[0:00]Kính thưa các thầy giáo, cô giáo, thưa toàn thể các bạn học sinh thân mến. Em tên là Nhã Uyên, học sinh lớp 2A trường tiểu học Hiền Sơn. Rất vinh dự khi được đại diện cho các bạn học sinh tổ 1, 2, 3 tham gia ngày hội thi hôm nay.
[0:18]Lời đầu tiên, cho em xin được kính chúc sức khỏe, lời chào trân trọng nhất. Chúc cho hội thi thành công rực rỡ.
[0:30]Có một tiếng hát đã trở thành một câu chuyện huyền thoại, lan tỏa khắp không gian, làm rung động trái tim của mỗi người khi nghĩ về người con gái bất khuất, người anh hùng đã chết trong mùa hoa Lêkim.
[0:48]Người con gái ấy không ai khác chính là chị Võ Thị Sáu. Câu chuyện hôm nay em kể nói về tấm gương yêu nước bất khuất, trước kẻ thù của chị.
[1:00]Đó chính là câu chuyện người con gái miền đất đỏ. Câu chuyện của tổ em xin được phép bắt đầu.
[1:12]Chị Võ Thị Sáu tên thật là Nguyễn Thị Sáu, sinh năm 1933 tại Phú Thọ, huyện đất đỏ, tỉnh Vũng Tàu. Cú ngã.
[1:24]Tham gia cách mạng cùng với anh chị mình, ở nhanh chóng trở thành một người chiến sĩ sắc đá, được ban giao nhiều nhiệm vụ quan trọng.
[1:36]Không chỉ giọt máu, người công an không có đất đỏ. Năm 1950, năm 15 tuổi, chị Sáu bị bắt trong lúc đang tham gia, cầm đánh tiêu diệt tề ở chợ quê gần nhà mình.
[1:51]Hơn một năm mình gian khổ của con, cùng với những đòn roi và đủ dù tra tấn. Nhưng chị Sáu vẫn hiên ngang bất quất, cương nghị và hiểm minh.
[2:30]Trước tòa án, thủ hiến Pháp và các nhà chức trách ở đất đỏ đã phải câm lặng trước những lời kết tội của chị.
[2:44]Tòa tuyên án tử hình người con gái chưa đến tuổi thành niên. Đã gây xôn xao dư luận trong và ngoài nước, kẻ thù run sợ không dám xử bắn chị Sáu tại Sài Gòn.
[3:04]Đến ngày xử bắn, khoảng 4 giờ sáng, Xếp lính mở cửa xà lim, chị Sáu đã sẵn sàng khoanh cổ quần áo và ba trắng toát.
[3:20]Bác sĩ hỏi chị Sáu, có khai gì nữa không? Không. Bác sĩ rớt rửa mời chị Sáu, có uống gì nữa không?
[3:32]Cô sẽ bị xử bắn. Cô uống đi một cốc, hơi liều sẽ làm cô thêm can đảm. Chị Sáu mỉm cười trả lời, rất cảm ơn.
[3:43]Nếu các ông cần rượu để có thêm can đảm, xin mời cứ tự nhiên. Bác sĩ kinh ngạc, trố mắt nhìn cô gái.
[3:57]Bọn chúng dẫn chị đi ra trước, hai tay không bị xích, xếp lính theo theo súng đi kèm. Cô đào tây xin được phép làm lễ rửa tội cho chị Võ Thị Sáu.
[4:11]Chị nói: “Vẫn không có tội, yêu nước không phải là một tội. Nhìn những người đang đào huyệt cho chị. Chị dừng lại hỏi họ, huyệt của tôi”.
[4:24]Những người đào huyệt nghẹn ngào không dám trả lời. Chị rút bông hoa cài trên mái tóc đưa cho mấy anh lính tù. “Tặng mấy anh bông hoa này.
[4:36]Cảm ơn các anh đã đào huyệt cho tôi. Hôm nay, mấy anh mới đào một cái nhỏ, nhưng mai, mấy anh cần đào một cái thật to, đào một cái thật to.
[4:49]Những người lính tù ngơ ngác nhìn nhau. Chị nhảy mắt bất khuất về phía bọn Pháp. Một cái huyệt thật to để chôn những kẻ bắn tôi ngày hôm nay.
[5:04]Bọn bịt mắt chị, nhưng chị yêu cầu: “Hãy để cho đôi mắt của tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng”.
[5:13]Với ý khách kiên ngang, bất khuất, trước họng súng, chị vô vàng lời cuối cùng: “Hồ Chủ Tịch muôn năm! Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm!”



