[0:02]Thuyền căng buồn lòng gió hướng về phía. Lòng ta để lại phương trời quê c. Ơi quê hương cũng ánh trăng gầy nghiêng nghiêng.
[0:35]Ánh trăng gầy nghiêng nghiêng soi trên mái tóc bạc phu phiền. Của đứng cha hiền. Nhìn về phương trời thương đứa con vắn. Hâm sự muốn ngàn tuốt xa lòng cha. Quối trăng vàng trời cao cố thấu chăng. Có biết dân tiên giờ ở nơi đâu. Khi thuyền căng buồn tách bên. Là ta đã trọn hiếu cùng cha. Đã trọn trung với nước nhưng tình riêng còn sót xa. Nếu ta khoá cao Hoàng hậu Đức U qua thì tình xưa trăm năm đành lỗi hẹn. Không th không. Ôi ta nghe trong gió có mùi hương khác lạ. Đây là dòng nước trong đã theo ta từ biển quy ngà. Còn kìa. Kia là biển độc xứ U qua sẽ làm mờ nhớ chữ trung trinh tiết liền. ới vận trăng cao. ới dòng nước mà. Xin hãy chỉ cho ta con đường trọn nghĩa trọn trinh. Cho ta giữ dèn chư tình.
[2:35]Với người ngày đó. Sắc đên về ngư.
[2:49]Tiểu thơ xem. Biển U oa với biển thứ mình có khác gì đâu. Cũng trời cũng nước xanh xanh một màu. Ta chỉ thấy xa xa sông buồn nuôi dân. Trên trời sầu giằng giặc bóng trăng dưới bề thẳm rầu rầu cưng gió thàm. Kim Liên. Kim Liên ơi nếu một ngày nào đó không may con tàu la lai. Suôi khiến cho chị em mình bất buộc phải xa nhau. Không sẽ không bao giờ có ngày đó tiểu thơ à. Em nói thiệt dù trong hoàn cảnh khó khăn nào em cũng biết nắm giạc áo tiểu thơ đeo đuổi cho tới cùng. Nói cho cùng mà nghe nếu giạng bất đắc dĩ mà tiểu thơ có mẫn chung. Em cũng quyết theo người về âm phủ. Dẫu phận tôi đòi cũng vẹn ủy toàn chung. Không thể nào xa nhau. Em ơi đừng hoán sợ. Phải vươn lên để thoát kiếp tôi đòi. Đời ơi biết đến chừng nào. Đã có lần chị chim bao thấy em lỏng lẫy cao sang. Đầu đội vướng miệng nữ Hoàng hùng cũng vướng ngự giữa trào đà. Được ở cung Hoàng trong giấc mộng lấy vua làm chồng có lẽ cũng vui. Đêm đã khuya em xin tiểu thơ vào trong an nghỉ. Ta không sao ngủ được. Kim Liên. Dạ. Em có thi gì không. Biển đêm nay thật xanh. Trời đêm nay thật trong. Trăng đêm nay thật đẹp. Đêm nay ta thấy trăng được đẹp tuyệt vời lòng bỗng hưu tha thiết cuộc đời. Kim Liên. Dạ. Hãy đến đây với chị cùng mở lòng ra để nhìn trời cao biển rộng. Hoán trăng lung linh em thấy mắt của tiểu thơ càng thêm đẹp. Ôi đẹp thật đẹp. Nhưng chỉ có những người mang tâm sự nào nùng mới có ánh mắt đẹp giường kia. Kìa tiểu thơ. Tiểu thơ đừng làm em sợ. Kim Liên có gì đâu mà em sợ.
[5:46]Kim Liên ơi đêm nay chị muốn cùng em trắng cánh tâm sự. Dầu mai đây cuộc đời có biển dâu thay đổi chỉ xin em hiểu mà thương chứ đừng hờn trách chi. Kim Liên ơi có những tâm sự trái ngang lời không tiền nói. Nhưng riêng lòng chỉ muốn quỳ trước em điên cần trao gởi. Nhờ con thuyền nhỏ đớn độc bắn mình vào bảo tố phùng ba. Ôi ngổn ngang nợ nước tình nhà. Lòng riêng những xót xa. Những lời chị nói đêm lai. Sẽ làm lay động cả tâm tư và khang hệ đến muôn người. Em cảm có điều gì. Tiểu thơ không tiền bài tỏ.
[7:05]Nhưng trong khuya phu ba nhớ gần án mây mù tuy một vết giỏ cúi trần. Nhưng y hứa hẹn cuồng phong. Đêm khuya nặng hạt xương rơi. Em hãy khoác áo vào đây là áo của điêu định. Chỉ dành riêng cho tiểu thơ. Chiếc áo này không phải đi dành riêng cho chị. Mà đây là áo của Hoàng hậu nước U qua. Ở nơi đó không ai chờ đạn một nguyệt nga. Mà người ta chỉ chờ trong một nhan sắc. Kim Liên dạ. Em của chị cũng là một trang quốc sắc cũng qua nhường nguyệt thẹn kém gì ai. Nếu em khoác áo này và đường để bước lên ngay. Thiên hạ sẽ cúi đầu tung xưng Hoàng hậu. Tiểu thơ ơi trăng chúng ta nào ai ước mơ chia lìa dị một dân phi hay hoàng hậu. Chẳng qua quê hương đã ngội đảo điên người. Nên phận thuyền khuyên phải kề dài cánh giáp nợ sầu hành.
[8:48]Khi cập bến U qua là vinh biệt Tây nhà. Quán lại quê hương chật trùng mây trăng.
[9:03]Không biết một màu gợi nhớ gợi thương. Từ thâu sóng động chân dân. Gió tha nhấm tuối nuốt đi mờ về tim. Ngổn ngang tấm lý ươm phiền. Cấm nhung đâu dễ lạn quần nói sầu.
[10:04]Nói thương cha già hôm sức quảnh hiu. Nỗi nhớ không vui người đã vào thiên cổ. Nỗi hận trong lòng đã không dạn chữ trung trinh. Dân tiên chàng hơi có hay vì ai xuôi kiến cho nên nỗi này. Tiểu thơ em đã gởi cho tiểu thơ một nỗi buồn bất tận. Ký lại trong lòng nỗi hận không người. Em xin làm bất cứ việc gì để cho khuê quá nỗi sầu của tiểu thơ hành.



