà cứ tin theo những cái chuyện mà dĩ vãng vậy thì cuộc đời của chúng ta tốn tiền, tốn bạc, tốn công, tốn sức, đổ sông, đổ biển gì đâu không. Phải không?

[16:53]Vì vậy có nhiều người nói sao con theo đạo Phật mấy chục năm rồi sao con cũng khổ đầy, tham sân si đầy. Tại vì con tu đâu, toàn là tin không chứ không có tu, tin chứ không có tu. Mà tu đi nữa thì tu bậy, tu sai gì đó. Chứ không phải tu đúng, tu theo đạo nào chứ không phải đạo Phật. Phải không ta? Có không? Giống như chiều tôi nói là là tối ngày chúng ta cứ lấy cái toa thuốc ra chúng ta tụng đó. Cái ông bác sĩ ông cho mình cái toa thuốc là penicillin hạ sốt, mình không chịu mình không chịu mua thuốc penicillin mình uống để hết bệnh. Mà mình cứ lấy cái toa thuốc penicillin ra mình tụng phải không? Penicillin, penicillin, penicillin. Mình tụng cái toa thuốc đó mà mình có hết bệnh không? Không, vậy mà bao nhiêu năm nay mình lấy kinh Phật ra mình tụng không đó mà mình đòi hết bệnh tham sân si, mình đòi hết khổ đau phiền não, đó là chuyện ảo tưởng. Kinh của Đức Phật không phải để tụng, kinh để học để hiểu để hành, để làm theo những gì Đức Phật dạy, sống đúng quy luật tự nhiên, chứ không phải để tụng. Cái việc tụng niệm đó chỉ mang tính chất nghi thức nghi lễ ở trong chùa. Tại vì thời kỳ Đức Phật nó không có một cái phương tiện nào khác để truyền bá kinh điển, ngoài cái việc truyền khẩu. Thời kỳ đó là người ta truyền kinh điển bằng truyền khẩu mà, do đó người ta phải tụng để hụt, ông này truyền cho ông kia phải không? Bằng miệng. Do đó là phải tụng kinh để hụt hụt rồi truyền truyền, tụng qua tụng lại riết như vậy đó để truyền. Phải không? Còn ngày nay chúng ta đâu cần phải làm như vậy. Chúng ta mở cái máy ghi âm lên, điện thoại, máy tính đầy, mắc gì tụng chi cho mệt vậy. Mà mà cho dù nghe tụng rồi sao? Có hiểu nổi không? Tụng có hiểu đâu, bản thân mình tụng mình còn không hiểu nổi nữa mà. Mình phải ngồi mình nghiền ngẫm hết ngày này qua ngày nọ, rồi nghe ông Thầy này giảng, nghe ông sư kia giảng tùm lum tà la như vậy mà chưa chắc cũng hiểu đúng nữa chứ đừng có nói chi mà cứ cầm cuốn kinh mà tụng tụng muốn rách cuốn kinh đó luôn mà cũng không hiểu gì. Chỉ có lợi ích một cái đơn giản đó là thay vì giờ đó mình coi phim Hàn Quốc thì mình lấy cuốn kinh đó mình tụng, có niềm tin, có một sự kính tin Tam Bảo mình lạy xà thì xập thì nó cũng tập thể dục thôi. Lại lên lạy xuống à, người ta tập thể dục lạy 500 lạy, dữ. Và tụng kinh là bao nhiêu danh hiệu của Đức Phật, phải không? Vì vậy thì chúng ta nên tu tập, nghe pháp, hành thiền, làm những chuyện phước thiện. Từ từ mình sẽ quen. Mình phải suy nghiệm những gì mình học, phải không? Có đúng luật nhân quả nghiệp báo không? Đúng quy luật tự nhiên không? Đúng nhân quả không? Đúng khoa học không? Logic không? Có lý không? Thì mới tin. Còn cái gì mà nó trên trời dưới đất cao siêu quá thôi, dẹp qua một bên. Thì vậy mấy đứa trẻ trẻ này nó mới theo đạo Phật. Phải không? Đạo Phật nó hợp lý vậy người trẻ người ta mới hay lắm. Còn nếu mà đạo Phật khó thằng này cứ cầu cúng này kia mê tín, nó nhìn thấy ông cha, bà mẹ bà nội, ông nội nó đi chùa, trời ơi toàn là mê tín không, kêu nó đi chùa nó đi không? Không. Do đó chúng ta có một cái câu gì? Trẻ ở nhà, già đi chùa. Phải không ta? Chừng nào già sắp chết rồi, tu chờ chết đó thì mới đi chùa mà tu. Chứ lúc còn trẻ này lo ăn chơi cho nó sướng chứ tu làm chi. Phải không?

[20:18]Vì vậy mà cái số lượng người trẻ mà tìm đến Phật pháp không phải là nhiều. Mà phần lớn là những người già cả bệnh tật, tai nạn, ngoại tình, thất tình gì đó, nghèo đói giống như Lan, gà điệp gì đó thì cứ vô chùa. Phải không ta? Chùa mới chứa nổi Lan thôi chứ chỗ nào chứa nổi. Chạy vô chùa rồi cái ông nội kia cũng chạy vô chùa ông lôi ra, ông ông tới ông lắp lắc chuông, bà kia bà tức quá bà cắt dây chuông. Cắt dây chuông xong bả giận quá bả, bả giận quá bả bả cũng cắt rồi cắt, nhưng mà cái lòng đâu có cắt được đâu. Cắt dây nhưng mà trong tâm có cắt được không? Không, cuối cùng bả cũng bệnh bả đau, bả nhớ thương, bả ức ức cái chuyện tình của bả, cuối cùng bả cũng chết trong chùa. Cuối cùng là bả làm gánh nặng cho chùa, chẳng có tu học gì hết, mang cái mối hận tình đem vô trong chùa làm gánh nặng cho chùa, cũng chả làm lợi ích cho chính mình cũng không lợi ích cho ai, làm gánh nặng cho chùa.

[21:19]Rất là tội nghiệp. Tội nghiệp cho cái người đó, tội nghiệp cho cái chùa đó, tội nghiệp cho những người Phật tử cúng dường cho cái chùa đó luôn. Đúng không? Tại vì họ không phải là người tu. Cái tướng là người tu nhưng mà cái tâm không có tu. Rất nguy hiểm. Không biết Lan chết Lan đi đâu, đó quý vị. Lan chết bằng cái tâm mà thất tình như vậy thì Lan đi đâu? Cái khả năng Lan làm ngã quỷ hay quỷ cao. Luyến ái nam nữ á, ngã quỷ, vất vả phưởng đi tìm điệp thôi. Đúng ra luật nhân quả là vậy mà. Còn nếu mà cái tâm của Lan mà sân hận nặng thì Lan xuống địa ngục Lan chơi dưới đó. Thì vậy mà làm. Mà mình có cái tâm lý giống như Lan không? Nếu như mình đưa vô trường hợp của Lan thì mình có tâm lý giống vậy không? Cái đó mình phải tu, chứ mình không tu là mình chết á, chết đúng khổ lắm.

Need another transcript?

Paste any YouTube URL to get a clean transcript in seconds.

Get a Transcript