Thumbnail for [Truyện Đời] - Series Đứa Con Tội Lỗi I Tập 3 : Bóng Ma Cờ Bạc #0hradio #tamsu #podcast by 0h Radio

[Truyện Đời] - Series Đứa Con Tội Lỗi I Tập 3 : Bóng Ma Cờ Bạc #0hradio #tamsu #podcast

0h Radio

36m 0s5,796 words~29 min read
Auto-Generated

[0:05]Xin chào tất cả các bạn đã quay trở lại với 0 giờ radio. Và vừa rồi thì chúng ta đã cùng nhau trải qua tập 1 và 2 trong series đứa con tội lỗi. Đã hiểu hơn về Tâm, một con người được sinh ra trong một chiếc lòng vàng. Lớn lên với sự áp lực của mẹ và trở thành con nhà người ta. Để rồi khi được rời khỏi vòng tay mẹ, từ một nhân tài trong lĩnh vực IT, Tâm đã trượt dài không lối cùng với người bạn mang tên là Mai Thị Thúy. Vậy thì sau những tháng ngày sống trong đêm mê dục lạc, thì liệu rằng tiếp theo, cuộc đời của Tâm sẽ đi về đâu? Mời tất cả mọi người cùng với mình đến với tập 3 được mang tên Bóng ma cờ bạc.

[1:06]Tám điểm con. Player win. Má, thôi nghỉ. Nay đen quá à. Sáng giờ bay gần trăm cũ rồi. Không biết có phải là do hôm bữa phệt cái con đĩ kia hay không mà đợt này đen vãi lồng. Ừ, thôi nghỉ đi mày, còn tám chục cũ tối làm lại không sao đâu. Ừ, thôi nghỉ. Tao cũng chạy lên bệnh viện coi bà già tao bả sao rồi, ông già gọi sáng giờ. Mà vô kéo vài tay cho xong, méo tí quên. Ừ ok, tối có gì chỗ cũ ha.

[1:48]Nói với thằng Long xong thì tôi xách cái xe máy chạy vô bệnh viện Ung Bướu ở Bình Thạnh coi bà già bán sao rồi. Ông bà ổng gọi tôi sáng giờ, có một mình ổng ở trong bệnh viện thôi, ổng đi thì không có ai coi bả hết. Và các bạn biết là má tôi bị bệnh ung thư ở giai đoạn 3 rồi. Lúc này thì sau mấy lần hóa trị và xài trị thì bả khá là mệt, tóc bả rụng gần hết rồi. Nên bây giờ bả được cạo cái đầu chọc lóc giống như cái mong ước được đi tu của bả luôn rồi đó. Tôi thì giai đoạn này chỉ khi nào mà ba tôi gọi á thì tôi mới chạy qua. Chứ bình thường thì tôi không có dám. Không phải là tôi không có thương bả hay gì. Mà là tôi không biết đối mặt với bả như thế nào sau bao nhiêu cái thứ mà tôi đã gây ra. Nhiều đêm tôi về nhà, tôi nhìn má tôi nằm thở thoai thóp vì mệt. Tôi cũng rớt nước mắt. Tôi thấy thương bả, nhiều khi thấy bả ăn vô rồi bả nôn ra hết. Tôi cũng muốn chạy lại hỏi là má ơi, má có sao không? Má có mệt ở đâu không? Mà rồi mỗi lần như vậy thì giống như có ai kéo tôi lại, có ai chói cái miệng tôi lại. Miệng và cơ thể của tôi lúc đó là nó cứng đơ. Và tôi chỉ có thể giả vờ giống như là mình không có bận tâm tới bả, không có thương bả. Nhưng mà tôi nghĩ chắc má của tôi bả cũng không có biết là nhiều đêm tôi nhậu say. Tôi lại khóc vì bất lực và tôi ước gì cái người đang phải nằm đó chịu những cái cơn đau, những cái sự dày vò đó là chính bản thân tôi. Nếu mà được như vậy thì có lẽ là quá tốt.

[3:26]Tôi nhớ là cái thời điểm mà tôi bắt đầu lún sâu vào những cái cơn phê pha do Mai Thị Thúy mang lại. Thì cái thu nhập của tôi các bạn càng ngày nó càng giảm sút một cách rõ rệt. Tôi đâu còn đầu óc để suy nghĩ cái gì được nữa đâu, nên cũng không có làm được cái gì nữa hết. Và rồi nó giống như một cái lẽ tức yếu, một cái con nghiện phải bước đến một cái giai đoạn đó là cái giai đoạn phá gia chi tử. Để bản thân mình có tiền, mình lao theo những cái giấc mộng hư ảo. Cái thời gian đầu thì tôi nghe theo thằng Long, nó nói là theo bà cờ rờ cũng kiếm được tiền. Nên nghĩ là thử xem thôi, tại vì mình làm trong cái này thì thật ra mình cũng chẳng tin, nhưng mà thấy nó nói cũng hợp lý. Nếu mà ăn rồi thì mình rút vốn về mình nghỉ, còn lãi thì mình chơi tiếp, thua thì thôi, thắng thì ngon. Chứ mình cũng đâu có mất gì đâu mà sợ. Sau đó thì nó ép tôi vô một cái nhóm kéo bờ cờ rờ. Tôi thử với cái số tiền ban đầu là 50 triệu. Nhưng mà theo được hơn một tuần á thì tôi nói với thằng Long là Tao cảm nhận cái tụi này nó cũng chơi theo kiểu cảm giác, hên xui thôi, chứ có cái phương pháp gì đâu. Nên khả năng cao là trong thời gian tới sẽ thua đó. Và cũng không biết là do miệng tôi thúi hay là do xui quá hay sao á. Mà đợt đó chuyên gia kéo toàn gãy thôi. Thằng Long cũng bay sạch cái số tiền lãi mà nó luôn tự tin là mất thì thôi á. Còn phần tôi thì tôi mất 50 cũ. Đáng lẽ lúc này thì nên nghỉ đi, tại vì vừa vô đã thua. Đen thế nó mới chịu. Nhưng mà không, đầu tôi nó lại nhảy số. Vì khi mà vô nhóm theo dõi cái cách tụi kia chơi thì tôi thấy một điều như vậy. Nếu mà chơi bờ cờ rờ ở những cái sảnh quốc tế này thì cái tỉ lệ mình bị bịp như các cái dạng game 2D, 3D. Thì nó vẫn có nhưng mà nó khá là thấp. Tức là ở những cái dạng game lập trình OG tôi vẫn thường làm á thì mọi thứ là do nhà cái quyết định. Nhưng mà ở những cái sảnh này thì nó khác nha. Các cái nhà cái nó đều qua một cái trung gian chia bài gọi là các cái sảnh. Và rõ ràng việc can thiệp vào kết quả nó sẽ thấp hơn rất là nhiều. Đương nhiên với một cái thằng như tôi thì tôi thừa hiểu một điều chỉ có ít can thiệp chứ không có chuyện là không có can thiệp. Hay là chơi đẹp với người chơi 100%. Chuyện đó thì không có đâu. Còn tại sao thì thì vì tôi đã làm cho chị cái quá lâu rồi, nên là tôi hiểu cái thế giới ngầm này hơn bất cứ ai. Sau đó tôi dành hơn một tuần để tìm hiểu và tôi cố tìm ra cái lỗ hỏng của nó. Tức là dùng thuật toán, xem xét xem là mình có cái cơ hội nào ở trong cái trò chơi này hay không. Tôi không có đánh bạc kiểu cầu may như những con bạc khác. Với một cái thằng mà chuyên về max cop và B session như tôi thì cờ bạc đối với tôi á nó chỉ là một cái bài toán xác suất mà ở đó mình phải cố gắng mình kiểm soát những cái biến số đó. Sau khi nghiên cứu thì tôi viết ra một cái con bot để nó có thể c, nó quét toàn bộ những cái lịch sử kết quả của cái sảnh đó ở trong suốt 3 tháng. Lúc đó là tôi ném vô cho nó một đống dữ liệu và một cái mô hình giả lập. Thì tôi bắt đầu tôi chạy thử nghiệm trên 10.000 cái ván ảo với hàng loạt những cái chiến thuật khác nhau. Từ gấp thếp, Martin Go nè, đến chiến thuật delayber, rồi tăng giảm một đơn vị, chiến thuật một cửa, vân vân. Nói chung là tất cả những cái phương pháp nào tôi có thể tìm hiểu được, tôi đều sẽ chạy thử có điều kiện và kiểm soát sai số, standard deviation, tức là cái độ lệch chuẩn. Và cái kết quả hiện ra trên màn hình á các bạn làm cho tôi rung người. Nếu mà đánh đúng phương pháp, giữ kỷ luật và cắt lỗ đúng điểm the draw down thì cái tỷ lệ thắng á, cái win rate của nó lên tới 70%. Cái con số đó ở trong toán học nó chính là một cái mỏ vàng. Và tôi bắt đầu gật gù rằng, có lẽ là thằng Long nó nói cũng có phần đúng. Nhà cái nó có thể bịp được người thường bằng chiến thuật, bằng tâm lý, nhưng mà chắc chắn nó không thể bịp được những cái thuật toán đã được tối ưu. Và tôi tự tin tới mức tôi nghĩ rằng đây không phải là đánh bạc, đây là khai thác lỗ hỏng của hệ thống. Và để tránh cho các bạn nghe tôi tâm sự lại tò mò học theo hay là tìm hiểu sâu hơn thì tôi xin phép không có chia sẻ chi tiết về cái cách mình đã tạo ra cái hệ thống đó để solo với chị cái như thế nào. Nhưng mà các bạn chỉ cần hình dung là cái thời điểm đầu á tôi và thằng Long ăn rất là nhiều. Càng thắng nhiều thì hai thằng càng ham hơn, càng muốn lấy hết tiền của chị cái. Lúc đó là vào mỗi ngày hai thằng tôi đều chia hai ca ra để cày. Và cứ đánh đúng kế hoạch đề ra thôi. Tôi nhớ lúc đó là mỗi ngày tôi đều áp dụng cái lãi kép để kiếm tiền. Nếu mà con bạc khác tỏ ra khác nước, bỏ ra một đồng muốn kiếm hai đồng. Hoặc bỏ ra 10 đồng muốn kiếm hai ba đồng, họ sẽ nghỉ. Nhưng mà tôi thì khác, tôi bỏ ra 10 đồng, tôi chỉ kiếm 0.1 đồng thôi. Nhưng mà tụi tôi sẽ dùng lại kép. Và các bạn cứ hình dung là nó giống như các bạn vẫn hay chọn chơi kỷ luật á, nhưng mà nó khác là cái phương pháp của tôi nó được tối ưu nhất có thể rồi. Khi mà cái số tiền đạt cái ngưỡng kỳ vọng hoặc là cái vốn âm về đấy, nó đều sẽ có hệ thống thông báo tạm ngừng. Nếu như mà lãi thì cái phương trình này sẽ tiếp tục được chạy. Nhưng mà nếu như nó âm thì sẽ có phương án thứ hai để back cúp thu hồi cái số vốn đó lại. Rồi sau đó khi mà thu hồi được vốn rồi, nó sẽ lại bắt đầu chạy như bình thường. Tôi với thằng Long thì ban đầu mỗi thằng bỏ ra 50 triệu. Với cái số vốn 100 triệu thì để chạy thử. Tụi tôi dự định là chạy thử trong vòng 1 tháng rồi xem kết quả như thế nào. Cứ mỗi ngày kiếm đủ được cái con số quy định là ngưng liền. Và sau một tháng thì ngạc nhiên chưa. Ngạc nhiên chưa? Tụi tôi lời bao nhiêu?

[9:57]Một lời một, dù một ngày tụi tôi chỉ kiếm 1% tiền lãi dựa trên tiền gốc. Và ngạc nhiên hơn nữa là cái gì? Sau 3 tháng thì một lời mấy, một lời ba hả? Không, một lời sáu. Dù một ngày tụi tôi cũng chỉ kiếm 1% thôi. Và sau khi kết thúc 3 tháng thử nghiệm thắng lợi hoàn mỹ. Thì tôi và thằng Long lại càng tự tin hơn. Hôm đó thì hai anh em chia tiền. Mỗi thằng bỏ túi gần 250 triệu từ cái công việc làm thêm này. Và các bạn biết không? Tối đó thì còn cái gì để nói nữa. Hai anh em đi ăn chơi xuyên màn đêm, từ tăng 1 ở nhà hàng, tăng 2 ở KT V, tăng 3. Má ơi, cho tới tăng 4 lại chui vào khách sạn cùng với người vợ chính là Mai Thị Thúy và người vợ lẽ là là một bé yêu nào đó.

[11:13]Và sau cái màn ăn chơi đó ngủ tới chiều hôm sau thì hai thằng mới dậy đi ăn uống cà phê. Thằng Long nó nói, hay bây giờ thằng bỏ vô 500 triệu, vốn 1 tỷ. Dùng phương pháp này kiếm tiền đi mày, khỏi đi làm nữa. Thời gian đó mình để mình tập trung mình bào tiền bên này cho nó khỏe. Nhưng mà chơi tiền nhỏ nó khác chơi tiền lớn mày ơi. Với mới chạy thử có 3 tháng, cũng chưa có kiểm soát được hết những cái sai số đâu má. Thì làm cái gì mà chẳng có rủi ro, mất thì thôi. Còn mày thử nghĩ đi, bây giờ mày bỏ 100 triệu, mới có 3 tháng à, kiếm 600 triệu. Bây giờ bỏ 1 tỷ, chỉ cần mày chạy thành công một lần thôi là ngon rồi, rút hết vốn về. Là sau đó mình chạy thoải mái luôn, khỏi cần phải suy nghĩ. Và đúng là con bạc nào cũng vậy, ăn một phát là ảo tưởng sức mạnh ngay. Mà khổ một cái là lúc này các bạn biết sao không? Tôi cũng có cái cảm giác giống như thằng Long nó phân tích, nên tôi thấy nó phân tích khá là hợp lý. Nên tôi mới nói với nó rằng là biết là vậy rồi. Nhưng mà tao với mày á làm được bao nhiêu là đốt hết vô cái kia rồi. Có dư được ngàn nào đâu, bây giờ tiền để chơi cái đó á còn thiếu lên thiếu xuống. Giờ biết đào đâu ra một tỷ tiền vốn. Trời, tao với mày thì không có thiệt, nhưng mà hai cái nữ đại gia kia có mà, lo gì. Là sao nữa?

[13:05]Thì cuối tuần này tao với mày về quê. Rồi nói với hai bà má là tao với mày ở Sài Gòn có cái ý tưởng kinh doanh này nè. Mà hai thằng mới đi làm còn thiếu vốn, xin hay mượn gì đó rồi mình làm mình trả dần. 500 triệu thì với hai bà má mình nó có nhằm nhòi gì đâu. Nhưng mà lỡ chạy bị gãy rồi thì lấy cái gì trả không thằng. Thì xui. Mày nghĩ đi, chẳng lẽ má nào đi đòi nợ con? Thì cùng lắm lúc đó thì cứ coi nó giống như là tiền học phí má cho con vào đời đi. Yên tâm cứ nghe tao đi. Tôi thì lúc này cũng bật cười theo nó. Trong đầu nghĩ là đúng là mấy cái thằng từng chết đi sống lại, trở thành con trai cưng của mẹ đồ ha. Nên nó có nhiều cái suy nghĩ khác người thiệt chứ. Hai thằng lúc này thống nhất, bây giờ do thằng Long nó có kinh nghiệm làm kinh doanh bên bất động sản nên nó sẽ giỏi về cái này hơn. Tôi giao cho nó làm một cái kế hoạch khởi nghiệp ảo và giao luôn cho nó cái phần việc quê là sẽ trình bày cho hai sắc. Đó là hai bà má và quả thật là anh Long chưa bao giờ làm cho anh em thất vọng hả. Với cái độ chém gió mượt mà của mình, anh Long đã chính thức gọi vốn thành công từ hai sắc với cái số tiền vốn dòng một là một tỷ đồng. Má tôi thì lúc này cũng hỏi tôi đủ thứ, nhưng mà tôi bây giờ đâu có phải như là ngày xưa đâu. Nên tôi cũng rất là dễ dàng làm cho má tôi tin tưởng. Các bạn biết là tôi nói xạo bả, trời ơi, hai đứa làm chung nhưng mà là con nắm hết toàn bộ. Thằng Long nó làm theo con thôi, chứ nó biết cái gì đâu, nó làm sao giỏi bằng con được. Mà má tôi là từ nhỏ coi thằng Long giống như là con bả vậy. Nên khi mà bả nghe bây giờ hai thằng làm ăn chung thì bả cũng mừng. Bả còn kêu tôi á là thôi con học hành giỏi gian, ăn học thành tài. Giờ con làm công ty lớn rồi, có cái gì thì dìu dắt cho nó luôn nha. Tôi thì lúc này dạ dạ vân vân ngọt sớt thôi, nhưng mà trong đầu tôi nghĩ á. Không biết là ai dắt ai à.

[15:29]Quá đáng sợ. Chắc là bả đâu có ngờ rằng tôi với thằng Long là cũng dìu dắt nhau như bả nói. Còn dìu đi đâu á thì chưa có biết. Cái ngày mà hai thằng trở lại Sài Gòn, cầm 1 tỷ trên tay, cái cảm giác nó đã vô cùng. Vì dù gì cũng là lần đầu tiên hai thằng cầm một cái số vốn lớn như vậy. Và sau đó thì tụi tôi áp dụng đúng cái phương pháp cũ. Thì một lần nữa mọi thứ nó lại thành công một cách tốt đẹp. Và lần này để an toàn hơn cho cái số tiền lớn thì tôi đã chủ động giảm cái rủi ro xuống. Bằng cách là tôi hạ cái mức lãi xuống. Ví dụ bình thường là 1%, bây giờ tôi chỉ cần là 0.5% trên một ca thôi. Nên với cái số vốn là 1 T thì sau 3 tháng tụi tôi có thêm 2,5 T nữa, cả vốn lẫn lãi. Nhưng mà như vậy là quá đủ rồi. Tôi bàn với thằng Long á bây giờ lấy trả lại cho hai má bớt 500 triệu đi. Chừa lại 1 tỷ tiền vốn. Còn lại 1 tỷ thì hai thằng để dành tiền đó để đi thăm em Mai Thị Thúy. Và lúc này thì thằng Long nó cũng ok cái phương án này với tôi. Sau khi mà thấy tụi tôi trả lại được 500 triệu. Thì hai bà má khỏi phải nói luôn, vui hết cỡ. Khen sao mà tụi bay kinh doanh cái gì mà giỏi vậy, mới có 3 tháng đã lãi đến cả 500 triệu.

[17:15]Nghe vậy là thằng Long cái mỏ giật giật liền. Tôi nhìn là tôi biết ông nội là định chém gió cái gì nữa rồi. Nên là tôi can lại ngay. Dạ, đâu mà nhanh vậy? Tụi con lãi được có hơn 200 thôi, mà 3 tháng này á tụi con làm rồi dành dụm thêm, mới được 500 triệu chứ. Thằng Long thì hôm kia gặp cái ông khách sộp mới chốt được cái căn biệt thự cũng kiếm được mấy trăm triệu tiền hoa hồng. Còn con thì con đang làm thêm mấy cái dự án cho người ta. Thằng Long lúc này nghe tôi chém gió thì nó hiểu ý, nó ùa theo. Dạ, mới mở mà. Kinh doanh chưa có đâu vô đâu hết, mà có thì lo trả cho hai má, chứ để thanh niên mới lớn có tiền rồi ăn xài lung tung, hư người. Và hai bà má của tụi tôi nghe như vậy thì quá trời là phấn chấn rồi, cười không có ngậm được mồm. Vì ba của tôi còn nói, cái thằng quỷ này nó còn dở lắm. Nó học thì không có tới đâu, nên đó giờ gì cứ sợ nó không có tương lai. Như con có ăn có học thành tài, nên có gì con kèm cặp cho nó dùm gì. Thấy hai thằng bay được như vậy thì gì cũng mừng. Má tôi thì lúc này bả không có nói gì, nhưng mà tôi cũng cảm nhận được cái sự tự hào ở trong mắt bả. Nhưng mà có một cái sự thật là có lẽ hai bà má đều không thể ngờ rằng cái niềm vui ngắn ngủi vừa bắt đầu này cũng chính là cái điểm kết thúc cho tất cả. Khi mà hai thằng con sẽ bắt đầu xa lầy vào một cái vũng bùn được mang tên là bóng ma cờ bạc. Và nói thật với các bạn luôn á là khi mà bước chân vào trong cờ bạc rồi thì dù bản thân chúng ta có tính toán giỏi cách mấy đi chăng nữa. Thì tất cả nó cũng chỉ là lý thuyết thôi. Rõ ràng là tôi có khả năng kiểm soát được con số, biết sử dụng những cái gì mình học để biến nó thành một cái phương pháp. Mà chỉ cần tôi thực hiện nó giống như một con robot thì tôi sẽ có cơ hội thắng và kiếm được tiền. Nhưng mà tôi quên đi một cái điều rằng là đây không phải là cuộc chiến của trí tuệ mà đây là cuộc chiến của xác suất và cảm xúc. Một cái máy tính nó có thể chạy 10.000 ván giả lập trong vòng 1 giây, nhưng mà con người mình thì đâu thể nào chơi 10.000 ván chỉ trong 1 giây. Đúng không các bạn? Mà con người mình phải ngồi chờ kết quả từng ván. 1 giây của máy tính thì nó không có cảm xúc, 1 phút của máy tính nó cũng không có cảm xúc. Nhưng mà chúng ta thì chúng ta có cảm xúc. Cái thời gian mà chúng ta chờ đợi kết quả thì bên trong của mỗi con người sẽ sản sinh ra bao nhiêu thứ gọi là hỷ nộ ái ố. Chúng ta sẽ sản sinh ra lòng tham và sự sợ hãi. Nên dù là bản thân tôi lúc này có tính toán giỏi cách mấy thì xác suất cũng sẽ có lúc đưa ra một cái kết quả là một cái chuỗi nào đó nó lệch hẳn. Và đây sẽ là lúc con bạc tới cái thời khắc phải điểm danh. Thằng nào còn kiểm soát được cảm xúc thì thằng đó còn cơ hội. Thằng nào bị cuốn theo thì thằng đó xong phim.

[20:54]Tôi nhớ cái thời gian đó là mọi thứ nó đang rất là thuận lợi. Mấy hôm liền luôn nó đều thông suốt và nó đều rất là ok. Và vào cái hôm đó đó các bạn, mọi thứ nó đang thuận lợi thì nó lại rơi vào cái trạng thái là phải dừng do chạm cái ngưỡng cắt lỗ rồi. Lúc này thằng Long nó mới la lên. Chạm ngưỡng rồi Tâm ơi. Ok, vậy ngưng đi, cây sau dùng phương án hai. Tôi thì lúc này vẫn tỏ ra bình thản thôi. Tại vì cái chuyện này nó vẫn diễn ra như cơm bữa. Tôi và thằng Long vẫn cười nói bình thường thôi. 3% là cái ngưỡng sẽ stop. Vì ăn thì chỉ ăn 0.5% mà thua thì được cái dung sai lên tới 3%. Một cái con số khá là lớn. Nhưng mà trong cờ bạc á thì cái chuyện gỡ lại 3% nó không có khó. Miễn là bản thân chúng ta đừng có vội và đừng có để mất kiểm soát mà thôi. Sau đó thì tôi và thằng Long tắt máy, nghỉ ngơi, đi ăn cơm rồi về đánh một giấc ngủ trưa. Đến tầm 3:30 thì hai thằng lại vào ca. Và cái ca này sẽ thực hiện cái phương án hai. Kéo lại 3% cái số vốn đã gãy ở ca trước. Cái phương pháp thì cũng không có gì cao siêu, đó là mình áp dụng gấp thếp. Ví dụ 1 tỷ thua 3% là 30 triệu. Mình đánh một tay 15 triệu, thua thì cứ lại X2 lên cho tới khi nào mà mình thắng. Và hoàn thành hai vòng như vậy là mình sẽ hồi vốn. Và khi mà chơi theo cái phương pháp này thì vốn của mình sẽ chịu được để gãy là bảy tay. Nên cái biến số mình cần lưu tâm duy nhất chỉ là bệt. Do đó khi mà mình áp dụng cái phương pháp này để mình thu hồi vốn thì thông thường ha, mọi người sẽ áp dụng dựa vào linh cảm nè, vào đọc cầu, vào cái kinh nghiệm chơi trước đó. Nhưng mà cái đó chỉ là cái niềm tin của một cá nhân thôi. Còn tôi thì tôi dùng một cái con bot để tính toán cái khả năng cao nhất và nó sẽ chọn cho tôi một cái bàn mà có cái khả năng bệt thấp nhất. Và may mắn là hơn nửa năm trời thì mọi thứ nó đều đúng như là tôi tính toán nên tôi chưa có bao giờ biết cái mùi thua là gì. Nhưng mà đúng là đã dùng tới hai chữ xác suất thì đời dù là 1% cái khả năng thôi. Thì một ngày đẹp trời nó vẫn có thể xảy ra. Vô cái bàn này đi mày. Tôi ra lệnh cho thằng Long. Thằng Long nghe tôi nói thì cũng bắt đầu thao tác. Ok, vô tay đầu nè, mẹ thương mẹ độ, mẹ thương mẹ độ, con nào, xanh dờm xanh dờm, Player nha. Con bảy điểm. Cái hai điểm. Thằng Long chặt lưỡi. Má ngon, húp chắc. Tôi cũng cười. Nhưng mà chỉ một giây thôi, cái nụ cười nó chợt tắt. Khi mà con dealer nó bóc lên cái con bảy. Cái bảy, chín điểm, cái ăn, Ben co Queen.

[24:28]Cái chuyện mà bảy gặp chín thì nó cũng không phải là cái gì đó xa lạ. Nhưng mà chẳng hiểu hôm nay tại sao. Tôi lại có một cái cảm giác nó cứ kỳ kỳ. Tự nhiên tôi có một cái dự cảm gì đó nó chẳng lành. Nhưng mà lúc này tôi thì tôi chỉ quan sát, còn thằng Long thì nó hét lên. Địt mẹ, đen thế. Bảy con gặp chín nữa. Vừa dứt lời thì nó lại tiếp tục vào con. Và lần này thì nó lại tiếp tục gấp đôi cái số tiền lên. Benker Queen. Benker Queen.

[25:21]Và nhà cái tiếp tục ăn liền bốn ván nữa. Lúc này tôi và nó là đều toát mồ hôi hột. Nó nhìn tôi với cái đôi mắt như là của một đứa con mà vừa làm sai một cái chuyện gì đó, ra vẻ cầu cứu. Tôi thì lúc này cũng có khác mẹ gì nó đâu. Tìm cũng sắp rớt ra khỏi lòng ngực rồi. Tôi hét lên, đánh tiếp đi má. Nhìn cái gì, có 60 giây để đặt thôi lẹ đi. Lúc này dù rung như thế nào thì tôi biết là mình vẫn phải theo tiếp chứ làm sao. Giờ này mà ngưng nó ra một cái là công cốc luôn. Không ngưng sao ngưng được nữa, phóng lao thì phải theo lao thôi. Chứ đã mất tiền tỷ rồi, dừng thì dừng theo quái nào được. Benker Queen. Má nó con chó này tay thúi thế, bóc bài toàn cái. Thằng Long thì lúc này lại tiếp tục quay sang nhìn tôi với một cái vẻ mặt giống như ăn hết của nhà nó vậy đó. Ánh mắt dò xét kiểu còn một tay cuối thôi có đánh luôn không? Tôi lại phải hét lên, tao lạy mày luôn á, đánh đi chứ làm sao nữa. Con một ba bốn điểm. Cái năm già năm điểm. Tôi nghĩ trong đầu, thôi xong. Má nó đi bụi rồi. Còn gì nữa đâu mà khóc với sâu. Lúc này tôi ngồi xổm xuống, gục mặt xuống đất, thở dài một cách ngao ngán. Vậy là hết thực rồi. Còn thằng Long thì lúc này nó lại niệm Phật lần cuối. Sáu, sáu, sáu, lên con sáu dùm đi, sáu. A năm, tám điểm. Đụ má, tám điểm Tâm ơi, sống rồi, sống rồi Tâm ơi. Tôi nghe nó hét thì cũng ngẩng lên nhìn cái màn hình máy tính. Má nó con năm là con năm thật.

[27:53]Nhưng mà tôi còn chưa kịp hé nụ cười thì con dealer nó lại mở ra con bốn.

[28:09]Cái chín điểm, benker Queen. Mở đầu là bảy, thua chín. Kết thúc là tám, thua chín. Con mẹ nó chứ. Má nó. Má nó. Không gian trở nên im bặt. Tôi và thằng Long lúc này chẳng ai nói với ai lời nào hết. Và cây đắng hơn là gì? Tôi tiếp tục nhìn lên cái chiếc màn hình tàn nhẫn kia. Thì con dealer nó lại chia cái tay tiếp theo. Và thật là tuyệt vời khi cái tay thứ tám con đã về. Khỏi nói luôn, lúc này là tôi cười cực kỳ chua chát. Mà đời nhiều khi nó cay đắng vậy đó các bạn. Chơi mấy cái này á là cứ thua hết tiền là thế nào nó cũng về. Rồi thôi, tôi lặng lẽ bước ra ngoài ban công, đốt điếu thuốc, hút cho nó bình tĩnh lại. Thằng quỷ Long thì vẫn ngồi ở trong nhà, vò đầu bứt tóc, tỏ rõ cái sự tiếc nuối.

[29:29]Tôi lúc này hút điếu thuốc và suy nghĩ. Nói thật thì tôi hơi sốc một chút. Cảm giác buồn và tiếc tiền thì tôi cũng có, nhưng mà có một cái cảm giác khác nó mãnh liệt hơn. Đó là tại sao. Tôi đã tính toán rất là kỹ rồi mà. Nhưng mà tại sao. Lúc này tôi cố lục xục ở trong đầu mình. Xem cái lỗ hỏng nó nằm ở đâu. Xác suất rơi vào chuỗi đó chỉ là một phần vạn. Tại sao nó vẫn xảy ra? Và có thực sự là xác suất ngẫu nhiên hay không, hay là một sự can thiệp nào đó? Lúc này là hàng loạt cái suy nghĩ nó cứ chạy ở trong đầu tôi. Nó chạy một cách liên tục không ngừng. Tôi không chấp nhận được cái việc mà một cái hệ thống do chính tay mình tạo ra. Mình đã tính toán rất là kỹ lưỡng như vậy, nó lại có thể phản bội tôi. Tôi thấy nhục, nhục vì tôi phải thua một cái con dealer mặc áo hở ngực đang chia bài bằng tay. Thằng Long bên trong thì vẫn vò đầu bứt tóc, than trời trách đất. Mà tôi cũng kệ mẹ nó đi. Tôi bây giờ chỉ đang cố tính toán lại xem, làm sao để có thể thắng lại. Không phải vì tiền mà vì tôi không thể nào chấp nhận được mình là một cái kẻ thua cuộc. Và tối ngày hôm đó để quên đi cái thất bại này thì tôi với thằng Long cũng giống như mọi khi thôi, lại mở một cái tiệc bốn tăng. Nói chung là chơi để cho quên sầu. Nhưng mà các bạn biết không? Dù có ăn chơi như thế nào nha, có nhậu cỡ nào, nhưng mà cái ký ức về cái tay thứ tám đó nó vẫn không thể nào rời khỏi cái đầu tôi. Một cái đầu không ngừng suy nghĩ về một cái việc gì đó mà tôi chưa giải quyết được. Và lần đầu tiên sau rất là nhiều năm, tôi cảm thấy có hứng thú với một cái vấn đề nào đó nhiều tới như vậy nha.

[32:04]Cái đầu của tôi nó không có ngừng đặt cái câu hỏi. Là liệu rằng cái cây thứ tám đó đơn giản là biến số của xác suất hay nó là thuật toán của nhà cái. Tôi đã thua cái cuộc chơi của số phận hay là tôi đã thua cái cuộc chơi đã được sắp đặt. Tôi cảm thấy không có cam tâm. Và đêm đó thì tôi lao vào những cái cuộc chơi cùng với em Mai Thị Thúy như là một cái cách để tôi có thể thiêu rủi những cái suy nghĩ về cái tay thứ tám đó. Tôi gọi một con đào ở trong KT V. Nhưng mà tối đó tôi không có đối xử với nó giống như một con đào đâu. Với tôi thì lúc đó em nói chỉ giống như là một cái công cụ để tôi có thể chút bỏ những cái sự tức tối ở trong lòng. Và trong cái căn phòng đặt oánh mùi khói thuốc và tiếng nhạc sập sình. Thì tôi đối xử với em nó bằng một cái sự lạnh lùng đến tàn nhẫn. Vì lúc này tôi không thấy một cái cô gái mà tôi chỉ thấy một cái con dealer đáng ghét đã chia cho tôi bảy tay bài bệt. Và sáng hôm sau tôi tỉnh dậy trong cái cơn nhức đầu như là búa bổ. Thì tôi thấy cô gái đó đang nằm kế bên. Tôi mở bóp, ném cho em nó một ít tiền rồi tôi bước ra khỏi phòng mà không có một lời từ biệt. Trong lòng tôi không có một cái chút hối lỗi nào đâu, tôi chỉ thấy một cái sự trống rỗng lên tận cùng. Và trong cái không gian im lìm đó, một ý nghĩ lạnh lẽo lại hiện lên trong đầu tôi.

[34:02]Tôi phải có tiền để sửa sai cái tay thứ tám đó bằng mọi giá.

[34:19]Và sau cái hôm đó thì tôi với thằng Long ngồi lại mới lên một cái kế hoạch gọi vốn từ các sắc. Mà cụ thể hơn đó là sắc mẹ. Chỉ khác là lần này á mọi cái kế hoạch nó được đưa ra là từ tôi hết, một cái bộ óc năng động hơn. Chứ không còn là một cái sự ma mãnh đáng yêu của thằng Long nữa. Và lần này không còn sáu tháng nào được diễn ra như trước nữa, mà mọi thứ được gói gọn chỉ trong vòng năm ngày. Yes, đúng rồi đó. 3 tỷ này ra đi trong vòng 5 ngày. Cái câu hỏi được đặt ra ở đây là tại sao một cái thuật toán đã được tối ưu tới mức như vậy. Mà lại đổ vỡ tất cả chỉ trong vòng 5 ngày.

[35:15]Và tôi tin rằng câu chuyện của mình sẽ giúp cho các bạn hiểu được tại sao. Dù các bạn có là ai, các bạn có tính toán giỏi bao nhiêu đi chăng nữa, các bạn cũng sẽ không bao giờ chiến thắng được nhà cái.

[35:36]Và vừa rồi cảm ơn tất cả các bạn đã theo dõi tập 3 trong series đứa con tội lỗi. Đừng quên like, chia sẻ và đăng ký kênh để ủng hộ mình. Nhấn chuông thông báo để cập nhật sớm nhất tập cuối được mang tên Đứa con tội lỗi. Xin chào và hẹn gặp lại tất cả các bạn trong tập tiếp theo.

Need another transcript?

Paste any YouTube URL to get a clean transcript in seconds.

Get a Transcript